Trích:
Nguyên văn bởi noland
Héo mòn thiếu phụ chốn phòng không
Lệ ướt hoen mi chảy thành dòng
Lữ khách phương xa chàng có nhớ
Bên song người vẫn hằng đợi trông
|
Non cao nơi đó đợi mong
Đợi mong mong đợi áng mây hồng
Trôi theo làn gió mong manh
Mặc cho non cứ hoài mong.