Lão bản nghiến răng nghiến lợi giống như vừa bị vả vào mồm vậy nói:
- Tiểu thư, cầm này dùng gỗ cổ đồng thuộc loại tốt nhất làm ra, chỉ bằng muốn tìm gỗ đồng phải mạo hiểm tính mạng vào tận rừng sâu không biết bao nhiêu lâu với lầy được, tiểu thư lại nhìn dây đàn xem, mỗi sợi đều là 36 sợi ô kim quấn thành, tiền nào của ấy, đây là cây đàn thượng phẩm, tiểu thư trả hai mươi lượng cũng không đắt lắm đâu.
Thiếu nữ không nói gì chỉ nở nụ cười, trên gò má lộ ra má núm đồng tiền mờ nhạt khi cười, dáng vẻ thật động lòng người, khi đôi môi đỏ mở ra thấy được hàm răng trắng đều đặn như hình vòng cung, Dương Lăng ở bên cạnh nhìn dáng vẻ duyên dáng như vậy cũng không khỏi thấy tim đập thình thịch trong ngực. Thiếu nữ quay đầu lại liếc hắn, hiển nhiên đã biết hắn nhìn lén nàng, bất quá thần sắc nàng cũng không có vẻ hờn giận.
Thiếu nữ cười dài liếc mắt sang ca ca nàng, bỗng nhiên thì thầm một chuỗi gì đó mà Dương Lăng nghe không hiểu, thanh niên cường tráng kia cũng cùng loại âm phát ra mà trả lời một câu, cô gái lắc lắc đầu nói với lão bản:
- Lão bản, ta thành tâm muốn mua cầm này của ngươi, Kê Minh dịch trạm ngoại trừ ta ra sợ là cũng không có ai bỏ nhiều tiên mà mua cái cầm này đâu, như vậy đi, mười lăm lượng, nếu ngươi nguyện ý ta liền trả tiền.
Lão đầu nhi lại nghiến răng một chút rồi gật đầu nói:
- Được rồi, vậy thì bán, tiểu thư đã nói như vậy, lão sẽ bán cho tiểu thư.
Thiếu nữ nghe xong mỉm cười, cho tay vào trong áo lấy ra một túi tiền, lấy ra một hạt châu trong túi, đặt trong lòng bàn tay nhỏ trắng mịn màng, nâng lên trước mặt lão bản nói:
- Tốt, đây là một khối ngọc châu thượng hạng, cho dù mang đến địa phương nhỏ cũng có giá mười tám lượng bạc, ta dùng hạt châu này đổi lấy đàn cầm của ngươi, cũng không cần trả lại tiền lẻ, chỉ cần cho ta một chiếc hộp đựng cầm tương xứng này là được.
Thời này mặc dù có vàng bạc, còn có tiền giấy Đại Minh được lưu hành, bất quá lấy vật đổi vật tại nhân gian vẫn đang thập phần lưu hành, cho nên hành vi của thiếu nữ cũng không kỳ quái. Lão hán cầm lấy hạt châu tới nheo mắt nhìn qua dưới ánh mặt trời, quả nhiên là một viên trân châu hảo hạng, cô gái dùng một hạt châu tốt như vậy đổi lấy cổ cầm, vụ buôn bán này đích xác không tồi.
Chẳng qua....... lão bản tham lam vừa nhìn hạt châu âm thầm tính toán: Kê Minh dịch trạm mặc dù thương khách nam bắc lai vãng thập phần phồn hoa, bất quá làm nhạc khí bán ở nơi này cũng không tốt lắm, hai năm mà vẫn bù nhiều hơn kiếm được, đang định bán cái cửa hàng này đi tới Đại Đồng buôn bán.
Đã tới gần cuối năm rồi, hạt châu này đưa tới tay còn phải nghĩ biện pháp bán đi, huynh muội hai người này ta cũng không quen biết, khẳng định không phải người địa phương này, nghe khẩu âm giống người quan ngoại, nói không chừng là đi ngang qua chỗ này, không biết chừng cứ cướp đoạt viên trân châu này, việc buôn bán của mình có thể lấy lại được chút ít tổn thất.
Nghĩ vậy lão đầu nhi tham niệm nổi lên, đưa tay bấm một cái, khối hạt châu trượt vào trong tay áo, ha hả cười nói:
- Tiểu thư, cầm của ta chi giao dịch bằng bạc, nếu tiểu thư muốn mua thì đem bạc tới đây đi.
Cô gái nghe xong bĩu môi, nhớ tới mình không có đủ ngân lượng, nàng dừng một chút nói:
- Lão bàn này, rõ ràng ta cho ngươi kiếm chút tiện nghi, còn muốn được ba đòi bốn nữa, thôi đem hạt châu trả cho ta, ta không thèm mua nữa.
Lão đầu nhi xảo trá trừng mắt, làm ra bộ kinh ngạc mà nói:
- Hạt châu? Hạt châu nào? Ngươi tới trong tiệm của ta mua đồ, cũng không có tiền mua bán đồ vật nào, ta nào đã từng thấy qua hạt châu gì của ngươi?
- Cái gì? - Thiếu nữ mặt đỏ lên, nàng giận giữ vỗ quầy bàn cả giận nói:
- Ngươi … cái người này như thế nào lại không có đạo lý như vậy? Muốn cướp hạt châu của ta sao?
Ca ca nàng vừa nghe thấy giận tím mặt, xòe tay ra chộp chặt lấy lão đầu nhi gầy yếu, mạnh mẽ lôi hắn ra khỏi quầy, tức giận nói:
- Con mẹ nó, dám giở trò cướp đoạt đồ của muội tử ta sao? Ngươi nghĩ chúng ta đi ngang qua đây lên khi dễ được sao? Lão cẩu, mau đưa hạt châu ra.
Lão bản lập tức cao giọng tru lên:
- Cường đạo a, đánh người a, hàng xóm láng giềng ơi tới mà xem. Lão vương đầu ta buôn bán luôn luôn công bằng, đều không khi dễ ai, nhưng người ngoài lại tới đây khi dễ bắt nạt chúng ta à.
Hắn nhìn cách ăn mặc của Dương Lăng đúng là người địa phương, thời này quan niệm quê cha đất tổ rất nặng, mang tính điển hình chỉ giúp người thân không giúp người ngoài, hắn hô hoán như vậy hàng xóm láng giềng chạy tới, hơn nữa có người địa phương làm chứng, người ngoài chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, ôm hận mà bỏ đi. Tốt xấu gì hắn còn có hai đứa con, chẳng lẽ còn phải sợ bọn người từ nơi khác tới sao?
Hô hoán một hồi, làm cho thanh niên kia càng nổi giận không thể kìm chế, hắn đùng đùng nổi giận mà giơ tay lên muốn đánh, miệng mắng:
- Lão cẩu gian trá, thật sự khinh người quá đáng.
Lúc này một người tráng hán tầm bốn mươi tuổi từ phía sau quầy đi ra, vừa nhìn thấy tình hình hét lớn một tiếng, một quyền mạnh bạo đánh tới, hung tợn nói:
- Thả cha ta ra, thằng nhãi con này, dám đến Vương gia chúng ta mà khi dễ người sao.
Tráng hán này xem ra cũng có vài phần khí lực, một quyền đánh ra đầy mạnh mẽ uy lực, Mã Ngang nhìn thấy chỉ cười khinh miệt, cánh tay giơ lên, một tay rời khỏi người lão đầu nhi, thân thể hắn không thèm nhúc nhích, chỉ vươn bàn tay ra, "ba" một tiếng nắm lấy tay tráng hán, năm ngón tay từ từ xiết chặt lại, tráng hán đau đớn kêu lên ai ái, bị hắn vặn cổ tay làm cho đau đến nỗi quỳ xuống đất.
Mã Ngang lạnh lùng cười nói:
- Muốn đến làm tặc tử cản đường cướp bóc sao? Chẳng lẽ cũng chỉ có bấy nhiêu sức lực thôi?
Lão đầu kia bị hắn bạt tai hai phát rồi vất ra ngoài, lão chỉ vào Mã Ngang càng hô to hơn, chỉ là vừa hô thêm được hai tiếng, bỗng nhiên sác mặt đỏ lên, thở hổn hển vài cái, thân thể rũ ra nằm trên mặt đất không còn chút hơi thở.
Mã Ngang còn đang giữ cổ tay tráng hán uy phong mà đùa giỡn, hàng xóm láng giềng ở bênh cạnh đã đến vây kín chung quanh, có người nâng lão nhân dậy bỗng nhiên hô lớn:
- Vương Tam à, lại đây mau lên, cha ngươi không xong rồi.
Mã Ngang quay đầu lại nhìn, chỉ tên chưởng quầy tham tiền kia sắc mặt xám trắng, mềm nhũn không chút nhúc nhích mà dựa vào lòng ngực người ôm hắn, trong lòng không khỏi kinh hãi, không kiềm chế được mà buông lỏng tay ra.
Tráng hán tên Vương Tam kia vội vàng đoạt lấy lão già mà xem xét hơi thở, thế nhưng hoàn toàn không còn hơi thở, không khỏi kêu lên một tiếng nước mắt nước mũi dàn rụa khóc nói:
- Cha a, khổ thân người bằng này tuổi rồi lại bị kẻ cướp đánh chết, cha a..!
Lúc này một hán tử xấp xỉ tuổi Vương Tam từ cửa sau chạy ra, phía sau là nữ nhân cùng trẻ nhỏ đi theo, xem ra đều là người Vương gia nghe tiếng mà chạy đến. Mã Ngang vốn đang nghĩ lão già gian trá này giả chết, trong lòng cười lạnh không nói, lúc này thấy người nhà bọn họ vây lại cứ cha cha, gia gia mà khóc lóc không ngừng, trên mặt không khỏi biến sắc, lòng cũng càm thấy chút khiếp đảm.
Hắn lặng lẽ lôi kéo tay áo muội muội, dùng ánh mắt ra hiệu cho muội muội, kéo cổ tay nàng đi ra ngoài.Vương gia sao có thể thả họ đi như vậy được, vội vội vàng vàng cả đám người to nhỏ vây lấy. Trong lúc lộn xộn này có hai gã sai nha xui xẻo đi ngang qua, nghe nói có án mạng đánh chết người, bọn hắn không dám chậm trễ xông vào trong quán quát to:
- Hung thủ giết người đang ở nơi nào?
Kê Minh dịch trạm này vốn chỉ là một trạm thành, không coi là một thị trấn, nhưng là nơi này có địa vị trọng yếu về quân sự, hơn nữa nơi này là nơi giao dịch, trung chuyển trọng yếu của thương khách, thuế má phong phú, cho nên cũng có sắp xếp quan lại, quản lý phương viên mười dặm, bất quá huyện lệnh chỉ là một vị quan thất phẩm mà thôi.
Mã Ngang xui xẻo gặp phải quan sai đi đến, quả thật hắn không có lá gan giết quan sai tạo phản, nhất thời cũng không dám làm gì, đứa con lão bản quán nhạc cụ chỉ vào hắn nói:
- Chính là hắn, là tên ăn cướp này đã giết cha ta.
Mã Ngang có chút bực mình mà nói:
- Ta không có, lão bản lớn tuổi, lão tham lam hạt châu của muội muội ta, bị ta vạch trần, tự mình nổi giận ngất đi, khí huyết công tâm mà chết, có liên can gì tới ta đâu?
Nào có tội phạm nào nói mình phạm tội đâu? Hai tên sai nha căn bản không để tới chút biện hộ của hắn, lôi một sợi dây xích sắt nhỏ dài từ sau lưng ra, ào một tiếng đặt lên đầu hắn, khéo qua đầu vai, trói chặt hai cánh tay vào lưng, hai người lăm lăm cầm đao, chỉ cần hắn dám phản kháng là ăn một đao rơi đầu.
Trói thật chặt Mã Ngang, nha sai lôi kéo xích sát quát:
- Có chuyện thì đợi đến khi gặp lão thái gia mà trình bày, đi! Ta bảo Vương gia các ngươi đừng khóc nữa, mang thi thể cha ngươi đến nha môn nói đi, các vị hương lân phụ lão phiền các vị cùng đi làm chứng một chuyến.
Thiếu nữ kia đã gấp gáp đến nỗi nước mắt lưng tròng, nhìn thấy ca ca nàng bị trói đi, vội vàng chỉ ngón tay về phía Dương Lăng đang thờ ơ lạnh nhạt đứng yên một chỗ nói:
- Ca ca ta không có giết người, người có mặt tại đó, hắn có thể làm chứng.
Dương Lăng ở một bên nhưng thật ra vẫn nhìn hiểu được, Mã Ngang kia mặc dù tuổi trẻ khí thịnh, bất quá lão gia hỏa kia ham muốn tài vật của người, chính là một tiểu lão tặc. Nhìn tình hình lão mới vừa rồi phỏng chừng bị bệnh xuất huyết não hoặc bệnh suy tim gì đó, bị Mã Ngang vừa tát vừa chửi, kết quả của việc tham lam muốn hạt châu mà phải trả giá bằng tính mệnh của mình.
Sai nha nghe vậy, vừa bước chân ra khỏi cửa lại quay vào, vẻ mặt bên ngoài cười nhưng trong không cười nói:
- Đã như vậy xin mời vị này về nha môn làm nhân chứng.
Mắt thấy thiếu nữ xinh đẹp khóc lóc như mưa, vẻ mặt cầu khẩn, Dương Lăng mềm lòng gật đầu đồng ý. Vì vậy cả đoàn người kéo nhau đến nha môn, con cháu Vương gia kéo đến đánh trông kêu oan làm huyện thái gia đang xem văn kiện vội vàng mặc quan phục thăng đường thẩm vấn.
Đừng tưởng xem trên truyền hình huyện thái gia là quan thất phầm nhỏ nhoi mà coi thường hắn, dường như chỉ một đại nhân vật cũng có thể dùng lóng tay mà dí chết hắn. Kỳ thật huyện lệnh quyền lực còn to hơn nhiều so với bí thư huyện ủy thời hiện đại. Hắn chính là một thân kiêm nhiệm cục trưởng cục công thương, cục trưởng tài chính, cục trưởng thuế vụ, viện trưởng tòa án, cục trưởng cảnh sát bao gồm nhiều chức vụ.
Những vị quan huyện lệnh này đại đa số đều xuất thân làm quan văn từng đỗ tiến sĩ, cử nhân, hắn lại là một tướng quân, bởi vi Kê Minh dịch trạm có vị trí địa lý đặc biệt, cho nên được phái đến đây đều là quan vừa thạo văn lại tinh thông võ nghệ.
Dương Lăng nhìn thấy huyện thái gia là một hán tử mặt đen, râu quai nón, thật sự cảm thấy ngoài ý muốn. Vị huyện thái gia này lại xuất thân là một võ quan, làm quan văn ở đây cũng đã hai năm, ít nhiều cũng biết chút quy củ, vừa nghe nói Dương Lăng có thân phận tú tài, vội miễn lễ gọi người lại mang ghế cho hắn ngồi, sau đó ngồi trên công đường xét hỏi vụ án.
Vừa nhìn thấy, hai huynh muội này thật ra cũng không phải người qua đường, mà là công tử cùng tiểu thư của dịch quan Mã đại nhân tiền nhiệm. Dịch quan được coi là một huyện thái gia quản lý một quan viên, nhưng Kê Minh Dịch Trạm bởi vì là trạm thành, dịch quan trên dưới chỉ khoảng một trăm thủ hạ, tuy thuộc hệ thống quân dịch, nhưng trên thực tế thật ra là cùng cấp với huyện lệnh.
Tối hôm qua Mẫn huyện lệnh còn tham gia yến hội của Mã dịch quan, trên tiệc rượu còn gặp công tử, tiểu thư, cũng có ý muốn giải vây cho họ, nhưng là đánh chết người không phải là việc nhỏ, tuy rằng trên tử thi tìm được hạt trân châu thật, nhưng là lão bản chết tại đương trường cũng là thật, Mẫn huyện lệnh có đủ thẩm quyền chém người, nhưng bảo hắn thẩm vấn… hắn còn chưa thuộc lòng luật Đại Minh nữa là.