- Được rồi được rồi! Cha đừng có nói nữa mà, nghe cha nói sớm khiến người ta chết cho nhanh đi đấy!
Tống Vân Nhi nũng nịu, cầm tay cha mẹ:
- Con gái không phải đã quay về rồi hay sao?
Thang Thị gạt nước mắt, vui mừng hỏi:
- Con gái à, con làm sao mà chạy thoát khỏi trận lửa ấy vậy?
- Cái đám lửa con con ấy mà có làm khó gì được Vân Nhi của mẹ chứ?
Tống Vân Nhi nghểnh đầu, dương dương đắc ý nói:
- Con còn sớm biết có người sẽ phóng hỏa nữa đấy!
"Ạ?" Vừa nghe được lời này, Tống tri huyện lập tức kinh ngạc:
- Con làm sao biết được?"
Tống Vân Nhi vốn muốn ba hoa chích chòe thêm một chút nữa, nhưng chính chủ đang đứng sau lưng, con chích chòe nàng đây vừa cong đuôi chưa kịp líu ríu thì đã bị cứng họng, chỉ còn biết thật thật thà thà đáp:
- Là ca ca cho con biết.
Cho đến lúc này, Tống tri huyện dường như đã phát hiện thì ra bên cạnh con mình còn có hai người Dương Thiên Sởvà Bạch Tố Mai nữa. Lão vội vã lên tiếng chào, đối với lời nói của Tống Vân Nhi có điểm không tin, nên cất tiếng hỏi Dương Thiên Sở:
- Hiền chất, cháu, cháu sao lại biết chuyện tối, tối hôm qua sẽ có người phóng hỏa thiêu, thiêu cháy tiểu các lâu của Ân gia?
Dương Thiên Sở cười trả lời:
- Bá phụ, trưa hôm qua cháu đã nói qua, án này rất có khả năng là có đồng phạm. Cháu suy tính rằng nếu kẻ đồng phạm này biết Ân phu nhân chết đi rồi sống lại, nhất định sẽ đến sát nhân diệt khẩu. Do đó, cháu bảo Vân Nhi đang đêm chuyển Ân phu nhân đi.
Tống tri huyện chợt hiểu ra, lại hỏi tiếp:
- Vậy tối qua sao cháu, cháu không báo, báo cho ta biết?
- Tối hôm qua có nhiều người, hiện trường lại rất loạn, cháu sợ lộ ra phong thanh khiến kẻ đồng phạm đó biết.
Tống tri huyện gật gật đầu, kích động nói:
- Hiền chất, cháu, cháu lại cứu con gái của ta nữa rồi, ta, ta làm sao, làm sao cảm tạ cháu đây.
Dương Thiên Sở đáp:
- Bá phụ, người đừng có khách sáo như vậy, Vân Nhi dù gì cũng là muội muội của cháu mà. Chúng ta vào nội nha trước đi, còn cần phải báo cho Bạch Thiên Tổng và Ân lão gia tử nữa, để tránh cho họ khỏi lo lắng a."
"Đúng đúng đúng!" Tống tri huyện phân phó cho Cân Ban trưởng tùy nhanh chóng đến Ân phủ báo tin, bọn nha hoàn ở bên cạnh vội bước lên đỡ Bạch Tố Mai, mọi người vừa đi vừa nói, trở vào nội nha.
Tống Vân Nhi tự nhiên thấy hai người này qua một đêm mà đổi hẳn cách xưng hô, thân mật như người nhà. Nàng mừng lắm, thế chẳng phải nàng và Dương Thiên Sở càng thêm thân thiết sao?
+++
Trở về nhà, Tống Vân Nhi mặt mày hớn hở kể lại chuyện tối qua mình mặc áo quần dạ hành, cõng Bạch Tố Mai vượt lửa lớn rời khỏi tiểu các lâu. Vừa kể chuyện kinh hiểm, nàng vừa khoa chân múa tay làm điệu bộ mô tả, khiến mọi người lúc thì ồ lên thán phục, lúc thì phá lên cười rộ.
Chính vào lúc đó, có người canh cửa nội nha chạy vào báo:
- Lão gia, thái thái, Bạch Thiên Tổng đại nhân cùng mọi người đến rồi. Tiếp ngay sau đó, từ xa xa đã truyền đến tiếng người gọi con gọi cái. Bạch Thiên Tổng là người tiến vào trước tiên, vừa nhìn đã phát hiện ra con gái Bạch Tố Mai của mình đang ngồi trên ghế dài, liền kêu lên một tiếng, bước nhanh tới ôm nàng vào lòng, lệ già cũng tuôn lai láng.
Chiều hôm qua, Bạch Thiên Tổng thấy con gái chết đi rồi sống lại, vừa kinh vừa mừng, nhưng chỉ loáng cái đến tối lại nổi lên trận lửa lớn. Y vốn nghĩ con gái mình đã chết thảm trong lửa, không ngờ nàng giờ lại chết đi sống lại lần nữa, cái thứ khổ lắm rồi vui mừng cũng lắm như thế này sao lại không khỏi khiến cho mắt hổ nam nhi ứa lệ cho được?
Bạch phu nhân cứ một mực đứng đực ra trước cửa, bà đã không dám tiếp thụ sự đày đọa của trận đại hỉ đại bi này, sợ nó lại một lần nữa tan biến vào không trung. Khi bà thấy con gái khóc lóc trong lòng phu quân, dẫn đến một cơn ho húng hắng, lúc này mới dám tin là con gái của mình sống lại lần nữa!
Không chờ bà lên tiếng gọi tên con, Bạch Tố Mai đã khóc nấc nhào vào lòng bà, rồi liên tục ho lên từng trận.
Bạch phu nhân ôm chặt con gái vào lòng, miệng khẽ gọi tên nàng, nâng gương mặt nàng lên, nhìn kỹ nàng trong ánh lệ nhạt nhòa, thấy quả nhiên là đứa con gái của mình, liền ôm chặt vào lòng lần nữa, nước mắt tuôn rơi lã chã. Trong miệng bà lầm rầm phát thệ, sẽ không cho con gái rời khỏi mình lần nào nữa, quyết không để cho nàng chịu thêm bất kỳ điểm ủy khuất nào nữa!
Bạch Thiên Tổng hỏi những chuyện đã trải qua, đương nhiên do Tống Vân Nhi đứng ra giảng giải. Cô nàng này vô cùng thích thú biểu hiện hành động hành hiệp trượng nghĩa của mình. Sau khi nàng hớn hở mặt mày kể hết mọi chuyện, thì Bạch Thiên Tổng và Bạch phu nhân đã hiểu, vị sư gia nhỏ xíu chẳng đáng để mắt tới tên Dương Thiên Sở này lại một lần nữa cứu tính mạng của đứa con gái bảo bối của họ.
Bạch Thiên Tổng nắm chặt tay Dương Thiên Sở, nghẹn ngào nói:
- Dương công tử, đa tạ ngươi lại cứu con gái ta lần nữa. Ân đức của Dương công tử đối với Bạch gia nhà ta, Bạch mỗ xin ghi rõ trong lòng! Bạch mỗ là kẻ thô lỗ, hôm qua hành sự lỗ mãng làm Dương công tử hiểu lầm, mong Dương công tử đừng chấp ý.
Bạch phu nhân cũng đưa mắt ứa đầy lệ cảm kích nhìn Dương Thiên Sở, gật đầu cảm tạ.
Dương Thiên Sở hiểu ra nhất định là Hạ Phượng Nghi đã đem bạc trả lại thay mình rồi, lúc này không tiện nói ra làm y mất mặt thêm. Nói lảng đi:
- Đúng ra là nên cảm tạ Tống tiểu thư, là nàng ta cõng Bạch cô nương tránh thoát khỏi trận lửa lớn tối hôm qua đấy.
Tống Vân Nhi lè lưỡi:
- Nếu như không có huynh báo cho muội biết, chỉ sợ ngay cả muội cũng ngủm củ tỏi rồi.
Hắc, cô bé này mà cũng học cách ănnói khiêm nhường cơ đấy!
Hắn chợt đưa mắt, phát hiện ở cửa giờ đã có một vị công tử mặc trường bào, sắc mặt tái nhợt đứng đó. Trên tay y quấn đầy băng, trên đó còn có máu thấm ra ngoài, thì ra là Ân Đức. Trên mặt hắn hiện tâm tình bất định, đứng ở sau lưng mọi người, không biết là đang nghĩ gì, thỉnh thoảng há miệng ngáp. Tên tiểu tử này sao lại có vẻ ngái ngủ vậy? Giữa ban ngày ban mặt mà ngáp vắn ngáp dài? Dương Thiên Sở lấy làm lạ.
Ân Đức thấy Dương Thiên Sở nhìn mình, vội cười cười thi lễ:
- Đa tạ Dương tiên sinh cứu nương tử của ta!
Dương Thiên Sở cũng chắp tay hoàn lễ.
Ân Đức bước đến bên Bạch Tố Mai, gọi khẽ: "Nương tử! Nương tử!" vừa gọi vừa ngáp thêm vài cái, lộ ra vẻ cực kỳ mệt mỏi.
Bạch Tố Mai vẫn nép vào lòng Bạch phu nhân như mọi lần, không dám nhìn Ân Đức. Ân Đức vuốt một vốc mồ hôi trên trán, bồn chồn ngồi ở đầu ghế, hai tay không biết đặt ở đâu.
Dương Thiên Sở nhìn thấy mâm trái cây trên bàn, lòng chợt động, bưng mâm lên bước lại trước mặt Ân Đức, lấy ra một trái lê đưa cho y nói:
- Ân công tử, mời ăn lê!
Ân Đức nhíu mày đáp:
- Không ăn!
- Công tử xem có vẻ mệt mỏi quá, hay là ăn một...
Ân Đức phát bực.
- Ta nói không ăn là không ăn! Ngươi làm rộn gì thế!
Bạch Thiên Tổng hừ lạnh:
- Ân nhi, ngươi sao có thể đối xử với Dương công tử như vậy? Người là ân nhân cứu mạng của phu nhân ngươi đấy!
Ân đền oán trả dù gì cũng là một trong những hành vi không thể xem thường của con người. Ân Đức đương nhiên hiểu rõ điểm này, nhưng không biết vì sao mà y vẫn cảm thấy phiền toái bất an, vừa phát bực với Dương Thiên Sởxong là biết không ổn, giờ lại nghe Bạch Thiên Tổng trách cứ như vậy càng bối rối hơn, y đứng lên cúi rạp người xuống đất:
- Ân mỗ vô lễ. Dương tiên sinh, thứ cho tội đã mạo phạm!
Dương Thiên Sở cười ha ha đáp:
- Không có gì không có gì, Ân công tử xem ra đã mấy ngày mệt mỏi, dù gì thì cứ ăn chút lê đi. Sạch lắm, không cần gọt vỏ đâu.
Ân Đức bối rối tiếp lấy trái lê, cảm tạ một tiếng, rồi há miệng ra cắn.
"Chờ chút!" Dương Thiên Sở chặn lấy tay Ân Đức, kêu lớn. Ân Đức giật mình, vẫn giữ trái lê trong miệng không dám động đậy.
Dương Thiên Sở từ từ lấy trái lê trong miệng Ân Đức ra, chỉ vào một cái lỗ đen nhỏ trên đó:
- Trái lê này bị sâu ăn rồi, không tốt lắm.
Hắn đặt trái lê bị Ân Đức cắn dở để lên trên mâm, đổi trái khác cho y, Trái này ngon nè, ăn trái này đi.
- Được, đa tạ Dương tiên sinh!
Dương Thiên Sởtrở về chỗ ngồi, đặt mâm trái cây lên trên bàn, quan sát tử tế dấu răng của Ân Đức trên trái lê. Vết cắn này có các dấu răng rất ngay hàng thẳng lối, xem ra răng của Ân Đức không tệ. Không cần đem so sánh thì Dương Thiên Sở cũng có thể khẳng định là chúng không tương đồng với dấu vết để lại trên đầu nhũ hoa của Bạch Tiểu Muội. Xem ra, Ân Đức không phải là người thực hiện hành động thú tính kia rồi.
Dương Thiên Sở trầm tư, như vậy loại bỏ khả năng Ân Đức giết người vì bị phát hiện cưỡng gian Bạch Tiểu Muội. Vậy thì chỉ còn khả năng nữa là che dấu cho hung phạm. Hung phạm là ai mà Ân Đức nhẫn tâm giết cả tiểu di, lại hai lượt quyết giết bằng được nương tử của mình?
Khả năng cao nhất là người thân của y, là huynh đệ, hay là …
Lúc này có một giọng nói cắt đứt dòng suy luận của hắn, đó là Bạch Thiên Tổng:
- Dương công tử sao biết tối qua sẽ có người phóng hỏa? Nếu đã biết, sao lại không báo cho ta biết, chúng ta chẳng phải đã bắt tên cẩu tặc ấy rồi ư?
Tống tri huyện cùng mọi người cũng muốn biết nguyên nhân đằng sau chuyện này, họ đều nhìn Dương Thiên Sở chờ đợi.
Vấn đề này thật không tiện hồi đáp, chẳng lẽ báo cáo với Bạch Thiên Tổng là ta hoài nghi con rể của ông là hung thủ giết chết con gái ông sao? Bản thân chẳng có một chút chứng cứ trong tay, chỉ toàn là dựa vào suy luận làm sao mà nói cho rõ được?! Do đó, hắn chỉ cười cười đáp:
- Tại hạ chỉ dựa vào chút suy luận thôi và may mắn thôi, đoán chừng hung thủ nhân lúc Ân phu nhân còn chưa bình tĩnh lại để tố cáo y mà ra tay sát nhân diệt khẩu, vì thế nên đã yêu cầu họ tránh đi, thực tế là không hề có chứng cứ xác thực.
Tống tri huyện cùng mọi người đua nhau gật đầu. Bạch Thiên Tổng trầm tư nói:
- Hôm nay ta đã đem những người có liên quan trong Ân phủ hỏi hết một lượt từ trên xuống dưới, họ đều không biết trận lửa hôm qua là vì sao mà có. Dường như là có ba bốn chỗ đồng thời bốc cháy. Hơn nữa, lửa trong chốc lát đã bốc lên cực lớn, rất có khả năng là do có vật dẫn lửa, như vậy có thể thấy rõ ràng là có người phóng hỏa.
Tống tri huyện tán:
- Thiên, Thiên Tổng đại nhân phân tích hết sức có đạo lý. Xem ra án của Hồ, Hồ Tam này còn, còn có hung phạm chưa bị sa lưới.
Vừa nghe đến điều này, Bạch phu nhân lại trở nên khẩn trương, ôm chặt lấy con gái:
- Vậy, vậy làm sao bây giờ? Mai nhi của chúng ta có còn nguy hiểm không?
Dương Thiên Sở tiếp lời:
- Đúng vậy, sở dĩ tại hạ không đưa Ân phu nhân trở về Ân phủ là cân nhắc vấn đề này.
Bạch Thiên Tổng nhíu mày:
- Vậy là sao?
- Từ tình huống trận lửa đêm hôm qua mà xét, thì người phóng hỏa nhất định rất rành rẽ đường đi nước bước trong Ân phủ. Ân phủ tuy có nô bộc, nhưng không phải là những người chuyên đề phòng những chuyện đại loại này. Do đó, tôi hy vọng Thiên Tổng đại nhân có thể để lệnh ái lưu lại trong nội nha của huyện nha môn, tạm thời ở lại đây một thời gian. Huyện nha có tường cao sâm nghiêm, người bảo vệ đông, lại có tráng đinh tuần tra ngày đêm, có thể bảo hộ cho sự an toàn của lệnh ái.
Dừng một chút, Dương Thiên Sở lại hướng sang Tống Vân Nhi:
- Hơn nữa, còn có Tống đại tiểu thư võ nghệ cao cường của chúng ta bảo vệ, như vậy sẽ ổn thỏa hơn nhiều.
Tống Vân Nhi làm mặt quỷ:
- Hơn nữa còn có vị quân sư đầu chó ca ca đa mưu túc trí huynh, cái đó mới gọi là ổn thỏa!