|
PHƯỢNG THẮM
Trời vào hạ còn mơn man tiếng hát.
Chú ve sầu ngất ngưỡng trên cao.
Cành phượng vĩ bây giờ thắm lại.
Một màu yêu như thưở năm nao.
Ta thấy hồn ta những xuyến xao.
Thưở bồi hồi, nhung nhớ – tuổi vừa yêu.
Trong những chiều ta bước với em.
Bóng đen xen trong những buổi chiều.
---*o*o*---
Giờ ngẫm lại thấy mình sao bé nhỏ.
Giữa dòng đời rộng lớ, bao la.
Giữa tình yêu – con đường danh vọng.
Em bước đi kiêu sa – một bà hoàng.
Chỉ còn ta – kẻ khờ lạc lối.
Trong bến tình, trong cả thế gian.
Để hôm nay lối xưa ta trở lại.
Chỉ một mình ta đi với ta.
Còn em đã phương nao hạnh phúc.
Xa một thời phượng thắm hồn ai!
Dầu Giây, 23h00. 17-07-2007
|