-Khải Tát, dạy cậu món ăn trung hoa đi, xin con đấy!
Từ sau khi Văn Lệ tiểu thư ăn bữa cơm ta làm, liền mê mẩn món ăn trung quốc, lúc đó ta đã nói sẽ cùng học tập,
-Nếu cậu dẫn con đi đến câu lạc bộ để con đá bóng, thì con sẽ chỉ cho cậu.
Học võ hơn nửa năm nay, từ lâu ta đã không còn kiên trì, bằng vào bản lãnh võ thuật cùng với sự linh hoạt của tứ chi, những chiêu thức võ thuật này quả thực rất đơn giản, cho dù ta muốn khổ luyện, cũng không có gì để khổ luyện.
vì vậy ta bắt đầu mơ ước, có một ngày có thể trở thành siêu sao bóng đá, hiện tại ta rất thích đá bóng, chỉ là xuất phát từ tính khí trẻ con và hiếu kỳ mà thôi.
Cậu đã yêu Văn Lệ, Không! Đúng hơn là hai người nhất kiến chung tình, cùng yêu thương nhau, đó là trực giác của ta. Từ lúc chuyển thế sống lại, mỗi buổi tối ta đều nằm mơ, trong mơ ta thấy mình chính là một người anh hùng bá chủ, rong ruổi trên chiến trường, hoặc có thể là đế vương thiên cổ. Bất luận thế nào cũng sẽ không vì ở độ tuổi thiếu nhi mà chịu ẩn mình.
Nhưng khi tỉnh mộng, đối mặt với hiện thực, nhìn thấy cậu khắc khổ nghiêm túc học món ăn trung hoa, thiết nghĩ cậu sẽ đi đến hôn nhân trong một ngày không xa nữa, nhưng thật lòng ta không thích cô Văn Lệ, là người dạy trẻ tại nhà trẻ này, cô là thuộc tốp người hoa lệ, mỗi ngày đều ăn đại tiệc, muốn hàng hiệu, tìm sao kim, hết yêu người này lại yêu người khác, có người nói nàng đối với nam giới là chỉ đề cập đến tiền bạc, xem ra lời này hơn một nửa là thật.
nhưng ta cũng không còn tâm tình để quan tâm đến chuyện riêng tư của cậu, bên Hoành Võ Lâu cũng rất khẩn trương luyện tập võ thuật, mỗi ngày ta luyện võ xong, sẽ ngựa không dừng vó thẳng tiến Hoành Võ Lâu, vì giải thưởng lớn của giải thi đấu võ thuật thế giới mà huấn luyện.
lần này ta dự thi cũng không phải đại biểu cho Brazil, mà là đại diện cho hiệp hội võ thuật lớn nhất thế giới ở hải ngoại-Hoành Võ Lâu Brazil phân hội dự thi. Một vòng nữa, giải thi đấu võ thuật thế giới tại bang St. Paul Brazil sẽ đúng hạn cử hành.
ta tham gia vào tổ thi đấu lứa tuổi nhi đồng, cùng thi đấu với những thiếu nhi từ các nước khác trên thế giới, ta là vận động viên trẻ tuổi nhất được mời tham gia, tự nhiên khiến giới truyền thông chú ý hơn một chút. sau trận bán kết ở vòng loại, Ti Vi và báo chí đã đưa không ít tin tức về ta.
hôm nay là trận chung kết cuối cùng, ngồi ở phòng chuẩn bị thi đấu, lòng ta cảm thấy có điểm mất mát, bởi vì hôm nay cậu sẽ không đến xem ta thi đấu. Cậu muốn cùng đi với đội thanh niên St. Paul đến thi đấu vòng loại ở nơi khác. Nhìn thấy những đứa trẻ khác có bố mẹ ở bên, lần đầu tiên trong ngần ấy thời gian ta hiểu được cái gì gọi là cô nhi, đáy lòng dậy lên một nỗi thê lương.
-Có rượu không?
Bỗng nhiên ta quay đầu lại hỏi huấn luyện viên của Hoành Võ lâu Lý Chấn Nghiêm, ông ấy sửng sốt:
-Cháu nói gì?
ông ấy nhất định nghĩ rằng mình nghe nhầm.
-Cháu muốn rượu đế, không có rượu cháu sẽ không thể lên võ đài, tốt nhất là nước rượu thứ hai...
Ta nghĩ anh mắt của ta cũng đủ diễn đạt sự kiên trì. Lý Chấn Nghiêm thấy trận đấu sắp bắt đầu, không thể làm gì khác hơn là phải chạy ra ngoài mua ngay một chai nửa lít rượu nước thứ hai loại tốt nhất.
-không có nơi nào thích hợp hơn đâu, lặng lẽ uống một ngụm, đừng để người khác nhìn thấy...
Ông ấy nghĩ ta uống rượu để giảm bớt khẩn trương, nhưng không hiểu lòng ta có nỗi niềm chua xót khác.
ta nhận lấy chai rượu, xoay người hướng võ đài đi lên, huấn luyện viên sợ hãi:
-Văn Lệ, nhanh ngăn cản nó!
Văn Lệ tiểu thư nhất thời chưa kịp phản ứng, nghi hoặc hỏi:
-Đến giờ Khải Tác thi đấu, ngăn cản nó làm gì..A!
Lời cô ấy còn chưa dứt, nhìn thấy ta đã đứng bên võ đài, tay giơ cao một chai rượu chào ban giám khảo, ban giám khảo đầu tiên sửng sốt, sau đó liền cùng nhau cười ào.
một ngoại lệ như vậy, liền bị các phóng viên chú ý, trong nháy mắt các phóng viên nhà báo, cameras, máy chụp hình, đồng thời hướng về phía ta. Ta ngước nhìn ánh đèn võ đài rực rỡ trên sàn nhà, nhận lấy lớp lớp ánh đèn flash của máy chụp hình, mở nắp chai rượu, nửa cân rượu như rồng đất thăng thiên, lũ lượt tiến vào trong bụng...
ánh đèn flash không ngừng chớp nháy, máy quay phim không ngừng quay, không một nửa khắc bỏ lỡ.
Rượu, sỉ nhục...
Một động tác hất tay mạnh mẽ, chai rượu đã vọt lên không trung, cùng lúc đó ta phi thân, cầm kiếm nhảy vọt lên võ đài, ngay sau đó liền xử ra mười tám thức túy kiếm liên hoàn đâm tới, tiếp mâm đựng rượu đang rớt xuống ở thế 720°, đặt nó xuống sàn, đồng thời bày ra thế Tê Ngưu Vọng Nguyệt, đâm ra một kiếm.
"Đinh!" một âm thanh nhỏ vang lên, mũi kiếm xuyên vào miệng chai đang rơi, thẳng vào trong bình, chai rượu ngay khắc yên vị trên mũi kiếm.
"Xôn xao!" toàn trường sôi trào, âm thanh hô hào khen ngợi như sấm vang dậy, tiếng vỗ tay ùn ùn nổi lên, ta nhất thời ưỡn ngực đứng dậy, trường kiếm huơ nghiên, chai rượu lập tức lăng không lần thứ hai, dưới chân càng không ngừng biến ảo, chân say bước theo Thiên La Bộ, thân nghiên theo Thái Cực Đồ, kiếm dường như hoảng kinh phản chiếu ánh sáng, xoẹt vút lên cao rồi đột ngột biến mất.
hai mươi bốn thức liên hoàn Tảo Diệp thối, cước ảnh đầy trời, khiến người khó phân hư thực.
đột nhiên một chiêu Kháng Long Hữu Hối, trường kiếm phẩn khởi trực chỉ trời cao, lần thứ hai xuyên vào chai rượu, khán giả toàn trường bộc phát ra tiếng hô như thủy triều bạo nộ.
Những người đã luyện qua kiếm đều minh bạch, xuất kiếm chuẩn xác không hề lầm lẫn, là cửa ải khó khăn nhất mà người luyện kiếm khó vượt qua, giống như ta với tốc độ cực nhanh, yêu cầu trong xoay chuyển cao tốc, mắt không nhìn kiếm, toàn bộ đều bằng cảm giác đâm trúng mục tiêu. Cho dù là các vị giám khảo ở đây, mỗi người có hay không có thể làm được?...Giờ khắc này, sắc mặt các vị giám khảo hứng khởi không gì sánh bằng, đều bất khả tư nghị nhìn xem kiếm ảnh như hoa cúc tung bay khắp trời, một bộ dáng tiêu diêu tự tại.
Kiếm thứ ba, tại lần thứ hai hất chai rượu, lần này hất rất thấp, chỉ bay lên cao hai thước, thế nhưng thân thể ta cùng chai rượu bay lên không trung, toàn trường một mảnh kinh hô: -Đứa trẻ này muốn làm gì?
Chai rượu đã nhanh đạt được hai thước cao, thân thể ta bay lên cao hơn cả chai rượu, trường kiếm đột nhiên giơ cao, hét lớn một tiếng:
-Đoạn Nhật Trảm!
Kiếm, tại các trận thi đấu bất quá chỉ dùng nhuyễn kiếm bình thường, thế nhưng không biết vì sao, ta lại biết đem một loại lực lượng nội lực truyền vào thân kiếm, ta tin tưởng muốn chém đứt chai rượu tuyệt đối là chuyện dễ như trở bàn tay, cũng không một chút do dự liền hành động, toàn trường đột nhiên yên tĩnh, tựa hồ mọi người đều ngóng đợi kết quả.
"Sát" một âm thanh nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng vang lên, quả nhiên như ta dự đoán, giống như một miếng đâu hủ, chai rượu bị cắt làm hai, từ không trung rơi xuống, kiếm lướt ngang, mũi kiếm đã đi qua hai nửa của chai rượu, xâu chuỗi chúng vào nhau. Đây là nội lực, là ta từ nhỏ đã tu luyện trong mỗi giấc mơ, hầu như mỗi một hơi thở ta đều tu luyện.
hiện tại, quả nhiên có thể dùng kiếm chuyên để biểu diễn lại dễ dàng chặt đứt chai rượu thủy tinh, không phải là mơ, ta quả thật có nội lực, hơn nữa không phải yếu, như vậy giấc mơ không phải giả, ta rốt cuộc là ai?
ý niệm trong đầu thoáng qua liền biến mất, thân thể xoay chuyển hạ xuống đất, bước như cung, thân tựa thân tùng, ta thu liễm tinh thần, một thức thu kiếm, chắp tay hành lễ chào rồi lui ra, toàn trường một lần nữa nhiệt liệt vỗ tay hoan hô, màn hình lớn ở khán đài đã chiếu chậm lại động tác một kiếm vừa rồi, khán giả cũng nương theo mà sợ hãi lẫn hoan hô...
đi xuống võ đài, huấn luyện viên đột ngột xông đến ôm chồng lấy ta, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn bị nhiễm hồng bởi rượu. mọi người ở bốn phía cũng đều hướng ta chúc mừng, màn hình lớn lúc này hiện ra điểm, không hề nghi ngờ, ta đã dành được số điểm cao nhất toàn trường!
Sau tỉ thí, ta không còn nhiệm vụ gì khác, thế nên việc đầu tiên ta làm là uống thật say, đến nỗi không còn biết gì, tất nhiên không thể tiếp tục lên võ đài thi đấu lần nữa. Ta đã hoành thành nhiệm vụ và vượt mức chỉ tiêu đặt ra, từ đại hội thể thao toàn thế giới chiếm được một huy chương vàng, chính là thời khắc vinh quang và thắng lợi có tính đột phá trong lịch sử của Hoành Vũ Lâu tại làng võ Brazil.
Buổi sáng ngày hôm sau, ta vẫn còn ngủ say chưa tỉnh, về màn biểu diễn kinh người của ta đã trở thành tin tức hot nhất đất nước Brazil, bởi vậy, hầu như chương trình truyền thông nào cũng tranh nhau đưa thông tin này.
Đã có tờ báo lớn hé lộ chỗ ở của ta nữa.
Tờ báo public đề: Thần Công Trung Hoa tái hiện, vị thiên tài thiếu nhi 6 tuổi với tam kiếm kinh hồn.
Còn tờ báo Around the World thì lại đưa tin: Kiếm khí phủ khắp bầu trời-Thần đồng 6 tuổi trình diễn Túy Bát Tiên!
Tờ báo thể thao bang St. Paul đề ở đầu trang: Kungfu Trung Quốc- Thần đồng sử túy kiếm thần sầu!
...
Khi ta tỉnh lại thì trời cũng đã trưa, Cậu đã đi làm rồi, chỉ để lại cho ta tờ giấy chúc mừng cùng với tấm huy chương vàng. Còn nhắn lại trong điện thoại: "mở hộc bàn ra, có điện báo của tiểu thư Văn Lệ ở trong đó", tiểu thư nhắc bảo ta không nên đến nhà trẻ, bởi ở chỗ ấy đã bị đám ký giả vây quanh, nhắc ta nghỉ ngơi thật tốt, còn nói buổi tối sẽ đến thăm ta.
Thăm ta! ha ha...Có phải không a? cả hai người đang thời khắc yêu đương mặn nồng, tối nào chả đến hẹn hẹn hò hò.
Một bữa cơm trưa đơn giản, cầm lấy cúp, cùng với huy chương vàng, đây là lần đầu tiên trong đời ta được người khác thừa nhận năng lực của mình, và cũng là món quà đầu tiên trong đời, ta trân quý và cất chúng cẩn thận.
Chuyện kế tiếp quả không ngoài dự liệu, ta đã thành ngôi sao nhí nổi tiếng nhất đất nước Brazil, các nhà máy, công ty, trường học đều lớp lớp đến cửa tìm mời ta quảng cáo, mời ta gia nhập hội liên đoàn võ thuật Brazil...Chỉ trong một thời gian ngắn, cả cậu và dì Văn Lệ đều trở thành người nổi tiếng, quan hệ của hai người cũng đột ngột càng thêm khắng khít, ta nghĩ hai người ấy sẽ rất nhanh đi đến giáo đường a.
Ba tháng sau, quả nhiên không ngoài dự đoán, cậu và dì Văn Lệ đã đi đến thánh mộ hôn nhân. Ta thật không hiểu cái gì gọi là thánh mộ hôn nhân, nhưng thấy nơi nơi đều nói, danh như ý nghĩa, theo ta hiểu có lẽ nên giải thích như vậy, hôn nhân chính thiên đường và cũng là địa ngục a, A-men!