Tạp Đồ
Quyển 1: Đông Thương Vệ Thành
Chương 23: Côn Đồ Cũng Có Sức Mạnh (2)
Dịch:Blak
Nguồn:TTV
Chứng kiến hành động của Aragon, Tả Đình Y bình tĩnh nói: “Xem ra ngươi muốn đánh một trận rồi.”
“Hắc, đại danh Tả huynh hiển nhiên như sấm bên tai, bất quá tiểu đệ cũng không muốn đến ban kỉ luật, lần này chỉ đành đắc tội.” Aragon mặt ngoài thì cười nhưng trong lòng mắng thầm nói.
Tả Đình Y không nói gì thêm, lui ra sau một bước, vẻ mặt vẫn như cũ rất bình tĩnh, chỉ có trong mắt ý lạnh chợt loé rồi biến mất.
Lúc này Hồng Đào cũng có nỗi khổ khó nói, bên người Aragon có một tên cực kì lợi hại không hề dưới hắn. Qua lần giao thủ vừa rồi Hồng Đào liền biết là đã đụng phải cao thủ. Tạp tu đều phải rèn luyện cảm giác, tạp tu càng lợi hại thì cảm giác cũng càng cao, điều này khiến bọn họ đối với đồng loại có trực giác cực kì nhạy cảm. Mà như tạp tu của Khổ Tịch Tự, về mặt này lại càng khiến người khác sợ hãi, nghe nói bọn họ chỉ cần liếc mắt một cái liền có thể hiểu rõ thực lực của đối phương.
Số lượng học viên tại Khổ Tịch Tự là ít nhất trong sáu học phủ lớn, bình thường rất ít gặp được, cho nên lời đồn này cũng khó biết thật giả. Nhưng tên tạp tu bên cạnh Aragon lại mang đến cảm giác nguy hiểm rất mạnh mẽ cho Hồng Đào. Dù vừa rồi hai người chỉ va chạm trong khoảnh khắc nhưng chỉ vậy thôi cũng đủ để hắn phán đoán ra được.
Do đó hắn cũng không đủ lực để hỗ trợ những người khác. Tả Đình Y thì hắn không lo lắng, ở trường này còn chưa có ai dám làm hại đến một cọng tóc của hắn. Hắn tin chắc, Aragon dù lớn gan nhưng cũng biết suy tính thiệt hơn trong đó. Cho nên chắc chắn hắn sẽ không đụng đến Tả Đình Y. Hồng Đào lo lắng là hai tên học viên cùng Mạn Tư Doanh trong phòng học.
Mặc dù tên tạp tu lợi hại kia bị hắn ngăn cản, nhưng đám ăn chơi bên Aragon người đông thế mạnh. Mà nhìn qua thể hình hai tên học viên kia thì sợ rằng cũng không có bao nhiêu sức lực.
Trần Mộ bước lên một bước, che chở Mạn Tư Doanh ở phía sau, tay kia cầm một cái ghế dài.
Lôi Tử cũng thầm hiểu ý, rất thản nhiên cầm lấy một cái ghế.
Thế giới của trẻ lang thang rất tàn khốc, có thể sống sót đến giờ, nếu như còn chưa trải qua đánh lộn, như vậy đúng là đang kể chuyện cổ tích ngàn lẻ một đêm. Mặc kệ là đấu tay đôi hay quần đấu. Những tên côn đồ đầu đường xó chợ trước kia đều là đối thủ của hai người. Về mặt này, bọn họ có kinh nghiệm rất phong phú.
Mỗi người cầm trên tay một cái ghế, một cỗ khí thế hung hãn đột nhiên phát ra.
Lôi Tử cắn môi, sắc mặt bẳt đầu trở nên dữ tợn. Trần Mộ dù không có thay đổi gì, nhưng ý lạnh trong mắt cũng bắn ra bốn phía.
Căn bản không cần nói với nhau lời nào, hai người phối hợp vô cùng ăn ý.
Tiên hạ thủ vi cường!
Côn đồ đánh nhau không cần phải nói lời dư thừa gì… Trần Mộ giơ cái ghế trên tay lên, đột nhiên đánh mạnh!
Phanh, cú đánh rất chuẩn xác vào đầu một gã công tử.
Cái ghế gỗ trong phút chốc vỡ thành từng mảnh nhỏ, trên tay Trần Mộ chỉ còn một cái chân ghế, vô số mảnh vỡ nhỏ rơi tứ tung. Người bị đánh làm gì nghĩ tới đối phương không hề cho hắn cơ hội dọa dẫm, đột nhiên đánh tới, không hề phòng bị liền bị trúng một đòn nặng.
Trên đầu đầy máu, tên đó kêu thảm một tiếng, hai mắt trợn trắng, ngã ngửa ra sau.
Mọi người còn chưa kịp phản ứng thì Lôi Tử cũng không chịu yếu thế, hô lên một tiếng, xoay cái ghế trên tay.
Ba! Lại là một tiếng trầm đục, kèm theo một tiếng la thảm thiết, một tên công tử đầu dầu má phấn như bị đổ tương lên mặt, đủ mọi sắc màu, ôm mặt đau đớn giãy dụa trên mặt đất.
Ngoại trừ Trần Mộ và Lôi Tử, mọi người ở đây đều cảm thấy ớn lạnh.
Cho dù là Tả Đình Y cũng không khỏi nuốt một ngụm nước miếng. Từ trước đến giờ bọn họ chỉ so bối cảnh gia đình, tài lực của nhau, có đánh nhau thì cũng là thủ hạ đi làm, có bao giờ gặp qua cảnh tàn nhẫn đầy mùi máu tanh như vậy?
Chỉ thấy đám người kia toàn bộ từng bước lui về sau.
Cùng lúc đó, một tiếng la chói tai của một người con gái chợt vang lên sau lưng Trần Mộ, cơ hồ đâm thủng màng tai mọi người. Mạn Tư Doanh hoảng sợ nhìn những việc xảy ra trước mắt.
Ngược lại Trần Mộ cùng Lôi Tử vẫn không nhúc nhích, hai người ung dung ném cái chân ghế gãy trên tay xuống, rồi tự mình cầm lên một cái ghế khác.
Trong lòng Lôi Tử nhẹ nhõm, đám công tử này nhìn qua có vẻ người đông thế mạnh, không ngờ rằng đều là một đám nhát gan. Nếu như hắn biết trong đám người này có một tên tạp tu chỉ cần huơ tay liền có thể tiêu diệt bọn họ, hắn tuyệt đối không cần nhìn mặt ai liền kéo Trần Mộ chạy trối chết.
Hai người rất hiểu khi đánh nhau nên làm gì, vẻ mặt càng thêm bình tĩnh, như thể làm một việc rất bình thường. Đám người bên Aragon thấy thế lại càng cảm giác hai người quá tàn nhẫn, trong lòng nhất thời khiếp đảm.
“Sao hả? Không ai lên nữa a?” Lôi Tử nhíu mày, tay phải cầm cái ghế đập mạnh lên bàn. Ầm! Lần này lại càng khiến đám người kia thêm hoảng sợ.
Hai tên kia là đồ điên! Trong lòng mọi người ở đây đều nghĩ như thế, nhớ đến bọn họ ra tay tàn nhẫn, đặc biệt là tên công tử bị đập vào mặt kia, cảm giác nếu mình gặp phải cảnh ngộ như vậy, hầu như mỗi tên công tử đều cảm thấy mặt mình ngứa vô cùng, lấy tay gãi mới phát hiện tất cả đều là mồ hôi hột.
Trần Mộ không nói gì, từng bước tiến tới.
Xoát, đám người Aragon đồng thời lui một bước, chỉ có một mình vị tạp tu kia ở yên tại chỗ. Lúc này hắn cũng không hề để ý đến Trần Mộ cùng Lôi Tử, tất cả lực chú ý hắn đều đặt trên người Hồng Đào. Trong mắt hắn, hai tên kia chỉ là côn đồ đầu đường xó chợ mà thôi, Hồng Đào mới thật sự nguy hiểm!
Hắn mới là kẻ đáng chú ý nhất!
Bây giờ tên tạp tu này hơi hối hận, bởi vì hắn nhìn không ra trình độ của Hồng Đào, vừa rồi hắn cũng không dùng toàn lực khiến bọn họ rơi vào thế bị động. Hắn nghĩ bên đối phương mạnh nhất là Hồng Đào, nếu bị hắn kiềm chế, Hồng Đào chắc chắn không thể ra tay. Trường hợp như vậy, bọn họ lại người đông thế mạnh, có thể nói chiếm hết ưu thế.
Song hắn không nghĩ ra, một đám người đông như vậy thế mà đánh không lại hai tên côn đồ.
Quả nhiên là một đám vô dụng!
Giờ hắn cũng chẳng có cách nào, giống như Hồng Đào, hắn cũng khó ra tay, qua một phen giao thủ vừa rồi thì hắn biết đối phương chắc chắn không yếu hơn mình. Hai người nếu đánh nhau thật, hắn không có thể khống chế năng lượng trong phạm vi nhỏ, sóng chấn động do năng lượng va chạm nhau tạo ra có thể không ảnh hưởng đến hắn và Hồng Đào, nhưng tiểu thiếu gia của hắn thì không có may mắn đó.
Tất cả lực chú ý của hắn đều tập trung vào Hồng Đào, không có lực đi giúp người khác.
Hai người Trần Mộ ra tay tàn nhẫn cũng làm cho hắn kinh ngạc. Hắn bảo vệ thiếu gia không phải chỉ ngày một ngày hai, hiểu rõ Đông Vệ học phủ như lòng bàn tay, biết rất rõ các dạng học viên ở đây. Thường ngày hắn chứng kiến đám học viên đánh nhau, cũng chỉ là bó tay bó chân, sợ gây thương tích cho bạn học cũng như sợ chính mình bị thương. Mỗi lần thấy vậy hắn đều khinh bỉ trong lòng, loại người trải qua chiến đấu thật sự như hắn biết, những món võ mèo cào đó không có chút tác dụng nào khi gặp phải nguy hiểm.
Đây là lần đầu tiên hắn thấy học viên ra tay tàn nhẫn như thế ở Đông Vệ học phủ. Khiến hắn động dung là khí thế hung hăng trên mặt hai người, chắc chắn phải trải qua không ít trận đánh mới có thể hình thành.
Trần Mộ bắt đầu hủy cái ghế trên tay. Vừa rồi khi đánh nhau, hắn cảm thấy cái ghế này không được thuận tay.
Chân trái dậm lên mặt ghế, hai tay dùng sức vặn. Ba, lưng ghế liền đứt khỏi mặt ghế, Trần Mộ thử một lần, hài lòng gật đầu. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng sức lực hai tay mạnh hơn trước kia rất nhiều.
Hành động này làm cho mọi người đã căng thẳng lại càng thêm biến sắc, giữa đám người đã có không ít vị công tử bắt đầu run rẩy hai chân.
Chương 24: Côn Đồ Cũng Có Sức Mạnh (3)
Dịch:Blak
Nguồn:TTV
Vị cận vệ kia của Aragon trong lòng thở dài, lần này bọn họ phải thua. Đối phó loại côn đồ như vậy, một mình hắn có thể dễ dàng đối phó mười mấy tên. Nhưng không nghĩ tới, nhân tố quyết định thắng lợi của trận đấu này lại nằm ở hai tên cồn đồ kia.
Trần Mộ vừa có chút hưng phấn vừa giật mình, hắn có thể cảm nhận được sự khác biệt của lần đánh nhau này so với trước đây. Loại cảm giác thao túng sức lực tùy tâm này vô cùng rõ ràng.
Khiến hắn giật mình lại là một chuyện khác.
Trong khoảnh khắc hắn ném cái ghế ra, động tác của đối phương trong mắt hắn dường như chậm xuống. Hắn hầu như không cần suy nghĩ liền dễ dàng đánh trúng tên học viên xui xẻo kia. Đây là một loại cảm giác chưa từng có, rất mạnh mẽ, nhưng nó đến bất ngờ, đi cũng đột ngột, chỉ trong chớp mắt, thế giới trước mắt Trần Mộ đã trở về như bình thường.
Nếu không phải nghĩ đến nơi đây là học phủ, mà tên kia là học viên chứ không phải lưu manh, thì chút nữa Trần Mộ đã lấy mạng của hắn!
Hắn và Lôi Tử đã sớm kinh nghiệm qua những hiện thực tàn khốc, ngàn vạn lần không nên cho đối phương cơ hội, điểm này những người từng lăn lộn bên ngoài đều hiểu rõ.
Dường như mấy ngày rèn luyện thân thể đã có một ít tác dụng. Trần Mộ hơi nghi hoặc, cũng có chút không chắc chắn. Bởi vì hắn có thể cảm nhận mình khống chế sức lực càng thêm chính xác, tự nhiên. Đổi lại trước kia, hắn tuyệt đối không có cách nào làm dứt khoát gọn gàng như thế được.
Thế giới đột nhiên trở nên chậm chạp như lúc nãy, dù chỉ trong nháy mắt nhưng đã khiến Trần Mộ say mê vô cùng.
Hắn rất hưng phấn, không chút sợ hãi. Bây giờ hắn hy vọng những người này có thể xông lại đây, để mình tiến vào thế giới thần kỳ đó một lần nữa.
Aragon nhìn thấy ánh mắt của Trần Mộ cùng Lôi Tử, trong mắt hắn chợt lóe lên một tia sợ hãi rồi biến mất.
Hai người đó không giống Tả Đình Y.
Hắn cùng Tả Đình Y vô luận phát sinh mâu thuẫn lớn đến đâu, thân thể hai người đều không bị thương tổn, cái bọn họ mất đi chỉ là lực lượng của đám thủ hạ, đây cũng là một trong các quy tắc ngầm ở Đông Vệ học phủ. Lời đồn trước đây hắn bị anh hai của Hân Nghi đưa đến sở cảnh sát đánh đập…., hoàn toàn là lừa bịp, hắn chỉ bị anh hai của Hân Nghi cảnh cáo một phen mà thôi.
Đại khái đây là đặc điểm các cuộc xung đột của đám công tử.
Sau khi trưởng thành bọn họ có thể trở thành kẻ thù sống chết, không phải ngươi chết thì ta vong. Nhưng bây giờ, trước khi bọn họ còn chưa độc lập hoàn toàn, bọn họ phải tự kiềm chế, đây là đặc điểm thượng tầng xã hội của toàn liên bang Thiên Du.
Chưa từng có ai mang đến cho hắn cảm giác như lúc này. Hắn tin tưởng, chỉ cần thêm vài phút nữa, nếu những người khác đều bị đánh ngã hoặc bỏ chạy, hai tên ma quỷ tàn nhẫn kia sẽ không chút do dự quăng ghế lao về phía mình. Còn tên cận vệ của mình, ánh mắt của hắn không khỏi nhìn lại, liền không ôm hy vọng gì, tên cận vệ cùng Hồng Đào giờ như hai con gà chọi, đang trừng mắt nhìn nhau.
Nghĩ đến đứa bạn vừa ngã xuống, đến giờ hắn còn giãy dụa thống khổ trên mặt đất, thân thể co lại như con tôm, không ngừng kêu la thảm thiết, lòng Aragon liền thắt lại.
Aragon khó khăn nuốt nước miếng, trên trán đã đầy mồ hôi.
Hảo hán không sợ thua thiệt trước mắt, hắn nhanh chóng suy nghĩ trong lòng. Phòng kỉ luật mặc dù đáng sợ, kỳ thật ngoại trừ việc mất mặt ra cũng không chịu thương tổn thực sự. Nhưng ở đây không như vậy, ánh mắt của hắn nhìn cái ghế lắc lư trên tay Trần Mộ.
Nhìn kỹ hai người, một tên thì ăn mặc lòe loẹt, tất cả những món đồ lấp lánh trên người hắn đều là hàng dỏm rẻ tiền, nhưng từ vẻ giảo hoạt không ngừng chớp động trong mắt có thể thấy hắn là một người rất lanh lợi. Mà tên kia lại càng bình thường, chiều cao bình thường, ăn mặc bình thường, trong mắt loại người thích hưởng thụ cuộc sống như Aragon, cách ăn mặc này quả thực quê mùa vô cùng. Tướng mạo cũng không có điểm nào thu hút, nếu lẫn vào đám đông liền không thể nhận ra.
Nhưng một người bình thường như vậy, nếu là lúc bình thường Aragon chắc chắn không thèm liếc một cái, nhưng bây giờ lại khiến hắn sinh ra vài phần sợ hãi, hắn cảm giác mình không nhìn thấu người này. Điều này rất ít phát sinh trên người hắn. Xuất thân từ gia đình thương nhân, hắn rất có thiên phú về xem mặt đoán người, hơn nữa nghe quen tai, nhìn quen mắt, lại càng thêm tinh thông đạo này, song hắn không ngờ rằng hôm nay lại gặp phải một người mà hắn nhìn không thấu.
Hắn quyết định tạm thời thỏa hiệp.
« Được, ta đến phòng kỉ luật. » Câu nói của Aragon khiến đám bạn bên cạnh hắn thở phào nhẹ nhõm.
Chuyện này cứ như vậy chấm dứt, Trần Mộ cùng Lôi Tử liền rời khỏi, không ai dám ngăn bọn họ. Tả Đình Y muốn giữ bọn họ lại, nhưng thấy hai người không nói một câu đã bỏ đi, sắc mặt của hắn và Hồng Đào hơi khó coi.
Tất nhiên Trần Mộ không hề quan tâm đến sắc mặt của Tả Đình Y và Hồng Đào ra sao. Lôi Tử thật ra muốn làm quen với bọn họ, dù sao người mù cũng nhìn ra được hai người này rất có thế lực ở Đông Vệ học phủ. Hôm nay cùng nhau kề vai tác chiến đủ để hai bên trở thành bạn bè, rất có lợi cho sự phát triển của bọn họ sau này.
Bất quá liếc nhìn Trần Mộ, hắn vẫn không mở miệng dù trong lòng có chút tiếc nuối.
Rất nhanh, Lôi Tử liền đem điểm tiếc nuối ấy quăng ra sau ót, hưng phấn nói: “Hắc, hôm nay đánh nhau thật khoái, cảm giác ăn hiếp bọn vô dụng đó thật tốt!” Bất quá hắn đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, kỳ quái hỏi: “Đầu gỗ, hôm nay ngươi có uống nhầm thuốc không? Sao lại muốn xen vào chuyện này? Đây không phải là tác phong của ngươi nha.”
“Cô gái đó từng giúp ta một lần.” Trần Mộ trả lời rất đơn giản.
“A.” Lôi Tử giật mình, liền hứng thú: “ Ta nói mà, ngươi luôn luôn mặc kệ chuyện thiên hạ, hôm nay tự nhiên lại ra tay. Đến đây, nói ta nghe, hắc hắc, cô gái đó giúp ngươi việc gì? Bất quá ta thấy hình như cô ta cũng không nhận ra ngươi a, cũng chưa từng chào ngươi lấy một tiếng.”
“Là về mặt chế tạp.” Trần Mộ kể lại chuyện lúc trước.
« Ừ. Hôm nay nên làm như vậy. » Lôi Tử giật mình hiểu ra.
Từ nhỏ lang thang bọn họ biết rõ lòng người ấm lạnh, cho tới nay, rất ít được người khác giúp đỡ. Cho nên bọn họ cực kì trân trọng sự giúp đỡ của người khác. Mặc dù lần này người ta chẳng qua là vô ý giúp Trần Mộ một việc, nhưng Trần Mộ cảm thấy nên báo đáp lại nên hôm nay mới không hề do dự đứng ra. Bọn họ không nghĩ mình có thể giúp được bao nhiêu, nhưng bọn họ cảm thấy mình nên đứng ra cho nên liền ra tay. Đúng là chỉ có ý nghĩ đơn thuần như thế này mới khiến Trần Mộ làm ra việc này.
Có lẽ dưới con mắt người bình thường, điều này hơi buồn cười. Nhưng Trần Mộ và Lôi Tử đã từng gặp qua những cảnh ngộ giống như vậy, nên có thể hiểu được.
Chuyện này với Trần Mộ và Lôi Tử cũng chỉ là một việc nhỏ giữa đường. Hình ảnh hai người giao thủ thỉnh thoảng hiện lên trong đầu Trần Mộ. Về phần cô gái kia, nhân tình đã báo đáp, không ai nợ ai, đây là cách bọn họ đối nhân xử thế. Không tham lam, không hy vọng viển vông, trước hết là sống sót, về phần ân oán, có thể trả lập tức trả ngay, không có khả năng thì cất trong lòng.
Bọn họ không biết trong khoảng thời gian này, Aragon và Tả Đình Y đã đến trường nhiều lần nhưng vẫn không tìm được hai người.
Trần Mộ và Lôi Tử lúc này đang liều mạng chế tạo tạp ảnh. Việc này không chỉ bao hàm lí tưởng của Lôi Tử, còn có cả cuộc sống của Trần Mộ.
|