Hồi 1
Tại Ly SÆ¡n lá»™ tin há»a đồ -Khu má»™ tháp khởi đầu bà ẩn
Ly Sơn!
Äó là tên cá»§a má»™t ngá»n núi nằm vá» phÃa bắc Trung Nguyên.
Ngá»n núi nà y không có gì đặc biệt ngoại trừ danh xưng và địa hình đặc thù cá»§a bản thân ngá»n núi.
Gá»i là địa hình đặc thù vì từ ngá»n Ly SÆ¡n trở Ä‘i, Ä‘i mà i vá» phương Bắc, nó chÃnh là điểm khởi đầu cho nhiá»u dãy núi trùng Ä‘iệp tiếp theo và tiếp nối mãi vá» phương Bắc xa xôi.
Äể dá»… hình dung, có thể hiểu theo cách khác, ngá»n Ly SÆ¡n chÃnh là diểm cháºn cuối cùng cá»§a những bình nguyên rá»™ng bạt ngà n và trù phú cá»§a đất Ä‘ai Trung Nguyên kể từ phương Nam Ä‘i lên.
Váºy là có sá»± phân biệt rạch ròi giữa vùng bình nguyên ở phương Nam vá»›i khu đồi núi cháºp chùng ở phÃa bắc. Và khởi Ä‘iểm cho sá»± phân biệt, sá»± cách chia chÃnh là ngá»n nứi Ly SÆ¡n.
Có lẽ chÃnh vì Ä‘iểm nà y nên má»›i có tên gá»i Ly SÆ¡n (ly là ly biệt, chia ly...)
Và có phải chăng đây là điá»m báo trước cho má»™t nhân váºt hiện ngụ cư tại chân ngá»n Ly SÆ¡n? Nhân váºt nà y lâm phải cảnh ngá»™ sinh ly tá» biệt do ngụ cư tại địa Ä‘iểm có danh xưng như váºy.
* * * * *
Và o má»™t buổi sáng ná», cùng vá»›i những tia nắng đầu tiên trong ngà y vừa ló dạng, má»™t bóng nhân ảnh cÅ©ng nhẹ nhà ng hiện thân cạnh chân ngá»n Ly SÆ¡n.
Như đã tìm hiểu kỹ địa hình, ngay khi bóng nhân ảnh nà y cháºm bước lại cước trình, y ung dung men theo chân núi vá» phÃa tả và đến được nÆ¡i y cần đến.
Äó là má»™t mái nhà đơn sÆ¡, nép mình bình lặng dưới má»™t cá»™i du đã già cá»—i.
Do lưng tá»±a và o vách núi, phÃa trước là cá»™i cây cao to che khuất nên cho đến lúc nà y, lúc bóng nhân ảnh kia xuất hiện phÃa trước mái nhà nhá», những tia nắng ban mai vẫn chưa soi rá»i đến mái nhà !
Vì thế mái nhà nhỠđơn sÆ¡ má»™c mạc ná» vẫn im lìm bất động, Ä‘ang cố nÃu kéo thêm nữa giấc ngá»§ qua đêm muá»™n mà ng?
Bóng nhân ảnh ná» có vẻ nháºn ra Ä‘iá»u đó nên lá»™ vẻ ngáºp ngừng, không biết có nên là m kinh động những ai Ä‘ang ẩn mình bên trong mái nhà hay không và o lúc sá»›m sá»§a như thế nà y.
Y đứng yên, hòa mình và o khung cảnh tháºt bình lặng Ä‘ang hiện hữu và hầu như là tôn trá»ng sá»± bình lặng đó.
Thá»i gian trôi vẫn trôi!
Mái nhà nhá» rồi cÅ©ng bị đánh thức khi những tia nắng rốt cuá»™c cÅ©ng tìm được cách chiếu rá»i những vệt sáng lung linh đến táºn cá»a dẫn và o mái nhà .
Kẹt!
Cánh cá»a bằng phên nứa bá»—ng xịch mở, từ bên trong để lá»™ má»™t gương mặt non choẹt cá»§a má»™t đứa bé trai có niên ká»· độ mưá»i hai hoặc mưá»i ba.
Nhìn thấy có ngưá»i lạ ở bên ngoà i Ä‘ang nhìn chăm chăm và o nhà , đứa bé vụt kêu vá»ng và o trong.Và tiếng kêu chỉ hà m ý kinh ngạc chứ không phải sá»ng sốt hoặc hoảng hốt :
- Má má! Như có ngưá»i Ä‘ang muốn há»i gì chúng ta kìa!
Ngay láºp tức, sau tiếng kêu cá»§a đứa bé, từ phÃa sau có giá»ng nói cá»§a nữ nhân vang lên :
- Tiểu Äông! Hà i tá» lại bà y trò, định gạt má má nữa ư?
Äôi mắt tinh anh linh lợi trên gương mặt thông minh và láu lỉnh cá»§a đứa bé vẫn cứ nhìn không há» chá»›p vá» phÃa ngưá»i khách xa lạ :
- Hà i nhi không gạt má má đâu! Má má ra xem nà y!
Y, vị khách xa lạ chợt hé miệng cưá»i tá»§m tỉm vá»›i đứa bé!
Do là nụ cưá»i thân thiện, đứa bé cà ng thêm rối rÃt :
- Mau lên má má! Có khi vị bá bá đây muốn há»i đưá»ng nà o ngược Bắc cho nhanh, như nhiá»u ngưá»i đã há»i! Hà i nhi nói tháºt đấy!
Vị khách vẫn cưá»i vá»›i đứa bé, cho dù định ý cá»§a y không như đứa bé Ä‘oán.
Y chỉ phần nà o chỉnh dung khi nghe tiếng những bước chân Ä‘ang tiến dần ra phÃa trước.
Và lúc nà y, đối diện vá»›i y, bên cạnh đứa bé, má»™t nữ nhân dù đã tam tuần nhưng nhan sắc hãy còn mỹ miá»u như bao nữ nhân đương xuân Ä‘ang nhìn và o vị khách xa lạ vá»›i Ãt nhiá»u bẽn lẽn.
Nữ nhân như muốn thanh minh :
- Khách nhân lượng thứ cho! Tiểu Äông vẫn thưá»ng đùa nghịch, khó có thể biết lá»i nà o là tháºt, lá»i nà o là giả! Có phải khách nhân muốn há»i...
Nữ nhân chưa dứt lá»i, y vá»™i lên tiếng và kêu khẽ :
- Tiểu muá»™i i Là ta đây? Tiểu muá»™i không còn nháºn ra ta sao?
Nữ nhân thoáng ngơ ngác :
- Khách nhân vừa gá»i... tiểu muá»™i? Khách nhân đây là ...
- HÆ¡n mưá»i năm cách biệt, tiểu muá»™i không còn nhá»› chút gì đến ta là nhị sư bá cá»§a Tiểu Äông tháºt ư? Phần ta, ta hãy còn nhá»› rất rõ. Khi đó, chẳng phải Tiểu Äông chỉ là má»™t đứa bé vẫn luôn lẩn quẩn bên chân má»i ngưá»i sao?
Nhìn sắc diện cá»§a vì khách nhân Ä‘ang hà m chứa nhiá»u sá»± hối tiếc lẫn ân háºn, nữ nhân chợt nhá»› ra.
Bằng má»™t cứ chỉ hoà n toà n do bản năng xui khiến, nữ nhân vá»™i đưa tay kéo đứa bé và o ngưá»i như má»™t con gà mẹ sẵn sà ng ấp á»§ và bảo vệ gà con!
Nữ nhân biến sắc :
- Nhị sư ca còn tìm đến đây để là m gì? Từ khi vong phu chẳng may lâm đại nạn, hà n nữ vì biết thân biết pháºn nên vá»™i quay vá» kiếp thưá»ng nhân, nà o dám tá»± nháºn mình là ngưá»i có chút quan hệ vá»›i giá»›i võ lâm! Mưá»i năm...
Nữ nhân thở dà i rồi nói tiếp vá»›i lá»i lẽ đầy quyết tâm :
- Äó là thá»i gian đủ dà i khiến hà n nữ quên Ä‘i chút bồng bá»™t năm xưa, để hòa nháºp trở lại vá»›i bao ngưá»i không có võ công, không quan tâm đến ân oán giang hồ và cÅ©ng không phải pháºp phồng lo sợ cho cõi chết không biết sẽ đến và o lúc nà o.
Vừa bước lùi vừa kéo đứa bé lùi theo, nữ nhân nhanh tay khép cá»a vá»›i má»™t giá»ng nói quả quyết :
- Hà n nữ không là nhân váºt thuá»™c giá»›i giang hồ nên không tiện đón tiếp những nhân váºt như khách nhân! Khách nhân vá» Ä‘i và từ nay xin đừng tìm đến quấy rầy hà n nữ nữa.
Vẫn giữ lá»…, vẫn ôn hòa nhân váºt ná» khẽ vươn tay chạm và o cánh cá»a để cánh cá»a không thể khép vá»™i. Cùng vá»›i động tác đó, y vá»™i kêu lên :
- Cháºm đã nà o! Ta tháºt sá»± trân trá»ng ý nguyện cá»§a muá»™i, tà nà o dám đến khuấy đảo cuá»™c sống bình lặng cá»§a muá»™i và Tiểu Äông! Chỉ có Ä‘iá»u, nếu muá»™i không nghe ta giải thÃch, e khó tránh được đại há»a.
Dù đã dùng hết sức nhưng vẫn không đóng được cá»a vá»›i cái chạm khẽ cá»§a nhân váºt ná» nguyên là ngưá»i thuá»™c giá»›i giang hồ, nữ nhân ná» cáu kỉnh :
- Lại còn đại há»a gì nữa má»™t khi hà n nữ chỉ là má»™t dân dã bình thưá»ng, không chút liên hệ đến ngưá»i võ lâm?
Biết nữ nhân đã chịu nghe, nhân váºt ná» liá»n lên tiếng, không bá» lỡ cÆ¡ há»™i! Y nói :
- Những gì tà nói Ä‘á»u là sá»± tháºt! Và vì quá lo lắng cho muá»™i lẫn Tiểu Äông, ta đã trải qua không biết bao gian khổ má»›i tìm được nÆ¡i muá»™i và Tiểu Äông lưu ngụ? Ta không nói dá»a muá»™i đâu!
Tuy chỉ là thưá»ng nhân như nữ nhân vừa thố lá»™, nhưng ánh mắt cá»§a nữ nhân cÅ©ng phải lóe lên những tia nhìn lấp lánh hung quang do quá căm phẫn :
- Nhị sư ca có nói dá»a hay không cùng bằng thừa! Mưá»i năm qua tâm trạng cá»§a muá»™i nà o khác gì loà i chim Ä‘iểu đã má»™t lần bị trúng tên. Có ai phải khổ nhá»c như muá»™i không, mưá»i năm dà i luôn sống trong thắc thá»m lo âu vá»›i hÆ¡n mưá»i lần thay đổi chá»— lưu ngụ? Chịu khổ như váºy vẫn còn chưa đủ sao?
Như đồng cảm vá»›i nữ nhân vốn là tiểu sư muá»™i, nhân váºt ná» cÅ©ng than :
- Sau bao ngà y bôn ba tìm tung tÃch cá»§a muá»™i và Tiểu Äông, sao ta lại không cảm nháºn được những khổ nhá»c cá»§a muá»™i? NghÄ© mà cảm thương cho muá»™i! Muá»™i xuất thân là dân dã, sinh ra và lá»›n lên nÆ¡i thôn dã, quen sống má»™t cuá»™c sống bình lặng? Váºy mà khi tiểu sư đệ phải lòng muá»™i, xem muá»™i là thê nhi, muá»™i buá»™c phải tiếp nháºn nhiá»u khổ lụy luôn xảy đến cho giá»›i giang hồ! Cho đến khi tiểu sư đệ bị hãm hại.
Gương mặt vụt đanh lại, nữ nhân vội chuyển đỠtà i, như không muốn nghe vị nhị sư ca nhắc đến nữa cái chết thảm khốc của phu quân :
- Rốt cuá»™c là chuyện gì mà nhị sư ca bảo là đại há»a?
HÃt dà i má»™t hÆ¡i để giữ thái độ trầm tÄ©nh, vị nhị sư ca chợt há»i :
- Theo ta được biết, lần đầu tiểu sư đệ gặp muá»™i chÃnh là lúc tiểu sư đệ bị ác nhân truy sát?
Không muốn nhắc lại Ä‘oạn dÄ© vãng Ä‘au buồn, nữ nhân gáºt đầu rồi há»i :
- Chuyện qua rồi, hầu như muội đã quên? Có gì không, nhị sư ca?
Cảm thông, vị nhị sư ca lại há»i :
- Lần đó, lúc muá»™i táºn tình cưu mang và chữa thương cho tiểu sư đệ, muá»™i có nhìn thấy tiểu sư đệ mang theo bên ngưá»i má»™t váºt gì khác lạ không?
Nữ nhân cau mà y nghĩ ngợi :
- Váºt gì ư? Ngân lượng? Những mÅ©i phi châm mà giá»›i giang hồ thưá»ng gá»i là ám khÃ? Hay nhị sư ca muốn há»i đến những lỠđựng linh dược mà vong phu lúc nà o cÅ©ng mang theo?
Vị nhị sư ca lắc đầu :
- Äó là những váºt dụng cần thiết, bất kỳ ai là nhân váºt giang hồ phải mang theo để phòng thân! Ta không há»i đến những váºt đó.
Nữ nhân lộ vẻ hoang mang :
- Ngoà i những váºt dụng như muá»™i vừa kể, trong ngưá»i vong phu nà o có thêm má»™t váºt gì khác lạ?
Äứa bé từ nãy giá» vẫn đứng yên để lắng nghe, bây giá» chợt lên tiếng :
- Má má! Hà i nhi có lần nghe má má nói đến má»™t bức há»a xấu xÃ...
Vị nhị sư ca kêu lên :
- Bức há»a xấu xà nà o? Có phải là má»™t bức há»a có vẽ hình nhiá»u ngá»n tháp và được vẽ trên má»™t mảnh da dê Ä‘en đúa không?
Như không hà i lòng việc đứa bé bá»—ng dưng nói leo và o, nữ nhân gắt gá»ng :
- Tiểu Äông! Má má đã nhiá»u lần nhắc con là không được tá»± tiện xen lá»i kia mà ?
Mau Ä‘i và o trong và tá»± quỳ xuống như những lần trước! Äi!
Nghe thế, đứa bé sợ thì có sợ nhưng nó vẫn đủ tỉnh khôn để đưa mắt nhìn vị nhị sư bá như cầu cứu.
Không thể nhịn cưá»i trước thái độ láu lỉnh cá»§a Tiểu Äông, vị nhị sư ca cưá»i nhẹ rồi lên tiếng khuyên giải :
- Dù sao Tiểu Äông cÅ©ng có công khi nhắc muá»™i vá» bức Há»a tháp, muá»™i chá»› nên trách phạt Tiểu Äông lần nà y!
Äứa bé cả mừng vá»™i quay đầu nhìn và chỠđợi sá»± dung thứ cá»§a mẫu thân.
Nó vội tiu nghỉu nét mặt khi nghe mẫu thân nó vẫn khăng khăng :
- Nhị sư ca xin đừng quá nuông chìu Tiểu Äông! Muá»™i dừ đã giáo huấn nghiêm ngặt nhưng không biết bao lần Tiểu Äông là m cho muá»™i suýt phải chết vì tức.
Nhún vai ra vẻ thúc thá»§, vì không thể nà o cứu vãn, nhị sư sư bá bèn nhìn Tiểu Äông :
- Äà nh thôi, Tiểu Äông! Nhị sư bá đã hết cách rồi.
Tiểu Äông Ä‘i và o vá»›i nét mặt phụng phịu chứng tá» Ä‘ang giáºn dá»—i, và nó không há» tổ vẻ vui mừng gì cho dù vị nhị sứ bá, lần đầu tiên nó biết mặt Ä‘ang nói vá»›i theo nó :
- Chá» sau nà y, khi má»i đại há»a không còn nữa, nhị sư bá sẽ chuá»™c lại lá»—i lầm hôm nay.
Ngay tức khắc, mẫu thân cá»§a đứa bé vá»™i lên tiếng phá»§ nháºn :
- Không có lần sau đâu, nhị sư ca? Má»™t khi nÆ¡i nà y đã bị lá»™, muá»™i sẽ láºp tức đăng trình, tìm nÆ¡i khác kÃn đáo hÆ¡n để ẩn thân!
Vị nhị sư ca nghiêm mặt :
- à của muội như thế nà o, ta đã hiểu! Và ta sẽ không đúng khi nếu ta tự tiện xen và o và khuyên can muội! Tuy nhiên...
Ngưng lá»i như muốn nữ nhân nháºn ra sá»± nghiêm trá»ng cá»§a vấn Ä‘á», vị nhị sư ca tiếp lá»i :
- Bức Há»a Tháp kia hiện là váºt khiến bao ngưá»i thèm khát, muốn chiếm Ä‘oạt!
Ngà y nà o muá»™i còn giữ bức Há»a Tháp bên mình, đại há»a vẫn luôn chá»±c chá» và phá vỡ ý định sống bình lặng cá»§a muá»™i ngà y ấy!
Nữ nhân bĩu môi :
- Muá»™i có lá»i nà y tuy khó nghe nhưng không thể không nói! Những nhân váºt thuá»™c giá»›i giang hồ, trong đó có cả vá»ng phu và nhị sư ca, thưá»ng có những ý tưởng và hà nh động tháºp phần kỳ quái! Bức há»a kia, đối vá»›i muá»™i chỉ là má»™t ká»· váºt để giúp muá»™i tưởng nhá»› đến vong phu? Ngoà i ý nghÄ©a đó ra, nó chỉ như má»™t phế váºt không hÆ¡n không kém!
Muá»™i không thể hiểu má»™t bức há»a xấu xà như váºy lại có Ä‘iá»u gì quà báu khiến bao ngưá»i phải thèm khát như nhi sư ca vừa nói.
Vị nhị sư ca má»™t lần ná»a phải nhún vai :
- Câu chuyện vá» bức Há»a Tháp nà y quả tháºt là có Ä‘iểm kỳ quái như muá»™i vừa nháºn định! Ta cÅ©ng chưa bao giá» biết rằng có má»™t bức Há»a Tháp như váºy tồn tại, cho dù nó đã được tiểu sư đệ giao cho muá»™i từ ngà y ấy! Và ta cÅ©ng tin rằng tiểu sư đệ khi vô tình có được bức Há»a Tháp. Vẫn không há» biết nó có ý nghÄ©a gì!
- Váºy thì nó có ý nghÄ©a gì?
- Ta cÅ©ng đã nhiá»u lần tá»± há»i như muá»™i. Nhưng, má»™t là ta không quan tâm, hai là ta không biết bức Há»a Tháp do ai cất giữ nên ta không cần tìm hiểu! Cho đến khi...
- Váºy ai nói cho nhị sư ca biết vong phu đã từng có bức há»a đó?
Lá»™ vẻ bần thần không yên, vị nhị sư ca cố tìm cách ngắn gá»n nhất để giải thÃch :
- Ba năm trước, có ngưá»i tình cá» lạc và o khu má»™ địa nằm giữa Cá»u Cung sÆ¡n và Nhất Trụ Phong? Và ngưá»i đó suýt nữa phải thiệt mạng khi định bước và o phần trung tâm cá»§a khu má»™ địa có khá nhiá»u ngá»n tháp...
- Váºy thì có liên quan gì đến bức há»a xấu xà do vong phu lưu lại?
Muá»™i không là ngưá»i thuá»™c giá»›i võ lâm nên ta cảm thấy khó giải thÃch! Chỉ biết rằng, từ sá»± phát hiện cá»§a nhân váºt nà y, cÅ©ng là ngưá»i giang hồ, sau đó có nhiá»u nhân váºt vì quá tò mò đã tìm đến khu má»™ địa ná»!
Thở ra một hơi dà i, vị nhị sư ca vắn tắt nói rõ hơn :
- Sau lần đó, có hai ngưá»i hoà n toà n bị mất tÃch giữa khu má»™ tháp, có lá»i đồn đại trên giang hồ rằng: khu má»™ tháp vốn là nÆ¡i ẩn chứa những tuyệt tác võ há»c, do chá»§ nhân khu má»™ tháp lưu lại...
Nữ nhân mất hết nhẫn nại, kêu lên :
- Lại là võ há»c? Giá»›i giang hồ lúc nà o cÅ©ng xem võ há»c trá»ng hÆ¡n sinh mạng! Hừ!
HỠđã nháºn định như váºy sao há» không xông và o từng má»™ tháp để tìm?
- Không sai! Phà m là nhân váºt thuá»™c giá»›i giang hồ. Kể cả ta, cÅ©ng xem võ há»c trá»ng hÆ¡n sinh mạng? Äiá»u nà y vì muá»™i không là ngưá»i võ lâm nên muá»™i không sao hiểu được! Còn việc xông và o từng má»™ tháp ư?
ÄÆ°a mắt nhìn xa xăm, nhị sư ca bảo :
- HỠđã xông và o mộ tháp và đã thất bại!
- Thất bại? Tại sao?
- Ai xông và o má»™ tháp Ä‘á»u mất tÃch! Äến má»™t tiếng la cầu cứu cÅ©ng không kịp kêu lên!
- Nhưng hỠcó võ công kia mà ? Là ai cố tình hãm hại h�
Vị nhị sư ca lắc đầu :
- Có võ công cÅ©ng vô Ãch? Nhân váºt nà o có võ công thâm háºu thì sá»± mất tÃch ở khu má»™ tháp còn nhanh hÆ¡n, ly kỳ hÆ¡n! Còn ngưá»i hãm hại há» chÃnh là những ngôi má»™ tháp vô tri vô giác!
- Những ngôi má»™ tháp là m sao hại được bá»n giang hồ?
Vị nhị sư ca thở dà i :
- Hà ...! Vì những ngôi má»™ tháp như được chá»§ nhân bố trà theo má»™t tráºn đồ bà hiểm! Và bất kỳ ai sảy chân, lạc bước và o tráºn đồ, láºp tức bị giam hãm, không sao tìm được lối thối lui!
- Tráºn đồ là gì?
Vị nhị sư ca chưa kịp đáp lá»i hoặc giải thÃch, nữ nhân vá»™i cưá»i ảo não :
- Mà thôi, nhị sư ca bất tất phải giải thÃch! Muá»™i không phải ngưá»i thuá»™c giá»›i võ lâm, có nghe nhị sư ca giải thÃch cÅ©ng vô Ãch?
Sau đó, nữ nhân lại há»i :
- Như muá»™i lá» má» hiểu, có phải bức há»a xấu xà muá»™i Ä‘ang giữ hiện là mấu chốt cá»§a vấn Ä‘á»?
Thán phục, vị nhị sư ca bảo :
- Muá»™i nhanh hiểu như váºy chẳng trách Tiểu Äông có tư chất thông minh đĩnh ngá»™ khác thưá»ng.
Gáºt đầu, vị nhị sư ca giải thÃch :
- Lá»i đồn đại vá» khu má»™ tháp bà hiểm sau khi được loan truyá»n, có ngưá»i từng là bằng hữu cá»§a tiểu sư đệ chợt nhá»› lại bức Há»a Tháp mà tiểu sư đệ đã từng đưa y xem! Y bảo: Bức Há»a Tháp chÃnh là bức há»a đồ để đưa ngưá»i xâm nháºp an toà n và o khu má»™ tháp! Chuyện đúng sai thế nà o chưa biết, ta chỉ nói được rằng ngay sau tin đó, có rất nhiá»u ngưá»i tìm đến cá»a, há»i bá»n ta vá» bức Há»a Tháp! Qua đó, cÅ©ng đã xảy ra khá nhiá»u những tráºn xô xát đẫm máu!
Thở dà i chán nản vị nhị sư ca chợt hạ thấp giá»ng :
- Bá»n ta vì không tìm thấy Bức Há»a Tháp, lại phải chịu cảnh quấy nhiá»…u liên miên, ta chợt nghÄ© đến muá»™i và lo lắng khôn xiết!
Nữ nhân tỠvẻ hốt hoảng :
- Theo nhị sư ca, má»i ngưá»i vì muốn tìm bức Há»a Tháp sẽ tìm đến muá»™i và gây khô dá»… cho muá»™i ư?
Không cần phải thừa nháºn vì câu chuyện đã quá rõ rà ng, vi nhị sư ca bảo :
- Trừ phi muá»™i há»§y bá» bức Há»a Tháp và láºp tức cao bay xa chạy!
Nữ nhân nhìn chằm chằm và o vị nhị sư ca :
- Nhị sư ca bảo muá»™i láºp tức há»§y bá» tháºt sao?
Nhị sư ca giẫm chân :
- Còn thế nà o nữa? Hay muội có cách nà o khác hay hơn?
- Không phải nhị sư ca muốn muá»™i giao bức Há»a Tháp cho nhị sư ca sao?
- Kìa, muá»™i! Muá»™i cho ta là hạng ngưá»i gì. Ta khó khăn tìm được muá»™i để cảnh báo chứ nà o có ý chiếm Ä‘oạt?
- Nhị sư ca những muốn là ngưá»i đầu tiên Ä‘i và o khu má»™ tháp để chiếm hữu tuyệt tác võ há»c ư?
- Hà ...! Muá»™i tin hay không là tùy muá»™i! Äối vá»›i ta muá»™i là muá»™i cá»§a ta cho dù muá»™i cố tình dứt áo ra Ä‘i từ khi tiểu sư đệ bị thù nhân hãm hại! Vả lại...
- Sao? Nhị sư ca nói tiếp đi!
- Trong khu má»™ tháp tháºt sá»± có ẩn tà ng võ há»c hay không, không má»™t ai dám khẳng định! Ta dù có tham cÅ©ng đâu thể tá»± chuốc há»a và o thân bằng cách bảo muá»™i giao bức Há»a Tháp kia cho ta?
Sắc diện có phần dịu lại, nữ nhân nói lá»i cảm kÃch :
- Không ngá» nhị sư ca lại có thịnh tình đến váºy vá»›i muá»™i! ÄÆ°á»£c rồi, muá»™i sẽ láºp tức há»§y bá» ngay bức há»a kia để tránh má»i háºu há»a!
Không sá»›m cÅ©ng không muá»™n, đúng lúc đó, trước khi nữ nhân kia quay ngưá»i Ä‘i và o trong nhằm thá»±c hiện ý định, má»™t trà ng cưá»i như tiếng ma kêu quá»· khóc chợt vang lên :
- Ha... ha... ha...