Đang lén cười, Hồ Thất Công đột nhiên trừng mắt nhìn hắn:
- Gà trống choi, đao của người vì sao vác trên vai? Cho ngươi biết, trở về đem cái nồi rách của sư phụ sàm ăn của ngươi giấu đi, đeo đao lên lưng, có chuyện hay không có chuyện gì cũng rút đao ra lộ một hai đường. Thiên Kỵ xả sợ Cửu Quỷ môn, sẽ không dám động tới ngươi, nếu không không chờ tới lúc Cửu Quỷ môn tìm được ngươi, thì Thiên Kỵ xả đã lấy cái đầu gà của ngươi trước, trò vui này chơi không được nữa đâu.
Nghe Hồ Thất Công nói vậy, Chiến Thiên Phong khe khẽ gật đầu:
- Thì vậy, Thiên Kỵ xã đối với Cửu Quỷ môn chẳng qua là đĩa rau trộn trước món chính thôi, không thể gọi là món ăn được. Lão hồ li không chịu giúp, nhưng mượn da quỷ là áo quần cũng đủ dọa chết Đơn lão nhân rồi.
Nghĩ thông như vậy, hắn cười như hoa nở, luôn miệng đáp ứng.
Hồ Thất Công dặn dò Chiến Thiên Phong sau khi qua đệ nhất quan, tiếp lấy đề thi của đệ nhị quan thì mới được tìm lão, không có chuyện gì không được đến, để tránh cho người của Cửu Quỷ môn phát giác. Chiến Thiên Phong nhất nhất hứa sẽ tuân theo.
Trước đây Hồ Thất Công nói Chiến Thiên Phong muốn tìm lão thì phải ở cổ lâu chờ khoảng ba ngày mới có khả năng đến, không ngờ đêm nay lại đến quá nhanh như vậy, Chiến Thiên Phong phát sinh nghi ngờ, trước khi đi liền hỏi, Hồ Thất Công vừa nói ra, hắn chợt cảm thấy tức cười.
Thì ra, phương pháp của Hồ Thất Công là khi ChiếnThiên Phong đi tới đâu, lão sẽ ngửi hương vị toát ra từ người hắn mà theo tới đó. Chiến Thiên Phong dừng lại ở chỗ nào, thì lão ta cũng dừng lại ở đó. Sau đó sẽ tìm trước đến một thành trì lớn nhất, tìm chỗ ngụ trong thành, sau một ngày liền đến cổ lâu ở cửa đông thành xem qua một lượt. Đêm nay vừa khéo Hồ Thất Công đến xem, đụng ngay mặt hắn.
- Còn cho rằng lão hồ li này thật biết bấm đốt ngón tay đoán chứ, thì ra là mèo mù vớ phải chuột chết mà thôi.
Chiến Thiên Phong cười thầm, tiếp theo lại phun liền hai bãi nước bọt:
- Phì phì, sao lại tự nói mình là chuột chết chứ? Hiện giờ bổn đại thần oa là thần oa đại trung phong vừa có thần khí vừa oai phong rồi, đã có chút ít danh khí rồi, cũng được coi là nhân vật thành danh rồi.
Hai người chia tay, hắn nhờ độn oa thuật trở về đại viện của Đà gia. Khi đến Đà gia thì trời cũng vừa sắp sáng. Chiến Thiên Phong vốn không muốn người của Đà gia nhìn thấy hắn đi mời cứu binh, muốn len lén trở về, ai ngờ còn ở xa xa đã nghe trong đại viện của Đà gia có tiếng khóc vang trời, tựa hồ như xảy ra chuyện đại sự gì rồi vậy. Chiến Thiên Phong trong lòng cả kinh, nghĩ: "Lại xảy ra chuyện gì rồi? Đừng có nói là Đà đại thiếu gia bị Thượng mã phong nghe? Cũng có thể lắm, Đà đại thiếu thân thể quá yếu, thế mà cứ quất ngựa ra roi, nói không chừng chết trên bụng của Đơn mỹ nhân lắm à? Như vậy chẳng phải là tức cười hay sao?"
Trong lúc suy nghĩ, hắn đã tiến vào đại viện của Đà gia, đến đại sảnh thì dừng lại. Hắn thấy trong sảnh ngoài sảnh đâu đâu cũng là người, ai ai cũng đang khóc. Chiến Thiên Phong bay tới, đã sớm có người nhìn thấy, liên đua nhau hò reo:
- Chiến thiếu hiệp trở về rồi, Chiến thiếu hiệp trở về rồi.
- Đã xảy ra chuyện gì?
Chiến Thiên Phong đáp xuống đất thu nồi, tiến vào trong đại sảnh, không ngờ vô cùng cả kinh. Đại sảnh đã bày thành một linh đường, và người chết không phải Đà Quang Minh, mà chính là Đà An. Đà An chưa được cho vào quan tài, nằm thẳng ở đó, hai con mắt mở trừng trừng, chết không nhắm mắt. Đà Quang Minh ngồi thẫn thờ trước thi thể của Đà An, dường như đã trở thành kẻ ngốc. Chỉ có điều nước mắt không ngừng ứa ra, còn Đơn Như Lộ quỳ phục cạnh Đà Quang Minh, một tay nám chặt tay của hắn.
- Đà lão bá!
Chiến Thiên Phong hô lên cả kinh, quát hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì? Đơn tiểu thư, chuyện này là do ai làm vậy?
Đơn Như Lộ đã khóc thành người lệ, nghe hắn hỏi liền ngẩng đầu, càng đau khổ hơn khóc òa thành tiếng, kêu lên:
- Là cha ta, cha phái người đến đánh chết cha chồng, lại chế trụ tướng công, còn nói... còn nói...
Nói đến đây, nàng đã nấc nghẹn không nói thành lời.
- Còn nói cái gì nữa?
Bên canh đó có một lão giả tiếp lời:
- Đơn gia đã dùng thuốc khống chế công tử, nói Đà gia mà không nghe lời Thiên Kỵ xả, thì công tử nhà ta vĩnh viễn sẽ trở thành cương thi không thể động đậy, cuối cùng sẽ bị cứng người như vậy mà chết.
Trong tiệc rượu Chiến Thiên Phong đã nghe Đà An giới thiệu, lão giả vừa nói chính là Yến Thận Hành, là đại quản sự của đoàn thuyền, làm người tinh tế trọng nghịa, là cánh tay phải cánh tay trái của Đà An. Yến Thận Hành lúc này tuy hai mặt đã đỏ ngầu, mặt mày phẫn nộ, nhưng lời nói vô cùng rõ ràng dễ hiểu.
Chiến Thiên Phong nghe thế vừa kinh vừa giận:
- Chơi đòn lén không được chơi đòn thẳng luôn, Đơn lão nhân này thật là chẳng biết thẹn là gì hết a.
Hắn hỏi Yến Thận Hành:
- Chuyện xảy ra lúc nào, tối hôm qua?
Yến Thận Hành gật đầu:
- Vâng.
Ông ta nhìn Chiến Thiên Phong, hơi có điểm nghi hoặc, hỏi:
- Lúc đó thiếu hiệp dường như không có ở đây?
Chiến Thiên Phong biết ông ta hoài nghi cái gì, lúc này đành phải nói thật, đáp:
- Đúng, một mình ta đấu không lại mấy ngàn người của Thiên Kỵ xã, do đó ta đi tìm trợ thủ.
Yên Thận Hành thở phào:
- Thì ra là thiếu hiệp đi tìm người giúp, đáng ghét là chúng động thủ nhanh như vậy, lão thuyền chủ...
Ông ta nói đến đây thì không nói tiếp được nữa, Đơn Như Lộ ở bên cạnh đột nhiên kêu lên:
- Đúng rồi ân công, người mau đi đi, cha ta nói muốn đi giết người trước hết. Một mình người đấu không lại họ đâu, mau đi đi a.
Chiến Thiên Phong không ngờ Đơn Như Lộ lại bảo hắn đi, cười lạnh đáp:
- Cha cô thật là một con người rắn rết độc ác lì lợm, nhưng mà ta là kẻ chuyên đánh rắn hầm xả, không sợ lão.
Nói đến đây hắn nhìn Đà An ở trên linh sàn, đột nhiên nhớ lại Thần Tiên câu vừa có được, lòng chợt động, nghĩ: "Thần tiên câu không biết có thể làm được chất dẫn thuốc cho Cửu tử hoàn hồn thang không. Lão hồ li Thất Công đó nói dược tính của Thần Tiên câu còn trên cả hoàn hôn thảo, xem ra chắc là được. Đà lão bá khẳng định là đã đứt hơi rồi, không biết huyết đã lạnh chưa?"
Hắn lập tức đến bên linh sàng, nhưng không biết máu lạnh máu nóng khác nhau chỗ nào, nhìn trái nhìn phải, thấy ở bên cạnh có một cái giá để đèn cầy, cầm đến nói với xác của Đà An:
- Đà lão bá, xin đắc tội.
Nói xong quay cái đầu nhọn của giá đèn cầy lại, đâm vào tay của Đà An.
Thấy hành động của hắn lỗ mãng như vậy, mọi người xung quanh đều hô lên cả kinh, Yến Thận Hành càng tức giận hơn, quát:
- Ngươi làm cái gì vậy?
Chiến Thiên Phong đánh trống trận trong lòng: "Nếu máu của Đà lão bá mà lạnh rồi, thì ta gây ra họa lớn chứ chẳng chơi." Hắn không lý gì đến mọi người, thò tay sờ vào máu chảy ra trên tay Đà An, rất may là máu còn âm ấm, lòng mừng vô cùng, lật tay rút Chử Thiên oa ra, lấy phối liệu trong Trang thiên lâu bao gồm năm vị, đó là Phong thiền, địa cốt long, toản tâm tử, tỉnh thần trùng, hồng nhan bất lão, và cuối cùng là một chiếc lá Thần tiên câu bỏ vào trong nồi. Lập tức, thang thuốc sôi ngay, hắn quay đầu lại bảo Yến Thận Hành:
- Đỡ đầu Đà lão bá dậy, mở miệng ra.
Yến Thận Hành thấy cử động của hắn cổ quái, nghi hoặc hỏi:
- Ngươi định cứu sống thuyền chủ?
Chiến Thiên Phong lắc đầu:
- Không nhất định, huyết của Đà lão bá sắp lạnh rồi, cứu hay không cứu được rất khó nói, cứ đổ thuốc cho ngựa chết đại, còn canh thì còn chang húp đỡ vậy.
Đà An là người chứ không phải là ngựa, thế mà bảo ông ta là ngựa chết, nếu là bình thường thì hắn nhất định sẽ bị người ta mắng cho một trận. Nhưng hiện giờ không còn ai hơi đâu mà tính toán với hắn chuyện này. Ai ai trong họ cũng vừa kinh vừa mừng vừa nghi ngờ. Yến Thận Hành vội vã bước lên trước, đỡ đầu của Đà An nằm vào lòng mình, mở miệng của ông ta ra.
Chiến Thiên Phong lạp tức đổ hết thuốc trong nồi vào miệng.
Sau khi cho uống thuốc xong, Đà An mới đầu không có động tĩnh gì. Yến Thận Hành cứ ôm đầu Đà An như vậy, lúc thì nhìn Đà An, lúc lại nhìn Chiến Thiên Phong. Người ở chung quanh hầu hết đều giống vậy, mọi người đều nín thở chờ đợi, khiến cho một đại sảnh lớn là vậy mà tiếng châm rơi cũng có thể nghe thấy.