|
MỘT THUỞ YÊU NGƯỜI
Một thuở dại khờ
Ta lang thang
Giữa dòng đời bất tận mênh mang
Buổi sớm mai
Sương còn đọng nắng
Sợi ái tình
Vương đọng trên mi
À ra sương sớm còn trên lá
Hay có ai về giữa lòng ta.
Xuân! Xuân! Xuân!
Hãy hát câu mừng
Bởi thế gian Đông tàn
Bởi thế nhân hay bởi nhân thế
Cho đau lòng kẻ lãng khách cô đơn.
06-02-2010
P/S: Cám ơn Thần Phong đã tham gia:D
|