Hơn một trăm người cũng đã lần lượt dời khỏi quảng trường của quang trung thánh viện bắt đầu thi tài.
Quang trung thánh vương cùng hiếu thiên cũng như hơn một trăm người kia đi đến cánh đồng canh tác trồng trọt của những cư dân trong thánh nhật thành bắt đầu giúp họ cầy xới đất đai bằng...tay không.
“hic hic, hai hecta chứ có ít đâu, ta phải dùng đôi tay này thay quốc thuổng ư?” một người nặc lè lết đến trong bộ giáp trụ nặng nề.
Cũng chính nhờ trước đó quang trung thánh vương và hiếu thiên đã từng luyện tập chỉ lực, tấn bộ, thân pháp nên đã rất nhanh chóng trong vòng năm tiếng đồng hồ cả hai đã làm song phần việc của mình bốn hecta đất giờ đây đã được cày sới một cách cẩn thận đất đai tơi xốp, mười đầu ngón tay cứng rắn như kim thiết liên tục đâm ngập sâu xuống đất.Quang trung thánh vương quay sang hiếu thiên:
“Hiếu thiên ta làm song rồi, ngươi làm song chưa?”
“Ta song rồi, chúng ta đi tiếp thôi” hiếu thiên đáp.
Hai người lại tiếp tục chạy “maratong” sáu trăm cây số với giáp trụ trên người đến bát đức trấn. Lúc này cũng đã có khoảng chục người làm song bắt đầu chạy.
Bát đức trấn nằm ở phía trong của con sông trường giang quan phụ mẫu ở đây không hề chăm lo tới đời sống dân chúng chỉ biết hưởng thụ cho bản thân bỏ mặc cho lê dân trăm họ lầm than dưới cơn bão lũ, vỡ đê lụt lội không biết bao người đã chết.
Cơn lũ thật kinh hoàng, gần như tất cả cây cối nhà cửa đã bị nước lũ tràn qua, một mảng đê lớn đến vài ki lo mét bị vỡ và nứt toác.
Quang trung thánh vương và hiếu thiên là những người đầu tiên đến đó nhìn thấy những tình cảnh ấy thì cảm thán không ngớt, hợp lực cùng với một số người khác mới chạy đến nhanh chóng đắp đất chặt cây ngăn lũ.
Nhưng....sức người làm sao có thể đọ được với sự tàn khốc của trời đất “Uynhh, một tiếng” mảnh đê lại vỡ toác ra hàng chục, hàng trăm người; già có trẻ có trai có gái có kể cả những người trong cuộc tuyển chọn của thánh viện lần này tới thân mang giáp trụ nặng gần trăm cân cũng bị ngọn sóng cao gần trăm trượng đổ ập lấy cuốn đi mất tiêu không thấy bóng dáng, tiếng kêu gào, tiếng khóc tiếng hò hét hoà cùng tiếng mưa rơi như trút, tiếng sấm nổ inh tai tạo thành một vùng không gian thật hỗn loạn.
Nhìn thấy tình cảnh thương tâm trước mắt, hàng trăm không hàng ngàn người đang cố giữ lấy mảnh đê này cố gắng giữ lấy những gì còn sót lại, trẻ em người già lịm đi vì đói. Từ khi đến đây hiếu thiên và quang trung thánh vương đã chứng kiến không dưới trăm người già có trẻ con có đã không chịu nổi sự khắc nghiệt của thiên tai, của cái đói hành hạ đã từ bỏ cõi đời, họ ra đi để tìm một vùng đất tốt đẹp hơn để có thể gặp lại bà con họ hàng của họ đã bị cơn nước lũ ghê gớm này cuốn đi mất. Vậy mà quan phụ mẫu lại không hề đoái hoài gì đến những con dân
“Hừ, để ta đi xem những tên cẩu quan đó tim chúng màu gì có phải chúng đều là ác ma hết không?” Hiếu thiên tức giận hét lên rồi chạy lại phía một khu thành cao ráo vững chắc.
“Ta đi cùng ngươi, mọi người hãy cố bám trụ để ta cùng hắn đi kiếm chút gì cho mọi người ăn tạm” quang trung thánh vương nói rồi nhanh chóng theo sát hiếu thiên.
Hai người dùng sức ẩy mạnh cánh cổng thành được làm từ những thứ gỗ vững chắc nhất, bọn thị vệ lính canh ở trong ra sức thủ hộ. Nhưng .....sức bọn chúng có thể thủ được sao, quang trung thánh vương và hiếu thiên hận không thể dùng tu vị của mình một chưởng đánh chết tươi bọn cẩu quan này, trọng quyền mãnh chưởng bổ ra như sao băng giáng vào cánh cửa thành lại thêm sức nặng của bộ giáp trụ làm cho sức đánh suống lại càng mạnh chỉ trong chốc lát cánh cửa đã vỡ tan tành.
Thật khó mà tưởng tượng với sức mạnh cơ nhục mà lại có thể đánh vỡ cánh cửa rắn chắc như tinh cương dao chém vào không tì vết dầy đến cả mười phân, quả thật quá ghê gớm có thể tưởng tượng nổi một quyền đó mà đánh vào thân thể xác thịt của con người thì sẽ như thế nào.
“Bọn khốn khiếp, chết đi” Hiếu thiên giơ tay định đánh chết những binh lính giữ thành, nhưng quang trung thánh vương đã kịp ngăn lại.
“Khoan đã, đừng giết bọn họ. Ta cảm giác thấy họ cũng có chỗ khó sử tất cả chỉ là chấp hành mệnh lệnh của cấp trên” Rồi quay người lại chỗ những binh sỹ giữ thành nói:
“Ta không giết các ngươi nhưng các ngươi cũng đừng vội mừng, các ngươi muốn giữ cái tiểu mạng của mình thì hãy nhanh chóng tìm thêm người ra giữ cho bằng được mảng đê sắp vỡ ngoài kia, nếu nó mà vỡ thì lúc đó không cần đến hắn chính ta sẽ lấy mạng các ngươi, ngoài ra các ngươi hãy mau chóng mang lương thực đến cho những người ở ngoài kia.”
“bọn tiểu nhân biết tội rội, chúng tiểu nhân sẽ thực hiện ngay” chúng đã bị khí độ trên người của quang trung thánh vương toả ra chấn nhiếp tinh thần, một khí độ vương giả mà ít người có thể có.
Quang trung thánh vương và hiếu thiên nhanh chóng lướt đến hậu viện của toà thành này, chỉ thấy nơi đây tiếng cười tiếng nói, tiếng đàn vang vọng khắp nơi.
Hiếu thiên tức đến lộn ruột:
“hừ, còn dám ở nơi đây ăn chơi phè phỡn ư?” Hắn đạp mạnh cánh cửa đi vào.
Mấy vị quan phụ mẫu đang ngồi trên trướng hưởng thụ thì có kẻ dám vô lễ đạp cửa sông vào thì tức giận hò lính đến :
“Chúng mày đâu, gô cổ cái thằng nhóc vô lẽ kia lại cho ta”
Mấy kĩ nữ ngừng hát múa, khúc khích cười rõ ràng là đang chuẩn bị chứng kiến trò vui. Hiếu thiên thấy vậy thì máu nóng sôi lên một chưởng đánh mạnh vào tên lính chạy tới đầu tiên khiến ở trên ngực hắn để lộ ra một cái lỗ hình bàn tay máu me be bét tên lính đó gục suống tại chỗ hai mắt trợn trừng không tin. Thấy vậy bọn lính còn lại ùa lên bao vây quyết giết chết tên hỗn đản kia.
Mấy cô gái lúc nãy vẫn khúc khích cười, dường như việc nhìn thấy cảnh chém giết này là thú vui của mấy cô ta- quả thật là giống với ma nữ .
Hiếu thiên nộ hoả bốc lên ngùn ngụt một cước đá bay đầu một tên thị vệ chạy tới, chiếc đầu đó như đạn tạc bay về phía sau đập vào đầu một tên thị vệ khác đang chạy tới hai chiếc đầu nổ tung óc trắng bắn tung toé khiến cho bọn thị vệ đang ùa tới kia sợ hãi dừng hẳn lại không dám tiến tới. Hiếu thiên cũng không đoái hoài gì tới bọn chúng từng bước từng bước đi tới chỗ bọn hôn quan và mấy ma nữ kia sát ý càng ngày càng mãnh liệt.
“Các ngươi mau giết hắn cho ta, ai giết được hắn sẽ được trọng thưởng ba ngàn lạng bạc” mấy tên hôn quan mặt mày béo ị cái bụng thì chửa to như cái trống la hét om sòm, đoạn lại nhanh chóng dắt tay mấy ma nữ bây giờ cũng đã thất sắc nụ cười tà ác cũng đã biến mất nhanh chóng chạy ra phòng khác.
Bọn lính hộ vệ có vẻ như bị đồng tiền làm mờ mắt không còn biết sợ đều ồ ạt sông lên giết chết cái tên “ba ngàn lạng” kia. Hiếu thiên “hừ” lạnh một tiếng “thiên đường rộng mở các ngươi không bước, địa ngục vô lối lại bước vào. Các ngươi đã muốn chết ta cũng thành toàn cho các ngươi”
Hiếu thiên thân ảnh nhanh như chớp, dùng sức mạnh cơ nhục tay đấm chân đá chỉ một loáng đã khiến cho những kẻ hám tiền kia hồn lìa khỏi xác.
Bỗng.....
Một thanh trường kích từ tay một gã hộ vệ thẳng hướng hậu tâm của hiếu thiên đâm mạnh vào, mũi kích chếch chếch như một mũi tên lao về phía hiếu thiên. Quả thực kẻ ra đòn tu vị thật không cạn, chỉ thấy hiếu thiên nhanh như cắt quay người lại một cứơc đá bay thanh trường kích lên trên không, tay trái huy động một quyền bổ thẳng vào giữa mặt người này, lực quán đầu quyền ngàn cân không kém nhanh như ánh chớp bổ thẳng vào mặt người này chỉ trong phút chốc chiếc đầu của gã như quả dưa bở bị đánh cho nát bét, cái thân người không đầu bay ra giữa cổng thành. Hiếu thiên tiện đà mũi kích đang lao xuống thuận tay hất mạnh một cái khiến mũi kích nhanh như sao băng đâm xuyên qua thân thể của hai tên cẩu quan khiến chúng găm mạnh lên trên tường thành. Mấy ma nữ nhìn thấy thì đồng loạt ngất xỉu dường như bọn chúng không thể nghĩ rằng thần chết lại ở ngay đây rồi.
Còn một tên cẩu quan cố sống cố chết chạy ra ngoài, thì bắt gặp ngay quang trung thánh vương đang đứng ngoài đó.
Trước khí độ vương giả toả ra từ người quang trung thánh vương thì tên cẩu quan đó như “chuột gặp mèo” quỳ rạp xuống lắp ba lắp bắp
“xin cứu mạng, xin cứu mạng..”
Quang trung thánh vương lạnh lẽo nói:
“Ngươi bổn tâm bất minh, làm phụ mẫu của dân mà lại có tà niệm không lo lắng gì đến an nguy hạnh phúc của dân chúng, gia tăng bóc lột tham vét của cải ngồi đây hưởng thụ mà không hề quan tâm đến hàng ngàn con dân đang nheo nhóc ngoài kia, đi ngược lại đạo của thánh nhân. Ngươi có biết tội không?”
Tên tri huyện kia nào dám phản bác:
“Dạ....tiểu quan biết lỗi, tiểu quan biết lỗi”
“Muốn nước mạnh thì dân phải giàu, nhân dân phải có một cuộc sống no đủ, dân là cái gốc của đất nước, kẻ làm quan phải chăm lo cho nhân dân là đầy tớ của nhân dân. Ta nói vậy ngươi có phục không?” Quang trung thánh vương vẫn lạnh lùng tiếp tục nói.
Tên quan kia lắp bắp:
“Tiểu quan bất tài, đã phục rồi”
Thánh vương nhẹ nhàng đặt một bàn tay lên phía sau chiếc đầu đang cúi rạp của tên cẩu quan tiếp tục nói:
“Sáng nghe đạo, chiều xuôi tay. Nếu ngươi đã hiểu cái đạo của thánh nhân, vậy ngươi cam tâm rồi chứ”
Chữ “chứ” vừa thoát ra khỏi miệng cánh tay của quang trung thánh vương dụng lực đẩy mạnh cái đầu của tên cẩu quan xuống phía dưới khiến đầu hắn đứt lìa. Tên cẩu quan đã đền tội rồi.
Quang trung thánh vương và hiếu thiên tận lực chỉ huy cả thành này chống lại cơn lũ khủng khiếp giữ yên cho khúc đê khỏi bị vỡ ra và đã đắp lại một số chỗ bị vỡ, dựng lại nhà cửa cho những người bị mất nhà cửa.
Hai người lại tiếp tục chạy một ngàn hai trăm cây số nữa đến Hoả sa thành nơi này đúng như tên gọi nóng như đổ lửa, đất đai cằn cỗi nứt tóac không thể trồng trọt được gì, nguồn nước cạn kiệt. Ở đây nước uống cũng đã là sa xỉ rồi chứ nói gì đến nước sinh hoạt, tuới tắm ruộng vườn có một số người đã phải uống nước tiểu ngựa. Hai ngươi mang trên mình bộ giáp trụ to lớn vướng víu thì như ở trong lò nung vậy.
Một số công việc lại được diễn ra, nào là tìm nguồn nước, ghánh nứoc từ nơi xa về, dùng tay đào hàng chục cái giếng đến tận lớp đá sỏi phía dưới. Rồi lại cùng một số người trong đợt tuyển chọn đã đến được đây giúp nhân dân trồng trọt canh tác gieo trồng.