“ Thế giới này tràn ngập kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu, nhưng cũng không đại biểu kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu là lựa chọn chính xác, ta vô tình chỉ trích ngươi cái gì, cũng không có ý nói đúng sai, ta đã đạt được thắng lợi, cho nên dựa theo qui định, ta có thể yêu cầu ngươi làm một việc.”
Vương Duy từ trước khi tới tham gia trận đấu đã thông qua đủ loại con đường đem quy củ nơi này hiểu biết thật rõ ràng, phải biết rằng, tuy rằng làm một đội ngũ phải tiếp thu khiêu chiến đặc biệt, nhưng nếu hắn lại một lần nữa gặp phải chuyện này, như vậy hắn còn có quyền lợi vì sự đãi ngộ không công bình mà yêu cầu người thua trận phải làm một việc.
Cho nên loại khiêu chiến này cũng không phải người nào cũng dám đi lên, tuy rằng trong lịch sử tình huống như vậy từng xuất hiện qua nhiều lần, nhưng bởi vì ai cũng có mặt mũi, cho nên cũng không ai dám yêu cầu một ít chuyện quá đáng quá phận. Dù sao nơi này là sân thi đấu của triều đình, quốc vương đang nhìn, dân chúng đang nhìn.
“ Ngươi nói đi.”
Nặc Đức cúi đầu, thừa nhận chính mình thất bại.
“ Mang dong binh đoàn của ngươi rời khỏi nơi này, đừng cho ta nhìn thấy, tuy rằng ta có bảy bằng học vị, ta có tố chất, ta là người tốt, nhưng cũng không phải lần nào lòng hảo tâm của ta cũng đột nhiên toát ra.”
Vương Duy nói.
Kỳ thật vừa rồi Vương Duy vốn không cần quản tới mảnh băng khổng lồ sắp hỏng mất kia! Vô luận là Lộ Na, hay là Y Lị, hoặc là mình cũng đủ nắm chắc thoải mái tránh né đại hình Sương Đống Tân Tinh nổ bạo tạo thành thương tổn, nơi này duy nhất sẽ phải chịu thương tổn chính là bọn họ mà thôi.
Nếu không phải lúc mới mở màn thi đấu Nặc Đức có thái độ đoan chính, như vậy tình cảnh lúc này lại là một loại vận mệnh khác hẳn.
“ Cảm ơn ngươi, Khải Ân nam tước các hạ, ta sẽ dựa theo ý của ngài đi làm, chỉ cần ta vẫn còn làm tam đoàn đoàn trưởng, như vậy tam đoàn sẽ vĩnh viễn vòng qua những con đường ngài đi tới. Nhưng ta không thể cho ngài nhiều hơn cam đoan.”
Nặc Đức giãy dụa đứng lên, làm một chiến sĩ, chủ lực phòng ngự, vừa rồi là hắn trực tiếp kháng cự một chuy của Lộ Na, sau đó bị nổ mạnh trực tiếp hất bay. Vô luận là loại chiến đấu nào, thể trọng ưu thế đôi khi cũng là một điều kiện phi thường trọng yếu.
Nhìn các huynh đệ trọng thương đầy đất, trong lòng Nặc Đức thật khó chịu, nhưng hắn biết đối phương đã lưu tay, nếu không phải như vậy, hiện tại sẽ không là trọng thương, mà là một đống thi thể. Chính mình có thể còn tiếp tục ngây ngốc bên trong dong binh đoàn nữa không? Lúc trước ý tưởng sáng tạo dong binh đoàn này chẳng lẽ thật sự đã không còn tồn tại?
Đại lượng tế tự của Nam Đinh Cách Nhĩ thần điện đi vào sân, bọn họ vừa đi vừa xướng bài hát ca ngợi thần, đem ánh sáng tỏa ra khắp sân, bởi vì Vương Duy lưu tay, chiến sĩ đối phương chỉ bị chước nhiệt xạ tuyến làm thương tổn, lại trúng đòn nghiêm trọng mà bị ngất. Chước nhiệt xạ tuyến xỏ xuyên qua thân thể đối phương đồng thời liền phong kín mạch máu, cho nên cũng không có tình huống chảy máu nhiều phát sinh. Cho nên bọn họ rất nhanh được nâng dậy trong đội ngũ.
Một đám người, một đám chiến mã lần lượt đứng dậy, sau đó rời sân, từ lúc bọn họ bắt đầu được cứu tỉnh cũng đã biết, chính mình thua, bởi vì bọn họ nhìn thấy đàn kim chúc hạt tử cũng không có một con nào nằm dài trên mặt đất, tinh thể trên đuôi tuy là màu đỏ, nhưng cũng không còn thiêu đốt ngọn lửa.
Đều đã xong.
Hồi lâu, từ trên khán đài vang lên tiếng vỗ tay thưa thớt, sau đó càng ngày càng nhiều người gia nhập vào trong hàng ngũ vỗ tay, cuối cùng bên trong sân đấu bộc phát ra tiếng hoan hô thật lớn!
“ Khải Ân! Khải Ân! Khải Ân!”
Mọi người hô to tên Vương Duy tại thế giới này, nhấc lên từng đạo sóng lớn. Bọn họ hoan hô lần biểu diễn xuất sắc vừa rồi của Vương Duy, là vì dùng Tác Khắc hạt tử yếu nhất lại đạt được thắng lợi mà hoan hô, lại vì ở phút cuối cùng Vương Duy đã đem đại hình Sương Đống Tân Tinh ném lên trời, do đó cứu vớt sinh mạng đối phương mà hoan hô!
“ Tiểu tử không đơn giản, ha ha.”
Vốn trên mặt không có chút biểu tình biến hóa, thế nhưng đột nhiên quốc vương bệ hạ mở miệng nói với nhóm đặc phái viên ngoại quốc ngồi bên người, trên mặt của hắn lại lần nữa mang theo vẻ tươi cười hiền lành, chẳng qua lúc này đây, tựa hồ là chân thật. Vừa nghe được quốc vương mở miệng, đám đại thần phía sau lập tức phụ họa, các loại từ ngữ ca ngợi bay loạn đầy trời.
“ Đích xác thật không đơn giản.”
Tể tướng Uy Nhĩ Tư trên mặt đồng dạng lộ vẻ mỉm cười.
“ Chỉ đơn giản như thế đã thu mua lòng người.”
Lúc này đây, Vương Duy chẳng những thu mua lòng người, lại còn thu mua đạt tới độ cao trước nay chưa từng có. Điểm này chờ đến sau trận đấu ngày hôm nay Vương Duy mới biết được, tuy trận này cũng từng gợi lên lòng tức giận của mọi người, nhưng dù sao bọn họ cũng đã thành danh nhân, ba người đi trên đường cái đều thành mục tiêu đàm luận của quần chúng.
Vị lĩnh chủ tinh anh đầu tiên dùng Tác Khắc hạt tử đánh bại một dong binh đoàn tinh anh! Nhưng lại có một trái tim nhân ái, đã tự thân cứu vớt sinh mạng của đối phương khi kề cận cái chết!
Trong lúc nhất thời, đầu đường cuối ngõ đem chuyện của Vương Duy lưu truyền huyên náo, đều nói Vương Duy là người phát ngôn của một vị thần nào đó, nhưng người thông minh lập tức phủ quyết lời nói này, bởi vì một tín đồ tuyệt đối không thể ký kết với khế ước sinh vật. Một ít học giả cũng nhanh chóng phát biểu cái nhìn, nói là Vương Duy cùng một con hạt tử vương ký kết khế ước, bởi vì một nguyên nhân nào đó, làm cho hạt tử vương mang theo toàn bộ hạt tử bộ tộc cùng gia nhập dưới trướng Vương Duy, đây là một loại khế ước biến dị.
Nghe những lời đồn đãi như chuyện xưa này, Vương Duy chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu.
Sau đó ở trong tầm mắt mọi người hiên ngang ưỡn ngực.
Liên tiếp ba ngày, những tổ cùng được sắp xếp đấu với Vương Duy, hoặc là bị hắn như mây bay nước chảy lưu loát sinh động xử lý, hoặc là đối phương sẽ lập tức bỏ quyền, mà ngay cả đứa con vị nghị viên muốn báo thù cũng chủ động bỏ quyền. Thế cho nên Vương Duy mấy ngày nay lại thật nhàn nhã. Ai lại muốn cùng một đối thủ biến thái như thế chiến đấu? Lôi lực lượng dong binh đoàn tinh nhuệ còn không phải đối thủ, còn có ai là xứng tay? Tuy rằng bên trong sân thi đấu còn có Nam Đinh Cách Nhĩ mục sư và tế tự, nhưng có ai thích trên người của mình lại mở một lỗ thủng lớn sau đó được chữa khỏi?
Mãi cho đến cuối cùng, Vương Duy trong mơ màng đã trở thành tổ đầu tiên.
Nhưng đó cũng là một loại kết quả tất nhiên, lúc trước thời điểm dong binh đoàn dự thi, một số người cũng đã làm ra đoán trước, thế nào Vương Duy cũng trở thành đội ngũ cực mạnh đầu tiên. Tuy rằng người dị sĩ tài ba không ít, nhưng đối với dong binh đoàn đã nổi tiếng xa gần, mọi người đều có khuynh hướng bọn họ sẽ đạt được thắng lợi cuối cùng, thậm chí còn cao hơn Phong Lôi nam tước.
Tuy rằng Phong Lôi nam tước Lôi Nặc thanh thế cực thịnh, nhưng đối với đội ngũ lâu đời, nhiều năm kinh nghiệm thực chiến đủ để bù lại thực lực không đủ. Nếu không phải đụng chính Vương Duy có thể tùy thời gọi về một đống hạt tử binh biến thái, bọn họ ứng biến không kịp, căn bản không thể nào thất bại.
Nhưng ngẫm lại, đột nhiên có thể triệu hồi ra nhiều khế ước sinh vật theo lịch sử từ trước tới nay cũng chưa thấy xuất hiện một người.
Bất quá làm Vương Duy cảm thấy an tâm, hạt tử đại quân được bọc thép hiệu quả tốt phi thường, bản thân hạt tử còn có năng lực cắn nuốt kim chúc, phối hợp với giáp xác bọc thép do Hôi tinh linh làm ra, giáp xác của chúng có tính chất tiếp xúc thân mật với kim chúc, cơ hồ như bọn chúng tự sinh trưởng một bộ phận giáp xác bên ngoài! Hơn nữa còn là loại thái hợp kim biến dị. Ở trên thế giới này, loại thái hợp kim đặc biệt này thật sự là rất cứng rắn, kim chúc đao kiếm căn bản không thể thương tổn giáp xác kia chút nào.
Vương Duy thật thuận buồm xuôi gió đi tới, mặt khác, Phong Lôi nam tước Lôi Nặc cùng nhờ vào thực lực siêu cường của truy tùy giả không hề chậm chạp trở thành đội ngũ thắng lợi xếp thứ hai. Vương Duy từ đầu trận đấu của hắn đều đi theo xem, hắn cũng không phải là người tự đại đến tự phụ, hắn biết trên thế giới này có nhiều người cường đại hơn hắn tưởng tượng, cẩn thận mới là đạo sinh tồn. Cho nên hắn cố gắng chú ý từng chi tiết nhỏ của Lôi Nặc.
Mà ở chỗ Lôi Nặc, hắn tự nhiên biết được kẻ địch lớn nhất đang nhìn xem chằm chằm, sự biểu hiện kinh người của Vương Duy làm mọi người chấn kinh, tự nhiên có cả hắn, nhưng làm cho hắn thật không ngờ chính là, Vương Duy vì đả bại Lôi lực lượng không cần chiến vẫn thắng, làm cho hắn không cách nào cẩn thận nghiên cứu ra chiến thuật cùng thực lực của Vương Duy, hắn thập phần xác định, Vương Duy có chiến lực càng thêm khủng bố, những cô gái hai tay có thể biến thành lưỡi đao, có cả đám tinh linh hạt tử nữ nhân, còn có song đầu cự viên cao ba thước cùng Hôi tinh linh nữ tử.
Những thứ này là sự uy hiếp phi thường, nữ tử lưỡi đao được Vương Duy gọi là Thương Mộng, lần đầu tiên các nàng lộ diện Lôi Nặc liền ý thức được, những nữ tử này càng nguy hiểm nhiều hơn so với vẻ bề ngoài.
Bí mật của Vương Duy thật sự là nhiều lắm, mà chính mình thế nhưng cứ như vậy bại lộ dưới tầm mắt của Vương Duy, đó là việc mà hắn không cho phép. Cho nên Lôi Nặc lúc chiến đấu xuống tay phi thường tàn nhẫn, thế cho nên hắn cũng được một lần xuất hiện tình huống đối phương chưa đánh đã chạy.
Vương Duy thông qua quan sát, phát hiện Lôi Nặc này có chút che giấu, nhưng hắn phi thường ỷ lại binh chủng cường lực, hắn đều dựa vào điều này đi qua tấn công, chấm dứt việc dùng ưu thế lấy được thắng lợi. Kết quả như vậy tự nhiên là nghiêng về một phía, tuy rằng nhìn qua làm cho Vương Duy chứng kiến không ít việc, nhưng nếu một cuộc chiến chỉ nghiêng về một bên mà nói, như vậy vô luận là ai cũng không thể nhìn ra được mặt ẩn sau lưng nó.
Đó là một tên thông minh, hắn sẽ không đem con bài tẩy ẩn giấu phóng ra, cũng giống như chúng ta. Tất cả mọi người không phải kẻ ngốc, làm một lĩnh chủ thành danh đã lâu, hắn đích thật là có khả năng.”
Vương Duy ngồi trên đài quan sát, Lộ Na cùng Y Lị ngồi hai bên. Người chung quanh đem tinh lực đặt lên những người bọn họ. Truyền thuyết vị cao nhân có thể dẫn dắt một đám hạt tử giành được thắng lợi, nên hắn đã biến thành thần tượng của rất nhiều người.
Hai nữ tử nhìn sân đấu, các nàng đều có một ít lo lắng. Dưới tay Lôi Nặc đều là một ít chiến sĩ thuộc chủng tộc cường lực, cũng giống như bên phe mình, đại đa số cũng không phải nhân loại, mà là một ít á nhân loại, tỷ như hoang địa Dã Man nhân, Cao Lô nhân...bọn họ có được ưu thế thiên nhiên mà nhân loại không bằng, hơn nữa ở phương diện chiến đấu lại mạnh hơn. Nếu chỉ dựa vào hạt tử, chỉ sợ phi thường khó có thể lấy được thắng lợi.
“ Chúng ta không bằng gọi Tắc Na, Hôi tinh linh cùng với Lĩnh Hải Tuyết Vượn phối hợp có thể dễ dàng đánh sụp phòng tuyến của đối phương.”
Lộ Na sinh trong quân sự thế gia, nàng cũng phi thường có khuynh hướng sử dụng ưu thế binh lực đánh trúng tiêu diệt cường lực bộ đội của đối phương, dù sao thực lực của đối phương không chỉ sử dụng hạt tử là có thể giải quyết.
“ Không được, Tắc Na là mấu chốt tất yếu nhất trong kế hoạch của ta, hơn nữa các nàng số lượng quá ít, chỉ cần thiếu một người nơi đó là phi thường phiền toái.”
Vương Duy lắc đầu, hắn không muốn cho các cô gái tham gia chiến đấu lần này, bởi vì kế hoạch kim chúc thành của hắn, Hôi tinh linh là trọng yếu nhất, tùy tiện đi một lần tới đây là tạo thành ảnh hưởng phi thường nghiêm trọng.
“ Huống chi, tên kia cũng không phải không có nhược điểm.”
Vương Duy nhìn vào Lôi Nặc đang đứng trong sân.
Mà ở trong sân, Lôi Nặc cũng đã nhìn lại hắn.