Quan Âm đại sĩ đi rồi, ta nhìn theo bóng mây mờ ảo còn sót lại, tâm trạng một mảnh thoải mái vô vàn, lại bất giác lưu luyến trong lòng.
Ba ngàn năm tháng ngày đằng đẳng, quá khứ bụi mờ đã qua, ta cũng không muốn nhớ lại. nếu lần này chuyển thế, chỉ cần có thể tiêu dao, vui sướng, dù đến thế giới nào cũng nào có sao. Ở thiên giới ta còn có thể thương lượng với chúng thần tiên này nọ, đến nhân giới rồi mọi thứ phải đều dựa vào chính mình. Tuy rằng ta không hiểu vì sao phải chuyển thế, vì sao nhất định phải tiêu dao khoái lạc, nhưng nào có cần biết đáp án ra sao?
Người, bản năng chính là muốn làm một vài chuyện động trời, quá khứ như vậy, hiện tại cũng vậy và tương lai dĩ nhiên cũng thế. Nghi hoặc tất nhiên có lúc cũng có, ví như Nữ oa nương nương cao cao tại thượng, rốt cuộc đã đạt đến cảnh giới nào?
Quan Âm đại sĩ không vì khinh nhờn của nhân loại mà tức giận, Nữ oa vì sao đối với mạo phạm nho nhỏ của ta lại bốt lửa giận ngút trời, thậm chí làm ra nhiều chuyện như vậy, không ngờ không quan tâm sinh mệnh của ngàn vạn bá tánh bình dân, một mực khiến ta thân bại danh liệt, nước mất nhà tan.
"Quan Âm đại sĩ đã nói cho ngươi biết?"
Ta đang trầm tư tự ngẫm, không biết từ lúc nào Ngọc Đế cùng Thái Ất thiên tôn và Thái Bạch Kim Tinh xuất hiện ngay phía sau ta.
-Đại sĩ nói ta sẽ chuyển thế đến một thời đại khác, à không...là mặt khác của tấm gương!
Ta thản nhiên trả lời.
Thái Bạch Kim Tinh nở nụ cười:
-Tấm gương vốn có hai mặt tương phản, không cần biết nó thế nào, dù sao vẫn hợp nhau tạo nên một cái gương, chỉ cần có thể làm người, thì sẽ còn cơ hội!
-Vì sao ngươi lại nằm mơ, những sự hiện thấy trong mơ là từ đâu mà đến? Ngươi làm sao biết giấc mơ là thật hay là giả? Kỳ thật mỗi người đều sống ở hai thế giới, chỉ là vị tất bản thân mỗi người đã có thể biết...
Thái Ất thiên tôn mắt nhìn nơi góc trời xa xôi, không biết là nói cho ta nghe, hay tự nhẩm một mình.
câu nói này mới làm ta thực sự mù mịt, ta tràn đầy nghi hoặc hướng thiên tôn xin giải thích, thiên tôn không có nhìn ta nhưng vẫn trả lời.
-Kỳ thật không có gì hàm hồ ơ đây cả, dựa theo quy luật Luân Hồi, hàng năm sẽ có một phần ba quỷ hồn có cơ hội chuyển thế sống lại, trong đó có một nửa có thể đầu thai, dựa theo lý thuyết này, cứ mỗi mười tám năm số lượng người địa cầu sẽ tăng một lần. giả như địa cầu có 50 ức nhân khẩu, mười tám năm sau sẽ là 150 ức, đến khi ngươi được ba mươi sáu tuổi, trên địa cầu sẽ có 300 ức nhân khẩu, ngươi nghĩ rằng điều đó có thể sảy ra không?
-Quyết không thể nào!
Ta không chút do dự thốt ra, nhưng liền sau đó đã hiểu ý tứ của lão.
-ý tứ của thiên tôn ta hiểu, phần lớn những người chuyển thế đều ở một mặt lịch sử kia của địa cầu, có lẽ là nhánh sông của lịch sử! cũng có thể là mặt kia của tấm gương...mà cũng có thể là ở mặt chính, là thế phải chăng?
Ngọc Đế cười to:
-ha hả, trẻ nhỏ quả dễ dạy! Bất quá ngươi phải nhớ kỹ, nhánh sông lịch sử cùng với mặt kia của tấm gương chỉ là ví dụ, thật ra mà nói, tất cả đều là thế giới chân thực, ngoài trừ một vài trường hợp cụ thể là người cùng với sự kiện có một vài điểm khác nho nhỏ, thì lịch sử cùng với văn mình đều phát triển như nhau.
ta nghe mà hết hồn, lại có vài phần hoan hỉ, từ từ nói:
-Buồn cười chính là nhân loại không hề tin tưởng có thần tiên tồn tại, khấn vái van xin chỉ là qua loa có lệ mà thôi.
-Ha ha...
Ngọc Đế hài lòng cười.
-Là thần tiên nhưng bọn ta càng ưa thích tiến vào thời đại khoa học kỹ thuật của nhân loại. Phải biết rằng ở thời đại xa xưa kia, thần tiên chúng ta mỗi ngày đều phải để mắt đến hơn một nghìn nhân loại, lắng nghe khẩn cầu của họ rồi trợ giúp, quản lý thiện, ác. Lần đầu tiên phong thần cũng là bất đắc dĩ, lúc đó chúng ta muốn cùng thần giới phương tây khai chiến, cần bổ xung binh lính, về phương diện khác, nhân loại phát triển quá nhanh, nhân khẩu tăng tưởng cấp tốc, chỉ riêng điểm này, thần tiên chúng ta đã không thể làm ngơ.
Ta bừng tỉnh đại ngộ:
-Cho nên các vị từ từ bỗi dưỡng nhân loại, từ từ buông lỏng quản lý, rời khỏi dòng tiến của lịch sử.
-Hừ!
Thái Ất thiên tôn đột nhiên nổi giận:
-Thế nào là buông lỏng quản lý, đúng ra là chúng ta đào thoát khỏi ma trảo của nhân loại. Thân là vị thần cao quý, mà mỗi ngày phải hầu hạ trăm nghìn vạn phàm phu tục tử, mà không phải quản lý gì, cứ mỗi ngày dùng tai nghe cầu cầu khẩn khẩn, ta điên mất rồi, chúng ta là thần...là Thần tôn quý! Không phải là nô lệ của nhân loại, phiền ngươi xuống thông tri cho chúng nó biết, không nên tiếp tục cầu xin, không nên tiếp tục làm phiền chúng ta nữa! Chúng ta cũng có cuộc sống riêng của mình, khoa học kỹ thuật cũng đã chứng minh, nhân loại các ngươi có thể tự mình làm chủ, tự mình có thể giải quyết nan đề!
Nhìn thấy bộ dáng phát cuồng của Thái Ất thiên tôn, ta bỗng nhiên lại cảm thấy thương cảm cho lão, không nhịn được một trận cảm thông, muốn an ủi lão hai câu:
-Kỳ thật thiên tôn cũng không nhất định phải phiền lòng, dù sao thần cũng là từ nhân loại, chúng ta cũng có thể xem như là thân thích đi! đã là thân thì hẵn nên giúp đỡ nhau chứ! Ngài nghĩ có đúng hay không?
-Không đúng!
Ngọc Đế, Kim Tinh, Thái ất ba bị một lời, trợn mắt nhìn ta, Ngọc đế hung dữ nói:
-Lúc đầu tiên ta cũng giống như ngươi, an ủi chúng thần tiên, nhưng tuyệt không dám giữ cùng làm tròn hai chữ thân thích, nhân loại nhân khẩu phát triển quá nhanh, tính lười biếng cũng theo mà tăng tiến, đáng sợ là mỗi ngày đều thắp nhan cầu xin, chúng ta quả thật muốn phát điên lên, ngươi đi xung quanh tùy ý tìm bất kỳ một vì thần tiên nào mà hỏi thử, bây giờ còn có vị thần nào dám ở nhân gian hiển lộ thần oai không, ai dám làm thế, ta lập tức phế hắn ngay tức khắc!
-Oa! Ngài quả nhiên tối tàn nhẫn a...So với lúc ta làm hoàng đế còn tàn nhẫn hơn!
ta ủy khuất nhìn Ngọc Đế.
Thái Bạch Kim Tinh lập tức ngắt lời ta, nói:
-Ngươi thì biết cái gì, Ngọc Đế bệ hạ lòng đầy thiện tâm, phương tây có vị vạn năng thần vương, trước kia chính là bị các tín đồ bức đến phát rồ, thần kinh thác loạn đem nhân loại hủy diệt hết, Nữ oa nương nương nhìn cục diện đó mới đi tạo nên nhân loại mới.
-Cái rắm! cái gì là tạo người? là nghiệp chướng...Nàng ta giờ lẩn trốn biệt tắm hưởng phước an nhàn, bao nhiêu phiền toái để lại hết cho chúng ta!
Ngọc Đế mắng to, lại nói:
-Có một vài người đã dâng cho chúng ta tế phẩm mà chúng ta ưa thích nơi nhân loại. Tuy nhiên chúng ta vẫn thêm hạn chế, hy vọng có thể giảm thiểu bái tế cùng cầu xin, những tế phẩm đó chúng ta không có đụng đến, không phải nhân loại các ngươi tự mình giải quyết đi sao.
ta cười nói:
-thế ra các vị ngoại trừ quỳnh tương, ngọc dịch, đào tiên thì còn có thể nhấm nháp quá, còn lại đều không cần ăn gì. vậy tại sao lại thích thực vật nhân gian? Nhưng có mấy ai có bà con thân thích ở nông thôn! hay là Các vị cũng học tập phương pháp của nhân gian, Khai mở thần giới, đem những nhân loại đáng yêu di cư đến đây để phục vụ các vị, còn có thể đem một vài nông dân thay các vị lo toan các công việc thường ngày.
-Câm miệng!
Thái Ất thiên tôn giận tím mặt mày, hướng Ngọc Đế nói:
-Bệ hạ, thằng này thật sự là một phần tử nguy hiểm, việc này nếu truyền đến tai nhân loại, chúng ta chẳng phải không còn mặt mũi sao.
Ngọc Đế càng phẫn nộ hơn, liên tục gật đầu:
-Tần Quảng Vương! Tần quảng Vương ở đâu? Mau mang nước sôi lại đây, còn chờ cái gì?
Ta sợ quá:
-Các vị muốn làm gì? Kim Tinh, Ngài nắm tay của ta làm gì, thiên tôn...A...Miệng của ta! Đây là nước gì? Ngọc Đế, ngài cho nước gì vào miệng của ta,.,.,........................? Nước này có sạch không? Giải độc sao? Dừng tay! Các ngươi muốn đem ta đến nơi nào? Nơi này cao quá! trời ạ! ta sợ độ cao! Nghìn vạn lần không nên buông tay...Đừng..Đừng quăng ta xuống dưới, không nên a!
Không nên a!
Bởi sợ độ cao nên ta nôn ọe ra mọi thứ, mà thật ra chính là thứ nước khi nãy, thế nhưng chúng thần đê tiện này cho ta uống thứ nước ấy nhiều lắm, trước mắt là một mảnh vẩn đục cùng với sương mù trắng toát, ta liền không biết gì nữa.