
18-09-2010, 07:36 PM
|
 |
Trai Không Dê Gái Không Yêu
|
|
Tham gia: Mar 2008
Bài gởi: 1,146
Thời gian online: 2552074
Thanks: 3,841
Thanked 20,263 Times in 926 Posts
|
|
Cuồng Nộ
Quyển 1: Bangkok! Đàn bà, ma túy và máu.
Chương 3: Một đội bốn người (Hạ)
Tác Giả: trouble
Nguồn: Tàng Thư Viện
Tại một con hẻm tối, khuất sau những chốn vui chơi về đêm của thành phố Bangkok. Một thân ảnh vụt nhanh như đang trốn chạy chính mình.
Bức Vương lao đi cùng gương mặt đẫm máu bởi con mắt phải giờ đã không còn trên gương mặt của y.
…
“Mẹ nó! Các ngươi giờ này mới về.”
Mười Hai và Jean vừa về đến khách sạn thì cũng đã gần 1h sáng. Lúc này Judas đang ngồi canh chừng cho Chín. Với một mớ thương tích cùng cách tay trái bị mất như vậy, nếu gặp người khác thì đã sớm đi gặp tổ tiên rồi.
“Là… là ai?”
Mười Hai nhăn mặt hỏi gặng.
Judas lạnh lùng đáp: “Bức Vương.”
Cả căn phòng chợt yên ắng, chút không khí bi thương thay cho vô vàn lời chia sẽ. Tình hình hiện nay đang hết sức khó khăn. Chín đang trong tình trạng cửu tử nhất sinh, chẳng biết khi nào mới tỉnh lại được.
Chợt Judas đứng dậy, lôi từ dưới giường ra một cái ba lô to đùng.
“Vũ khí trong này, chọn đi. Nội trong ngày mai chúng ta phải giải quyết Bức Vương.”
Nói rồi hắn lại chỉ về phía chiếc bàn, trên đó có một cái hủ nhỏ bằng thủy tinh chứa đầy nước, trôi lơ lửng trong đó là một con mắt còn vương chút huyết dịch.
“Chín đã hy sinh cánh tay trái để cưỡng đoạt con một mắt của hắn. Hiện Bức Vương chỉ còn 50% ma lực thôi. Giải quyết hắn là chuyện của chúng ta.”
Judas khẽ thở dài tiếp lời: “Ý các người thế nào?”
“Thiết nghĩ chúng ta nên thừa lúc này mà truy sát.”
Mười Hai quả quyết, Jean cũng chẳng bận tâm. Lúc này cho dù hắn nói chó là mèo thì nàng cũng sẽ tuyệt nhiên tin tưởng.
Judas do dự: “Còn Chín thì sao?”
Jean bất ngờ lôi từ đâu ra một xấp giấy: “Trước khi đi tôi có mang theo hồi lực phù, có thể trong thời gian ngắn nhất giúp Chín đại nhân hồi phục thể lực. Nhưng cánh tay thì…”
“Nếu vậy thì sau 30 phút nữa chúng ta sẽ xuất phát. Ta sẽ dùng thuật truy tung lên con mắt này để tìm ra Bức Vương. Jean mau chữa trị cho Chín đi, còn Mười Hai thì chuẩn bị sẵn vũ khí cho ta luôn, ngươi biết ta thích dùng loại gì rồi chứ?”
Judas bóp nát lọ thủy tinh và cầm con mắt trong tay, hắn bây giờ toàn thân tràn đầy sát khí. Mười Hai cũng chẳng nói gì thêm, lạnh lùng lấy từ trong ba lô ra một cây Desert Eagle và một khẩu MP5 mini đã qua cải tiến, tiện tay vơ thêm vài băng đạn dự phòng. Jean thì đã sớm nhanh chóng dùng bùa dán lên những yếu huyệt trên người của Chín, vết thương nơi cánh tay được dùng băng gạc bọc lại một cách thô sơ cũng đã bắt đầu ngừng chảy máu.
“Vũ khí của em đâu Jean?”
Mười Hai có chút thắc mắc bởi trong trí nhớ của hắn, Jean là một cô nàng cá tính rất ưa dùng những loại vũ khí cận chiến có sát lực cao.
“Em tất có chủ ý.”
Jean miễn cưỡng đáp lại vì hiện nàng đang tập trung tinh thần để duy trì pháp lực lên những lá bùa.
“Bức Vương vẫn còn ở trong nội thành. Chuẩn bị lên đường.”
“M4A1 của ngươi đây, đã lắp sẵn nòng giảm thanh rồi.”
Mười Hai nhanh nhẹn giao cây súng ưa thích cho Judas. Bởi mới nói không thể trông mặt mà bắt hình dong, tuy tính cách Judas võ phu là thế nhưng hắn lại rất thích dùng những loại vũ khí vô thanh vô sắc, sở trường của hắn là ám toán và kết liễu đối thủ chỉ trong tíc tắc chứ không phải là điên cuồng chiến đấu. Mười Hai là đệ tử của hắn nên tính cách cũng bị ảnh hưởng phần nhiều.
“Được! Chúng ta đi.”
Mười Hai thắc mắc: “Tuy Bức Vương chỉ còn 50% ma lực nhưng võ công của hắn cũng thuộc hàng siêu cấp biến thái. 3 người chúng ta tác chiến sao đây, nếu có thêm một người nữa thì đỡ biết mấy, có thể hợp thành tổ đội 4 người mà liên thủ hỗ trợ cho nhau rồi.”
Jean đáp: “Bức Vương tuy là ở phe trung lập nhưng tính tình cổ quái, lần này gã giao phong cùng Chín đại nhân tức là đã chính thức khiêu chiến cùng The Church rồi. Chúng ta có quyền sinh sát rồi báo cáo lên cấp trên sau. Nhưng vấn đề là chỉ 3 người thì làm sao có thể…”
Mười Hai như ngộ ra được một chân lý nào đó, hắn nhìn kỹ Jean một lần rồi lại quay sang Judas.
“Judas, còn nhớ lúc chúng ta càng quét tổ chức buôn nội tạng ở Nam Phi không? Lần đó có một tay cao thủ được mệnh danh là phản đồ của The Church ra tay chống lưng cho tổ chức đó.”
“Đúng vậy! Hắn tuy xảo nghệ thấp kém nhưng lại sở hữu một loại pháp thuật khá là rắc rối… à đúng rồi! Là thuật phân thân.”
Gã tiếp lời: “Cái này chắc chỉ có Jean là đủ khả năng thôi. Phàm là Thừa Hành Giả thì bắt buộc phải học cho bằng hết những bí thuật từ khi còn bé rồi kìa.”
“Thuật phân thân thì em cũng có thể sử dụng nhưng miễn cưỡng cũng chỉ có thể tạo ra tối đa là 10 ảnh thể và duy trì trong 20 phút.”
Mười Hai hỏi: “Vậy nếu chỉ tạo ra 1 ảnh thể thì sao? Bản thân nó có thể sử dụng vũ khí được không?”
“Nếu chỉ dồn linh lực để tạo ra 1 ảnh thể duy nhất thì miễn cưỡng duy trì tối đa trong 48 giờ. Bản thân ảnh thể có khả năng mô phỏng mọi kỹ năng của chủ thể nhưng ý thức thì vẫn bị chủ thể khống chế và đặc biệt là không thể sử dụng pháp thuật.”
Judas quả quyết: “48 giờ đã là quá đủ, tác chiến theo đội thì không cần nhiều. Cứ như vậy đi. Mười Hai và Jean sẽ đảm nhiệm vị trí đột kích giả, ảnh thể của Jean sẽ dùng súng nhắm nấp ở một vị trí an toàn nào đó để ra tay ám toán đối phương. Về phần ta sẽ lấy mạng ra để đảm bảo an toàn và hỗ trợ cho các người.”
…
Lúc này đã gần 3 giờ sáng, thành phố Bangkok vẫn chưa mất đi vẻ đẹp về đêm cùng sự nhộn nhịp vốn có.
4 thân ảnh lao đi trong đêm như những thợ săn. Một đội bốn người đã có mặt đầy đủ. 2 đột kích giả, 1 tay bắn tỉa và 1 người hỗ trợ đi theo.
Đây có thể được tính là tổ đội biến thái nhất từ trước đến nay, bất luận là về phương diện nào mỗi cá thể cũng đều hoàn hảo.
Nhưng Bức Vương cũng được tính là một cường giả tối cao, tuy đã mất đi 50% ma lực nhưng mang trên mình võ nghệ bất phàm và thành tích bất bại.
Trước mắt tử thần đứng về phe ai còn chưa rõ, thế giới ngầm Bangkok hôm nay sẽ được chứng kiến một trận chiến kinh thiên động địa. Long hổ giao tranh, huyết nhuộm tứ phương.
|