Đa số tất cả tu tiên giả đều có bộ dáng thanh niên trẻ tuổi, dựa vào linh áp trên người của bọn chúng tản ra, có thể là luyện khí đệ thất tầng, thậm chí tên đầu lĩnh có thể là luyện khí đệ bát hoặc đệ cửu tầng. Tất cả đều mang bộ mặt đầy lệ khí, hung tợn nhìn vào đám người đang vào cổng thành, đồng dạng như đang nhìn người chết vậy, làm cho Hứa Hàn trong lòng trầm xuống.
Hứa Hàn thu liễm khí tức, giống như một võ giả phổ thông đi vào cổng thành, hiện tại linh áp trên cơ thể hắn rất yếu, cơ bản chỉ tương đương với một võ lâm cao thủ, mà trong mắt tu tiên giả, võ lâm cao thủ cùng người phàm chẳng có gì khác biệt.
- Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?
Hứa Hàn có một đống nghi vấn không lời giải đáp, một bức màn hiện lên trong đầu hắn, nếu nói những tu tiên giả này giúp trong coi cổng thành thì đúng là khó tin, hơn nữa từ trong ánh mắt của đám người này, hắn rõ ràng cảm thấy đám người này chú ý đến tất cả mọi người, người vào thành càng nhiều, thần sắc trong mắt bọn hắn càng hưng phấn.
Loại tình huống này, căn bản không giống như đang tróc nã đào phạm, mà giống như một nhà lao giam cầm mọi người vậy.
Hắn không dám nhìn nhiều, sợ dẫn tới sự chú ý của đám người đó, liền đi theo dòng người hướng vào trong thành, bất kể tình huống quỷ dị như thế nào, hắn tự nghĩ chính mình đang mang bộ dạng của một phàm nhân, hẳn sẽ không lọt vào pháp nhãn của những tu tiên giả kia.
Lệ Thủy trấn tuy là trấn nhưng lại không thua gì một cái tiểu thành, bởi vì vừa phải phòng ngự thú triều tập kích, lại vừa là nơi tập kết linh dược trọng yếu của cả Tịnh châu, nhìn có vẻ rất phồn hoa, khắp nơi trong tiểu thành đâu đâu cũng thấy trưng bày dược vị, phần lớn là thảo dược thường dùng của phàm nhân, trong đám hỗn tạp đó có một ít linh thảo dùng cho tu tiên giả.
Ba ngày tiếp theo, Hứa Hàn chuyên tâm điều tra thế lực đứng sau Bách Thảo đường cùng Hồi Xuân đường, phát hiện Hồi Xuân đường cũng không có thế lực nào hậu thuẫn, bởi vì Hồi Xuân đường chỉ là dược điếm nhỏ ít vốn, lão bản cũng là một lang trung khá nổi danh, tên là Phong Nguyên, từ một tiểu lang trung lập nghiệp, mất trọn hai mươi năm mới có thể từ từ đem quy mô của Hồi Xuân đường phát triển đến như bây giờ.
Dược điếm Hồi Xuân đường không lớn, nhưng được cái lại nằm ở nơi thường tụ tập nhiều dược nông hay lui tới, cho nên nơi này không thể xem là một dược điếm bình thường được, làm cho Hứa Hàn coi trọng chính là điểm đó, nếu tất cả dược liệu đều do người khác chuyển tới, như vậy đâu còn ý nghĩa gì nữa.
Xác định mục tiêu xong, Hứa Hàn đợi đến trời tối liền đi tới Hồi Xuân đường, chuẩn bị trực tiếp đi thằng vào vấn đề và nói rõ mục đích của mình.
- Vị công tử này, muốn mua thuốc hay là xem bệnh ? Nếu là muốn khám bệnh tại tư gia, thì hiện tại có thể đi ngay.
Phong Nguyên thấy có người đêm khuya tới cửa, vội vàng đứng dậy, còn tưởng rằng là người đến mời về tư gia chữa bệnh.
Hứa Hàn ngừng lại, mỉm cười nói:
- Ta không muốn đến để khám bệnh, Phong lão bản có phòng riêng hay không?
Phong Nguyên thoáng kinh ngạc, sau đó hai mắt liền sáng ngời, dặn dò tiểu nhị của dược điếm đang đứng bên cạnh:
- Nhanh đi pha trà, loại trà hảo hạng nhất.
- Công tử, mời.
Phong Nguyên dẫn Hứa Hàn đi đến hậu đường, chiêu đãi vô cùng nhiệt tình, hắn cảm thấy Hứa Hàn không phải là người bình thường.
Đợi sau khi trà pha chế xong, Hứa Hàn nhấp một ngụm, phát hiện không ngờ lại có một chút linh khí nhàn nhạt, lá trà có chút vụ khí tựa như ảo ảnh, quả nhiên không phải là phàm phẩm, khen nói:
- Không tồi, đây là loại trà gì?
- Đây là do bổn điếm độc chế, tên là Linh Vụ trà, công tử quả là hảo nhãn lực.
Phong Nguyên vẻ mặt đắc ý, có chút khoe khoang nói.
- Đây là nội công cao thủ hao phí nội lực để chế thành sao?
Hứa Hàn nhìn một cái liền biết phương pháp chế tác loại trà này, chỉ có sử dụng phương pháp như vậy mới có thể khiến loại trà này chứa được một chút linh khí, lá trà mới có thể bảo trì một ít linh khí nhàn nhạt. Nếu sử dụng phương pháp chế trà bình thường tuyệt sẽ không có loại hiệu quả này, có thể nói rất phí nhiều tâm tư đây.
Phong Nguyên nghe thế cả kinh, nhìn về phía Hứa Hàn, ánh mắt có chút thay đổi.
- Chuẩn xác phương pháp chế tác loại trà này đúng như vậy, ta thấy công tử khí vũ bất phàm, liền đem loại trà này ra chiêu đãi, không nghĩ tới công tử chỉ mới nhìn qua đã biết được, tiểu lão nhân thật xấu hổ.
Hứa Hàn mỉm cười, hắn biết bản thân đến bái phỏng khiến Phong Nguyên có chút khẩn trương, bình thường loại sự tình này thường có hai mặt tốt xấu, không phải tốt thì chỉ có xui xẻo, mà hắn lại bất quản việc tốt xấu, đầu tiên lại đem ra cực phẩm trà diệp, đúng là thương nhân có khác.
- Ta họ Hứa.
Hứa Hàn trước tiên nói họ của mình, liền liếc mắt một cái liền thấy tay hắn hơi run một chút, thầm than một tiếng tiếp tục nói:
- Ta lần này tới đây là muốn cùng người làm một cuộc mua bán lâu dài.
Nghe được là việc mua bán, Phong Nguyên liền nhẹ thở ra một hơi, tại Tịnh châu này, Hứa gia chính là một cự đại thế lực, ai cũng không dám đắc tội, hắn lập tức trả lời:
- Không dám, Hứa công tử cần mua bán cái gì đáng ra tiểu lão nhân phải cống hiến sức lực mới đúng, chỉ cần làm được, Hồi Xuân đường đều không dám chối từ.
- Ngươi đừng khẩn trương, ta sở dĩ tìm ngươi hỗ trợ, chính là không muốn cho Hứa gia biết, ngươi chỉ cần phụ trách thu thập một ít dược liệu do ta chỉ định, ta tất sẽ hồi báo.
Hứa Hàn đem một tấm danh sách đưa cho hắn.
- Đây là bản kê khai dược liệu, mặt trên còn có một bản thánh dược phối phương dùng để liệu thương coi như là tiền đặt cọc.
Phong Nguyên cầm lấy nhìn thoáng qua, đầu tiên bị danh sách dược liệu ở mặt trên dọa cho sợ hãi, sau đó lại bị thánh dược phối phương liệu thương làm cho mê hoặc, không thể tin nổi trừng mắt nói:
- Loại thuốc này thực sự có công hiệu như vậy ? Chỉ cần ba ngày là có thể thanh trừ máu bầm sao?
- Ngươi thử một lần sẽ biết, Phong lão bản, chính ngươi cũng xuất thân là lang trung, sẽ không đến nổi xem không hiểu chứ?
Hứa Hàn không đợi hắn trả lời liền đứng dậy rời đi.
- Về việc giao dịch này, nữa tháng sau ta sẽ tới lấy dược liệu, thu thập được càng nhiều càng tốt, đến lúc đó ta còn có thể đem phối phương tốt hơn giao cho ngươi, ngươi chỉ cần giữ bí mật giúp ta là được.
Phong Nguyên vội vàng tiễn hắn ra khỏi cửa, đến khi không còn thấy nhân ảnh của Hứa Hàn nữa, hắn mới hồi phục lại tinh thần, hai tay nắm chặt bản danh sách mặt lộ vẻ mừng như điên, linh dược mà Hứa Hàn yêu cầu thật ra cũng không khó làm cho lắm, chủ yếu là số lượng lớn, nhưng có điều bản phối phương thuốc chữa thương này giá trị rất lớn, nếu hiệu quả trị liệu đúng như vậy, thì việc phát triển kinh doanh của Hồi Xuân đường sẽ bước một bước lớn cũng không phải là việc khó.
Hắn trở lại hậu đường, trong lòng khấp khởi chuẩn bị đem phương pháp trên đi thử nghiệm, đột nhiên nghe thấy tiểu nhị đang dọn dẹp bàn trà kêu lên một tiếng sợ hãi.
Hắn nhướng mày, đi vào trong khiển trách nói:
- Ầm ĩ như vậy còn ra thể thống gì.
- Ông chủ người xem.
Tiểu nhị chỉ vào mặt bàn dưới chén trà kêu lên:
- Đúng là cao thủ, đến cả Kim Giao bang chủ cũng khó có thể làm được.
Phong Nguyên tay run run, sờ sờ mặt bàn phát hiện chỗ để chén trà sau khi Hứa Hàn uống xong, phía dưới đã hình thành một cái lõm hình đế chén một cách quỷ dị, sâu một tấc, gần như đâm thủng bàn trà vậy.
- Cao thủ!
Phong Nguyên hít một ngụm lương khí, cái chén không có một vết nứt, mà bàn trà cũng vậy, chỗ lỏm nơi mộc chất bị nén lại mà không có một tia rạn, hơn nữa toàn bộ quá trình hắn đều không phát giác. Đến ngay cả Kim Giao bang chủ, người thường xuyên kinh doanh dược liệu ở Lệ Thủy trấn này cũng không có được thủ pháp như vậy.
Kim Giao bang chủ là nhân vật có vũ lực tối cường trong Kim Giao bang – một trong thập bát bang ở Tịnh châu, nghe nói hắn vì muốn làm cho địch nhân kinh sợ mà trên mặt bàn gỗ dày lưu lại một chưởng ấn thật sâu, đồng dạng không có với rạn cùng tiếng động, sau khi đi mới bị người ta phát giác, chuyện này sau khi được lưu truyền đã trở thành một giai thoại trong chốn giang hồ. Chỉ có điều nếu so sánh với cái chén thì hiển nhiên không bằng, vì Hứa Hàn không phải dùng tay, mà là dùng một chén trà dễ vỡ, độ khó đâu chỉ tăng lên vài lần.
Phong Nguyên làm lang trung ở dược điếm cùng giang hồ nhân sĩ qua lại cũng không ít, nên hắn hiểu rõ Hứa Hàn nếu so với kẻ mạnh như Kim Giao bang chủ sợ rằng còn mạnh hơn, có thể đã tiến vào cảnh giới tiên thiên trong truyền thuyết.
- Người của Hứa gia quả nhiên không giống người thường.
Phong Nguyên không khỏi có chút cảm khái, đoạn quay sang tiểu nhị nghiêm mặt nói:
- Việc này không được tiết lộ, bằng không cẩn thận cái đầu của ngươi, ngươi phải biết rằng cao thủ như thế muốn giết ngươi chẳng khác gì bóp chết một con kiến, hiểu không?
Tiểu nhị vội vàng khom đầu xuống, rồi gật lia lịa tựa như con gà mổ thóc.
Hứa Hàn làm xong việc này, cảm thấy cũng không còn việc gì phải làm, chỉ cần đợi nữa tháng sau đi thu dược liệu là được, sau đó trọng yếu là phải ẩn thân ở Lệ Thủy trấn siêng năng khổ luyện, mau chóng luyện đến luyện khí tầng cao hơn, nếu không khi đi lại bên ngoài lại chẳng có chút cảm giác an toàn nào cả.
Hắn trở lại nhà trọ của mình, bổng nhiên cảm thấy không khí chung quanh có vẻ bất thường, đang lúc ban đem sương lạnh dày đặc phủ xuống, không ngờ trong lòng cảm thấy nóng bức, ngực có chút khó thở.
Hứa Hàn đột nhiên cả kinh, dụng linh thức điều tra, cảm giác linh khí quanh thân dường như có chút biến hóa, cư nhiên có thể làm cho người ta cảm thấy nóng bức, thần trí bất an.
- Không tốt!
Hứa Hàn bỗng nhiên nhớ tới vài Luyện Khí kỳ tu tiên giả ba ngày trước, cái loại ánh mắt như nhìn người chết, làm hắn cảm thấy không tốt, lập tức đi ra cửa phòng, thân thể uyển chuyển hướng đến cửa thành tiến tới.