Đại quân của Kha Da được các thủ lĩnh lớn nhỏ lục tục kéo đến bổ sung, tập trung được khoảng hơn ba ngàn người. Kha Da e ngại Mộ Dung Phong. Khi đại quân tiến đến, hắn không chủ động tiến công cho nên hắn vẫn xa xa đi theo thiết kỵ của Mộ Dung Phong, không dám tiếp cận quá gần.
Hôm nay thám báo hồi bẩm, nói rằng quân đội của Mộ Dung Phong đột nhiên gia tăng tốc độ hành quân, với lại có vẻ vô cùng kinh hoảng. Kha Da lập tức triệu tập các thủ lĩnh, thương nghị xem có nên giữ nguyên tốc độ đuổi theo hay là gia tăng tốc độ truy kích.
- Tiểu soái, Mộ Dung Phong có lẽ đã biết được đại vương tự mình mang theo đại quân gấp rút đến đây, cho nên mới gia tăng tốc độ chạy trốn.
Một tên thiên phu trưởng nói.
- Mộ Dung Phong hiện tại chỉ có hơn một ngàn người, hậu quân của hắn vẫn còn chưa kịp cùng với hắn hội hợp. Nếu chúng ta lập tức đuổi theo, dưới ưu thế tuyệt đối về nhân số, có thể đánh cho hắn không kịp trở tay. Giết được Mộ Dung Phong, công lao của tiểu soái có thể nói là vô cùng lớn.
- Mộ Dung Phong đánh trận mấy chục năm, đa mưu túc trí, chúng ta có lẽ cẩn thận một chút thì vẫn hơn.
Một tên thiên phu trưởng khác nói.
- Mộ Dung Phong đã già rồi, không còn dũng mãnh như năm xưa nữa.
Một tên thủ hạ tâm phúc của Kha Da phất tay nói.
- Tiểu soái, chúng ta mau đuổi theo, đánh giết bọn hắn tơi bời hoa lá. Chúng ta phải cho người Tiên Ti biết, Hổ bộ lạc không phải chỉ có một mình Kha Nhất đại nhân là người đánh trận giỏi nhất.
Những lời này quả thực đã nói ra không đúng chỗ. Sắc mặt của Kha Da lập tức khó coi hơn rất nhiều. Hắn dùng sức vung roi ngựa trong tay hung hăng quất vào bụi cây ở bên đường.
- Tiểu soái, cho dù nói như thế nào thì quân lính của Mộ Dung Phong cũng chỉ có hơn một ngàn người. Chúng ta lấy ba ngàn người công kích hắn, không nói đến hoàn toàn tiêu diệt, một trận thắng nhỏ vẫn tuyệt đối có nắm chắc.
Kha Da quay lưng về phía đám thuộc hạ, cúi đầu cân nhắc suy nghĩ thiệt hơn. Cuối cùng ý niệm muốn lập công trong đầu vẫn chiếm ưu thế.
- Toàn tốc truy kích.
Kha Da đột nhiên quay người, chém đinh chặt sắt nói.
o0o
- Đại soái, đại quân của Kha Da toàn bộ đã đuổi theo.
Một tên thám báo từ phía sau đại quân chạy như bay mà đến. Tên binh lính này cũng không xuống ngựa, sau khi lớn tiếng bẩm báo ngay lập tức quay đầu ngựa phi nhanh mà đi.
- Đại soái, đại quân của Kha Da tốc độ cực nhanh, đã tới Trà Truân.
- Đại soái, đại quân của Kha Da còn cách quân ta hai mươi dặm.
- Đại soái, đại quân của Kha Da đã vượt qua Bình Truân.
Liên tục có thám báo phi ngựa chạy tới rồi lại chạy đi, điều này truyền đạt cho đám binh lính một cái tin tức: Chẩn bị khai chiến.
Đám lính trở nên hưng phấn, mọi người bắt đầu thì thầm với nhau, tốc độ hành quân nhanh hơn một cách rõ ràng.
Mộ Dung Phong thần thái an tường ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, trong mắt lộ ra vài tia hưng phấn mờ nhạt.
Lý Hoằng cưỡi một con hồng mã, đi ở phía sau Mộ Dung Phong, căng thẳng nhìn ngó xung quanh. Lần đầu tiên tham gia đại quân đánh đại chiến. Nếu nói không căng thẳng đó là nói dối. Cùng với việc càng lúc càng có nhiều thám báo chạy tới chạy lui, toàn thân bắp thịt Lý Hoằng đều trở nên căng cứng, thậm chí ngay cả hô hấp cũng có chút khó khăn.
- Hít thở sâu vào …
Mộ Dung Phong nghe thấy hô hấp của hắn nặng nề như cối xay gió, quay đầu lại cười với hắn nói.
- Hít thở sâu có thể giảm bớt căng thẳng trong lòng ngươi.
Lý Hoằng ngượng ngùng gãi gãi đầu, hít vài hơi thật sâu, hô hấp lập tức trở nên thông suốt hơn nhiều, nhưng trái tim của hắn vẫn như trước không hề chịu nghe lời mà liên tục nhảy nhót.
- Đánh đại chiến không giống như những trận đánh nhỏ lẻ bất ngờ gặp phải. Bởi vì đánh đại chiến hai bên đều phải chuẩn bị tỉ mỉ, cho nên trước khi đại chiến diễn ra không khí thông thường vô cùng khẩn trương. Những trận chiến mà mấy ngày hôm trước ngươi đã trải qua là vội vàng ứng chiến, phải dựa vào dũng khí của mọi người cùng với sự phối hợp của tiểu đoàn thể cho nên bình thường cũng sẽ không cho ngươi thời gian để căng thẳng thì chiến đấu đã bắt đầu.
Lý Hoằng gật đầu. Mộ Dung Phong giảm tốc độ ngựa cùng với Lý Hoằng song song mà đi. Ông nhìn thấy Lý Hoằng vẫn rất căng thẳng, liền chỉ về bốn phía nói.
- Chỗ này gọi là Mã Chuỷ Pha(1). Ngươi nhìn xem, đồi núi này dốc xuống, vừa bằng lại vừa rộng, đặc biệt thích hợp cho quân kỵ binh xung phong tăng tốc, sẽ gia tăng rất lớn uy lực của kỵ binh khi đánh xung kích.
Nói xong Mộ Dung Phong phóng ngựa ra, đứng ở trên đỉnh đồi. Lý Hoằng chạy theo sát ông.
Hai người đều hướng về phía dưới đồi nhìn lại, khu vực bên dưới Mã Chuỷ Pha là một đồng cỏ hình bán nguyệt. Ở phía cuối và hai bên eo của đồng cỏ hình bán nguyệt là những ngọn đồi nhỏ với rất nhiều cây cối rậm rạp.
- Đại soái, nếu chúng ta có thể ở trong hai ngọn đồi nhỏ kia mai phục năm trăm kỵ binh, ba ngàn thiết kỵ của Kha Da nhất định có thể toàn diệt.
Lý Hoằng lấy roi ngựa trên tay chỉ về phía đồi núi đối diện, thuận miệng đối với Mộ Dung Phong nói.
Mộ Dung Phong không có lên tiếng, im lặng nhìn về phía trước.
o0o
Kha Da dừng ngựa lại, nhìn về phía Mã Chuỷ Pha ở xa xa đằng trước. Thám báo vừa rồi bẩm báo, quân của Mộ Dung Phong đã vượt qua Mã Chuỷ Pha, cách quân mình ba dặm. Vất vả cực nhọc chạy cả nửa ngày, cuối cùng cũng đuổi kịp Mộ Dung Phong.
- Nói cho các bộ, gia tăng tốc độ. Mộ Dung Phong ở ngay phía trước, cơ hội lập công phát tài đang ở trước mắt.
Kha Da hưng phấn đối với truyền lệnh binh phía sau nói.
o0o
Mộ Dung Phong, Thiết Lang, Công Tôn Hổ, Ô Báo đứng ở hàng đầu tiên của đội ngũ. Phía sau là một ngàn người chia làm mười đội ngũ, mỗi đội gồm một trăm người cưỡi ngựa đứng thành hàng, chờ đợi xuất kích. Ba hàng đầu tiên là xạ thủ binh, ba hàng giữa là trường thương binh. Bốn hàng cuối cùng là chủ lực xung phong xông vào trận địa, vũ khí của họ tương đối hỗn tạp, đao, kiếm, búa, lang nha bổng đều có.
Lý Hoằng được phân ở giữa hàng thứ nhất. Áp lực của không khí chiến trường vô cùng căng thẳng, đến mức hắn chỉ có thể thở hổn hển. Hắn dựa theo phương pháp mà Mộ Dung Phong dạy cho, hít thở thật sâu, sau đó lại dùng miệng phun ra. Phong cách hô hấp đó của hắn dường như hấp dẫn sự chú ý của chiến sĩ bên cạnh. Chiến sĩ kia đại khái là một lão binh, hướng về phía Lý Hoằng nở một nụ cười. Lý Hoằng vô cùng xấu hổ, mặt lập tức đỏ lên.
Không ai lên tiếng. Ngay cả ngựa cũng đều cảm nhận được chiến đấu sắp bùng nổ, chúng nó ngẩng cao đầu, vểnh hai tai lên, chuẩn bị tiếp nhận mệnh lệnh do chủ nhân phát ra.
Trong tầm nhìn của Mộ Dung Phong, đại quân của Hổ bộ lạc rốt cuộc cũng xuất hiện. Đầu tiên là một lá cờ lớn có thêu hình một cái đầu hổ màu vàng, sau đó là vô vàn kỵ sị lao ra như cơn gió lốc, một tên, vài tên, một đội, chẳng mấy chốc đã ùn ùn kéo đến một mảng rất lớn.
Tiếng vó ngựa của địch quân giống như một loạt tiếng trống nhỏ, đầu tiên là mơ hồ nghe thấy, dần dần càng lúc càng lớn, càng lúc càng dày đặc, càng lúc càng đinh tai nhức óc, mặt đất dưới chân cũng chầm chậm chấn động kịch liệt, tất cả giống như núi lửa phun trào, như tử thần ngang ngược đem khí tức tử vong ùn ùn kéo đến, làm cho tâm thần người ta tan vỡ.
Mộ Dung Phong trấn định tự nhiên, trên mặt của ông thậm chí còn xuất hiện nét cười đắc ý.
Những con ngựa bắt đầu lắc đầu vẫy đuôi, lộ vẻ nôn nóng bứt rứt, bốn vó không ngừng lay động, mũi xì hơi không ngừng, có con ngựa thậm chí còn vượt lên hàng ngũ nửa thân mình.
Trái tim rung nhảy kịch liệt của Lý Hoằng dường như đang chậm rãi thích ứng với bầu không khí làm cho người ta nghẹt thở này, hắn hơi run hai cánh tay đang nắm chặt cương ngựa, phương pháp hít thở như thổi bễ(2) của hắn cũng bất tri bất giác mà trở nên bình thường. Nhưng tâm thần của hắn cũng bị địch kỵ đang ùn ùn kéo đến bên dưới ngọn đồi gây hấp dẫn, hồn nhiên quên đi rằng lúc này mình đang căng thẳng.
Mộ Dung Phong vào lúc mọi người mong chờ nhất rốt cuộc cũng giơ tay phải lên. Tù hiệu binh đứng xen lẫn trong hàng thứ nhất lập tức há to miệng hít một hơi thật dài, sau đó thổi mạnh vào tù hiệu đã sớm để ở trên miệng. Tiếng tù hiệu xung phong thật dài trong lúc nhất thời vang vọng toàn bộ Mã Chuỷ Pha.
- Hô hô, Hô hô …
Quân lính giơ cao vũ khí, từ trong lồng ngực đang bị khó chịu kìm nén phát ra tiếng kêu gào kinh thiên động địa. Tất cả các chiến sĩ trong lúc nhất thời không ai mà không nhiệt huyết sôi trào, đấu chí toàn thân bị một tiếng rống này khơi dậy. Sợ hãi, kinh hoàng, khiếp đảm, hết thảy mọi thứ, ở trong nháy mắt này đều hoá thành mây khói, không còn sót lại chút gì.
Lý Hoằng cũng bị không khí này cuốn hút, toàn thân tràn ngập sức lực vô tận, hắn thổi phùng to hai má, mặt đỏ lên, dùng hết sức lực toàn thân giơ cao chiến đao, đứt hơi khản tiếng mà thoả sức gầm lên. Lần đầu tiên hắn cảm nhận được thì ra chiến tranh cũng có sức hấp dẫn mê người như vậy.
- GIẾTTTTTTTTTT!
Mộ Dung Phong nâng cao trường thương, cưỡi con ngựa trắng đang hung tợn nhấc lên hai chân trước mà ngẩng đầu hí dài. Ông quay đầu hướng về phía quân lính của mình gào lên âm thanh xuất kích, tiếp theo con ngựa trắng liền giống như gió cuốn xông ra phía trước.
Đám người Kha Da mãi đến khi nghe thấy tiếng tù báo hiệu xung phong vang vọng tận trời thì mới chợt tỉnh ngộ là bọn hắn đã truy đuổi kịp địch nhân rồi. Mặc dù địch nhân dùng khoẻ ứng mệt, xuất quân ra trận đoạt trước tiên cơ, nhưng bọn hắn có ưu thế tuyệt đối về nhân số, cho nên có thể nói tiên cơ này cũng không có ý nghĩa quyết định gì.
Kha Da lập tức đối với tù hiệu binh bên người kêu lên.
- Phát động xung phong.
Một tên thiên phu trưởng bên cạnh hắn lập tức nhắc nhở nói.
- Tiểu soái, tốc độ truy kích của chúng ta quá nhanh, trận hình đã đại loạn, có lẽ nên trọng chỉnh đội hình trước rồi sau đó quyết chiến.
- Chúng ta ba ngàn người đối phó với một ngàn người của hắn, mỗi người giẫm một cái là có thể chà chết hắn.
Kha Da hưng phấn la lên.
- Giếttttttttt.
Độ dốc của Mã Chuỷ Pha trợ giúp cho kỵ binh của Mộ Dung Phong trong thời gian ngắn nhất liền đã tăng tốc đến cực hạn. Các chiến sĩ há miệng hét lớn, phi nhanh hướng về phía địch quân giết tới.
Lý Hoằng nhìn địch quân càng lúc càng sắp tiếp cận, trong đầu không tự chủ được nhớ tới những nghiêm hình tra khảo mà Kha Da đã làm với mình.
- Kha Da, ông đây hôm nay nhất định sẽ giết ngươi.
Nhớ tới những vết thương khắp người cùng với những thống khổ đã trải qua, cừu hận của hắn liền lấp đầy lòng dạ.
Tiếng tù hiệu đột nhiên lại vang lên.
Tiếng hô loáng thoáng của Thiết Lang từ bên trái truyền đến.
- Lắp tên ….
- Thảaaaa !
Một mảng tên đông nghìn nghịt đầy trời, giống như mây đen bão táp tiến về phía trước làm cho lòng người run sợ. Âm thanh bức xé không khí của những mũi tên phi hành tốc độ cao giống như tiếng cười lạnh do tử thần phát ra. Khí tức tử vong thoáng chốc đã bao trùm trên bầu trời trống trải của Mã Chuỷ Pha.
Âm thanh những mũi tên đâm vào thân thể bị tiếng vó ngựa nổ vang bao trùm, chỉ có thể nhìn thấy cảnh tượng người ngã ngựa đổ. Ở tại tốc độ này mà ngã xuống ngựa thì không chết cũng trọng thương. Đáng sợ nhất chính là khi chiến mã bị bắn trúng nơi yếu hại, cả người lẫn ngựa đột nhiên mất đi khống chế mà phi ra ngoài, thường sẽ là người và ngựa đều chết, bởi vì những chiến sĩ đang phi nhanh ở đằng sau vì mau chóng né qua những mũi tên đang bay tới nên cũng chỉ có thể lấy tốc độ cực hạn mà phi nhanh, do đó những binh lính bị rơi xuống ngựa chắc chắn sẽ chết hoặc trọng thương, đó là điều không thể tránh khỏi.
Đám kỵ binh của Kha Da lập tức bắn trả một lượt. Nhưng bởi vì bọn hắn trận hình đã tán loạn, các mũi tên bắn ra lộn xộn không chịu nổi, uy lực vì vậy mà bị hạ thấp cực hạn.
Thiết Lang vẫn như cũ khàn cả giọng quát to.
- Lắp tên ….
Dưới sự chỉ huy của tiếng tù hiệu, ngay cả Mộ Dung Phong đang xông lên trước nhất cũng tuân theo hiệu lệnh mà giương cung lắp tên nhắm bắn.
- Thảaaaa !
Khoảng cách của hai bên là sáu mươi bộ. Tiếng tù hiệu một lần nữa vang lên.
Công Tôn Hổ, Ô Báo ở hai bên hàng ngũ cao giọng gầm lên.
- Trường thương chuẩn bị …..
Ba hàng cung tiễn thủ đang chạy đầu tiên đột nhiên mở rộng trận hình, ở giữa mỗi hai người đều lộ ra một thông đạo có thể dung nạp một con ngựa chạy qua. Ba hàng trường thương binh nhanh chóng gia tăng tốc độ ngựa, vượt qua cung tiễn binh, thành ra trường thương binh trở thành đội xung phong đầu tiên.
Tuyệt đại bộ phận cung tiễn binh đều thu cung, xuất ra vũ khí chiến đầu của mình. Chỉ có những binh lính có xạ thuật cực cao mới vẫn dùng cung tên làm vũ khí của mình như cũ.
Khoảng cách của hai bên còn ba mươi bộ. Tiếng tù hiệu lại vang lên.
Trường thương binh lại một lần nữa biến trận, tạo thành trận hình xung kích có hình mũi nhọn. Trận hình này làm cho mỗi binh sĩ đều có thể trong thời gian ngắn nhất đồng thời đối mặt với địch binh, trận hình này cũng giúp cho lực sát thương tăng lên gấp bội. Hơn nữa nó còn có thể thọc sâu vào đội hình quân địch, và mỗi một binh lính đều sẽ nhận được sự tận lực bảo hộ của các chiến hữu ở sau lưng và hai bên.
Trường thương binh cầm trường thương dài ba trượng trong tay xông ra ngoài, bất cứ địch nhân nào cưỡi trên lưng ngựa muốn tránh thoát một kích sắc nhọn của nó cũng đều vô cùng khó khăn.
Kha Da lần này mang ra kỵ binh đều là những binh sĩ bình thường, loại trường thương binh này chỉ có thiết kỵ chủ lực mới được trang bị, cho nên khi hai bên vừa tiếp xúc liền ăn phải một vố thiệt thòi lớn.
Nhìn đám binh lính hoặc bị trường thương xuyên thủng, hoặc bị té ngã, hoặc bị ngựa giẫm đạp, nghe bên tai vô số tiếng kêu la thê thảm, sự phẫn nộ của Kha Da giống như máu tươi không thể áp chế mà phun trào ra tung toé.
- Giếtttt…..Giếttttt.
Hắn khua múa trường đao, khàn cả giọng quát to.
Kha Da vô cùng lợi hại, sức của hắn tương đương với ba tên thuộc hạ.
Âm thanh quát giết kinh thiên động địa trên chiến trường, khắp nơi đều là từng cặp binh linh chém giết lẫn nhau. Binh sĩ cưỡi ngựa thì phi tới phi lui, binh sĩ cầm cung tên thì bắn giết lẫn nhau, những binh sĩ không có ngựa thì tụ lại thành từng nhóm xả thân đánh xáp lá cà.
Trường thương của Mộ Dung Phong sau khi giết chết bốn địch nhân đã bị gẫy, ông rút ra chiến đao của mình dẫn dắt một nhóm thân vệ thiết kỵ tiếp tục ra sức huyết chiến.
Thiết kỵ của Kha Da sau khi tổn thất một ngàn người rốt cuộc cũng đã ngăn chận được công kích mãnh liệt do Mộ Dung Phong phát động. Dần dần ưu thế về nhân số của bọn hắn bắt đầu biểu hiện ra. Hơn một ngàn thiết kỵ của Mộ Dung Phong sau khi ương ngạnh hăng hái chiến đấu hơn nửa canh giờ, bởi vì binh sĩ tổn thất quá lớn đã dần dần chống đỡ không được.
Chú thích:
(1) Mã Chuỷ Pha: Pha nghĩa là sườn núi, Chuỷ là miệng.
(2) thổi bễ: Ngày xưa khi nhóm lửa, người ta thường dùng một cái ống rỗng ruột thổi vào đó để không khí lùa vào trong lò.