Mắt Yến Thận Hành bắn ra tia phẫn nộ, nói:
- Đơn gia tuyên bố muốn thỉnh hết những nhân vật tai to mặt lớn trong ngày đưa linh cữu của lão thuyền chủ đến nơi an táng sẽ cùng đến Đà gia, thế lão thuyền chủ đòi lại công đạo. Hiện giờ bọn chúng đang đi phát thiếp mời người khắp nơi.
Chiến Thiên Phong kêu lên:
- Như vậy là chúng muốn làm náo loạn linh đường?
Yến Thận Hành phẫn nộ nói:
- Đúng vậy. Đơn Thiên Kỵ còn độc hơn rắn rết. Hắn làm vậy là lật ngược mọi chuyện, đem mọi chuyện đổ lên đầu công tử. Đại náo linh đường xong hại chết nhị công tử, rồi Đơn gia tiện thể bá chiếm luôn Đà gia thuyền hiệu. Nhưng trên dưới Đà gia ta tuyệt không để lão ta như nguyện. Hôm sau mà thật sự bọn chúng có đến, chúng ta sẽ ở trước linh cửu của lão thuyền chủ liều mạng đến đáo để, báo thù cho lão thuyền chủ.
- Liều mạng đáo để...
- Lập tức điều động toàn bộ nhân thủ trở về...
- Quyết liều với chúng một phen...
Mười đại quản sự thần tình kích phẩn, đua nhau hò hét.
Chiến Thiên Phong không hề nói gì, lòng đắn đo: "Nếu náo loạn linh đường thật thì hơi phiền, người Đà gia tuy đông, nhưng không có hảo thủ gì, không phải là đối thủ của Đơn gia."
Những ngày này Chiến Thiên Phong đã hiểu biết sơ sơ về thực lực của Đà gia. Thuyền phu và thủy thủ của Đà gia cộng lại khoảng một hai vạn, nhân thủ rõ ràng không thiếu, nhưng không có hảo thủ có bản lĩnh, đạc biệt là không có huyền công cao thủ. Nếu như Chiến Thiên Phong trước đây, hắn sẽ cho là người đông sẽ mạnh. Nhưng hiện giờ hắn hiểu là không phải vậy, đối với những huyền công cao thủ tới lui như gió, người có đông đi chăng nữa cũng không ích gì.
"Không tìm được lão hồ li, chuyện này nên làm sao đây?" Chiến Thiên Phong nghĩ tới nghĩ lui, đột nhiên nghĩ tới tam đại bang, bèn lên tiếng:
- Đúng rồi, chúng ta có thể mời tam đại bang phái ra mặt. Đơn gia nếu không chế xong Đà gia, đối với tam đại bang phái tuyệt đối sẽ không có chỗ hay gì. Tam đại bang phái nhất định sẽ không trơ mắt nhìn âm mưu của Đơn gia thành công, nhất định sẽ xuất thủ tương trợ.
Hắn nói thế, mấy người Yến Thận Hành đều lộ vẻ do dự. Chiến Thiên Phong nhìn thấy thần sắc của họ không ổn, kỳ quái hỏi:
- Sao vậy, ta nói có gì sai sao? Chẳng lẽ tam đại bang vui mừng để Đà gia lạc vào tay Đơn gia?
- Đương nhiên không vui.
Một quản sự lắc đầu, đắn đo một chút nói tiếp:
- Nhưng thỉnh tam đại bang ra mặt, chỉ sợ cửa trước đuổi hổ, cửa sau mời sói, do đó lúc lão thuyền chủ còn tại thế, nhất mực đối với tam đại bang kính nhi viễn chi.
- Hèn gì ngày cha nuôi hoàn hồn đã bố trí hết mọi thứ, cái gì cũng nghĩ đến, nhưng không đề cập đến tam đại bang, thì ra là như vậy!
Chiến Thiên Phong minh bạch sự lợi hại qua lại bên trong, lập tức rơi vào vòng khổ não, suy nghĩ trăm chiều mà không được kế nào, không nhịn được thầm mắng Hồ Thất Công: "Lão hồ li chết bầm này đáo để là đi chết ở đâu rồi?"
Tuy nói người nhiều không nhất định là có ích, nhưng Chiến Thiên Phong vẫn cho Yến Thận Hành điều thêm người đến, còn bản thân hắn thì trầm tư: 'Đêm nay đến Cự Dã thành lần nữa xem xem dù sao cũng phải tìm được lão hồ li chống lưng mới được. Có lão hồ li, cộng thêm mấy bảo thang của bổn đại thần oa, đủ để cho Đơn lão nhân nếm một trận lợi hại rồi."
Đến canh hai, Chiến Thiên Phong vừa động thân định đến Cự Dã thành, không ngờ Hồ Thất Công lại tự mò tới cửa, xuất hiện trong phòng của hắn.
"Thất công." Chiến Thiên Phong kêu lên mừng rỡ, chụp tay của Hồ Thất Công, cảm giác ấy giống như người sắp chết đuối chụp được nhúm cỏ cứu mệnh vậy.
- Làm Đà gia nhị công tử sướng quá luôn rồi phải không?
Không ngờ Hồ Thất Công sầm mặt nhìn hắn cười lạnh. Điều này khiến Chiến Thiên Phong bình tĩnh lại đôi chút, bỏ tay lão ra, nói:
- Làm nhị công tử của Đà gia mà sướng ích gì chứ? Tôi không phải vì làm nhị công tử của Đà gia mà cao hứng, mà là vì tìm được lão mà cao hứng.
Chiến Thiên Phong không nói dối, trước đây hắn lăn lộn ở Long Loan trấn, hâm mộ nhất là những đại gia công tử tiền hô hậu ủng ngựa xe như nước. Đó cũng là nguyên nhân hắn tự xưng mình là "cùng thiếu gia", nhưng khi làm mấy ngày nhị thiếu gia của Đà gia này, ngày ngày phải thủ bên quan tài lạy lục không nói, chỉ nói lúc nào cũng đề phòng cao thủ của Đơn gia đột nhiên đâm tới một đao, quả thật hắn chẳng tìm được nửa điểm cảm giác công tử gia gì.
Hồ Thất Công đột nhiên phát nộ:
- Ngươi nếu như không cao hứng làm nhị thiếu gia của Đà gia, vì sao lại còn làm?
Tì khí của lão tự nhiên hôm nay phát ra đùng đùng, khiến cho Chiến Thiên Phong như kim cương hòa thượng Trượng nhị sờ đầu mà chẳng hiểu vì sao đầu trọc, nghi hoặc hỏi:
- Thất gia, ông dường như không thích tôi làm nhị công tử của Đà gia hả, vì sao vậy, Đà gia nhị công tử là cái tổ ong à? Không đụng vào được sao?
Hồ Thất Công trừng mắt ré lên:
- Đúng rồi, nó là một cái tổ ong, tiểu tử ngươi mà chạm vào nó, chẳng những đụng hai lần đốt ba lần, sẽ khiến cái mạng nhỏ của tiểu tử ngươi đi đời nhà ma.
Chiến Thiên Phong hiểu Hồ Thất Công vì sao lại nổi nóng rồi, bật cười:
- Ông có phải nói Đơn gia định đến quậy linh đường thuận tiện lấy cái mạng của tôi không? Đúng, nếu chỉ có mình tôi, Đơn gia đích xác là có thể lấy được mạng của tôi, nhưng ông chẳng phải là tới rồi sao? Có lão chống lưng, sợ Đơn gia cái đếch gì, lão nhân gia ông bộ sợ Đơn Thiên Kỵ lão nhân à?
Kế khích tướng có ngay tác dụng, Hồ Thất Công quên cả phát nộ, trừng mắt đáp:
- Rấm thối, ta mà sợ hắn à?"
- "Như vậy là được rồi!" Chiến Thiên Phong cười thầm.
Hồ Thất Công trừng mắt bảo:
- Bớt cái kiểu cười đó đi. Ngươi có biết hay không, kẻ kéo đến không chỉ là Đơn Thiên Kỵ và Thiên Kỵ xã của lão, mà còn có cao thủ của Cổ Kiếm môn trong Thất đại huyền môn.
Chiến Thiên Phong cả kinh kêu to:
- Cao thủ của Cổ Kiếm môn? Cái này có quan hệ gì đến Cổ Kiếm môn?
- Nhân vị Đơn Gia Câu là đệ tử của Hoắc Kim Đường, đệ tử của Cổ Kiếm môn.
- Cái đó tôi nghe nói rồi, nhưng Đơn gia thỉnh được Cổ Kiếm môn tới sao?
Chiến Thiên Phong vẫn còn không minh bạch:
- Lời tục hay nói cáo mượn oai hùm, nhưng Đơn Thiên kỵ đối với Đà gia vốn đã là một con hổ dữ rồi, cần gì mượn oai ai nữa a?
- Đây là vì lão phu tán phát lời đồn, nói ngươi là người của Cửu Quỷ môn, cộng thêm ngươi lại làm nhị công tử của Đà gia, Đơn Thiên Kỵ càng cho rằng ngươi có Cửu quỷ môn chống lưng phía sau, cho nên lôi Cổ Kiếm môn vào.
Hồ Thất Công nói tới đây, đột nhiên phát nộ, nhìn trừng Chiến Thiên Phong:
- Cái này quy căn cố đế thì đều tại do ngươi, tự nhiên đang yên đang lành người làm nhị công tử quỷ đó làm gì?
Đến nước này thì Chiến Thiên Phong thực sự đờ người, đứng đực một hồi mới lên tiếng hỏi:
- Vậy hiện giờ làm sao đây?
Hồ Thất Công tức giận quát:
- Còn có thể làm sao? Vốn ra là một kế sách tốt như vậy, người của Cửu Quỷ môn nghe tin tìm đến ngươi, qua được đệ nhất quan, lấu được đề thi để qua đệ nhi quan. Hiện giờ hay rồi, đệ nhất quan chưa qua, ngươi đã chọc tới Cổ Kiếm môn rồi. Đơn Thiên Kỵ phao tin đồn, nói ngươi giết cha người ta đoạt vợ và sản nghiệp của người ta. Cổ Kiếm môn mà nhúng tay vào, ngươi ngay cả biện hộ cũng không có dịp mà biện. Từ nghìn năm nay, Thất đại huyền môn nhất trực nắm đại thế của chính giáo, một phái nói ngươi là tặc, từ đây chánh đạo trong thiên hạ đều nói ngươi là tặc, người người sẽ truy sát ngươi. Đến lúc này thì tiểu tử ngươi vui rồi, Cửu quỷ môn tìm ngươi, người trong chánh giáo cũng không dung được ngươi. Thiên hạ tuy lớn, nhưng tiểu tử ngươi ngay cả chỗ ẩn tàng cũng tìm không thấy.
Chiến Thiên Phong ngẩn người hồi lâu, vô kế vô sách, nhịn không được ngoác miệng mắng ỏm tỏi.
- Đơn Thiên Kỵ, lão chó ngươi ác độc thật!
Hồ Thất Công ở bên cạnh cười lạnh:
- Người mà bị mắng chết thì ban ngày trở thành ban đêm luôn rồi!