Tam tiểu thư lái xe thực điên cuồng, không chính xác là đang lướt như bay. (biểu xe? )
Dương Vân tuy rằng không biết tốc độ bao nhiêu, nhưng tuyệt đối rõ ràng, tốc độ này là rất kinh khủng, trên đường đi, vài lần cùng với xe tải trên đường cách nhau vài cm, Dương Vân sớm sợ tới mức nhắm chặt hai mắt. Đây là ngồi xe kiều gì a, quả thật cùng chết không có gì khác nhau.
"Ngươi có phải nam nhân hay không! Tốc độ chậm như vậy liền sợ tới mức tiểu ra quần? " Tam tiểu thư cố tình nói mát, hơn nữa, là cái loại nói mát mà nam nhân nghe xong cực kì khuất nhục.
Dương Vân không dám lên tiếng, hắn sợ Tam tiểu thư tiếp tục châm chọc, trong lòng chỉ cầu khẩn lộ trình ma quỷ này lập tức chấm dứt.
Có lẽ Phật tổ nghe được lời hắn khổ sở cầu xin, sau khi tiến vào khu trung tâm, Tam tiểu thư không dám làm càn, chủ yếu là muốn phi nhanh cũng không được, bởi vì ở đây đầy rẫy đèn đỏ cùng tắc đường, trừ phi nàng có thể dùng xe giống như trực thăng bay lên.
Bất quá tắc đường như thế, nhưng Tam tiểu thư vẫn giết ra được một đường máu, xe đến cửa một trung tâm thương mại liền dừng lại, tòa nhà đã có hơn mười chiếc xe đắt đỏ đỗ ở đó có rèm che, chiếc BMW màu bạc của Tam tiểu thư ở đây cũng được coi là loại bình thường.
Nhưng Dương Vân không rảnh cảm thán chủ nhân những chiếc xe này có bao nhiêu tiền, bởi vì xe vừa dừng lại hắn đã mở miệng nôn khan, nếu không sợ xấu mặt trước bàn dân thiên hạ, hắn có lẽ ngay cả cơm ăn đêm qua cũng phun ra.
Tuy rằng chỉ là nôn khan, nhưng lại có vài người chú ý, cứ đứng đó chỉ chỏ, trên mặt rõ ràng cười nhạo .
Điều này làm Tam tiểu thư cảm thấy mất mặt, trong lòng cực kì hối hận đã mang người này xuất môn, tức giận hừ một tiếng: " Nam nhân vô dụng!" trước khi đi vào cánh cửa xoay tròn của tòa nhà. Nàng khinh thường nhất là nam nhân yếu đuối, lúc này Dương Vân trong mắt nàng đã trở thành đối tượng bị chán ghét, huống chi Dương Vân còn trước mặt nhiều người như vậy cấp cho nàng một cái đại xấu mặt.
Mà Tam tiểu thư đi vào, Dương Vân ngừng nôn khan, có vẻ bơ phờ theo sau. Trước mặt Tam tiểu thư cường hãn thế này, hắn chỉ có thể làm một nam nhân vô dụng.
Vào trong cánh cửa xoay, bên trong một đại sảnh rộng rãi, bên phải có một quầy tiếp tân, một nhân viên tiếp tân khuôn mặt tươi cười đứng mỉm cười với khách hàng hoặc lễ phép bắt chuyện, chào hỏi.
Tam tiểu thư cũng là đối tượng được chào hỏi, hiển nhiên nhân viên tiếp tân này đối với nàng cũng không xa lạ, bất quá nàng chỉ hơi gật đầu, liền bước nhanh vào trong đại sảnh hướng thang máy đi đến, Dương Vân cũng theo sát đằng sau.
Hai người tiến vào thang máy, cũng không có ai theo sau, Tam tiểu thư ấn nút lên tầng 35.
Nhìn Tam tiểu thư bộ mặt âm trầm, Dương Vân không dám mở miệng nói gì, lặng lẽ đợi thang máy đi lên, khi đến tầng 11, Tam tiểu thư lại đột nhiên mở miệng:" Ngày mai ngươi không cần theo ta ra ngoài !"
"Dạ, Tam tiểu thư." Dương Vân thuận theo nói, trong lòng nghĩ may mắn, không cùng Tam tiểu thư ra ngoài, đỡ phải trải nghiệm cái loại cảm giác cận kề tử vong tim nhảy ra khỏi lồng ngực.
Tam tiểu thư nhìn Dương Vân một thân khúm núm, tức giận vô cớ :" Ta nói, ngươi trừ việc gật đầu đồng ý, vốn không có chút giác ngộ nam nhân nào sao?"
Dương Vân cười khổ, không trả lời. Trong lòng nghĩ, ngươi là lão bản, ta là nhân viên, chẳng lẽ có thể tranh luận với ngươi? Ta còn muốn giữ bát cơm này.
Tam tiêu thư giận dữ, Dương Vân không dám cãi lại bị nàng xem thành nam nhân yêu đuối, nói chuyện càng cay độc: "Làm nam nhân như ngươi, ta xem ngươi nên về nhà trốn vào bụng mẹ luôn đi !"
Những lời này động đến nội tâm của hắn, vũ nhục hắn thì có thể, nhưng dính dáng đến người nhà của hắn, vậy tuyệt đối không được, hắn tình nguyện trả giá sinh mạng cũng phải bảo vệ gia đình. Ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn vào nữ nhân: "Tam tiểu thư, ta thừa nhận, ngươi là người cao cao tại thượng, đối với những người tầng chót xã hội như chúng ta vốn kinh thường, ta cũng không một câu oán hận, ta cũng không cần ngươi thay đổi cách nhìn, nhưng ngươi có biết, không phải mỗi người sinh ra liền giống ngươi cuộc sống không gì âu lo, chúng ta phải dùng đôi tay của chính mình nuôi sống mình cùng người nhà. Hiện tại ngươi là lão bản của ta, ngươi là kẻ có quyền lực, thử hỏi, ta cấp dưới có thể chọc giận làm lão bản mất hứng sao? Tự tôn? Nam nhân giác ngộ? Cái đó có thể đổi lấy quần áo mặc không, có thể đổi được cơm ăn sao? Ta trong mắt ngươi không cần cái gì gọi là ngông nghênh, ta chỉ muốn cơm no áo ấm như người bình thường, không có ước vọng lớn lao gì..........."
"Câm miệng cho ta! "Dương Vân nói thật dõng dạc, nhưng Tam tiểu thư lại không chịu được, có lẽ yếu đuối nam nhân hình tượng đọt nhiên chuyển thành kẻ giáo huấn nàng làm nàng khó có thể chấp nhận, bộ mặt có chút dữ tợn: " Ngươi nhĩ rằng ta chỉ biết ăn rồi hồ đồ mà chết sao? Ngươi nghĩ rằng ta chỉ biết đòi tiền gia đình sống cuộc sống mơ mơ màng màng sao? Đừng tự đem người khác nghĩ như vậy, ta cũng giống ngươi, cũng dựa vào đôi tay nuôi sống chính mình, ngươi giúp được cha mẹ làm việc, chả lẽ ta không có? Ngươi có tư cách gì mà nói với ta những lời kia! Đúng vậy, xuất thân của ta đúng là rất tốt, nhưng ta chưa bao giờ nghĩ ta đặc biệt hơn người, hoàn toàn chỉ là do ngươi tự mình phỏng đoán, ta không phải loại người yếu đuối cần người khác nâng như nâng trứng !"
Tam tiểu thư đồng dạng mắng thống khoái, Dương Vân lại ngây người, hắn không nghĩ tới lời nói của mình lại làm kích động Tam tiểu thư như vậy, vội vàng giải thích" Tam tiểu thư, ta không phải ý tứ này............."
" Ngươi không cần giải thích với ta. "Thang máy lên đến tầng 35, Tam tiểu thư nhấc chân bước ra ngoài, đầu không ngoảng lại" Ngươi biết không? Ta ghét nhất nam nhân yếu đuối, nhất là nam nhân chính mình yếu đuối còn vin cớ. Yên tâm, ta sẽ không đuổi việc ngươi, ngươi muốn nuôi sống mình và gia đình, vậy hảo hảo nỗ lực lên !"
Nói xong, sải bước đi về phía trước.
Dương Vân theo phía sau, tuy rằng nghe được Tam tiểu thư không đuổi việc mình thở phào một hơi, nhưng bản thân đã đã tội với vị Tam tiểu thư này, theo lời nói cùng hành động của nàng đều có thể thấy được. Nếu lần đầu gặp mình chỉ là chán ghét, vậy lúc này chỉ sợ không chỉ đơn giản như vậy, hoặc chính là loại từ ngữ nào so với ' chán ghét ' còn kinh khủng hơn.
Ngày đầu tiên làm việc liên quan đến cơm áo trong ba năm liền thất bại như vậy sao, Dương Vân trong lòng không yên, hồi tưởng lại lời nói Tam tiểu thư, mình thật sự là nam nhân yếu đuối sao?
Có lẽ vậy! Kia đều là do cuộc sống cấp cho !