Xế chiều ngày hôm qua, Dương Thiên Sở sau khi cứu Bạch Tử Mai thoát chết, biểu hiện bất thường của Ân Đức làm gia tăng sâu sắc hoài nghi hắn là hung thủ của Dương Thiên Sở. Nhưng mà, khổ nỗi là không có chứng cứ, nên không thể dựa vào hoài nghi mà đến bắt người ta. Ân gia chẳng phải là đại hộ có tiếng trong huyện Nhân Hòa, động đến không khéo bản thân hắn còn rước lấy họa vào thân.
Bạch Tố Mai sống dậy tựa hồ vượt ngoài ý liệu của Ân Đức. Rất may là nàng còn chưa nói được, bộ não bị thiếu dưỡng khí trong một thời gian dài nên chưa khôi phục sự tỉnh táo, do đó mới không vạch trần hắn tại đương trường. Nhưng dù gì thì Ân Đức sẽ không thể để thứ nguy hiểm này đe dọa mình mãi. Hắn nhất định là sẽ giết người diệt khẩu, do đó Dương Thiên Sở mới cho Tống Vân Nhi đi làm thiếp thân bảo hộ.
Nhưng người tính không bằng trời tính, vừa khéo Tống tri huyện bị Cẩm Y vệ Mã Độ bắt, Tống Vân Nhi hay tin liền rời khỏi Bạch Tố Mai chạy về, để Bạch Tố Mai rơi vào trạng thái nguy hiểm. Rất may là Dương Thiên Sở kịp thời hóa giải nguy cơ, Tống Vân Nhi lập tức trở lại nhà họ Ân.
Dương Thiên Sở tính toán rằng, bằng vào võ công của Tống Vân Nhi, cộng thêm Bạch Thiên Tổng và mọi người, nhất định Ân Đức sẽ không dám công nhiên giết người, mà là sử dụng thủ đoạn ngầm. Khả năng dễ xảy ra nhất là hạ độc và phóng hỏa, nhưng nếu mà thực sự làm như thế, thì cái bộ óc non nớt của Tống Vân Nhi chưa chắc có thể đối phó nổi. Trong lúc ở phòng thẩm vấn, Dương Thiên Sở nghe Tống Vân Nhi nói Ân Đức để nàng trở về, liền biết ngay là không ổn. Ân Đức nhất định không đợi đến ngày mai mới động thủ!
Vì không hề có bất kỳ bằng chứng nào, Dương Thiên Sở không thể nói với Tống tri huyện hay Bạch thiên tổng được, không khéo họ đi hỏi Ân Đức thành đả thảo kinh xà, hỏng hết mọi việc. Nha dịch trong nha môn cũng không thể tin tưởng được, vì Tống tri huyện và Ân gia có quan hệ rất sâu, thế nào chả đi lại cùng nha dịch, nhờ vào họ cũng không an toàn tuyệt đối.
Do đó, nếu muốn cứu Bạch Tố Mai lần nữa, thu thập Ân Đức, thì hắn chỉ có nước cô thân chiến đấu, chỉ có con cô nàng điêu ngoa Tống Vân Nhi là còn tin hắn, có thể làm kẻ trợ giúp cho hắn, còn ngoài ra hắn chẳng còn ai khác để nhờ. Do đó, tối hôm qua Dương Thiên Sở kề tai Tống Vân Nhi nói nhỏ một hồi, thực là bảo Tống Vân Nhi chờ trời tối người thưa, đem Bạch Tố Mai di chuyển ra khỏi đại viện của Ân gia giấu đi, hỏi nàng xem có chỗ nào thích hợp không, Tống Vân Nhi liền đưa ra địa chỉ người quen đã vắng nhà. Dương Thiên Sở đồng ý ngày.
Như vậy vừa đảm bảo an toàn trăm phần trăm, lại vẫn tạo điều kiện cho hung thủ ra tay, nếu đêm đó đúng là có sự cố xảy ra. Thì không còn nghi ngờ gì nữa, Ân Đức là thủ phạm. Việc còn lại chỉ tập trung tìm chứng cớ nữa mà thôi.
Tối hôm qua khi lửa lớn bốc lên, Dương Thiên Sở có chút khẩn trương. Hắn không biết tiểu nha đầu Tống Vân Nhi đó có chiếu theo sự an bày của hắn mà thực thi hay không, có chuyện gì xảy ra ngoài ý muốn hay không. Cho đến khi hắn rời khỏi hỏa trường, tìm được ký hiệu của Tống Vân Nhi lưu lại ở phóng đối diện, đó là một chữ "Vân" to bằng nắm tay, cũng chính là ám hiệu ước định trước, tỏ rõ đã thuận lợi rời khỏi nhà họ Ân, thì hắn mới yên tâm.
Tống Vân Nhi mang theo gói đồ đó, bên trong có đựng trang bị dạ hành, đó là thứ do nàng tự làm riêng dùng để chơi đùa quậy phá, hay nói theo cách của nàng là ‘hành hiệp’. Như thế mới không uổng một thân võ công.
Tối hôm qua sau khi chờ toàn bộ bọn Ân Đức rời khỏi phòng, Tống Vân Nhi quan sát động tĩnh chung quanh, chờ đêm khuya canh vắng, liền cột Bạch Tố Mai đã ngủ mê mệt lên trên lưng, rồi dùng móc câu dạ hành móc chặt vào cửa sổ, cõng Bạch Tố Mai hạ xuống lầu, tránh bọn gia đinh canh phòng, dùng móc câu vượt ra ngoài tường, rồi án chiếu theo sự an bài của Dương Thiên Sở, đưa Bạch Tố Mai tới địa điểm hẹn trước.
Hiện giờ đã gần như có thể khẳng định Ân Đức chính là thủ phạm rồi, Tống Vân Nhi và Bạch Tố Mai chẳng cần phải trốn nữa, cần đưa hai nàng về, một là tiện chăm sóc cho Bạch Tố Mai, hai là Tống Vân Nhi dù sao cũng là đại thiên kim, chẳng thể chịu nổi điều kiện sống thiếu thốn lâu.
Nhưng Ân gia khẳng định không thể, quay lại. Vậy chỉ còn tìm cách an bài nàng ở huyện nha thôi.
Dương Thiên Sở vừa bước vào nhà đã cất tiếng hỏi:
- Ân phu nhân sao rồi?
- Uống chút cháo, ngủ một lúc rồi thì tinh thần cũng tốt hơn.
Tống Vân Nhi khóa chặt cửa, theo sau Dương Thiên Sở tiến vào phòng trong.
Dương Thiên Sở bước đến bên giường, ghé người ngồi xuống nhìn Bạch Tố Mai.
Bạch Tố Mai ngước mắt lên nhìn hắn, gương mặt trắng nhợt thoáng ửng đỏ như hai đóa hoa hồng, thẹn thùng cúi đầu xuống ho nhè nhẹ.
Sao nàng ta nhìn mình mà mặt lại đỏ? Dương Thiên Sở có chút phiền muộn, không phải người ta có câu "Nữ nhân kiềm hồng hồng, tâm lý tưởng lão công" (Đàn bà má đỏ hây hây, thì bây nên hiểu ai kia muốn chồng!) sao? Chẳng lẽ nàng ta biết chuyện mình làm hô hấp nhân tạo cho nàng rồi? Không đúng, lúc đó nàng ấy đang hôn mê, không thể biết được chuyện ấy. Và mấy chuyện đại loại như thế thì cha mẹ và chồng nàng ta cũng tuyệt không thể chủ động nói cho nàng hay, Tống tri huyện cũng không thể, Ân Đức lại càng không.
Vậy thì chỉ còn có một khả năng! Hai con chó hoặc là Tống Vân Nhi! Con ‘bò đen’ và Trấn Viễn tướng quân một mực thèo mình, không có khả năng phạm tội, có thể loại trừ.. chỉ còn Tống Vân Nhi. Dương Thiên Sở không khỏi phì cười vì suy luận của mình.
Dương Thiên Sở đứng lên, kéo Tống Vân Nhi ra phòng ngoài.
Tống Vân Nhi không biết đã phát sinh chuyện gì, hỏi:
- Ca, có chuyện gì nữa đây?
- Có phải nha đầu muội nói cho Ân phu nhân biết chuyện trưa hôm qua ta... ta làm gì cứu nàng ta không?
- Nói hết rồi, sáng nay tỷ ấy dùng viết hỏi muội là ai cứu mình, muội cứ thế nói thẳng luôn.
- Nói thẳng như thế nào?
- Muội nói là ca ca của muội cứu tỷ ấy, hôn vô miệng tỷ ấy rồi.... thổi khí vào, để tay lên ngực của tỷ ấy, rồi dùng trâm của muội chích vô nhân trung huyệt và toàn bộ mười tuyên huyệt (huyệt đầu mút ngón tay) mới cứu tỷ ấy tỉnh lại. Phải rồi, ca, huynh làm sao biết được mấy huyệt đạo đó vậy?
Dương Thiên Sở thầm kêu khổ liên miên, làm gì có tâm tình thảo luận về chuyện huyệt đạo với nàng:
- Muội ơi là muội, lại quậy tung lên nữa rồi!
- Muội quậy tưng hồ nào?
Tống Vân Nhi cong cớn nói:
- Những gì muội nói đều là sự thật mà.
- Mấy chuyện đó mà cũng đi nói thật được sao? Người ta là đàn bà con gái, ta đối với người ta như vậy....
Dương Thiên Sở làm điệu bộ hôn môi:
... truyền ra ngoài thì muội nói người ta làm sao mà sống đây!
"Hi hi hi..." Tống Vân Nhi cười nói:
- Huynh giờ mới nghĩ tới? Ăn xong rồi tính quẹt mỏ như gà sao? Tối hôm trước muội thấy huynh hôn tỷ ấy thật là tuyệt, chẳng có gì gọi là không thoải mái cả!
- Đừng có nói bậy! Ta lúc đó là cứu người!
Dương Thiên Sở vội chống chế, nhưng nghĩ đến bờ môi mềm mại của Bạch Tố Mai, trong lòng chợt co thắt lại, nên vội định thần hỏi:
- Muội ngoại trừ kể cho Ân phu nhân nghe, còn có nói với ai khác nữa không?
"Không còn ai nữa!" Tống Vấn Nhi giơ tay lên:
- Muội xin thề! Muội của huynh mà không biết điều nữa thì đã kể rành rành những chi tiết khác ra hết rồi á!
Dương Thiên Sở cẩn thận dặn dò:
- Biết rồi thì tốt! Ngàn vạn lần đừng nói cho ai bên ngoài biết, muội muội ngoan, sự thanh bạch của cô nương nhà người ta là nằm trong tay muội đấy!
- Hi hi hi....đã bảo biết rồi mà! Thật rầy rà.
Dương Thiên Sở vuốt mũi Tống Vân Nhi vài cái, bảo:
- Quỷ nghịch ngợm! Vào trong đi.
Nói rồi chuyển thân đi vào phòng trong.
Ráng jppmgf trên gương mặt của Bạch Tố Mai vẫn còn chưa phai, thấy Dương Thiên Sở đi vào, bèn gượng ngồi dậy. Tống Vân Nhi vội vã chạy tới đỡ nàng:
- Bạch tỷ tỷ, tỷ đừng động đậy, cứ nằm dựa như vậy đi, ca ca của muội không phải là người ngoài, không cần khách khí.
Dương Thiên Sở hiện giờ không dám ngồi gần bên nàng nữa. Thấy thân hình nàng mảnh mai, mày ngài khẽ nhíu, có dáng vẻ của một nữ nhân đã thành thục hết sức mê người.
Bạch Tố Mai cảm thấy Dương Thiên Sở đang nhìn mình, mặt càng thêm đỏ.
Dương Thiên Sở khẽ ho một tiếng, hỏi:
- Ân phu nhân, ta vẫn muốn hỏi lại phu nhân một chút, là ai đã giết muội muội của cô vậy? Cô có nhìn thấy không? Ta đưa giấy bút đây nhờ cô viết lại dùm, được không?
Mặt Bạch Tố Mai thoắt cái đã biến sắc, thân hình khẽ run, cắn môi một hồi rồi lắc đầu, lại bắt đầu ho.
Dương Thiên Sở thấy bộ dạng của nàng như vậy cũng không ép thêm. Tống Vân Nhi đỡ Bạch Tố Mai lên, nhẹ vỗ lưng nàng, hỏi Dương Thiên Sở:
- Ca, lúc nào thì chúng ta trở về nha môn? Muội buồn muốn chết đi rồi!
Dương Thiên Sở mỉm cười, đúng như mình dự đoán. Mới có một đêm mà cô nàng tiểu thư này đã không chịu được rồi.
- Lần này ca ca đến đây là đưa hai người về đó!
- Thật không? Quá tốt rồi! Có thể về nhà rồi
Tống Vân Nhi reo mừng, rồi nàng nhỏm dậy:
- Chúng ta đi thôi, để muội cõng Bạch tỷ tỷ."
Dương Thiên Sở thấy thân hình của Tống Vân Nhi nhỏ nhắn như vậy, định nói hay là để ta, nhưng mà cảm thấy như vậy có chút không tiện nên đành thôi, dù gì nha đầu này cũng một thân võ công, lực khí so với bản thân hắn còn mạnh hơn.
- Được! Cõng đến đầu con đường nhỏ này là được, ta đã để xe ở đó chờ sẵn rồi.
Tống Vân Nhi khom người xuống định cõng Bạch Tố Mai, không ngờ Bạch Tố Mai phẩy phẩy tay, tỏ ý là tự mình đi. Nàng nhoài người ra thòng chân xuống, từ từ đứng lên, có chút lảo đảo, một tay vịn vào Tống Vân Nhi, từ từ đi ra ngoài. Dương Thiên Sở nhanh chóng mở cửa, chờ bọn họ từ từ đi ra ngoài, bèn khóa cửa lại cẩn thận. Ba người ra khỏi đường nhỏ lên xe ngựa đi thẳng đến nha môn.
+++
Cửa nha huyện.
Bọn gác cổng thấy một chiếc xe ngựa dừng lại trước cửa nha môn, không biết người ngồi trên đó là ai, liền bước ra cửa lớn nhìn. Đến khi chúng nhìn rõ người ngồi trên xe chính là Tống Vân Nhi, cùng kêu lên chói lói: "Mẹ ơi! Quỷ...." Vừa nói tới đây, thì chúng đã vội vã lấy tay che miệng, vì giữa thanh thiên bạch nhật thế này mà quỷ ở đâu ra? Hơn nữa, dám nói thiên kim tiểu thư của tri huyện đại lão gia là quỷ, thì trừ phi chúng không muốn ở tại nha môn nữa rồi!
Bọn gác cổng tuy kinh hãi trong lòng, nhưng vẫn làm gan bước đến nhìn cho rõ. Tống Vân Nhi hất gương mặt xinh xắn, đoạt lấy roi ngựa của mã phu, quất một cái đánh phách ở giữa không trung:
- Sao? Không nhận ra bổn tiểu thư nữa rồi à?
Đúng là giọng người, lại còn có chân, phát hiện rõ ràng là Tống đại tiểu thư vẫn còn chưa chết, nên dù trong lòng vẫn còn nghi hoặc, bọn gác cổng vẫn cười hề hề ngờ nghệch hỏi:
- Đại tiểu thư, tiểu thư, tiểu thư không bị, bị thiêu chết hay sao?
- Ngươi mở to con mắt ra mà coi nè! Bổn tiểu thư là người hay là quỷ?
Tống Vân Nhi nhẹ lắc đầu roi, cười hi hi nói. Tối qua nàng mang Bạch Tố Mai vượt qua trận lửa lớn đó, trong lòng vô cùng đắc ý, do đó những tên gác cổng này tuy hỏi có chút vô lễ, nhưng vị đại tiểu thư điêu ngoa này lần đầu tiên không hề bực mình.
Bọn gác cổng sau khi nhìn trên nhìn dưới kỹ càng, len lén nhìn thêm cái bóng của Tống Vân Nhi, mới mừng rỡ kêu lên:
- Đại tiểu thư không chết! Đại tiểu thư trở về rồi!...
Vừa la hét điên cuồng, chúng tranh nhau quay đầu chạy vào trong nha môn: - Đại tiểu thư không có chết! Đại tiểu thư đã trở về!...
Tống Vân Nhi đỡ Bạch Tố Mai xuống xe ngựa, cùng Dương Thu Trì từ từ tiến vào nội nha. Họ vừa xuyên qua đại đường đến Thiêm áp phòng thì đã nghe xa xa có tiếng người kêu lớn:
- Vân nhi của ta, Vân nhi của ta đâu?
Tiếng chân chạy loạn càng lúc càng đến gần, đầu hành lang đã xuất hiện một đám người, có nam có nữ, người chạy trước nhất chính là Tống tri huyện có bộ râu dê.
Con gái chết rồi, vị Tống tri huyện này suốt ngày nay không thiết tha gì đến công việc, cứ rút trong nội nha than vắn thở dài. Đám vợ lớn vợ bé của lão chỉ còn biết tự đưa ra chủ ý xem nên làm thế nào để lo liệu cho lễ tang.
Chính vào lúc ấy, từ ngoài cửa có người chạy vào báo là đại tiểu thư chưa chết, và đã trở về. Đột nhiên nghe tin tức này, Tống tri huyện cao hứng đến nỗi suýt ngất đi ngay tại chỗ, phải cố dằn lòng dẫn bọn thê thiếp chạy ra đón. Từ xa xa, lão thấy có ba người đang đi đến, trong đó có một tiểu cô nương chính là con gái bảo bối của mình. Tống tri huyện hưng phấn đến nỗi lệ già tuôn rơi, không cần thiết gì sự tôn nghiêm nhà quan gì nữa, chạy lên ôm choàng lấy con gái vào lòng.
Thang Thị đi rất chậm, nhưng cũng lật đà lật đật ào tới, cùng ôm Tống Vân Nhi vào lòng khóc lóc như mưa. Các bà vợ lẽ cũng lai láng lệ nơi mắt, ngập tràn nước mũi nơi môi cùng ùa tới, chẳng hiểu là họ đang khóc hay là đang cười.
Tống Vân Nhi tránh khỏi vòng ôm của cha già, cười hì hì nói:
- Được rồi được rồi! Đừng có khóc nữa, con không phải là còn sống nhăn răng đây sao?
Tống tri huyện cặp vai con gái, lắp bắp nói:
- Vân nhi, ta, ta và mẹ con, đã, đã tưởng con..., chúng ta đều, đều sắp đau lòng mà, mà chết rồi....