|
Đây là một dạng đặc biệt của thơ thất ngôn tứ tuyệt, đặc biệt chỉ dùng thanh bằng, tạo nên âm điệu lạ.
Ôi trời làm sao nên câu thơ
Khi mà lòng ta đang lơ mơ
Ngồi nhìn màn hình com pu tơ
Mà lòng thầm mong sao nàng thơ
Làm liều ta ngồi vơ đôi câu
Rồi thành từng hàng thơ lâu xâu
Ngồi nhìn mà lòng ta âu sầu
Buồn lòng mang cần ta đi câu.
Ôi, cuối cùng cũng xong...:00 (9):
|