Lúc này, ngoài Uyển Nhi ra, còn có mấy vị hoàng tử cũng “nhớ” đến Tâm Di. Bằng chứng là bát a ca Dận Tự, cửu a ca Dận Đường và thập a ca đang tụ tập trong thư phòng Liêm vương phủ!
“Sao không nói gì thế? Muốn nói gì thì cứ nói ra!” Dận Tự hỏi.
“Đệ thật không tài nào hiểu nổi, lão già uống nhầm thuốc hay sao mà lại đi phong nha đầu đó làm cách cách, cô ta có điểm nào giống cách cách chứ!” Thập a ca phát pháo đầu tiên, giọng điệu vô cùng bất mãn.
Sau khi nhấp vài ngụm trà, Dận Đường mới đặt tách xuống, đưa ra ý kiến: “Ông muốn phong ai thì phong, việc này chúng ta không cần quản làm gì, lúc này điều đệ đang phân vân chính là những lời nha đầu đó nói liệu có đáng tin, có thật cô ta biết nội dung di chiếu hay không?”
“Chắc chắn là thật, nếu không sao hoàng a mã lại tin cô ta.” Thập a ca chẳng thèm suy nghĩ vọt luôn ra đáp án.
Nhưng Dận Tự lại không nghĩ như vậy: “Khó nói, lúc đó đâu ai nghe thấy cô ta nói gì với hoàng a mã, biết đâu hoàng a mã và cô ta thông đồng với nhau, diễn kịch cho chúng ta xem.”
“Đệ thấy không có khả năng này, có diễn cũng không thật được đến thế, vẻ mặt kinh hoàng của hoàng a mã lúc đó không giống cố tình biểu lộ ra chút nào.” Thập a ca phân tích.
Dận Đường ngẫm ngợi một hồi mới nói: “Đừng ngồi một chỗ đoán bừa nữa, đằng nào cô ta cũng sẽ ở trong cung một thời gian, hôm nào tìm cớ mời cô ta dùng cơm, đến lúc đó tha hồ dụ cô ta nói ra.”
“Thế thì có gì khó, nha đầu ranh hiểu gì chuyện đời! Ngọc ngà, trang sức, phấn son, cô gái nào không thích chứ, cô ta muốn thứ gì chúng ta tặng cô ta thứ đó, lời ngon tiếng ngọt lấy lòng cô ta, cô ta vui thì gì mà chả khai tuốt.” Thập a ca vô cùng tự tin.
“Đệ nghĩ ra bộ lão tứ không nghĩ ra chắc?! Mà đâu chỉ mình lão tứ, cái đám ‘gió chiều nào che chiều ấy’ e cũng sớm có ý tiếp cận nha đầu này rồi, chỉ vì chúng ta chưa có động tĩnh gì nên bọn họ mới không dám vượt mặt. Hừ, lão già phong cô ta làm cách cách chính là để cảnh cáo chúng ta đấy!” Xem ra cửu a ca có đầu óc hơn thập a ca nhiều.
“Sợ gì chứ, Tâm Di cách cách mới chân ướt chân ráo đến đây, chúng ta nhiệt tình mời cô ta đến dùng cơm, tỏ chút lòng mến khách, không phải rất bình thường hay sao?” Bát a ca còn lâu mới để tâm.
Dận Đường mỉm cười hưởng ứng: “Đúng, rất bình thường!”
Thập a ca vốn hấp tấp, lập tức hỏi ngay: “Vậy chừng nào chúng ta mời?”
“Phải nhanh, tiên hạ thủ vi cường*, tuyệt đối không được để lão tứ chiếm ưu thế.” Dận Tự đáp.
Dận Đường nhắc nhở anh trai: “Huynh chỉ nhớ mỗi lão tứ, đừng quên trong cung còn một người nữa đấy! Bà ta mới là kẻ có ưu thế nhất!”
Dận Tự khinh khỉnh: “Dư phi? Hừ, bà ta thì làm được gì, bà ta mà moi được thông tin từ miệng nha đầu đó thì huynh là con bả!”
Nghe thế, Dận Đường liền hắt cho ông anh gáo nước lạnh: “Chưa chắc đâu, phụ nữ với nhau thường dễ nói chuyện hơn.”
Dận Tự phẩy tay: “Đừng bận tâm đến bà ta làm gì, mục tiêu của chúng ta là Tâm Di cách cách, bất luận hoàng a mã lập ai, chúng ta đều cần sớm có sự chuẩn bị.” Bát a ca trước nay vẫn phòng Dận Chân như phòng trộm ấy!
Bọn họ tính không sai, cùng lúc tại Ung vương phủ, Dận Chân cũng đương nghĩ đến chuyện này. Vừa về đến phủ là Dận Chân liền tự giam mình trong thư phòng, tỉ mỉ suy ngẫm từng lời Tâm Di nói. Dận Chân thà tin những lời nói đó là thật còn hơn bỏ sót bất kỳ một khả năng nào.
Tâm Di đoán trúng phóc, hôm sau, mới sáng ra đã có thiếp mời đưa đến tận cửa, mà không chỉ một tấm.
“Wa, cách cách quả là liệu sự như thần!” Tiểu Trúc Tử phục Tâm Di sát đất.
“Tối nay là bát a ca, trưa mai là tam a ca, buổi tối là Lại bộ Thương thư.” Tâm Di vừa xếp thiệp mời theo ngày tháng vừa ngoác miệng cười sung sướng: “Haha, mấy ngày liền không cần phải nấu cơm, ngày nào cũng có thể đi ăn ngoài.”
“Cách cách, lại có thiệp mời nữa này!” Tiểu Lam Tử tay cầm mấy tấm thiệp bước vào.
Nhị Hổ nhận lấy xem lướt qua một lượt: “Ý, Thái y viện cũng tham gia, cả Hữu đô Ngự sử của Giám sát viện nữa. Cách cách, xem ra quan chức cả kinh thành đều đưa thiệp mời đến…”
Số lượng thiệp mời nhiều ngoài dự kiến khiến Tâm Di không khỏi choáng váng, kê cằm lên mép bàn, miệng cô nàng không ngớt than vãn: “Không chịu đâu, nhiều thế này từng nhà từng nhà đi đến đời nào mới xong!”
Tâm Di vùi đầu vào núi thiệp lật qua đảo lại một hồi, phát hiện không có thiệp mời của tứ a ca Dận Chân: “Lão tứ chưa có động tĩnh gì cơ à! Heihei, quả cao hơn người khác một bậc! Nói thật ta chỉ muốn trò chuyện với anh ta, còn người khác ấy hả, đến ăn là được rồi!” Nghĩ đến đây bèn quay sang nói với bọn Tiểu Trúc Tử: “Kệ, chúng ta cứ lần lượt đi từng nhà!”
“Cách cách, có mấy nhà e chẳng dễ ăn chút nào!” Nhị Hổ tinh ý nhất trong số sáu người, nhìn ra ngay dụng tâm của bọn họ.
“Ngươi sợ là Hồng Môn yến** chứ gì?”
“Hồng Môn yến thì chưa đến nỗi nhưng cũng cần thận trọng!” Nhị Hổ lo lắng cho sự an nguy của Tâm Di.
“Chẳng việc gì phải sợ! Giờ ta là cách cách, lại được hoàng thượng đứng đằng sau đỡ lưng, bọn họ muốn làm gì ta thì phải cân nhắc thật kỹ. Hơn nữa, ta đi đâu cũng báo trước với hoàng thượng một tiếng, nếu xảy ra chuyện ở nhà nào, bọn họ thoát được trách nhiệm chắc? Không vì gì khác thì cũng phải tính xem liệu có bị người khác ‘nắm đuôi’ hay không, bọn họ kiêng kị, kìm hãm nhau vậy nên ta rất an toàn. Yên tâm đi, bọn họ không những không dám đụng đến một sợi tóc của ta mà còn bảo vệ ta cẩn thận ấy chứ.”
“Thuộc hạ cũng sẽ bảo vệ cách cách!” Đại Hổ vỗ ngực tuyên bố rất hoành tráng.
Tiểu Trúc Tử lập tức phản bác: “Cho xin, võ công hạng xoàng mà cũng đòi bảo vệ cách cách! Hứ! Theo tôi ấy à, phải do Nạp Lan thống lĩnh bảo vệ cách cách mới đúng.”
Nhắc đến Nạp Lan Đức Duật, Tâm Di lại lục lọi núi thiệp lần nữa: “Nạp Lan phủ có đưa thiếp đến không? Nếu có thì xếp bọn họ lên đầu.” Lật tìm một hồi không kết quả.
Nhị Hổ cười nói: “Chắc Nạp Lan thống lĩnh không đưa thiệp mời đến đâu, tính khí thống lĩnh hơi bị kiêu!”
“Hắn kiêu chắc gì cha hắn đã kiêu, nhưng có đứa con ‘vênh’ thế này xem ra nhà họ không đưa thiệp đến thật. Cậy có chút võ công, ngoại hình không đến nỗi nào, lại thạo ‘làm cao’, mắt mọc trên đỉnh đầu như hắn, hahaha, ‘ế’ đáng đời!”
Tối đó, Tâm Di ăn vận chỉnh tề, dẫn theo sáu “cái đuôi” xuất cung.
Liêm vương phủ đương nhiên sớm đã chuẩn bị đâu ra đấy, sớm có người thông báo lúc nào cách cách rời cung, nhẩm tính cũng gần đến giờ rồi, Dận Tự, Dận Đường và thập a ca bèn ra cửa phủ đón đợi. Không bao lâu, một chiếc kiệu nhỏ nhắn phủ bạt vàng từ từ khiêng đến, Mai, Lam, Trúc, Cúc, Đại Hổ, Nhị Hổ tháp tùng hai bên, kiệu vừa đến trước cửa bèn dừng lại, Tiểu Kết Tử khẽ vén màn che, Tâm Di mặc Hán phục từ trong kiệu bước ra. Ba huynh đệ vội bước xuống bậc cấp đón “nhân vật chính”.
Đến nơi, Dận Tự lập tức rào đón: “Tâm Di cách cách để huynh đệ chúng tôi đợi lâu quá đấy!”
“Chao, cả ba đều có mặt cơ à!” Tâm Di đáp, coi như chào hỏi luôn.
“Hai người bọn họ cứ nhất quyết đến góp vui!” Dận Tự nói.
Tâm Di cũng chẳng để tâm: “Cũng tốt, Tâm Di khỏi phải chạy từng nhà.”
“Cách cách nhận được nhiều thiếp mời lắm sao?” Dận Tự muốn biết động tĩnh bên Dận Chân chết được.
“Vâng, nhiều lắm, xem ra Tâm Di sẽ bận rộn một thời gian đây! Như ngày mai chẳng hạn, buổi trưa là tam a ca, tối là……” Tâm Di quay đầu hỏi Nhị Hổ, “Ai nhỉ?”
“Để nô tài kiểm lại.” Nhị Hổ bắt đầu lục tìm danh sách.
“Thôi, đừng tìm nữa,” Tâm Di thừa biết bát a ca muốn hỏi gì, bèn thẳng thắn trả lời: “Tứ ca nhà vương gia không đưa thiệp đến.”
“Ồ, vậy sao?” Cho tiền Dận Tự cũng không tin, theo suy đoán, Dận Chân không thể không quan tâm đến chuyện này.
“Bát ca, chúng ta đừng đứng ở cửa mãi thế, vào trong nhà nói chuyện tiếp!” Cửu a ca Dận Đường đề nghị.
Thế là bọn họ bèn mời Tâm Di vào dự yến, Mai, Lam, Trúc, Cúc và Đại Hổ, Nhị Hổ tự khắc có người chiêu đãi. Huynh đệ nhà “hổ” vốn định theo sát Tâm Di nhưng bị cô ngăn lại, nói: phủ bát vương gia như nhà mình vậy, không cần bảo vệ làm gì, khiến Dận Tự ức chết được nhưng vẫn phải ngậm bồ hòn làm ngọt, không dám ho he.
Bọn họ vừa hàn huyên vừa bước vào phòng khách, “Mời cách cách thượng tọa!” Dận Tự khách sáo nói.
“Nào đến lượt Tâm Di, bát gia là chủ, Tâm Di là khách, sao dám chiếm vị trí chủ nhà chứ!” Tâm Di cũng khách khí.
“Không ngại, không ngại! Mời cách cách!” Dận Tự vẫn kiên trì.
“Mời bát gia thì hơn!”
“Mời cách cách!”
Mời qua mời lại một hồi chẳng chút tiến triển, Tâm Di không nén được thầm rủa: ”Vờ khách sáo! Thích khách sáo nhường ngươi khách sáo một mình, ta không thừa thời gian chơi với ngươi.” Nghĩ xong bèn lên tiếng: “Bát gia đã nói đến vậy nếu Tâm Di còn kiên trì lại thành ra câu nệ!” Nói rồi thản nhiên ngồi vào ghế chủ nhà.
Ba huynh đệ đưa mắt nhìn nhau, cũng lần lượt ngồi xuống.
----------------
Chú thích:
* Tiên hạ thủ vi cường: ra tay trước thì thắng.
** Hồng Môn yến: điển tích Hạng Vũ mời Lưu Bang ăn tiệc ở Hồng Môn nhưng ngầm cho người chuẩn bị ra tay hạ sát.