Ta nhớ có một vị triết nhân từng nói rằng:
-"Suốt cuộc đời của mỗi một người nam và nữ, tình yêu đích thực chỉ đến một lần, con cái có thể sinh một, thậm chí mười mấy người, nhưng chuyện buồn thì không thể đếm được."
Cậu đã có một cuộc tình lãng mạn, một đêm tân hôn ngọt ngào, nhưng sau đó, chưa kịp sinh cục cưng thì đã lâm vào những chuyện buồn bất tận. Mợ Văn Lệ là kiều nữ thế gia, vừa thích hưởng lạc lại không thiện việc bếp núc gia đình, cơ bản mợ không phù hợp với tiêu chuẩn của một người vợ mà đàn ông Hàn Quốc cần. Kết hôn hơn ba năm, mà cậu vẫn chưa dám một lần dẫn mợ về Hàn Quốc thăm phụ mẫu.
Chưa kể, mỗi buổi sáng sớm, vừa mới ăn điểm tâm xong, "Ba!" một tiếng, mợ Văn Lệ thả điện thoại xuống, đóng lên người bộ trang phục xa hoa rồi xông ào ra khỏi nhà. Vẻ mặt cậu có phần tiều tụy, một mình ngồi co quắp trên chiếc ghế sopha hít từng hơi thuốc một. Ta ngồi trên bệ cửa sổ tập nâng bóng bằng đầu.
Đây chỉ mới đám cưới được ba năm, chỉ ba năm thời gian, mợ Văn Lệ luôn tìm cầu cuộc sống xa hoa, hầu như đã tiêu hết toàn bộ số tiền cậu đã tích lũy được, nhưng kết quả ngay cả một đứa con cũng cự tuyệt sinh cho cậu.
Trong ba năm ngắn ngủi, hai người ngoại trừ tranh cãi, thì vẫn là tranh cãi! May mắn tâm trí ta kiên cường, bằng không đã sớm bị hai người khiến cho chết non.
Nhìn mợ Văn Lệ ăn mặc thập phần xinh đẹp, hối hả rời nhà, để lại mình cậu thui thủi, ta nhịn không được nở nụ cười.
-Tiểu tử! Cười cái gì?
Cậu đến cạnh ta, đôi bàn tay to hữu lực vỗ nơi vai ta vài cái:
-Tiểu tử ngươi càng ngày càng anh tuấn, tương lai hẵn không ít mỹ nữ phủ phục dưới chân đâu a! Bất quá, nghìn vạn lần không nên dẫm lên con đường cậu đã đi qua!
Ta ngăn tay cậu, xoay người từ cửa sổ nhảy xuống:
-Con sẽ không bao giờ chịu uất ức như cậu đâu, nếu đổi lại là con, con đã sớm đem loại nữ nhân này ném vào rừng Amazon cho cá sấu ăn rồi, con sẽ không chìu chuộng loại người như thế...
-Ha hả...Con thật đúng là một tiểu ác ma a!
Cậu gõ yêu lên đầu ta, hỏi:
-Gần đây con tập đã bóng rất chăm chỉ! Có phải con muốn trong tương lai sẽ trở thành cầu thủ xuất sắc nhất hành tinh không a?
Ta bĩu môi:
-Cái gì là cầu thủ xuất sắc nhất a? Con bất quá chỉ là đá bóng chơi thôi, ở đây ngoại trừ đá bóng, con còn có thể chơi trò gì khác chứ!
-Xin lỗi Khải Tát!
Cậu liếc mắt nhìn ta, xấu hổ cúi đầu nói.
-Được rồi! Con và cậu mà cũng nói những lời đó ư? Hơn nữa tại Hoành Vũ Lâu, con đã liên tục dành quán quân trong các giải thi đấu, nếu so về danh tiếng, bản thiếu gia so với cậu có hơn chứ không kém a, mà thật ra, cậu cũng không đến nỗi nào! ha ha!
Ta giả vờ nói cho qua chuyện, nhưng không phải như vậy mà ta nói xạo, trong ba năm này, ta bởi quảng cáo mà đạt được hơn 10 triệu USD, trong lứa tuổi của ta, thu nhập như vậy chính là tối cao. Đương nhiên một phần trong đó cũng có cho mợ Văn Lệ "mượn", bất quá lúc này ta không thể đề cập đến chuyện tiền bạc a, tâm cậu đã đủ ưu phiền, ta cũng không muốn làm cậu buồn thêm nữa.
-Xin lỗi, Khải Tát.
Cậu hổ thẹn,
-Bởi vị cậu đã mượn không ít tiền của con để mợ dùng, nhưng con yên tâm, nhất định cậu sẽ hoàn trả cho con.
Môi ta cười méo xệch, nhìn cậu:
-Con hỏi cậu vấn đề này, nếu như con thật sự muốn đá bóng, cậu có thể giúp con không?
-Câu đó mà cũng hỏi ư! Cậu không giúp con thì giúp ai? Bất quá điều kiện tiên quyết là con phải có thiên phú, hiểu không?
Ý của cậu là, nếu người không có thiên phú bẩm sinh, tập đá bóng thì quả thực chỉ lãng phí thời gian mà thôi, có điều cậu không nói thẳng với ta điều đó.
-Thế nào mới có thể được xem là có thiên phú hả cậu?
Ta hỏi.
-Bọn nhỏ ở câu lạc bộ St. Paul là một trong số đó, bọn nó trải qua luyện tập bởi các chuyên gia, và đều có thiên phú bẩm sinh. Hay con chuyển trường đi, đến trường tiểu học của câu lạc bộ St. Paul, chỉ cần con có thiên phú, nhất định sẽ trở thành cầu thủ ưu tú.
Cậu nghiêm túc nói với ta.
Ta bĩu môi:
-Những đứa kia mà gọi là có thiên phú? con tùy tiện sử dụng vài động tác liền có thể đánh bại họ.
Mắt cậu trợn lên, nói khía ta:
-Đó là điều không thể, tiểu hài tử à! con xem đá bóng đơn giản quá đấy!
Ta mỉm cười nhìn cậu:
-Cậu, có muốn cùng con đánh cược không?
-Cược gì?
Cậu một bên mặt bộ đồ tây trang, môt bên hỏi ta.
-Nếu như con thắng, cậu phải đi du học ở Châu Âu, trong tương lai sẽ làm người đại diện cho con, con biết tiền của cậu đã bị mợ tiêu sạch sẽ, học phí của cậu con sẽ bỏ ra!
Cậu sửng sốt:
-Tiểu tử thúi! Nói chuyện cứ như thật, con thật muốn đánh cược?
Ta ném quả bóng trong tay xuống, tự tin nói:
-Với cậu con mới lịch sự như vậy, nếu là người ngoài, con còn không thèm nói. Nếu cậu không nỡ xa vợ thì quên đi, con cũng lười giao tiếp với nam nhân thiếu chí khí.
Cậu bị ta chọc cười một trận:
-Ngươi cái tiểu tử này, ăn của cậu, uống cũng của cậu, còn dám nói như vậy hử? Nếu sớm biết như thế này, cậu đã gởi con vào cô nhi viện rồi a! ha ha.
-Tốt, Nếu bây giờ cậu muốn gởi con đi cũng được, bất quá con chỉ vào cô nhi viện phía sau Thiên Thai Ca Kịch viện thôi.
-Vì sao?
Cậu ngạc nhiên hỏi ta.
-Hì! vì chỗ ấy mỗi ngày đều có mỹ nữ luyện tập a! Cậu thật là một bà lão a! thật chưa nhìn thấy mấy mỹ nữ ấy sao? hẵn là vậy rồi, bằng không sao lại có thể dễ dàng ngã rập dưới chân của mợ Văn Lệ chứ!
-Kháo!
Cậu không kìm chế được bạo nộ một tiếng, mắng:
-Tiểu tử thối! dám nói cậu như vậy! cậu và con đánh cược, con thua thì tính sao đây?
Ta cười hắc hắc:
-Con thua, cậu sẽ đuổi Văn Lệ đi, dành cho con một không gian yên lặng...Nếu con thắng, cậu phải đi Châu Âu học, rời xa mợ Văn Lệ!
-Hử? Chết đi! Con quả thật là một tiểu ác ma a...! Ha ha ha.
Cậu cười ha hả, cơn tức giận cũng vì vậy mà tan biến.
-Cậu đi làm! e rằng con nói đúng, thay đổi môi trường một chút cũng là một lựa chọn tốt, bất quá trận này con phải thắng cậu mới được, con cần bao lâu để chuẩn bị?
Ta khinh miệt quét mắt nhìn cậu một cái:
-Con tại Hoành Vũ Lâu gần đây luôn dành thời gian để tập luyện kỹ thuật, thời gian tùy ở cậu. Thật là! Cùng bọn họ thi đấu mà cũng phải chuẩn bị sao? Chờ bọn họ tới, con tùy ý chọn vài người là được.
-Nha! Tiểu tử có vẻ chắc thắng a!
-Là bọn họ quá yếu, muốn con thua cũng khó!
Ta nhún vai, hai tay hươ lên, thở dài một hơi.
-Được! không quản thế nào, với hào khí của con như vậy, tương lai con sau này sẽ không tệ đâu, cậu xem trọng con.
-Ai da! con không có xem trọng cậu đâu! Nhưng để có không gian yên tĩnh, buộc lòng phải để cậu đi nơi khác thôi, làm lại từ đầu a, ha ha ha...
Cậu đảo đôi mắt trắng dã, bỏ hết thảy mọi ưu phiền trong lòng, thở phào một cái mang theo áo khoát hướng cửa chính đi ra.
Khi cậu đến trước cửa, ta với tới một câu:
-Bộ dáng cậu như vậy trông không khác gì một tên khất cái đủ ưu lo muộn phiền a, lần này đánh cược với con hình như có hại a!
-Ầm!
Đầu cậu đụng phải xà ngang của cửa.