Lão đổ tài nắm chặt xúc xắc trong tay, nhìn cái bát lớn màu tím, trên mặt lộ vẻ chần chờ, mọi người nhìn thấy lão ngây người hồi lâu, nhưng vẫn không có thả xúc xắc ra, có người nhịn không được nữa, kêu lên: "Lão đầu, thật ra lão có muốn ném xúc xắc không hả, nếu có gan thì không cần phải thiếu tự tin như thế!"
Lão đổ tài cười ha hả, nói: "Mượn câu nói của ngươi, lấy hết dũng khí, chờ xem, lão đổ tài đổ đây!" Vừa dứt lời là năm ngón tay của lão liền thả ra, miệng hô lên: "Đại mãn quán, đại mãn quán, anh danh một đời của lão đổ tài phải dựa vào ngươi đó!"
Trong giọng nói của lão, từng tiếng đinh đinh đang đang vẫn đều đặn vang lên, tám hạt xúc xắc xoay tròn trong bát tựa như bánh xe, một lúc lâu mà tốc độ xoay vẫn như ban đầu, mọi người đã cảm thấy không còn đủ kiên nhẫn nữa, chợt một hạt xúc xắc nẩy lên cao hơn miệng bát, tiếp sau đó là hạt thứ hai, hạt thứ ba, ... Cho đến khi cả tám hạt đềy nẩy lên cả, mọi người mới kinh hô, nói: "Kỳ lạ, kỳ lạ, lực tay của lão nhân này thật mạnh!"
Lão đổ tài cười ha hả, nói: "Các người xem, không phải là đại mãn quán sao?"
Chỉ thấy tám hạt xúc xắc từng viên từng viên xếp chồng lên nhau, hạt xúc xắc trên cùng có một điểm, cho dù các hạt bên dưới đều được sáu điểm đi chăng nữa thì cũng chỉ được có bốn mươi ba điểm, vẫn còn cách đại mãn quán đến tận năm điểm, nhưng lại lại gọi là đại mãn quán, chẳng lẽ hai mắt của lão có tật gì đó, mọi người cười ồ lên, Triệu Tam Thắng thì trào phúng: "Lão đầu, mắt của lão có vấn đề sao, đại mãn quán đâu?"
Tiếng nói của hắn còn chưa dứt thì đột nhiên hạt xúc xắc ở trên cùng lung lay, vốn đang đứng 'thẳng yên', chợt lung lay rồi rơi xuống, một tiếng vang thanh thúy vang lên, 'sáu điểm', mặt sáu điểm hướng lên trên, lão đổ tài cười ha hả, nói: "Thế nào, không sai đó chứ! Các ngươi mở to hai mắt ra mà nhìn, cái này không phải là đại mãn quán thì cái gì mới là đại mãn quán?"
Triệu Tam Thắng đứng ngay người ra như khúc gỗ, nhìn chằm chằm vào xúc xắc trong bát, hạt xúc xắc trên cùng sau khi rơi xuống thì chuyển thành sáu điểm.
Một thanh y hán tử đứng bên cạnh Triệu Tam Thắng tiến lên, nhấc tầng hạt xúc xắc ở trên lên rồi đặt xuống, 'sáu', mỗi lần một xúc xắc được nhấc lên là hắn lại càng kinh ngạc hơn, mà mọi người cũng thầm giật mình trong lòng, cho đến khi thanh y hán tử đặt xúc xắc cuối cùng xuống thì lúc này mọi người mới kinh hô: "Úi mẹ ơi, đúng là đại mãn quán, lão ..."
Sắc mặt của Triệu Tam Thắng xanh mét, lão đổ tài cười nói: "Lần này là ngươi thua, không thể đuổi lão đổ tài đi nữa!"
Triệu Tam Thắng dùng ống tay áo lau mồ hôi lạnh trên trán, nói không ra hơi: "Lão là cao nhân phương nào, đến đây để đập vỡ kim bài của đổ phường này?"
Lão đổ tài nói: "Lão đổ tài đập bể kim bài của các ngươi làm gì, lão đổ tài không phải là ăn no rồi không có chuyện để làm!"
Triệu Tam Thắng nói: "Vậy thì tại hạ xin hỏi, lão nhân gia đến đây rốt cuộc là muốn làm gì?"
Hai mắt của lão đổ tài đảo một vòng, nhìn xung quanh một lượt, cười nói: "Ngươi được người ở đây xem như bồ tát, ít khi thấy được, hôm nay lão đổ tài đến đây là muốn cho ngươi hiện thân, ngươi theo lão đổ tài đến đây, lão đổ tài có chuyện muốn nói!"
Một trảo xuất ra, Triệu Tam Thắng bị bắt lại gần, đám người trong đổ phường thấy thế thì vội tiến lên định hỗ trợ, Triệu Tam Thắng biết lão đổ tài là một cao nhân, bằng với công phu mèo ba cẳng của đám người này thì làm sao có thể chịu nổi một chiêu của lão chứ, lớn tiếng nói: "Các ngươi không được động thủ, ta đi với lão một chút sẽ trở lại, nói với lão bản của các ngươi, bảo hắn không được kinh động đến bất kỳ ai cả!"
Bọn người kia đúng là biết nghe lời, vội vàng lui lại, lão đổ tài nháy mắt vài cái với Hoa đại ca, rồi nắm lấy cánh tay của Triệu Tam Thắng, giả vờ thân thiết, nói: "Chúng ta ra ngoài một chút!" Sau đó nghênh ngang đi ra khỏi sòng bạc.
Ba người Phương Kiếm Minh đứng ở một bên nhìn, không biết là lão đang giở trò gì, Phương Kiếm Minh càng cảm thấy khó hiểu trong lòng, nhấc chân định đuổi theo, Hoa đại ca liền tiến đến trước, kéo hắn lại cười nói: "Xem ra nơi này không có người chúng ta cần tìm, chúng ta đến nơi khác thôi!" Sau đó kéo Phương Kiếm Minh, ba người đi ra khỏi 'Kim Thủ Đổ Phường'.
Ba người vừa ra khỏi cửa lớn, đi được vài bước thì Phương Kiếm Minh nói: "Không biết lão gia hỏa này làm trò mèo gì nữa, lại còn nói là không nhận ra đệ!"
Hai tròng mắt của Hoa đại ca xoay một vòng, trên mặt lộ vẻ tươi cười, khẽ nói: "Đi theo ta, ta đưa hai người đi gặp lão đổ tài!"
Phương Kiếm Minh ngạc nhiên nói: "Hoa đại ca, huynh nói thế là sao? Huynh và lão đổ tài có ám ngữ gì à?"
Hoa đại ca chỉ cười mà không đáp, dẫn hai người lẫn vào trong đám đông, tựa như khách phương xa đến đây du sơn ngoạn thủy, đi một hồi lâu, bóng người càng lúc càng thưa thớt, họ đi đến một nơi khá vắng vẻ, Hoa đại ca cười nói: "Đến, đến, Thế Minh, ba người này giao cho đệ!"
Phương Kiếm Minh không biết lời này có ý gì, chỉ thấy ba thanh bố đại hán đang đi ở phía trước đột nhiên khựng, rồi xoay người phóng về phía này, đảo mắt cái là tiến đến gần rồi, Ngô Thế Minh không chờ bọn họ lên tiếng là đã phóng đến, cười quái dị, nói: "Ba vị bằng hữu, chúng ta làm quen!"
Tiếng nói chưa dứt, thì đã ra tay, nhất chiêu tam thức, đồng thời hướng về phía cả ba đại hán. Ba đại hán kinh hãi, còn chưa kịp rút binh khí bên hông ra thì đã bị Ngô Thế Minh điểm trúng ma huyệt, thân hình mềm nhũn, hầu như là ngã xuống đất cùng một lúc, sắc mặt ba người kinh hoảng, trợn mắt nhìn nghiêng.
Đúng lúc này thì nghe được thanh âm của lão đổ tài: "Ra tay dứt khoát, nhận huyệt rất chuẩn, ừm, không tệ, đứa nhỏ này đúng là có thể dạy được!" Theo giọng nói, lão đổ tài nắm lấy Triệu Tam Thắng, từ xa đi lại, mặc dù lão đi có vẻ thong thả nhưng tốc độ rất nhanh, chỉ vài bước là đã đến gần, Triệu Tam Thắng thấy ba người nằm trên mặt đất thì biến sắc, giương mắt nhìn ba người Phương Kiếm Minh, kinh hô: "Là các ngươi! Các ngươi ... Các ngươi và lão đổ tài có quan hệ gì?"
Ngô Thế Minh xuất liền ba cước, đá văng ba tên đại hán nằm trên mặt đất văng vào một bụi cỏ, để tránh cho người khác phát hiện, vỗ vỗ tay, nói: "Ba người này, lén lén lút lút, vừa nhìn là đã biết không phải người tốt."
Triệu Tam Thắng kêu lên: "Các ngươi là người của quan phủ?" Ba người người mà không đáp.
Lão đổ tài buôn lỏng Triệu Tam Thắng ra, vỗ một chưởng lên người hắn, Triệu Tam Thắng hoảng sợ nói: "Lão làm gì vậy?"
Lão đổ tài nói: "Ngươi tốt nhất là không nên chạy trốn, lão đổ tài đã sử dụng 'Cửu Bộ Đoạt Mệnh Thủ', cho nên hãy ngoan ngoãn trả lời các câu hỏi của lão đổ tài, nếu lão đổ tài cao hứng thì sẽ thả ngươi, nếu ngươi không ngoan ngoãn nghe lời, mà dùng lời giả dối hy vọng lừa gạt lão đổ tài thì lão đổ tài sẽ mặc kệ ngươi, để ngươi tự sinh tự diệt!"
Triệu Tam Thắng vừa nghe được 'Cửu bộ đoạt mệnh thủ' là sợ đến nỗi mặt không còn một giọt máu, mặc dù hắn chưa từng nghe qua cái tên này, nhưng với thủ đoạn của lão đổ tài thì hắn tin rằng 'cửu bộ đoạt mệnh thủ' không phải là thứ để hắn đùa giỡn.
Triệu Tam Thắng run giọng nói: "Lão có gì muốn hỏi, tại hạ tuyệt không nói lão."
Lão đổ tài hài lòng gật đầu, khẽ đưa mắt nhìn Ngô Thế Minh rồi nhìn thẳng Triệu Tam Thắng, nói: "Lão đổ tài hỏi ngươi, 'cửu ca' đang ở đâu?"
Triệu Tam Thắng kinh hãi trong lòng, nhưng vẫn giả vờ như bình tĩnh, nói: "'Cửu ca nào? Lời lão nói là có ý gì?"
Lão đổ tài nghe hắn nói thế thì sắc mặt trầm xuống, nói: "Cửu ca chính là cửu ca, ngươi cho rằng lão đổ tài không biết sao?"
Triệu Tam Thắng cười khổ nói: "Tại hạ thật sự không biết người lão nói là người phương nào? 'Cửu ca' vô danh vô tính, tại hạ sao biết hắn là ai?"
Lão đổ tài cười nói: "Ồ, vậy sao? Ngươi nói ngươi không biết 'cửu ca' là ai, vậy thì thật lạ, vài năm trước, lão đổ tài từng thấy ngươi gọi một người thanh niên là 'cửu ca', chẳng lẽ tai của lão đổ tài không tốt, hoặc là ngươi quên rồi?"
Triệu Tam Thắng nghe xong thì sắc mặt như tro tàn, nói: "Lão ... Lão ... Lão muốn làm gì?"
Lão đổ tài nói: "Lão đổ tài muốn biết hắn đang ở đâu, mấy ngày trước lão đổ tài đã gặp hắn, nhưng không ngờ hôm nay muốn tìm thì lại không thấy, lão đổ tài thấy ngươi nhận thức hắn cho nên không thể nào làm khác hơn là đến tìm ngươi mà hỏi, nhưng ngươi lại nói là không biết, xem ra lão đổ tài không thể hỏi thăm được gì!"
Triệu Tam Thắng chần chờ một lúc rồi lắp bắp: "Lão ... Lão tìm hắn có chuyện gì?"
Lão đổ tài quát: "Đừng dài dòng, ngươi chỉ cần nói ra hành tung của hắn là được!"
Triệu Tam Thắng thoáng nhìn qua ba người Phương Kiếm Minh, nói: "Lão muốn ta nói ra ở tại đây sao?"
Lão đổ tài gật đầu, Triệu Tam Thắng thấy tính mạng của hắn đang nằm trong tay của lão, vì muốn bảo vệ tính mạng, không thể làm gì khác hơn là nói ra những gì hắn biết.
Lão đổ tài nghe xong, gật đầu, nói: "Ngươi đi đi, nếu lão đổ tài phát hiện ngươi nói dối, lão đổ tài có thể đến tìm và lấy mạng của ngươi bất cứ lúc nào!"
Triệu Tam Thắng nói: "Những lời tại hạ nói đều là sự thật, vậy, vậy ..."
Lão đổ tài cười lớn nói: "Vừa rồi chỉ là hù dọa ngươi, cái gì mà 'Cửu bộ đoạt mệnh thủ' chứ, ngươi cứ yên tâm trở về, lão đổ tài nhất định sẽ không nuốt lời!"
Triệu Tam Thắng thở phào một hơi nhẹ nhõm, vừa đi được mười bước thì đột nhiên nghĩ đến một chuyện, nhìn Ngô Thế Minh nói: "Vị đại nhân này, xin ngài giơ cao đánh khẽ, thả ba người bọn họ ra, họ cũng không phải là người xấu!"
Ba người nghe hắn xưng hô thì dở khóc dở cười, Ngô Thế Minh giả vờ trầm mặt, nói: "Lão tử cảnh cáo các ngươi, giữa ban ngày, không nên tùy tiện có hành động lén lén lút lút thế này, lần sau để lão tử thấy thì tuyệt không nương tay!"
Ba đạo chỉ phong bắn ra, huyệt đạo của ba người kia lập tức được khai giải. Ba người từ trên mặt đứng đứng dậy, không dám có nửa câu oán hận, vội cùng Triệu Tam Thắng chạy đi.
Lão đổ tài thấy bọn họ đi xa, cười ha hả nói: "Đi thôi, chúng ta vừa đi vừa nói." Lão vừa nói chuyện vừa dẫn đường, lão là một người cực kỳ quen thuộc Hàng Châu này, vừa đi vừa nói: "Vị lão đệ này chính là Ngô Thế Minh?"
Ngô Thế Minh thầm khen nhãn quang lão luyện của lão, vái chào lão một cái rồi mới nói: "Vãn bối Ngô Thế Minh, ra mắt tiền bối."