Cái gọi là bảo bối đương nhiên là nhóm hạt tử binh, tam giai hạt tử tự nhiên tiến hóa vốn không hề có, mà Tác Khắc hạt tử tam giai sau khi ký kết khế ước cùng người cũng cơ hồ vài chục năm không ra một con. Cho nên không có ai biết hạt tử binh tam giai rốt cục là loại khó chơi như thế nào.
Chỉ có Vương Duy biết.
Tĩnh.
Toàn trường an tĩnh lại, người xem đều đang chú ý ba người kia rốt cục tính toán làm sao đối phó hai trăm người khí thế rào rạt mà đến. Pháp thuật khuếch đại âm thanh đã bị tiêu trừ, cho nên song phương nói chuyện cũng không ai có thể nghe thấy. Nhưng khán giả đều đoán được song phương thoạt nhìn như có cừu oán, hơn nữa còn là cừu hận chết người. Vừa rồi lúc ồn ào, lúc này nhìn thấy chuyện sắp xảy ra lại là chuyện khác.
“ Hoàng gia quân cận vệ đề phòng, nếu phát sinh nguy hiểm, lập tức tiến hành can thiệp.”
Một bên cận vệ trưởng hoàng gia chứng kiến chân mày quốc vương hơi nhíu lại, lập tức phân phó xuống, hắn biết mình phải làm gì. Tuy rằng Khải Ân nam tước rất lợi hại, nhưng đối phương là Lôi lực lượng dong binh đoàn nhãn hiệu lâu đời, hơn nữa xem tư thế những người này đều là đội tinh anh, Khải Ân nam tước vô luận lợi hại cỡ nào cũng không chắc muốn dựa vào ba người để đối phó hai trăm người.
Theo người điều khiển chương trình tuyên bố trận đấu bắt đầu, Lôi lực lượng kỵ binh lập tức xung phong, cung tiến thủ cùng với những người cầm mâu xen kẽ tiến hành đả kích ở cự ly xa, thuật sĩ bắt đầu phóng thích các loại pháp thuật phản đối, pháp sư bắt đầu nổi lên một đám đại pháp thuật. Tiến lui có trật tự lại có chính quy, cho dù là quân đội quốc gia cũng không chắc sẽ làm tốt hơn những người này.
Đứng ở trước người hai cô gái, dùng bao tay chắn lại những công kích cự ly xa, cùng pháp thuật phản đối đầy ngập trên trời bay đến. Những pháp thuật phản đối này chính là giảm tốc độ di động, phản ứng chậm chạp, tinh thần uể oải, trọng lực tăng lên, toàn bộ là pháp thuật phóng thích trong phạm vi lớn. Nhưng người thi pháp vốn không biết, Vương Duy có được rất nhiều khế ước sinh vật, từng khế ước sinh vật có thể đề cao lực lượng của hắn một chút, càng có thể đề cao phòng ngự của hắn, vô luận là phòng ngự ma pháp hay phòng ngự vật lý, đối với sự công kích đại quy mô bao trùm của pháp thuật phản đối, Vương Duy căn bản cũng không để ý. Huống chi, nơi này còn có một cây pháp trượng Hủy Diệt Nhãn!
Người có được Hủy Diệt Nhãn có thể chống đỡ 50% năng lượng công kích làm thương tổn, đồng thời có thể ở phạm vi nhất định miễn dịch tất cả pháp thuật phản đối dưới tam giai.
Tốc độ phóng thích mà nhanh như vậy, khẳng định không phải là pháp thuật tam giai, mà là ngũ giai. Vương Duy tin tưởng vững chắc nơi này không có nhiều ngũ giai pháp thuật như vậy.
Ba…hai…một!
Vương Duy tính ra tốc độ xung phong của kỵ binh, theo Vương đại thiện nhân vung tay lên, một cuộc chiến kiêu ngạo nhất trong lịch sử toàn bộ đại lục đã bắt đầu.
Những pháp trận được triệu hoán đã trống rỗng xuất hiện, toàn bộ sân thi đấu đều bị pháp trận triệu hoán hiện ra quang mang màu trắng chiếu lên sáng ngời, mà ngay cả kỵ sĩ xung phong cũng không thể không nhắm mắt lại.
Hạt tử!
Dĩ nhiên là Tác Khắc hạt tử! Suốt một trăm chín mươi bảy con Tác Khắc hạt tử! Loại Tác Khắc hạt tử đứng đầu trong ma hóa sinh vật kém cỏi nhất!
Tất cả mọi người không thể tin được hai mắt của mình, đại quy mô triệu hồi hoa lệ như thế lại chính là triệu hồi đám phế vật này sao? Chưa từng nghe nói qua có người lựa chọn Tác Khắc hạt tử làm khế ước sinh vật của chính mình, càng chưa từng có người đem Tác Khắc hạt tử đưa tới nơi này làm xấu hổ! Mà hiện tại, nơi này đột nhiên xuất hiện nhiều Tác Khắc hạt tử như vậy, hơn nữa còn đối kháng với Lôi lực lượng dong binh đoàn tam đoàn tinh anh tiếng tăm lừng lẫy!
Cảm giác hỏng mất cùng vớ vẩn đồng thời trào ra trong não mọi người. Các đại thần ngồi bên cạnh quốc vương thậm chí đều đứng lên, bọn họ vốn khó thể tin chuyện đã phát sinh trên sân đấu. Đại đa số người bên trong bọn họ cũng từng điều tra qua tư liệu lúc lần đầu tiên Vương Duy xuất hiện tại Ngải Tác Khắc thành, bên trong đề cập tới một câu, nói là người tuổi trẻ lớn lên trong rừng rậm tựa hồ ký kết khế ước với một Tác Khắc hạt tử vương, đạt được một ổ hạt tử đi theo. Dù vậy, cũng không có ai nghĩ tới dùng một đám hạt tử yếu ớt này đi lên chiến trường. Đó quả thực chẳng khác gì mang theo một đám mèo nuôi chỉ biết ngủ trong nhà mang ra chiến trường!
Nhưng những Tác Khắc hạt tử này lại không giống như trong trí nhớ của mọi người, chúng nó càng thêm cường tráng, chúng nó thoạt nhìn càng thêm hung ác, cả người giáp xác màu xam mang theo hào quang kim chúc, hai chiếc càng cực lớn phủ đầy gai góc bén nhọn, tinh thể trên đuôi lại còn thiêu đốt ngọn lửa hừng hực!
Tất cả mọi người đều phát hiện, bọn họ đã bị chuyện buồn cười trên sân làm cười đến không khép miệng.
Hạt tử xuất hiện thật sự là quá đột nhiên, thế cho nên những kỵ binh xung phong vốn không thể dừng lại, bọn họ một đầu chàng vào những giáp xác bao bọc thái hợp kim của đám hạt tử, sau đó bị chiếc càng cực lớn tạp xuống. Tinh thể màu đỏ trên chiếc đuôi cực lớn đã câu tới ngực đám kỵ sĩ, xạ tuyến nóng rực có hiệu quả xuyên thấu trực tiếp đục lỗ đấu khí cùng hộ giáp của kỵ sĩ, tính cả đám chiến mã dưới thân hạ đều bị đánh thủng một lỗ. Sau đó bọn họ bị kéo giật khỏi yên ngựa, từng người từng người bị ngã trên mặt đất, mãi cho đến khi mất đi năng lực chống cự mới thôi.
Vẻn vẹn một lần đối mặt, đám kỵ sĩ xung phong toàn quân bị diệt, không có một ai còn có thể đứng dậy, bọn họ thậm chí ngay cả một cú đánh cũng chưa phóng xuất, cứ như vậy đột nhiên bị đánh bại một cách không rõ ràng. Cũng có một ít kỵ sĩ dựa vào nhau, có thể may mắn chém ra vũ khí trong tay, nhưng vũ khí đụng tới giáp xác của hạt tử liền chỉ phát ra những tia hỏa hoa lóe sáng mà thôi.
Sau nháy mắt xử lý tất cả kỵ sĩ, đám hạt tử phía trước lập tức gục xuống tại chỗ, cùng với những con hạt tử phía sau vểnh đuôi cao lên, tinh thể màu đỏ thiêu đốt ngọn lửa nhất tề nhằm ngay cung tiến thủ cùng đầu mâu thủ ở phía xa tiến hành công kích viễn trình. Ở trong đội quân của đối phương, đơn vị công kích cự ly xa chỉ có mấy chục người, mà hạt tử lại có tới một trăm chín mươi bảy con!
Vô luận như thế nào, cung tiến thủ cùng đầu mâu thủ còn phải cần một chút thời gian để phóng ra, nhưng đám hạt tử lại phối hợp quá mức hoàn mỹ, chúng nó thay nhau đối phó mục tiêu tiến hành đả kích, làm cho đối phương không thể không ngừng ứng phó thật mệt mỏi. Ở dưới sự công kích bão hòa này, mặc dù ai cũng có thể đánh ra trường mâu, bắn ra mũi tên, nhưng lực công kích vẫn không đủ đánh thủng giáp xác của đám hạt tử. Loại thái hợp kim hộ giáp này thật sự là quá mức cứng rắn, thế cho nên những mũi tên bay nhanh cũng chỉ có thể rơi vào kết quả bị gãy đoạn.
Trong lúc nhất thời xạ tuyến chước nhiệt đem toàn bộ sân thi đấu bao phủ lại, từng trận gió nóng hừng hực nướng cả sân thi đấu như một hỏa lò.
Hạt tử là sinh vật gọi về, chỉ cần tốc độ của Vương Duy cực nhanh, hắn có thể tùy lúc đem một con hạt tử bị thương thu hồi, sau đó đổi lại một con mới, hoặc là đem một con hạt tử vị trí không tốt đổi sang phía sau chiến sĩ đối phương, không có ai biết Vương Duy đã âm thầm đổi tuyển thủ thi đấu, bởi vì tất cả hạt tử đều có hình dáng giống nhau!
Hết thảy đều phát sinh quá nhanh, mãi cho đến khi Nặc Đức phát hiện sự tình không ổn, phát ra mệnh lệnh co lại phòng ngự là lúc tất cả kỵ binh cùng đại đa số đơn vị viễn trình của hắn cũng đã mất đi năng lực công kích, chỉ còn lại có một ít chiến sĩ cùng với những thuật sĩ pháp thuật co lại phòng thủ. Bởi vì nhân số ít, những chiến sĩ này có đấu khí cùng tấm chắn đủ để ngăn trở đại đa số tiến công, tuy rằng chính bọn họ cũng không thể công kích. Nhưng bọn họ có thể giúp các pháp sư tạo ra điều kiện giúp đỡ, làm cho bọn họ có thời gian đủ để hoàn thành pháp thuật công kích cường đại.
Mười mấy chiến sĩ đem pháp sư bao vây bên trong chặt chẽ, căn bản không có biện pháp gì công vào, hơn nữa những chiến sĩ này thoạt nhìn thì vị giai cũng không thấp, thậm chí có thể ở khoảng tứ giai, đấu khí trên người bọn họ phối hợp hộ thuẫn của pháp sư, lại thêm một thân hộ giáp chắc chắn, chước nhiệt xạ tuyến của hạt tử vốn không thể tạo thành thương tổn hữu hiệu.
Nhưng chỉ cần bọn họ không thể động, vậy là đủ rồi!
Một thân ảnh khêu gợi bên cạnh Vương Duy phóng nhanh ra, những chước nhiệt xạ tuyến có quy luật vòng qua thân thể nàng, chiến chuy nặng nề giống như một sợi lông chim nhẹ nhàng huy vũ. Cánh tay cầm chiến chuy còn có một bao tay phát ra quang mang màu đỏ, đem tất cả lực lượng cung cấp cho nàng sử dụng.
Lộ Na.
Vương Duy cùng Lộ Na tâm linh tương thông, chỉ cần Vương Duy nghĩ gì là nàng có thể biết được, trên thực tế Vương Duy cũng không bao giờ gạt cô gái mà mình yêu nhất, biết được kế hoạch của Vương Duy, Lộ Na đầu tiên liền nghĩ mình là người thích hợp nhất chấp hành kế hoạch này.
Chính mình.
Lộ Na vừa chạy nhanh ra, thật hiển nhiên liền bị đối phương chú ý, nhưng chước nhiệt xạ tuyến đầy trời vẫn không có dấu hiệu dừng lại, những thời gian phối hợp hợp lý cùng với thời gian nghỉ ngơi làm cho chúng có được sự công kích nguyên vẹn cùng đầy đủ, cho nên bọn họ không dám trực tiếp mở ra vòng phòng ngự của mình. Nhưng chước nhiệt xạ tuyến tuy chỉ gây nguy hại không lớn đối với những người đẳng cấp cao, nhưng lại không có ai chịu nổi bị tấn công quá nhiều, số lượng thật sự là nhiều lắm, dù cho phòng ngự chắc chắn thế nào cũng không đủ ngăn cản sự công kích mãnh liệt như vậy.
Cho nên, bọn họ chỉ hi vọng những pháp sư bên trong nhanh chóng hoàn thành ma pháp cường đại để xoay chuyển cục diện, phải biết rằng, bên đối phương còn chưa động một viên chủ tướng nào.
Cho nên, lần này nhìn thấy Lộ Na đột nhiên lao tới, ý tưởng đầu tiên của bọn họ chính là, công kích của đối phương phải yếu bớt, bởi vì công kích chước nhiệt xạ tuyến tuy rằng cũng không cường đại, nhưng tuyệt đối cũng không thể bỏ mặc, một khi công kích vào người nhà, hậu quả cũng sẽ thật nghiêm trọng, dù sao loại công kích phương thức có tốc độ như vận tốc ánh sáng này lại không có cách nào điều chỉnh chính xác.
Sau đó bọn họ vô luận thế nào cũng không nghĩ tới, Lộ Na thế nhưng vốn không hề tránh né!
Thân thể trong bộ quần áo màu bạc bó sát gợi cảm thế nhưng đem toàn bộ chước nhiệt xạ tuyến hết thảy bắn ngược ra ngoài! Tuy rằng mọi người thấy được sự gợi cảm của bộ quần áo, thật sáng sủa, giống như mặt kính có thể soi rõ bóng người, nhưng cũng không thể nói thứ này có thể làm tấm gương để dùng, càng không thể nói lại phản xạ được chước nhiệt xạ tuyến!
Chước nhiệt xạ tuyến là pháp thuật, hơn nữa là tam giai pháp thuật, đây không phải là ánh sáng mà tấm gương có thể phản xạ!
Tất cả mọi người hiểu được, bộ quần áo gợi cảm này tác dụng không chỉ vẻn vẹn là để triển lãm dáng người mà thôi, bên trong còn có huyền cơ khác!
Bọn họ vốn không biết, Vương Duy cũng đã sớm cho Tắc Na đem những bộ quần áo bí ngân này của các hạt hóa tinh linh, khắc vào vô số pháp trận, chuyên môn dùng cho phản xạ cùng hấp thu các loại thương tổn pháp thuật, bản thân Lộ Na lại là một linh hồn hành giả, còn có đấu khí, trên người còn quấn quanh tĩnh điện lực tràng. Hơn nữa trọng yếu nhất, ở ý nghĩa nào đó nàng còn là khế ước sinh vật của Vương Duy!
Cùng là khế ước sinh vật như nhau mà ra tay công kích lẫn nhau, uy lực giảm phân nửa! Đây là quy tắc cao nhất!
Trải qua một loạt quy tắc này, chước nhiệt xạ tuyến tự nhiên sẽ bị pháp trận bên trong bộ quần áo bó sát phản xạ đi ra ngoài.
Lộ Na một đường mang theo quang mang sáng lạn thẳng hướng đến trước phòng ngự của đối phương, cả người chiến sĩ đối phương thiêu đốt đấu khí đến cực điểm, khối không khí chung quanh bị vặn vẹo thật lớn, mơ hồ có thể nghe được pháp sư bên trong đang niệm chú, đã niệm lâu như vậy, hơn nữa còn là mấy pháp sư cùng niệm, vậy chỉ có thể nói rõ pháp sư đang chuẩn bị một pháp thuật khủng bố có thể trong nháy mắt xoay chuyển cục diện! Lộ Na làm sao cho đối phương cơ hội, một khi loại pháp thuật này bị phóng xuất ra, khẳng định không những mang đến thất bại, nói không chừng càng có thêm hiệu quả nghiêm trọng! Lộ Na vốn không hề dừng lại, nàng giơ chiến chuy trong tay lên, hồ quang lóe bên trong, đột nhiên một đoàn ngọn lửa từ đâu xông ra, tiến tới đem cả toàn thân Lộ Na cùng chiến chuy nuốt hết! Chiến chuy ở bên trong không khí hiện ra một đạo quỹ tích lôi hỏa, tiếng động va chạm khổng lồ cùng với ngọn lửa nổ mạnh mãnh liệt đem khu vực kia biến thành một mảnh biển lửa.
Lực trùng kích thật lớn lập tức đem Lộ Na đánh bay ra ngoài, mà hệ thống phòng ngự của đối phương đã bị lộ ra một lỗ hổng, tất cả mọi người đều nhìn thấy những pháp sư bên trong đang vẽ ra những ký hiệu ngưng kết thành một mảnh băng khổng lồ.
Đó là một ma pháp cấp năm, đại hình Sương Đống Tân Tinh!
“ Y Lị!”
Lộ Na bay ra liền hô to một tiếng, thân thể mảnh khảnh của Y Lị đột nhiên xuất hiện ngay trước lỗ hổng, hướng ngay phía đại hình Sương Đống Tân Tinh sắp phóng xuất ra, Y Lị giơ lên Hủy Diệt Nhãn trong tay.
Phụ năng lượng bùng nổ!
Trong nháy mắt, toàn bộ bên trong sân thi đấu ánh sáng đột nhiên thảm đạm, sau đó năng lượng màu lam đậm khổng lồ từ bên trong Hủy Diệt Nhãn dâng lên tuôn ra, các chiến sĩ khoảng cách gần Y Lị nhất lập tức bị năng lượng chảy ngược vào trong thân thể, tuy rằng so sánh với năng lực kháng ma của bọn họ, loại hiệu quả thiêu đốt này cũng không thể tạo thành thương tổn quá lớn, nhưng phối hợp với lực lượng của Hủy Diệt Nhãn, hiệu quả sẽ không giống nhau, bọn họ cũng giống như bị tươi sống thiêu cháy cùng tru lên xông ra ngoài. Khổng lồ, phụ năng lượng có chứa hiệu quả thần thuật mạnh mẽ đem tất cả chính năng lượng chung quanh xua tan toàn bộ. Các pháp sư đang thông qua chú ngữ nổi lên pháp thuật trong nháy mắt mất đi sự cảm ứng đối với năng lượng, tuy rằng siêu cao ma pháp kháng không khiến cho thân thể bọn họ bị thiêu đốt, nhưng bọn họ lại hoảng sợ phát hiện, mặt băng lớn kia lại xuất hiện một cái khe!
Trong lúc nhất thời, mọi người hồn phi phách tán.
Ở trong khoảng cách gần như thế nếu phát sinh sự nổ mạnh của đại hình Sương Đống Tân Tinh, mặc dù là Cao Lô võ sĩ cũng không thể sống nổi, chứ đừng nói đến những người này!
“ Y Lị! Trở về!”
Vương Duy vừa kịp đuổi tới hô to một tiếng, người sau nhanh chóng thông qua Hủy Diệt Nhãn trong nháy mắt thu lại phóng ngược trở về. Vương Duy nhìn vẻ mặt tuyệt vọng của đối phương, dùng một tay bế bổng mảnh băng lớn khổng lồ lên cao, mạnh mẽ ném ngược lên không trung. Mảnh băng vĩ đại chiếu xạ ánh nắng, mang theo sắc thái mê ly phóng vọt lên trên nền trời.
Sau đó hắn vươn nắm tay, hơn một trăm con hạt tử đồng thời bắn ra chước nhiệt xạ tuyến, một tinh thể hạt tử màu đỏ chậm rãi hình thành trên bàn tay hắn, sau đó hắn mạnh mẽ ném lên trời. Một viên lưu tinh màu đỏ phóng vọt theo mảnh băng khổng lồ trên không, cùng với tiếng nổ ầm ầm bạo liệt, không khí chung quanh trong nháy mắt hạ xuống vài độ, sau đó bông tuyết trắng noãn chậm rãi hạ xuống từ trên không trung, rơi vào khán giả chung quanh, trên người hạt tử, cùng những người té trên mặt đất.
“ Ngươi thua.”
Vương Duy đứng ngay trước mặt Nặc Đức, nhiều điểm băng nhỏ hạ xuống từ trên bầu trời, đem chung quanh đều nhuộm thành màu trắng.
“ Ta thua.”
Nặc Đức thở dài một hơi thật mạnh, trên mặt tràn ngập bất đắc dĩ.