Gia đinh và người hầu đều quỳ một loạt xuống đất, làm lễ ra mắt Chiến Thiên Phong. Đà An cười ha hả, đột nhiên nhìn thấy Đơn Như Lộ còn nắm tay Đà Quang Minh, thần sắc chợt biến, quát:
- Lôi tiện nhân này ra ngoài!
Hai gia đinh nghe lời lập tức đến kéo Đơn Như Lộ, không ngờ Đơn Như Lộ lật tay, lấy từ trong ống tay áo ra một cái kéo, đâm mạnh vào cổ của mình. Chiến Thiên Phong thất kinh, vội vã đưa tay cướp được. Tuy cướp thật nhanh, nhưng mũi kéo vẫn cắt vào yết hầu của Đơn Như Lộ một chút, Chiến Thiên Phong gấp lên, nói:
- Trên người cô đáo để có bao nhiêu kéo vậy, sao hễ cái là tìm cái chết vậy?
Đơn Như Lộ khóc lóc đáp:
- Tôi đã cùng tướng công bái thiên địa rồi, sinh là người của Đà gia, chết cũng là quỷ của Đà gia. Đà gia có thể không cần ta nữa, nhưng rời khỏi Đà gia chỉ có thể là tử thi của ta thôi.
Nói đến đây, nàng ta không ngờ phóng người lên, đụng mạnh đầu vào tường trong góc. Chiến Thiên Phong không kịp trở tay, theo phản ứng tự nhiên thò tay ra ôm được người Đơn Như Lộ, nhưng chỗ ôm không ngờ lại là ngực nàng, tức thì lóe ý nghĩa: "Bầu ngực nàng ta to hơn cả tiểu Thanh, rất mềm, không biết ở trong có độn nước không?" Nghĩ thế, hắn chợt giật mình: "Ai da không đúng, nàng ta hiện giờ đã là chị dâu nuôi của ta rồi, ngực của nàng ấy ta không được sờ đâu." Nghĩ vậy liền buông tay.
Nhưng mà hắn ôm như vậy, lực đập vào tường của Đơn Như Lộ đã tiêu, té ngồi xuống đất. Chiến Thiên Phong vội phóng người ngăn trước mạt, Đà An ở bên cạnh cũng kêu lên:
- Để nó đụng, chết đi càng tốt.
Chiến Thiên Phong nhất thời không biết thế nào cho phải, nhưng liếc nhìn thấy thân thể của Đà Quang Minh bên cạnh đang run, dường như kiệt lực muốn đứng dậy, chợt động tâm, bước lại nhìn vào mắt y:
- Đà đại thiếu, a, không đúng, đại ca, mắt của đại ca có thể động đúng không?
Đà Quang Minh đang gấp đến hai mắt đỏ hồng, thấy Chiến Thiên Phong bước lại hỏi, vội chớp chớp. Chiến Thiên Phong gật gật đầu, vỗ tay y nói:
- Được, huynh có thể biểu đạt ý tứ thì tốt lắm. Chuyện này cứ giao cho đệ, huynh không cần gấp.
Hắn quay đầu nhìn Đà An, thưa:
- Cha nuôi, đại ca có thể biểu đạt tâm ý, lại là lão bà của huynh ấy, chuyện này tự để huynh ấy xử lý, nếu chúng ta làm loạn lên, chẳng thể làm đại ca hài lòng. Thân thể của huynh ấy vốn đã yếu, lại trúng độc, chỉ sợ làm huynh ấy tổn thương thêm.
Lời này đánh vào chỗ yếu của Đà An, nên lão chỉ còn biết bất lực gật đầu. Chiến Thiên Phong nhìn vào mắt Đà Quang Minh, hỏi:
- Đại ca, đệ hỏi huynh, huynh muốn Đơn tiểu thư chết hay là muốn Đơn tiểu thư sống...?
Không chờ hắn hỏi dứt, Đà Quang Minh đã chớp mắt lia lịa, tình hình này làm Chiến Thiên Phong bật cười, nói:
- Đại ca của ta yêu mỹ nhân không yêu giang sơn, huynh nghe đệ nói xong đã, lời chưa dứt huynh đã chớp lia lịa, đáo để là muốn tỷ ấy chết hay là muốn tỷ ấy sống a?
Hắn nói thế, mắt Đà Quang Minh lộ ra thần sắc bối rối, không chớp mắt nữa, chỉ trừng to nhìn Chiến Thiên Phong. Chiến Thiên Phong hiểu ra, nói:
- Như vầy đi, nếu huynh muốn tẩu tẩu chết, thì chớp một cái, không muốn tẩu tẩu chết, thì chớp hai cái.
Lần này hắn nói rõ ràng, mắt Đà Quang Minh lộ vẻ vui, lập tức chớp hai cái. Mọi ngừơi, bao gồm cả Đà An, đều nhìn vào ánh mắt của y, tự nhiên nhìn rất rõ. Và kỳ thật họ đã sớm dự liệu điều đó, nên Đà An cuối cùng thở dài một hơi.
Chiến Thiên Phong tự nhiên nghe tiếng thở dài của Đà An, biết là nút thắt trong lòng lão khó mở, bèn xoay chuyển ý nghĩ, tiếp tục hỏi Đà Quang Minh:
- Nhưng Đơn gia là kẻ hại huynh, huynh vì sao không trách Đơn tiểu thư vậy? Huynh có phải nhận thấy rằng Đơn gia là Đơn gia, Đơn tiểu thư là Đơn tiểu thư, Đơn tiểu thư nếu như đã gả cho huynh, thì không còn quan hệ gì tới Đơn gia nữa phải không? Nếu đệ nói không đúng, thì huynh chớp mắt một cái, còn nếu đệ nói đúng, trong lòng huynh hoàn toàn không trách Đơn tiểu thư, thì chớp mắt hai cái.
Khi Chiến Thiên Phong bắt đầu hỏi muốn chết muốn sống, Đơn Như Lộ nhất mực che mặt khóc, không nhìn Đà Quang Minh. Nhưng khi nghe câu hỏi này, nàng liền ngước mắt đầy lệ nhìn y, thấy Đà Quang Minh chớp liền hai cái, nàng lập tức nhào tới chụp lấy tay Đà Quang Minh, thất thanh khóc:
- Tướng công, thiếp thật đối không phải với chàng a.
Nàng ta khóc, nước mắt của Đà Quang Minh cũng ứa ra. Đơn Như Lộ đau xót trong lòng, đưa tay lau lệ cho y, vừa khóc vừa nói:
- Tướng công, đa tạ chàng đã đối với thiếp như vậy. Bất luận là cha thiếp thế nào, thiếp dù sao cũng là vợ của chàng, chàng sống thiếp sống, chàng chết thiếp chết, chỉ cần chàng không chê, đời này kiếp này Đơn Như Lộ vĩnh viễn ở bên cạnh chàng!
"Lời này hay lắm!" Chiến Thiên Phong khen thầm, tới trước mặt Đà Quang Minh bảo:
- Đại ca, chậm chút hẳn khóc, lời vừa rồi của tẩu tẩu huynh đã nghe rồi, nếu không muốn ở đời đời kiếp kiếp với tẩu tẩu, thì chớp mắt một cái, còn muốn, thì chớp hai cái.
Ai cũng biết Đà Quang Minh sẽ hồi đáp như thế nào, nhưng toàn bộ ánh mắt đều không tự chủ hướng vào mắt của Đà Quang Minh. Thấy y kiên định chớp liền hai cái, trong lòng mọi người đều tình bất tự cấm kích động cả lên. Cho dù là người không tán thành cuộc hôn nhấn này nhất, cũng không khỏi động lòng vì ái tình vượt qua tất cả của hai người này.
- Tướng công...
Đơn Như Lộ cầm tay Đà Quang Minh, lại bắt đầu khóc, lệ chảy đầy mặt, nhưng cũng đồng thời nở một nụ cười hạnh phúc. Chiến Thiên Phong nhìn nàng ta vừa khóc vừa cười, thầm khen: "Chị dâu nuôi của ta đẹp ác thiệt, cũng không trách đại ca nhất quyết sống chết muốn có được chị ấy như vậy."
Lúc này, bên ngoài có tiếng bước chân tạp loạn, một đám người tiến vội vào, thì ra là mười đại quản sự của đội thuyền Đà gia. Chiến Thiên Phong đồng thời nghe một loạt tiếng bước chân bên ngoài, hiển nhiên là đi theo thập đại quản sự này còn có một lượng lớn nhân thủ, khiến cho toàn bộ Đà gia viện tử đều chật ních người.
Vừa thấy mười đại quản sự tới, Đà An tinh thần phấn chấn, lập tức đem đầu đuôi câu chuyện kể rõ ra hết. Mười đại quản sự cảm khái và tức giận vô cùng. Đà An tiếp theo đó giới thiệu Chiến Thiên Phong, nói rõ đã thu hắn làm nghĩa tử, sau đó một tay nắm Đà Quang Minh, một tay kéo Chiến Thiên Phong, hướng về phía mười đại quản sự cùng Yến Thận Hành nói:
- Mọi người đều là lão huynh đệ theo ta nhiều năm. Ta chết rồi, đội thuyền của Đà gia xin cậy nhờ mọi người. Minh nhi có thể khỏe lại tất nhiên rất tốt, vạn nhất không khỏe được, thì còn có Thiên Phong, mong mọi người hãy đãi Thiên Phong giống như đối đãi với ta, giúp nó thủ trụ được thuyền đội của Đà gia, tuyệt không thể để lọt vào tay của Đơn gia. Ta ở đây xin bái tạ mọi người trước!
Nói rồi lão quỳ ngay xuống. Chiến Thiên Phong cũng quỳ theo, chỉ có Đà Quang Minh là không thể động.
Đà An quỳ, Yến Thận Hành cùng mười đại quản sự hoang hốt vội quỳ xuống hết. Yến Thận Hành vội đưa hai tay đỡ Đà An dậy, mặt đầy kích động thưa:
- Lão thuyền chủ, người yên tâm, có người tận miệng giao phó, chúng tôi sẽ đối đãi nhị công tử giống như đối đãi với đại công tử vậy. Mọi người sẽ tận tâm kiệt lực tương trợ nhị công tử đối kháng Đơn gia, tuyệt không để thuyền đội của Đà gia rơi vào tay Đơn gia đâu.
- Lão thuyền chủ yên tâm...
- Thề đọ sức cùng Đơn gia đến cùng...
Mười đại quản sự nhất tề biểu hiện, thần tình kích động. Tiếp theo đó họ chính thức làm lễ ra mắt Chiến Thiên Phong. Chiến Thiên Phong lanh lợi, trời sập xuống cũng không sợ gì, nhưng đối diện với sự khảng khái kích động của mười đại quản sự, hắn thật sự cũng rất kích động, vén tay áo đáp lời:
- Chư vị yên tâm, có chư vị tận tâm trợ lực, đừng nói gì Thiên Kỵ xã, cho dù là Vạn Kỵ xã ta cũng nhất định cho chúng có đến mà không có về.