Trên cửa thành của Lệ Thủy trấn, năm người tu tiên mình mặc hắc bào tuổi trẻ đang không ngừng cười ha hả, mỗi người ôm một nữ tử dung mạo tươi đẹp đang không ngừng xâm phạm, mà những nữ tử trong tay bọn họ trạng thái không bình thường, nữa tình nữa mê, sắc mặt ửng hồng, mặc sức bọn chúng thao túng.
- Đại sư huynh, đến sáng ngày mai coi như đại công cáo thành, đáng tiếc không gặp được tiểu bối Luyện Khí kỳ của Hứa gia, bằng không còn có thể tiện tay lấy chút tiện nghi.
Một người tu tiên sắc mặt gầy gò một bên đang mày mò trên thân thể nữ tử, một bên làm ra vẻ tiếc nuối nói.
- Người tu tiên của Hứa gia đều ở Tịnh châu thành cùng Long Văn Sơn, đâu dễ gì để chúng ta gặp được, đứng chủ trì tại thế tục đều là bọn phàm nhân đệ tử vô dụng.
Sắc mặt của đại sư huynh có chút lãnh ý.
- Bây giờ chẳng những có thể thuận tiện hoàn thành nhiệm vụ, còn làm cho pháp khí của ta uy lực đại tăng. Ha…ha…ha…chỉ cần một vạn sinh hồn, Huyết Lục Phong của ta ngay cả linh khí cũng chẳng sợ.
- Đại sư huynh, chờ sau khi người tế Huyết Lục Phong hoàn thành, cũng phải giúp chúng ta vài chỗ tốt a.
Trên mặt của vài sư huynh đệ bên cạnh đều có một tia hâm mộ nói.
- Yên tâm, thiên hạ lúc này đang rối loạn, đến lúc đó là cơ hội để chúng ta đục nước béo cò, các ngươi gấp cái gì, đừng nói đến Huyết Lục Phong nhỏ nhoi của ta, đến ngay cả Âm Ma Phiên của sư phụ cũng có cơ hội nâng cao, đến lúc đó chắc chắn sẽ không xử tệ với các ngươi đâu a.
Đại sư huynh tươi cười đắc ý, trấn an các vị sư đệ.
Nghe nói như vậy, tất cả mọi người đều phá lên cười, dường như thấy được cảnh chính mình có được pháp khí dung nạp bách vạn sinh hồn cùng huyết khí siêu cường có thể kiến thần sát thần, ngộ tiên diệt tiên vậy.
Hứa Hàn đang muốn tiếp cận cửa thành, mà ở từ đằng xa đã thấy nhóm người đó đang đứng lộ liễu trên cửa thành, hắn trong lòng dè chừng, không dám tới gần, càng quan sát càng cảm thấy không ổn, suy nghĩ một lát, đột nhiên trong đầu hiện lên một ý nghĩ, làm cho sắc mặt hắn càng lúc càng khó coi,
- Chẳng lẽ bọn hắn chuẩn bị đem toàn bộ Lệ Thủy trấn một lưới bắt hết ?
Đã ba ngày rồi, mà đến nay người trong Lệ Thủy trấn cũng chưa được xuất thành, duy trì an ninh chính là Bách Dược môn cùng Liệt Dương bang ở nơi này, nếu nói là truy bắt đào phạm thì tại sao ngay đến một chút động tĩnh đều không có ? Hơn nữa năm tu tiên giả trước mắt lại tiến hành theo dõi một cách lộ liễu tại cổng thành, mà linh khí trong không khí lại rất dị thường, hiển nhiên là một loại tà môn trận pháp tạo ra, hiện tại loại khí tức tà môn này càng ngày càng đậm, không chừng đến hừng đông khi bọn người phàm tỉnh dậy thì đều phát cuồng tự chém giết lẫn nhau.
Hứa Hàn có thể xác định năm người này không phải là tu tiên giả của Hứa gia, thấy bọn họ trên người đầy âm khí, hắn trong lòng trầm xuống, nhìn bốn bên tường thành của Lệ Thủy trấn, trong lòng muốn liều mạng nhưng lại không dám nhảy lên phía trên, toàn bộ Lệ Thủy trấn nhất định bị trận pháp bao phủ, chỉ cần nhảy lên tường thành nhất định sẽ đụng chạm đến trận pháp làm bọn họ phát giác khác nào tự chui đầu vào lưới.
Nếu làm trận pháp khởi động, thân phận tu tiên giả của hắn sẽ bị bại lộ, đừng nói đến khinh công kém cõi của hắn được tăng cường chút đỉnh, người ta chỉ cần một cái pháp quyết thôi là có thể giết hắn từ cự ly xa, dù có di chuyển liên tục cũng không bằng bọn họ cử động một chút, đều đó khỏi phải nghi ngờ.
Lúc này Hứa Hàn có chút hối hận, hắn tự mãn nghĩ rằng bằng vào năng lực siêu việt hơn phàm nhân của mình cùng với khả năng khó có thể bị bại lộ thân phận tu tiên giả, dù cho có xuất hiện nguy cơ cũng có thể giả trang phàm nhân chạy ra khỏi Lệ Thủy trấn, nào ngờ đám người này lại tuyệt tình đến thế, cư nhiên có thể đem toàn bộ mọi người trong trấn giết sạch.
Giăng lưới chặt chẽ như vậy đến ngay cả kình ngư cũng chạy chẳng thoát
- Đáng chết, sao lại kém may mắn như thế, linh căn vừa hiện, chỉ mới tiến vào con đường tu tiên, liền gặp cảnh sinh tử quang đầu như vậy.
Hứa Hàn hít một hơi lấy bình tĩnh bắt đầu nghĩ biện pháp.
Sau đó nhanh chóng hạ xuống, hướng vào bóng đêm thối lui, quay về Xuân Hồi đường, lôi lão bản Phong Nguyên của Xuân Hồi đường dậy, hung ác nói:
- Mau nói cho ta tất cả địa điểm của các bang phái tại Lệ Thủy trấn nhanh.
Phong Nguyên phu nhân trên giường thấy thế sợ hãi kêu lên, bị Hứa Hàn một chưởng đánh ngất.
Bởi vì tà môn pháp trận ảnh hưởng, Phong Nguyên đã có chút phát cáu, chỉ là nhớ đến thủ đoạn trước đây của Hứa Hàn mới thanh tỉnh lại, vội vàng không dám giấu giếm đem địa điểm của các đại bang phái tại Lệ Thủy trấn tất cả đều nói cho Hứa Hàn.
- Ta cho ngươi biết, hiện tại Lệ Thủy trấn đang lâm vào nguy cơ rất lớn, đang có yêu nhân tác pháp định sẽ đem tất cả mọi người giết sạch.
Hứa Hàn không có thời gian nói tỉ mỉ, nói xong câu đó liền hướng trụ sở của các đại bang phái chạy đến.
Phần đông bang phái ở Lệ Thủy trấn, trong đó có Bách Dược môn, Liệt Dương bang, Kim Giao bang, Hắc Hổ bang đều có nhân thủ đóng quân tại những phân đường trong này, còn đang lúc nữa đêm mà toàn bộ Lệ Thủy trấn đã có vẻ bất thường, các trận xung đột nhỏ đã bắt đầu xảy ra.
Khi Hứa Hàn đi tới đã có một số nhân thủ trong các đại môn phái bắt đầu ẩu đã, tình thế cực kỳ nguy cấp.
Hắn bất chấp mọi thứ, thân thể như một trận gió hướng vào đại môn của bang phái, gặp một người trên đường liền bắt lại, đầu tiên tát cho hai cái, kế mới hỏi hắn.
- Những Đường chủ, Phó bang chủ quản lý nơi này đâu?
Sau đó nhanh như điện phóng vào nội đường cùng những người này giải thích lợi hại.
Chỉ có điều hắn mới đi đến Bách Dược môn trước tiên liền gặp trở ngại, phó môn chủ Bách Dược môn vì đang trong thời gian vận chuyển dược liệu nên tự mình trấn thủ tại Lệ Thủy trấn, khi nhìn thấy Hứa Hàn xâm nhập vào trọng địa của bang phái, phó môn chủ Bách Dược môn chẳng những không nghe hắn giải thích, mà còn lập tức quát to :
- Bắt lại cho ta.
Hứa Hàn tức giận, thân thể chợt lóe liền xuất hiện sau lưng bọn chúng, nháy mắt vung trảo bóp cổ hắn, nhấc tới trước mặt lạnh giọng nói:
- Ngu xuẩn ! Người nhìn xem ánh mắt của bọn chúng tất cả đều phát đỏ, tự ngươi muốn chết không cần phải kéo theo bổn đại gia.
Phó môn chủ Bách Dược môn thấy Hứa Hàn dễ dàng bắt được mình như vậy, lúc này mới nhìn theo hướng của hắn chỉ, lập tức sau lưng lạnh toát, vung tay lên, nói:
- Thả ra.
Hắn đi đến trước mặt một tiểu bang chúng, cẩn thận tra xét tình huống của gã, phát hiện mạch đập rất nhanh, trong mắt xung huyết, hô hấp dồn dập, ngay khi bị phó môn chủ tra xét bản thân gã liền lộ vẻ khó chịu, dường như muốn phát nộ hướng phó môn chủ gây hứng, lúc này phó môn chủ mới biến sắc, cho hắn một cái tát, quát:
- Tỉnh lại cho ta.
Tiểu bang chúng kia thân thể có chút run run, chằm chằm nhìn Phó môn chủ, bị hành động bất thường lúc nãy của mình dọa cho sợ hãi, run giọng nói:
- Ta không hiểu vì sao lại nổi sát ý, muốn giết người.
Hứa Hàn sau khi làm bọn chúng sợ hãi một phen, liền chắp tay nói:
- Quyết định càng sớm càng tốt, trước khi hừng đông nhất định phải liên hợp lại, nếu không thì tất cả cùng chết, ta đi đây.
- Lời ngươi nói chính là sự thật?
Phó môn chủ Bách Dược môn còn có chút không tin, nghi hoặc đánh giá Hứa Hàn.
- Có chứng cớ không?”
- Hừ ! Bây giờ còn đòi chứng cớ sao? Đợi đến lúc tất cả thuộc hạ của ngươi đều không tự kiềm chế được cùng công kích ngươi thì đã muộn rồi, năm yêu nhân trên cửa thành đã thi pháp khống chế toàn bộ Lệ Thủy trấn rồi, sinh lộ duy nhất bây giờ là hợp lực cùng đánh ra ngoài, ta không có thời gian cùng ngươi giải thích, ta còn phải đi đến các bang phái khác, trước khi hừng đông mà không liên kết lại, thì tất cả sẽ cùng chết.
Hứa Hàn nói xong sắc mặt lạnh lẹo, hai chân nhún một cái, thân thể liền nhẹ nhàng nhảy qua nội đường Bách Dược môn, phóng đến phân đường của Kim Giao bang, Liệt Dương môn.
- Chờ tôi.
Phó môn chủ Bách Dược môn cũng nôn nóng, do dự một lát trầm giọng nói:
- Gọi tất cả bang chúng tới đây, cầm vũ khí theo sau.
Dọc đường đi, Phó môn chủ Bách Dược Môn vẫn chậm rãi theo sau Hứa Hàn đến giải thích với một vài bang phái, làm kinh động toàn bộ Lệ Thủy trấn, khắp nơi Lệ Thủy trấn ánh lửa ngút trời, ánh sáng của những cây đuốt rọi xuống chẳng khác gì ban ngày.
- Khẹc Khẹc ( cười điểu). Loạn đi, trời còn chưa sáng đâu, đến lúc đó tất cả phàm nhân đều khó mà sống được, đánh đi, đánh đi, ẩu đã càng thảm càng tốt, sát…sát…sát…! Sát xuất oán khí, sát xuất bạo ngược, sát xuất huyết tinh…! Ha…ha…ha…
Trên cửa thành, mặt của vị đại sư huynh kia lộ vẻ tàn nhẫn, trong mắt tràn đầy sắc thái điên cuồng làm cho các sư đệ bên cạnh nhìn đều kinh hãi.