Đà An nhìn cảnh này cũng thập phần kích động, lại tiếp tục thương nghị kỹ biện pháp đối phó với Đơn gia, không phát hiện thời gian dần dần trôi. Yến Thận Hành len lén nói với Chiến Thiên Phong:
- Nhị công tử, lão thuyền chủ thật có thể chỉ hoàn hồn một canh giờ thôi sao? Nhưng hiện giờ đã một canh giờ rưỡi rồi mà?
Chiến Thiên Phong không lưu ý điều này, nghe vậy vui mừng:
- Thật vậy sao? Có khả năng là Thần tiên câu thế Hoàn hồn thảo có tác dụng tốt hơn rồi. Cha nôi sẽ không chết nữa.
Thanh âm của hắn hơi lớn, Đà An nghe được quay đầu lại hỏi:
- Thiên Phong, các người đang nói cái gì, cái gì mà không chết nữa?
Chiến Thiên Phong mừng rỡ reo lên:
- Nói cha đấy, vốn cha nuôi chỉ có thể hoàn hồn một thời thần. Hiện giờ đã vượt hơn thêm nửa canh giờ nữa rồi, con đoán là vị thuốc thế hoàn hồn thảo đã phát huy tác dụng. Cha nuôi đêm nay bất tất trở về ngủ với Diêm vương gia nữa.
- Có thật là đã qua nửa canh giờ rồi không?
Mắt Đà An sáng lên, trên mặt lộ vẻ vui mừng, nhưng đầu chợt nghẻo qua một bên rồi ngồi yên bất động.
- Cha nuôi...!
Chiến Thiên Phong cả kinh, vội bước lên ôm đầu Đà An, sờ thử mũi, thấy hoàn toàn ngưng thở. Đà An không ngờ đến đó là đoạn khí, Yến Thận Hành cũng từ một bên ôm giữ thân thể Đà An, cũng thử hơi thở của ông ta, rồi cuối cùng khóc rống lên:
- Lão thuyền chủ, là tôi hại chết người rồi.
Vừa khóc, lão vừa tự tát mình, mắng:
- Đánh dạt cái mõm thối của ngươi, ngươi không lên tiếng bộ người ta nói ngươi câm sao?
Chiến Thiên Phong vội chụp tay lão, can ngăn:
- Yến thúc, chuyện này không thể trách thúc. Thúc bất tất phải tự trách, đó là trong thang của tôi còn thiếu một vị thuốc, cha nuôi vốn chỉ có thể hoàn hồn một thời thần, bây giờ hơn một thời thần thì đã lời lắm rồi.
- Nhưng nếu như ta không nói, lão thuyền chủ chí ít cũng sống thêm chút nữa a.
Yến Thận Hành vẫn thập phần tự trách, nhưng lời của Chiến Thiên Phong khiến tâm lí của ông ta tốt hơn một chút, không còn tự vả miệng nữa. Tuy nhiên, lúc này trong sảnh tiếng khóc đã vang trời. Đà Quang Minh không khóc thành tiếng, nhưng lệ không ngừng ứa ra, đo đỏ như hồng thủy.
Linh đường trước đó bố trí mới phân nửa, hiện giờ tiếp tục bố trí thêm. Đối với những chuyện loạn cào cào này Chiến Thiên Phong không hiểu mấy, rất may là có Yến Thận Hành lo liệu, hắn chỉ cần mặc hiếu phục là được. Nghĩ đến Đà An thân thiết và hiền hòa đối xử với mình, hắn không khỏi lòng buồn rười rượi, khóc rống một tràng.
Thủ bên cạnh linh cửu suốt một ngày, đến tối, Chiến Thiên Phong nghĩ: "Trước đó chỉ muốn mượn Thất công phao tin đồn để làm Đơn gia hoảng sợ không dám thò vuốt ra, hiện giờ tình thế bất đồng rồi. Ta vẫn phải cùng Thất công thương lượng lại, và còn có độc trên người đại ca cũng phải thỉnh Thất công nghĩ cách giải trừ. Ổng mà không có linh dược, thì bắt ổng đến Đơn gia trộm". Lòng định ra kế, đến canh hai liền gọi Yến Thận Hành lại nói hắn phải ra ngoài đi tìm trợ thủ, dặn dò ông ta cẩn thận đề phòng. Yến Thận Hành biết Chiến Thiên Phong có dị thuật, gật đầu nghe theo. Chiến Thiên Phong lập tức mượn oa độn đến ngay Cự Dã thành.
Đến cổ lâu phía đông thành, Hồ Thất Công không có mặt, Chiến Thiên Phong chờ cả nửa ngày, Hồ Thất Công thủy chung không hiện thân. Không còn cách nào khác, hắn than thầm: "Lần này nếu phải bắt ta chờ ba ngày thì không thể được. Đơn gia biết cha nuôi đem Đà gia thuyền đội giao phó cho ta, trong lúc tức giận tất nhiên sẽ động thủ với ta. Ta hiện giờ chỉ có chút bản lãnh, cho dù trùm nồi lên đầu cũng không giữ được cổ, phải có Thất công chống đỡ mới được.
Chờ thêm một chút nữa, nhớ tới Hồ Thất Công nói lão ngụ ở trong thành, bèn nghĩ ra một chủ ý, ngồi trên Chử Thiên Oa, bay loạn trên Cự Dã thành, dọc đường cứ kêu lớn:
- Thất công.... Thất công...
Gọi cả nửa đêm, khiến cho chó trong thành kinh động sủa inh ỏi, nhưng Hồ Thất Công vẫn không chịu hiện thân. Với công lực của Hồ Thất Công, nếu có ở trong thành, thì Chiến Thiên Phong vừa gọi tất sẽ hiện thân. Thế mà gọi cả nửa đêm không hiện thân, hiển nhiên là không ở trong thành. Chiến Thiên Phong biết có gọi nữa cũng vô nghĩa, không còn cách nào khác phải trở về Đà gia.
Trở về tới, Yến Thận Hành tiếp, thấy Chiến Thiên Phong đi chỉ một mình, không có trợ thủ nào, hơi thất vọng nhưng không tiện hỏi. Đà An hoàn hồn được hơn một canh giờ, đã an bài mọi chuyện. Đà gia điều tập nhân thủ, nghiêm trận chờ đợi, đồng thời hướng tam đại bang trong Cự dã trạch và các đại thế lực khác nói rõ âm mưu của Thiên Kỵ xã, tuyên cáo Đà An đã thu Chiến Thiên Phong làm nghĩa tử, Đà gia do Chiến Thiên Phong tiếp quản.... Những chuyện này đã được Yến Thận Hành an bài xong, chia người đi thực hiện, Chiến Thiên Phong không cần phải quản. Trên dưới Đà gia đều thần tình kích quẫn, thề sẽ báo thù cho Đà An. Chủ ý này vốn do Chiến Thiên Phong dẫn đầu thực hiện, nhưng hắn không tìm được Hồ Thất Công, lòng không tự tin, nên tìm Yến Thận Hành thương nghị, mượn cớ người chết là quan trọng nhất, mọi chuyện phải chờ Đà An nhập thổ xong hẳn hay, Yến Thận Hành cũng cho là phải.
Ổn trụ chuyện này, Chiến Thiên Phong lại lo Đơn Thiên Kỵ tức giận hắn tiếp quản thuyền đội của Đà gia sẽ đi đối phó hắn giống như Đà An vậy, thậm chí trực tiếp cho Đơn Gia Cầu soái lãnh cao thủ đến Đà gia thích sát hắn. Hắn cứng mồm oang oang như con vịt sắp nhúng nước sôi, nhưng biết rõ không phải là đối thủ của Đơn Gia Câu, cho dù có bảo thang làm vốn, cũng tuyệt đối chống không nổi, nên lúc nào cũng để tâm đề phòng. Một ngày vô sự, đến tối Chiến Thiên Phong lại đến Cự dã thành, chờ đến gần sáng mới quay về. Ngày thứ ba vẫn vậy, không ngờ Hồ Thất Công mãi chẳng thấy đầu.
"Lão hồ li làm trò quỷ gì thế, không phải nói tối đa ba ngày sẽ đến hay sao? Hay là lão già cả hồ đồ rồi." Ở cổ lâu lạnh đến cứng cả người, Chiến Thiên Phong nhịn không được mắng thầm. Mắng cũng không ít gì, thấy trời sắp sáng rồi, chỉ đành quay về. Đến tối ngay thứ tư lại đến, nhưng vẫn vô ảnh vô tung. Chiến Thiên Phong tuyệt vọng, đoán có khả năng là nhân vì Cửu Quỷ môn không đến tìm hắn, do đó Hồ Thất Công tạm thời phế ước định, không tìm gặp hắn nữa.
Không tìm được Hồ Thất Công, rất may vụ ám sát của Đơn gia mà Chiến Thiên Phong nhất mực lo lắng không hề xuất hiện. Chiến Thiên Phong nghi hoặc, nghĩ: "Trừ khi Thất Công phao tin đồn đã có tác dụng, Đơn lão nhân thật sự sợ ta là người của Cửu Quỷ môn, không dám đến tìm ta. Nếu như vậy thì cũng tốt." Bèn cho Yến Thận Hành phái người đi ngầm điều tra xem Đơn gia có động tĩnh gì hay không.
Qua mấy ngày, Yến Thận Hành đột nhiên cực kỳ tức giận đến báo với hắn, là Đơn gia đang phao tin đồn ở Cự Dã trạch, chẳng những phủ nhận hết chuyện chúng phái người ám sát Đà An, mà còn quy chụp mọi chuyện cho Chiến Thiên Phong làm, nói rằng hắn là một đại ma đầu tà đạo, dùng tà thuật kềm chế Đà Quang Minh trong đêm động phòng hoa chúc, chiếm Đơn Như Lộ, rồi hại chết Đà An, từ đó khống chế thuyền đội của Đà gia.
Lời đồn này quả là lợi hại, Chiến Thiên Phong nghe xong cả nửa ngày không nói được câu nào, cuối cùng nhân vì tức qua đổi sang thành cười, bảo:
- Đây nhất định là chủ ý của Đơn lão nhân rồi. Kế sách như vậy mà cũng nghĩ ra được, cao thủ, quả là cao thủ! Ta cả đời không phục ai, đến giờ quả là phục lão thật rồi!
Yến Thận Hành báo cáo chuyện ấy, Đà Quang Minh tự nhiên cũng có mặt, và Đà Quang Minh thì không chịu rời khỏi Đơn Như Lộ khắc nào, nên Đơn Như Lộ cũng có mặt. Khi nghe Yến Thận Hành nói vậy, Đơn Như Lộ vừa thẹn vừa giận, lòng càng cảm thấy hổ thẹn có lỗi với Chiến Thiên Phong, nhìn hắn nói:
- Nhị đệ, thật xin lỗi, ta - ta....
- Đại tẩu, tẩy không cần nói nữa, chuyện này với tẩu chẳng liên quan.
Chiến Thiên Phong cười ha hả, quay sang Yến Thận Hành:
- Yến thúc, Đơn lão nhân còn có chiêu nào mới lạ nữa không?