Bạch Thiên Tổng nghĩ ngợi một lúc, lại ngẩng đầu nhìn tường cao của nội nha, quả nhiên so với Ân phủ chắc chắn và cao hơn nhiều. Hơn nữa, nha môn thủ vệ sâm nghiêm, điều này thì lão biết, rõ ràng là an toàn hơn so với Ân phủ. Điều này khiến lão động tâm, nhìn Bạch phu nhân.
Bạch phu nhân đương nhiên biết lợi hại trong chuyện này, theo đạo lý thì đem con gái vào nha môn an toàn hơn. Nhưng con gái hai lần chết đi sống lại, đã khiến bà sợ hãi vô cùng, không thể nào rời xa con nửa bước.
Bạch Thiên Tổng thấy thấy dáng vẻ của phu nhân như vậy, lập tức hiểu được ý của bà, cúi đầu suy nghĩ một chút rồi nói:
- Vậy cũng được, nhưng ta và phu nhân cũng muốn ở lại nha môn cùng với tiểu nữ, tùy thời có thể chiếu cố, gặp chuyện gì cũng có người phụ một tay.
Tống tri huyện vỗ đùi kêu lên:
- Hay! Bạch, Bạch Thiên Tổng đề xuất này hay lắm! Ta cũng hy vọng Thiên, Thiên Tổng đại nhân có thể ở tại hàn xá vài ngày, để có thể học hỏi học hỏi.
- Tống đại nhân khách khí quá rồi! Có thể thân cận với Tống đại nhân nhiều nhiều một chút, ấy cũng là vinh hạnh của bổn quan !
Bạch Thiên Tổng xá xá tay nói. Những ngày gần đây xảy ra quá nhiều sự tình, Tống đại nhân cứ luôn luôn đứng ra trợ giúp, Bạch Thiên Tổng thầm cảm kích trong lòng, lời nói hiện giờ so với lúc sơ kiến đã giảm đi sự khách khí rất nhiều.
Hai người Tống Vân Nhi cùng Bạch Tố Mai đã trải qua một đêm đầy kiếp nạn giữa biển lửa ngất trời, khiến cho Thang Thị- mẫu thân của Tống Vân Nhi, và Bạch phu nhân - mẫu thân của Bạch Tố Mai sản sinh tình cảm thân thiết. Giờ nghe hai vị đương gia nói muốn cùng ở một chỗ, Hàn thị nồng nhiệt bước đến trước Bạch phu nhân, nói:
- Bạch phu nhân, mời theo ta, ta sẽ an bài chỗ ở cho mọi người.
Bạch phu nhân mỉm cười gật đầu, dẫn theo Bạch Tố Mai cùng Hàn thị kề vai đi vào nội đường.
Ân Đức cười cười, nói:
- Tống đại nhân, tiểu chất ở lại quý phủ có được không?
Nói xong lại ngáp dài...
Không chờ Tống tri huyện cất lời, Tống Vân Nhi đã xua tay nói trước:
- Không được! Nhà chúng ta không có chỗ!
Vừa nói nàng vừa nháy mắt với cha già.
Tống tri huyện đã trải qua bao nhiêu kiếp nạn trong mấy ngày qua, trong lòng đã sớm có tâm lý thấy rắn trong cốc, lo sợ hão huyền, giờ lão thấy con gái nháy mắt như vậy, tuy không biết vì lẽ gì mà không cho Ân Đức ở lại nhà mình, nhưng mấy ngày nay con gái đi cùng Dương Thiên Sở, nói không chừng đây là chủ ý của hắn. Nghĩ vậy, lão quay sang nhìn Dương Thiên Sở, thấy hắn tủm tỉm cười khe khẽ lắc đầu, liền tức thời đưa ra quyết định, nói:
- Ân, Ân công tử nguyện ý đến hàn xá làm khách, cái đó, cái đó đương nhiên là hoan nghênh lắm rồi...
Ân Đức lộ vẻ vui mừng, vừa định cảm ơn, không ngờ Tống tri huyện đã nói tiếp:
- Bất quá, tôn, tôn phu nhân đã có Bạch, Bạch Thiên Tổng hiền khang lệ chiếu cố, xem ra không thể sơ xuất gì, Ân công tử nên ở nhà chiếu cố cho lệnh tôn và lệnh từ hai vị lão nhân gia đi thôi. Bọn họ cũng cần có người chiếu cố .
Dương Thiên Sở cười thầm, cái lão hồ ly này, đem phụ mẫu của Ân Đức ra thì hắn còn cách gì mà nói nữa?!
Quả nhiên, Ân Đức há hốc miệng không biết đối đáp thế nào, đang ấp úng thì Bạch Thiên Tổng đã vỗ vai hắn bảo:
- Ân nhi, Tống đại nhân nói đúng lắm, ngươi cần phải ở nhà chiếu cố hai vị lão nhân. Nơi này có ta và nhạc mẫu của con, ngoài ra còn có Dương công tử, Tống tiểu thư và những người khác, xem ra không có vấn đề gì đâu.
Lão không quên nịnh khẽ Dương Thiên Sở một câu, có lẽ đây cũng có thể là xuất phát từ sự cảm kích trong nội tâm.
Lời đã nói đến mức ấy rồi thì Ân Đức không còn cách nào khác nữa, chỉ chấp tay xá: "Hài nhi tuân mệnh!" Hắn thõng tay, ngồi xuống rồi lại đứng lên, dáng vẻ vô cùng bứt rứt bất an, khiến người ta thắc mắc, thầm đoán xem hôm nay hắn bị gì nữa.
Bạch Thiên Tổng quay sang nói với Tống tri huyện:
- Đúng rồi, còn có một chuyện, Tống đại nhân, bổn quan có thể nhận xác của tiểu nữ về không? Bổn quan muốn tẩm liệm cho cháu nó, tạm thời quàng tại Báo Ân tự ở Vân Nhai sơn ngoài thành, chờ những chuyện này xong rồi, sẽ đưa cháu nó về đất tổ an táng.
Tống tri huyện nói:
- Đương nhiên có thể, khám nghiệm đã hoàn tất, hung thủ chủ yếu cũng đã quy án, Thiên tổng đại nhân có thể mang thi thể của lệnh ái đi bất cứ lúc nào.
+++
Hôm đó Tồng tri huyện bày yến tiệc ở tửu lâu lớn nhất huyện Nhân Hòa là “Vọng Hải lâu”, một bổ xung lễ tiết mời hình danh sư gia, hai là mừng con gái yêu còn sống trở về, ba là nhân thể chiêu đãi đám Cẩm Y vệ để lôi kéo thêm quan hệ.
Bữa tiệc ấy mới hết tất cả chủ bộ, điền sử, nho học giáo dụ, huấn đạo, cùng trưởng quan sáu phòng lại hộ lễ hình binh công .v..v..v..đại khái là tất cả các vị có ‘máu mặt’ trong huyện thừa, cùng Sở bách hộ trong quân đội của huyện Nhân Hòa, ngoài ra còn có mấy vị có vai vế trong huyện Nhân Hòa và toàn bộ đám Cẩm Y vệ đi theo Mã Độ. Tất cả ngồi đầy một đại sảnh lớn, vị sư gia lần trước Tống tri huyện mời chỉ bày bữa tiệc nhỏ trong nha môn chiêu đãi, lần này mời danh sĩ đủ các giới trong huyện Nhân Hòa, hiển nhiên là muốn biểu đạt sự kính trọng và cảm kích với Dương Thiên Sở.
Dương Thiên Sở tới huyện Nhân Hòa ngày thứ nhất dùng chó phá án, lại tiện thể tra ra vụ trọng phạm, ngày thứ hai cứu sống con gái thiên tổng đại nhân đã chết một ngày, ngày thứ ba lại lần nữa cứu sống con gái thiên tổng và thiên kim tri huyện lão gia đã trở thành ‘danh nhân’ của huyện Nhân Hòa. Tống tri huyện vừa giới thiệu tên hắn lập tức được hoan hô như sấm động, những lời tán dương tuôn ra không ngớt, kẻ thông minh đều biết, Tống tri huyện không hiểu chuyện luật pháp, sau này những vụ án trong huyện sử thế nào, chỉ là chuyện một câu nói của vị sư gia này thôi, thế nên đau nhau chúc rượu, vỗ mông ngựa đôm đốp. Làm cho Mã Độ cũng là khách chủ của bữa tiệc hơi bị ‘thất thế’, có điều y không vì thế mà không vui, bởi y cũng thật sự khâm phục tài năng của Dương Thiên Sở, hơn nữa còn có việc nhờ cậy y nên cũng hùa theo chúc tụng…
Thế nên đến khi tan tiệc, Dương Thiên Sở đã ngất ngây không phân biệt nổi đông tay nam bắc, phải nhờ người đưa về nhà.
Hạ Phượng Nghi và Phi Yến đang ngồi trong vườn nói chuyện, thấy Dương Thiên Sở đang chân nam đá chân xiêu được người đưa về, vội vàng đi tới đỡ hắn ngồi xuống. Phi Yến ngay lập tức đi chuẩn bị nước dã rượu, Dương Thiên Sở mắt lờ đờ nhìn Hạ Phượng Nghi:
- Nương tử, các nàng vẫn chưa ngủ à? Lại thức đợi ta về sao?
Hạ Phương Nghi nói:
- Đúng vậy, không đợi chàng muộn thế này bọn thiếp còn ngồi đây làm gì. Lâu lắm rồi không thấy chàng say như vậy.
- Đúng, đúng là lâu quá rồi không uống thống khoái như vậy. Nương tử, vi phu uống rượu say mới về nhà, nàng không giận chứ?
Hạ Phượng Nghi tâm tình rất tốt, nhẹ nhàng nói:
- Rượu hôm nay là chàng nên uống mà, chàng không chỉ thuận lợi làm hình danh sư gia, lại liên tiếp phá án, cứu người, giải nguy cho huyện lão gia, cũng làm cho bọn thiếp mát mặt. Là chuyện đáng chúc mừng, cho dù Tống tri huyện không mở tiệc, trong nhà thiếp cũng mở tiệc chúc mừng.
Dương Thiên Sở vui lắm:
- Thật chứ?
Phi Yến nói:
- Đúng thế thiếu gia. Chuyện thiếu gia tính toán như thần biêt trước thiên cơ cứu được hai vị tiểu thư đã truyền khắp nha môn. Nô tỳ và thiếu nãi nãi còn đang nói, không ngờ thiếu gia lợi hại cỡ này.
Dương Thiên Sở đắc ý vỗ ngực:
- Ta chẳng nói trước rồi sao? Bổn thiếu gia tài cao bát đấu, là…là..là… ta là cái gì ấy nhỉ..
Dương Thiên Sở đã líu lưỡi rồi, Hạ Phượng Nghi nói:
- Thiếu gia uống say quá rồi, Phi Yến, lấy nước rồi hầu hạ thiếu gia nghỉ ngơi đi.
Phi Yến vâng lời, đỡ Dương Thiên Sở tới phòng ngủ. Căn phòng này là phòng ngủ tiêu chuẩn, chủ nhân ở bên trong, gian ngoài là chỗ của nha hoàn. Trên đường đi đã giao ước, Dương Thiên Sở ngủ phòng trong, Hạ Phượng Nghi và Phi Yến kê giường lớn ngủ phòng ngoài.
Phi Yến đỡ Dương Thiên Sở ngồi xuống giường, chạy đi lấy nước. Quay lại thì Dương Thiên Sở đã ngáy khò khò rồi. Phi Yến cời giày và trường bào cho Dương Thiên Sở, dùng sức ôm đôi chân hắn đặt lên giường, để hắn nằm ngay ngắn rồi đắp chăn, thấy hắn ngủ say, mới yên tâm thổi tắt đèn ra ngoài. Ở gian ngoài cùng Hạ Phượng Nghi rửa ráy rồi đi ngủ.
Nửa đêm, Dương Thiên Sở khát nước làm tỉnh dậy, bốn phía tối như hũ nút, hắn còn chưa tỉnh hẳn, loạng choạng bỏ dậy, đưa tay mò mẫm đầu giường tim ầm trà, không cẩn thận ngã lăn xuống giường. Đụng cái rầm vào cái gì đó không rõ, lập tức nghe thấy tiếng Phi Yến vang lên ở gian ngoài:
- Thiếu gia? Người cần gì? Đợi chút, Phi Yến mang tới cho người.
Dương Thiên Sở không nhìn thấy gì, không dám cử động bừa bãi. Chỉ chốc lát sau, Phi Yến vèn rèm cầm một chiếc đèn lồng nhỏ rảo bước đi vào, chỉ thấy nàng khoác trên người một chiếc áo ngắn màu hồng đào, lại không kịp cài cái, chiếc yếm đỏ tươi ẩn hiện bên trong, còn ngái ngủ nói:
- Thiếu gia, người cần cái gì?
- Ta khát, muốn uống nước.
Dương Thiên Sở liếc nhanh qua chiếc áo lót mê người của Phi Yến, rồi vội quay đầu đi.
Phi Yến dụi mắt, nói:
- Thiếu gia lên giường trước đi, cẩn thận nhiễm lạnh, Phi Yến xuống bếp lấy nước nóng cho người.
- Không cần đâu, trên bàn có bình trà, uống tạm một chút là được.
Nói rồi lại muốn lấy bình trà trên bàn.
- Vậy sao được.
Phi Yến vội cản hắn lại:
- Thiếu gia say rượu không nên uống trà lạnh lễ, không chỉ dễ bị nôn, mà còn ảnh hưởng tới thân thể.
Rồi không cho hắn ý kiến, ôm lấy Dương Thiên Sở kéo lên giường, đắp chăn cho hắn xong, mời nói:
- Thiếu gia đợi chốc lát, Phi Yến mang nước nóng tới ngay.
- Không cần đâu, giờ lại phải nhóm lửa, phiền lắm.
- Không phải nhóm lửa, thiếu nãi nãi nói thiếu gia uống say nhất định đêm sẽ khát nước. Cho nên bảo nô tỳ hâm một bình nước nóng trên lò than, để chuẩn bị sẵn cho thiếu gia đấy.
Vừa nói dứt lời, Phi Yến đã vén rèm đi ra rồi.
Dương Thiên Sở cảm thấy lòng ấm áp, loại cảm giác này khi hắn còn nhỏ bị mắc bệnh nằm trên giường, cũng được mẹ chuẩn bị trà nước, trăn đệm cho như thế. Ôi, không biết cha mẹ có khỏe không.
Đang nghĩ ngợi thì thấy gian ngoài đèn sáng lên, Phi Yên đã mang đèn trở lại, trong tay còn cầm một bình trà, đặt đèn lòng lên bàn. Rót một cốc nước nóng lớn, bê tới trước mặt Dương Thiên Sở:
- Thiếu gia, uống ước đi, Phi Yến nghĩ thiếu gia còn phải ngủ, nên không có ngâm trà.
- Phi Yến thật chu đáo.
Dương Thiên Sở nhận lấy, ngửa đầu uống ừng ực. Lau nước trên khóe miệng, rồi trả cốc lại cho Phi Yến.
- Thiếu gia còn muốn uống nữa không?
Dương Thiên Sở lắc đầu:
- A! Uống một cốc nước ấm, thật dễ chịu! Phi Yên, cô thật biết chăm sóc người khác.
Phi Yến cười hì hì:
- Nô tỳ nào chẳng hầu hạ chủ nhân như thế. Sau này ban đêm muốn gì, thiếu gia cứ gọi Phi Yến là được. Đừng tự thức dậy, đêm gió lạnh sương nhiều, thiếu gia cơ thể quý trọng, nếu đau đầu khó chịu, thì đó thành lỗi của nô tỳ mất rồi.
Dương Thiên Sở ngồi dậy, nhìn bầu ngực nhú lên sau chiếc áo lót đỏ tươi của Phi Yến, nhỏ giọng nửa đùa nửa thật nói:
- Phi Yến, lên giường ngủ cùng ta được không?
Phi Yến lườm hắn một cái, nhưng mang tính chất trêu đùa hơn trách móc:
- Buổi tối nô tỳ còn cùng thiếu nãi nãi khen người, giờ đuôi hồ ly đã lòi ra rồi. Hi hì, thiếu gia ngủ di, mai còn nhiều việc đang chờ đấy.
Nói rồi kéo màn xuống, xách đèn lồng ra ngoài.
Đúng thế, mai vẫn còn biết bao việc phải làm, mình có làm nổi không đây? Đương nhiên rồi! Hắn tự cổ vũ bản thân như thế, rồi chìm vào giấc ngủ.