Hứa Hàn hao phí thời gian một canh giờ, dùng thực lực siêu cường cùng bằng chứng rõ ràng, cuối cùng cũng tập hợp được toàn bộ đầu tĩnh của các bang phái, chỉ tay vào đám bang chúng nóng nảy, nói:
- Nhìn xem, nhìn cho kỹ vào, ta có thể khẳng định, chỉ cần thời gian nửa nén hương thì sẽ có người tiếp tục nổi điên, lục thân bất nhận, chém giết tung lung, sau đó sẽ cảm thấy hết sức căng thẳng, ai cũng không khống chế được, lâm vào tình trạng không ngừng giết chóc, giết mãi cho đến khi thân vong mới thôi. Nhưng việc đó cũng chưa tính vào đâu, sau khi chết đi, huyết nhục cùng hồn phách đều bị pháp khí của yêu nhân thu thập lại, mãi mãi không được siêu sinh!
Lời của Hứa Hàn làm cho tất cả mọi người sợ hãi, biểu hiện của các bang chúng mọi người đều thấy, quả thật có chút không bình thường. Bách Dược Môn, Phó môn chủ vẻ mặt nhăn nhó, nói:
- Còn thất thần ra đấy làm gì? Giết mấy tên yêu nhân này, rồi phá trận pháp quỷ dị nọ thì chẳng phải có thể rời khỏi sao?
- Đúng, giết yêu nhân!
Nhóm đầu mục bang phái lộ ra khí thế dũng mãnh, làm cho quần chúng cảm thấy kích động hẳn lên, cầm vũ khí lên tay, cùng với nhóm đầu mục bang phái đi tới cửa thành.
- Các ngươi như thế thì chỉ đi chịu chết mà thôi.
Hứa Hàn chợt quát lên một tiếng:
- Có trọng nỗ không?
- Những tên yêu nhân kia lợi hại đến như thế?
Tất cả mọi người có chút nghi ngờ, bọn họ có đến mấy ngàn người, mỗi người chỉ cần góp một ngụm nước miếng thôi cũng đủ để dìm chết bọn họ, vì thế đối với lời nói của Hứa Hàn có hơi nghi ngờ. Người trong võ lâm, suy nghĩ của bọn họ chỉ dừng lại ở máu chó đen, yếm của con gái là những vật có công dụng trừ tà, vì thế bắt đầu tìm chó để giết.
Hứa Hàn muốn thuyết phục những người này, không thể dùng hai chữ yêu nhân để hình dụng những người tu tiên nọ. Trên thực tế, phàm nhân nếu muốn đánh thắng bọn họ, chỉ có thể dùng sức mạnh của vũ khí, bất ngờ tập kích mới có thể. Nhìn những người này thật sự đi giết chó, hắn thiếu chút nữa không nhịn được cơn giận, vô lực nói:
- Mấy hôm nay, bọn họ làm như thế nào để chiếm được lòng tin của các ngươi?
Phó môn chủ của Bách Dược Môn bình tĩnh đáp:
- Bọn họ lấy ra lệnh bài của triều đình, nói muốn truy bắt đào phạm, muốn chúng tôi phối hợp.
- Quên đi, bây giờ trọng yếu là nên giải quyết việc này như thế nào? Một là ào ra chạy trốn, hai là giết bọn họ.
Hứa Hàn nhìn các nhân sĩ võ lâm, tuy rằng võ không của bọn họ không tệ, nhưng muốn đối phó với người tu tiên có tu vi tầng thứ bảy Luyện Khí kỳ thì trên căn bản là không thể.
- Ta không tin, chỉ có vài tên yêu nhân mà thôi. Các huynh đệ, đi theo ta chém giết mấy tên yêu nhân kia!
Một Đường Chủ của Kim Giao Bang không nghe lời khuyên của Hứa Hàn, cùng người khác chuẩn bị máu cho đen, chậm rãi đi tới công thành.
Hứa Hàn thở dài, nhìn bọn họ giống như đang nhìn người chết:
- Đả thảo kinh xà, ngu muội vô tri.
- Vị công tử này, xin hỏi ngươi sao lại khẳng định đám yêu nhân kia lợi hại như thế, có thể chống lại mấy ngàn người?
Một Hương chủ ở Liệt Hương Phái vẻ mặt có chút hồ nghi, hỏi.
- Bọn họ ngay cả lớp phòng thủ cũng chưa chắc có thể phá được, như thế nào chiến đấu, nếu máu chó mực có hữu dụng…
Hứa Hàn thật sự không muốn giải thích, những người này hiện tại còn chưa biết sự đáng sợ của người tu tiên. Quan trọng là Lệ Thủy Trấn không có nhân vật đứng ở vị trí cao cấp như bang chủ, mà ngay cả con cháu của Hứa gia cũng chẳng có. Hắn quyết định không tiếp tục xuất đầu nữa, trước khi rời đi nói:
- Không có trọng nỗ, chỉ có một con đường là đi ra ngoài chịu chết. Nếu có trọng nỗ, có lẽ còn có cơ hội bắn chết bọn họ.
Nếu hắn tiếp tục nhiều chuyện nữa thì sẽ đả thảo kinh xà, mấy người tu tiên kia nhất định sẽ phát hiện ra sự tồn tại của hắn. Vì thế Hứa Hàn không thể không rời khỏi, ẩn vào bên trong bóng đêm, tìm kiếm cơ hội rời khỏi.
Vào lúc hơn trăm người đi theo Kim Giao Bang tới công thành, đám người tu tiên trên tường thành cảm thấy có điều không phải, kinh nghi nói:
- Chẳng lẽ có người xuyên qua Cửu U Hoàng Tuyền Trận của chúng ta?”
- Mặc kệ kẻ đó là ai, nhất định phải giết, thật thúi!
Đại sư huynh cười lạnh vài tiếng, lấy ra một món pháp khí hình thoi, hưng phấn réo lên:
- Bảo bối, có trò hay để diễn, đi tắm máu đi!”
Huyết Lục Phong run rẩy một hồi, tản mát ra mùi máu tươi, bắn về phía Đường chủ Kim Giao Bang. Dọc đường bay, tiếng gào rít phát ra khiến người ta phải ớn lạnh cả người, nháy mắt đã lọt vào bên trong đám người Kim Giao Bang.
Đường chủ Kim Giao Bang còn chưa có phản ứng thì phát hiện trên ngực đã xuất hiện một cái hố thật lớn, ý thức trong lúc Huyết Lục Phong xuyên qua đã mãi mãi đắm chìm vào trong im lặng. Người ở cổng thành ngã xuống ngày càng nhiều, chính giữa âm phong liên hồi, một nhóm bóng người hư ảo không sức phản kháng đã bị Huyết Lục Phong hút vào.
Nhưng mà, tất cả còn chưa chấm dứt. Trước khi thi thể ngã xuống, Huyết Lục Phong không ngừng đâm thủng tới lui, gào rít mừng rỡ mà hút máu, đến cả máu chó mực còn chưa dùng tới cũng đồng dạng bị hút sạch. Chỉ trong chốc lát, một cỗ tà khí bá đạo phát ra, khí tức máu tươi hung bạo bao phủ toàn bộ cổng thành.
- Yêu nhân… Thật lợi hại!
Đám người ở phía sau rợn người, rốt cuộc cũng biết được những người này lợi hại bao nhiêu. Chỉ mới có một kẻ xuất ra một loại vũ khí cổ quái đã giết hơn trăm người. Lúc này, bọn họ kinh hoảng chạy trở về.
- Ha ha ha, mùi vị thật ngon!
Đại sư huynh triệu hồi Huyết Lục Phong lại, lè lưỡi liếm một hớp máu tươi đọng trên phong mang, điên cuồng cười vài tiếng, sau đó bắt đầu dùng linh lực luyện hóa máu tươi cùng hồn phách vừa mới hấp thu.
Mặt khác, các bang phái từ xa nhìn trộm, rốt cuộc cũng biết bọn người này rất lợi hại, nhớ tới lời đề nghị của Hứa Hàn, Phó bang chủ Bách Dược Môn vội vã rú lên:
- Trọng nỗ, trọng nỗ dùng để thủ thành đâu? Lấy ra hết đây!
Nhưng mà, tình thế đã bắt đầu không thể khống chế được. Một ít bang chúng lâm vào tình trạng thần trì bấn loạn, bắt đầu công kích những người xung quanh, thế cục dần dần chuyển sang chiều hướng xấu.
- Hứa công tử đâu, Hứa công tử ở đâu?
Vài tên đầu mục khủng hoảng, nhớ tới Hứa Hàn, nhưng không thấy hành tung của hắn.
- Triệu tập mọi người trong thành, đánh một tiếng trống để cho tinh thần của bọn họ thêm hăng hái, hướng về phía cổng thành mà đánh. Chỉ cần ra khỏi phạm vi của trận pháp là ổn.
Tiếng nói của Hứa Hàn mơ hồ truyền vào tai của các đầu mục.
- Bọn hắn có thể đều đã điên hết rồi!
Mọi người nhìn thế cục đang dần dần mất đi khống chế, trong lòng kiềm không được lo sợ, những thủ lĩnh ở đây không ngừng đổ mồ hôi.
Hứa Hàn âm thầm thở dài, nhưng muốn giữ cái mạng nhỏ, thì phải lợi dụng những người này đi trước, nên truyền âm nói:
- Ta dạy cho các ngươi một biện pháp, không ngừng tụng niệm: vọt tới cổng thành, giết chết yêu nhân. Phải không ngừng tụng niệm tám chữ này, mãi mãi không được ngừng. Cho dù có bị trận pháp khống chế cảm xúc, nhưng mục tiêu trong tiềm thức nhất định sẽ là đám yêu nhân trên tường thành. Biện pháp này, có thể duy trì đến thời điểm tấn công cửa thành.
- Vọt tới cửa thành, giết chết yêu nhân?
Nhóm đầu mục tụng niệm vài lần, bắt đầu hạ lệnh:
- Tất cả niệm cho ta, dùng sức mà hét vào!
- Vọt tới cửa thành, giết chết yêu nhân!
- Vọt tới cửa thành, giết chết yêu nhân!!!
………
Dần dần, mấy trăm người ở trong thành đều nhớ kỹ câu này, vẫn duy trì trạng thái thanh tỉnh, nhanh chóng cầm vũ khí lại vào tay. Dưới sự quấy phá của trận pháp, phàm nhân ngay cả một chút ảnh hưởng cũng không có. Kỳ thật, họ không ngừng nhớ những lời này, trong vô thức đã sinh ra một loại chống cự về tinh thần, đạt tới một trịnh độ nhất định còn có thể khiến cho người ta quên đi mọi nỗi sợ hãi.
Đám người bên trong thành ngày càng đông, theo một ngàn quân nhân cùng đông đúc phụ nữ, trẻ em cùng người già, dần dần đã có đến ba nghìn người, rồi tới năm nghìn người, chỉ cần là người còn tỉnh táo thì tất cả đều gia nhập. Bọn họ nhớ kỹ tám chữ này, tiếng nói càng lúc càng lớn, càng lúc càng chỉnh tề.
- Bắt đầu tấn công, không nên duy trì thêm nữa.
Hứa Hàn thở phào, biết ‘thế’ đã thành, bắt đầu truyền âm cho mọi người để tổ chức tấn công.
- Giết! Vọt tới cửa thành, giết chết yêu nhân!
Nhóm đầu mục của các bang phái khôi phục dũng khí, chống cự lại khí tức tàn bạo, gân xanh trên mặt chi chít, chỉ huy đám người tiến đến cửa thành.