Chiến Thiên Phong không biết Thần tiên câu rốt cuộc có thể làm chất dẫn thuốc cho Cửu tử hoàn hồn thang hay không, tim đập thình thịch, không dám nhìn Đà An, mà cứ nhìn loạn. Khi vừa nhìn vào mắt của Đà Quang Minh, thấy y không thể động thân, nhưng ánh mắt có thể động. Và ánh mắt đó đang nhìn hắn, thể hiện sự cảm kích và chờ mong. Chiến Thiên Phong gật gật đầu với y, rất muốn nói một câu ngươi hãy yên tâm, nhưng lại không dám nói. Chịu không được nhãn quang nóng bỏng của Đà Quang Minh, hắn quay sang nhìn Đà An, đột nhiên nghe trong bụng của Đà An kêu rột rột một hồi, tiếp theo đó thân người chợt ưỡn lên, kêu a một tiếng lớn, mở ngay mắt ra.
- Lão thuyền chủ!
Mọi người vừa kinh vừa mừng, reo lên một tiếng cực vui. Gương mặt già nua của Yên Thật Hành đột nhiên như nở một đóa hoa, bao nhiêu nếp nhăn đều bị cơn vui mừng như điên che lắp hết.
Chiến Thiên Phong cũng mừng như mở cờ trong bụng, reo thầm: "Món Thần tiên câu này quả là linh a, Thất công à Thất công, tôi sau này sẽ gọi ông một tiếng Thất gia gia luôn, ông quả thật là bồ tát sống cứu mạng người ta rồi."
Đà An vừa nhìn thấy Chiến Thiên Phong, đột nhiên kêu lên:
- Chiến tiểu ca cẩn thận, Đơn gia muốn hại cậu.
Không chờ Chiến Thiên Phong lên tiếng, Yến Thận Hành đã giành nói trước:
- Lão thuyền chủ yên tâm, Chiến thiếu hiệp thần thông quảng đại, căn bản không sợ Đơn gia, vừa rồi còn cứu thuyền chủ sống lại nữa.
Đà An trước đó không biết là mình chết rồi, nghe Yến Thận Hành nói, thấy bên mình bố trí linh đường, tức thì minh bạch, mặt mày cảm kích nói với Chiến Thiên Phong:
- Chiến tiểu ca, cậu đã cứu minh nhi trước, hiện giờ lại cứu luôn lão hủ. Cái ân cao bằng núi rộng bằng biển này Đà An thật không biết báo đáp thế nào.
Chiến Thiên Phong định lên tiếng khiêm tốn một câu, trong lòng chợt động, nghĩ: "Cũng không biết thang linh hay là Thần tiên câu có tác dụng, ta hay là cứ phòng hợ trước, đừng để cho người ta mượn cớ túm đầu, vạn nhất có gì sơ xuất cũng còn có chỗ mà xuống đài!" Cho nên hắn liền lắc đầu đáp:
- Đà lão bá trước hết đừng cảm ơn tôi, thang thuốc này thiếu một vị, do đó ta có thể không cứu được ông, chỉ có thể để ông hoàn hồn chừng một canh giờ, đương nhiên cái này cũng không nhất định, phải coi trước mới được.
Mọi người nghe Đà An chỉ có thể hoàn hồn trong một thời thần, đều thất vọng ồ lên một tiếng. Yến Thận Hành vội hỏi:
- Chiến thiếu hiệp, xin hỏi thiếu vị thuốc gì? Thuyền đội của Đà gia chúng tôi đi khắp thiên hạ, có thể sẽ có vị thuốc này.
Chiến Thiên Phong nhìn lão:
- Hoàn hồn thảo, xuất xứ từ Vô tình cốc, các người có ai đến Vô Tình cốc chưa?
- Hoàn hồn thảo xuất xứ từ Vô Tình cốc?
Yến Thận Hành nhìn về phía một trung niên hán tử bên cạnh, vội bảo:
- Hỏa tốc truyền lệnh xuống, tìm, trong vòng một thời thần ai tìm được mang đến đây sẽ thưởng một nghìn lạng vàng.
Hán tử đó ứng tiếng chạy đi như bay.
Đà An mỉm cười:
- Có thể hoàn hồn một canh giờ cũng đủ lắm rồi!
Lão xoay người nhìn sang Đà Quang minh, ánh mắt khẽ ngưng đọng, gọi:
- Minh nhi, con thế nào rồi?"
Yến Thận Hành tức giận kêu lên:
- Đơn gia hạ độc dược vào người công tử, khiến công tử cứng người, từ đó muốn uy hiếp Đà gia khuất phục.
Đà An kích động run người:
- Đơn gia khi người quá lắm!
Ông ta chua xót cầm tay Đà Quang Minh, chuyển đầu nhìn Chiến Thiên Phong, hỏi:
- Chiến tiểu ca, độc Minh nhi trúng cậu có thể giải không?
Chiến Thiên Phong thấy Đà An thần tình ngưng trọng, không dám nói lời bậy bạ, đáp:
- Hiện giờ còn chưa biết được, phải coi mới biết. Nhưng Đơn gia nếu như đã biết Đà gia có thuyền đội đi khắp thiên hạ, có rất nhiều kỳ dược, thế mà dám hạ độc, chỉ sợ độc này khó giải.
Đà An gật đầu:
- Cậu nói rất hữu lý, ta cũng nghĩ như vậy.
Nói đến đây, ông ta nhướn mày, ngồi thẳng dậy từ trong lòng của Yến Thận Hành, trầm giọng nói:
- Yến đại chủ sự, truyền lệnh xuống cho mười đại chủ sự của hãng thuyền trong vòng nửa canh giờ đều phải đến gặp ta.
Yến Thận Hành thưa:
- Trước đó thuyền chủ ngộ hại, tin tức đã truyền đi, tôi cho mười đại chủ sự tập hợp hết người lại, đều đến đây cả rồi, ắt là sắp đến. Nếu như vậy, tôi sẽ cho người đi giục.
Lời của ông ta vừa dứt, ở bên cạnh có mấy hán tử nhanh chóng chạy đi.
Đà An truyền xong lệnh này, ngồi dậy bước xuống linh sàng, đột nhiên quỳ lạy Chiến Thiên Phong, khiến hắn cả kinh vội vã đỡ dậy:
- Đà lão bá, ông làm gì vậy?
Đà An không ngờ chẳng chịu đứng dậy, chỉ ngước mắt già kích động nhìn Chiến Thiên Phong nói:
- Chiến tiểu ca, tình hình hiện giờ cậu đều thấy hết, Đơn gia tất sẽ đoạt sản nghiệp củaĐà gia ta. Đà An ta cả đời nhẫn nhịn, nhưng lần này không thể nhường như thế được nữa. Chỉ có điều ta chỉ còn sống có một thời thần, trong khi Minh nhi lại trúng độc rồi, không cách gì lãnh đạo tử đệ của Đà gia đối kháng với Đơn gia. Do đó, ta muốn cầu cậu một chuyện.
Nói đến đây ông ta dừng lại, ánh mắt nhìn Chiến Thiên Phong chằm chằm
Chiến Thiên Phong cho rằng Đà An muốn hắn nghĩ biện pháp giải độc cho Đà Quang Minh, lòng xoay chuyển: "Thất công lần trước cấp cho ta giải dược giải Nhất tiếu hoàn, không biết có thể giải độc này hay không. Đơn lão nhân không phải là Cao sư gia, chỉ sợ có điểm khó khăn. Nhưng mà cũng không sợ, cho dù không giải được, lão hồ li không phải hào xưng là không có vật gì lão ta không trộm được hay sao? Ta sẽ nhờ lão đi trộm thuốc giải, đúng rồi, chính là chủ ý này!" Hắn lập tức vỗ ngực nói:
- Đà lão bá yên tâm, độc của Đà huynh cứ bao ở chỗ tôi, nhất định tôi sẽ tìm được thuốc giải cho huynh ấy.
Đà An cảm kích nói:
- Đa tạ tiểu ca. Ta biết tiểu ca có thể giải độc cho Minh nhi, nhưng điều ta cầu tiểu ca không phải chuyện đó, ta muốn...
Nói đến đây, lão hơi do dự, tựa hồ rất khó nói thành lời, nhưng cuối cùng rồi cũng nói tiếp:
- Ta muốn cầu tiểu ca cùng Minh nhi kết thành huynh đệ khác họ.
- Ông định muốn ta làm con nuôi của ông?
Yêu cầu này gần như là vượt ngoài ý liệu của Chiến Thiên Phong, khiến hắn hô lên cả kinh.
Đà An lộ vẻ áy náy:
- Ta biết yêu cầu này có chút quá phần...
Nhưng ông ta cố chấp nhìn Chiến Thiên Phong, nói tiếp:
- Nhưng ta vô luận thế nào cũng không thể để thuyền đội của Đà gia lọt vào tay Đơn gia. Ta sắp phải chết rồi, Minh nhi vốn ra thân thể rất yếu nhược, cho dù tiểu ca có tìm được thuốc giải cho nó, thì nó tuyệt đối cũng không phải là đối thủ của Đơn gia. Do đó ta chỉ còn có cách đem thuyền đội của Đà gia phó thác cho tiểu ca. Đà gia ta có chết tận chết tuyệt cũng không quan hệ, nhưng Đơn gia muốn mưu đoạt thuyền đội của Đà gia thì đừng có hòng.
Chiến Thiên Phong bấy giờ mới minh bạch tâm ý chân thật của Đà An, nhìn thấy hai mắt Đà An bắn ra vẻ kiên quyết, liền len lén gật đầu, nghĩ: "Mỗi năm phí trắng một lượng lớn bạc cấp cho ba đại bang thì cho rằng ông ta là một miếng thịt được chiên giòn, ai muốn cắn muốn xé gì cũng mạc, không ngờ bên trong còn có cái hạch hạnh nhân cứng ngắt a!"
Hắn suy đi nghĩ lại, Đà An cứ nhất mực nhìn hắn, cho rằng hắn không chịu đáp ứng, vội vã dập mạnh đầu, khóc:
- Để thuyền đội của Đà gia lạc vào tay của Đơn gia, ta dù có chết cũng không nhắm mắt a.
Chiến Thiên Phong cả kinh:
- Đà lão bá đừng làm vậy!
Hắn nhìn Đà An đau khổ rơi đầy lệ nóng như vậy, lòng không nhịn được cơn kích động, đột nhiên đưa tay ra kéo cả người Đà An dậy, để Đà An ngồi lên ghế, tiếp theo đó cung kính dập đầu, gọi:
- Cha nuôi, con nuôi Chiến Thiên Phong xin được khấu đầu lạy người.
Đà An vốn đã tuyệt vọng rồi, không ngờ Chiến Thiên Phong đột nhiên làm vậy, nhất thời vừa kinh vừa mừng, vội đưa hai tay ra đở, rồi một tay cầm tay Chiến Thiên Phong, một tay cầm tay của Đà Quang Minh, cười ha hả nói:
- Được rồi, hiện giờ ta có hai đứa con rồi!
Quét mắt nhìn mọi người, lão lớn tiếng bảo:
- Đà gia trên dưới nghe đây, từ nay Chiến Thiên Phong chính là nhị công tử của Đà gia, ai dám có chút gì sơ sót, đừng trách gia pháp của tổ tông vô tình!