Diệp Phong lẳng lặng đứng ở dưới gầm cầu, nhìn mấy con thuyền đang lướt đi trên dòng nước bạc, không tự chủ được mà hồi tưởng lại tất cả những chuyện đã xảy ra, trong lòng xuất hiện trăm tư vị ngổn ngang.
Trận mưa xuân dai dẳng, những hạt mưa li ti, rơi lốp đốp trên mặt sông, kéo dài tới hai bên đường. Phòng ốc dưới bụi mưa nhìn không rõ, như ẩn như hiện, cảnh vật trong cơn mưa như hoà vào làm một, tạo nên một khung cảnh thê lương, ưu mỹ.
Lắng tai, nghe thấy một âm thanh mơ hồ truyền ra từ phía trong bức tường bên kia đường, âm tiết mờ mờ ảo ảo, tiếng ca uyển chuyển, trong không trung như ẩn như hiện. Diệp Phong nghiêng tai lắng nghe, bỗng nhiên hai câu âm luật theo gió truyền tới tai, rõ ràng, một chữ không rơi,
“ Nguyên lai xá tử yên hồng khai biến,
Tự giá bàn đô phó dữ đoạn tỉnh đồi viên.” (1)
Giọng ca cảm khái triền miên, Diệp Phong ngơ ngẩn đứng nghe, chợt nội tậm trầm xuống, một cỗ cảm giác thê lương cô tịch ập tới trong lòng.
Đột nhiên trong lòng hắn chợt động, ngẩng đầu nhìn lên trên cầu, chỉ thấy trong làn mưa, có một thân ảnh nữ nhân mặc một chiếc áo mưa vải dầu đang lượn lờ mà đến, bộ dạng yểu điệu động lòng người.
* * *
Trong cơn mưa gió, nữ nhân kia chậm rãi mà đi, chỉ thấy dáng vẻ nàng uyển chuyển, thân hình thon dài, đường cong lượn lờ ẩn hiện, lay động sinh tư. Khuôn mặt của nàng ẩn dưới một lớp lụa trắng, che mất một nửa khuôn mặt nên không thấy rõ bộ dạng, nhưng da thịt lộ ra bên ngoài, nhìn lại ôn nhuận như ngọc.
Lông mày kẻ đen cong vút, nhãn tình vũ mị thanh tú, trong suốt dễ thương. Mái tóc đen nhánh vấn thành búi cao, dùng một cây mộc trâm oản trụ cài lên, giản dị mà thoát tục. Chiếc cổ trắng ngần thon dài như thiên nga, thật phong tư tao nhã.
Không biết nàng từ đâu đi tới trên cầu, bộ dáng tao nhã điềm tĩnh không nói lên lời. Vài sợi tóc đen khua loạn trong không khí, gió thổi quần áo dính sát trên người, hiện ra từng đường cong gợi cảm trên thân thể, nói không hết được vẻ đẹp làm cho nhân tâm say đắm.
Một trận gió nhẹ thoảng qua, mang theo những bông hoa dại không tên bay lả tả, trong chớp mắt, chung quanh nàng sắc hoa thản nhiên tung bay tán loạn, từng cánh hoa dại bay loạn trong mưa, còn nàng giống như một vị tiên tử từ trên thiên đình hạ xuống nhân gian.
Diệp Phong say đắm ngắm nhìn mà tâm thần hốt hoảng, Lạc Thần phú của Tào Thực bỗng dưng nảy lên trong lòng.
Thanh thoát tựa chim Hồng,
Uyển chuyển như dáng Rồng.
Mơn mởn màu thu cúc,
Tươi thắm sắc xuân tùng.
Thấp thoáng như làn mây vờn mặt Nguyệt
Phiêu diêu tựa gió thoảng bay bông tuyết
Từ xa nhìn lại, như mặt trời lên rạng rỡ lúc hừng đông
Đến gần mà ngắm, tựa phù dung nở lung linh trên làn sóng
( Dịch Thơ : Dạ Vũ )
Thiên hạ lại có vưu vật nhân gian như thế!
Nữ tử kia thướt tha đi qua bên người Diệp Phong, liếc nhìn hắn một cái, thấy Diệp Phong trơ trọi một mình đứng ở dưới cầu, vừa ướt vừa lạnh, run rẩy thành một đoàn, sóng mắt ôn nhu như thuỷ không khỏi hiện lên một hàm ý thương tiếc.
Chỉ thấy nàng chậm rãi đi đến một căn nhà nhỏ trang nhã cách đó không xa, tay cầm chìa khoá mở cửa. Nàng đẩy cánh cửa, chần chừ không bước vào, xoay người lại, nhìn qua mảnh lụa che mặt, lẳng lặng quan sát về phía Diệp Phong, trong đôi mắt xinh đẹp giống như đáng suy nghĩ cái gì đó.
Một lúc sau, chỉ thấy nàng nhẹ nhàng rảo bước, chậm rãi đi tới trước mặt Diệp Phong. Ngay tức thì, một làn hương thơm dìu dịu say lòng xộc vào trong mũi Diệp Phong, như lan như xạ, mà cũng không phải lan, không phải xạ, từ chóp mũi thẩm thấu vào trong tim của hắn, để cho hắn cảm thấy vô cùng thoải mái.
Diệp Phong ngước mắt nhìn người nữ tử có phong thái tuyệt mỹ kia, đoán dụng ý của nàng. Trong lòng nữ tử kia cũng đánh giá hắn một lát, sau đó, ôn nhu nói: “Công tử, bên ngoài mưa lớn, nếu không chê hàn xá sơ sài, thỉnh mời công tử ghé qua trú mưa!”
Thanh âm của nàng ôn nhu bình thản, nhã nhặn động lòng, làm cho người ta nghe xong có một loại cảm giác khoan khoái khó hiểu.
Diệp Phong không khỏi cảm thấy mừng rỡ, hắn vừa đói vừa lạnh, may mắn, nữ tử này ra tay trượng nghĩa giúp người gặp nạn, hắn ha ha cười, rung giọng nói: “Như vậy, đành phải quấy rầy!”
Diệp Phong theo nữ tử kia đi đến căn nhà nhỏ, nữ tử này dáng đi tao nhã, không thể nhìn ra được một điểm sơ hở nào, làm cho hai mắt của Diệp Phong dán chặt trên người nàng.
Xuyên qua một mảnh sân giống như phong cách sân vườn của người dân tỉnh Phúc Kiến, mới đi được tới nội viện. Vừa bước vào nhà, trong mũi đã ngửi thấy được một mùi thơm thoang thoảng.
Chỉ thấy trong phòng bày biện sơ sài, nhưng phi thường sạch sẽ, trong phòng đặt một chiếc giường nhỏ, một bộ bàn ghế, đều có một chút cũ kỹ, bên cửa sổ có đặt một chiếc gương đồng, một chiếc lược ngà. Cạnh đó là một thư án khá lớn, trên đó bày biện đủ các loại thư tịch, có thể nhìn ra, chủ nhân là một người rất thích đọc thư sách.
Góc phòng dựng một chiếc khung dệt, cách bên giường không xa còn có một chiếc bếp lò, làm cho không khí trong phòng ấm áp như xuân. Trong lòng Diệp Phong không khỏi lại nhớ về nhà của bản thân mình.
Phía sau nhà là một khoảng vườn, từ cửa sổ nhìn ra ngoài, có thể chứng kiến bên trong vườn có một tiểu hồ nở đầy hoa sen, quanh hồ trồng một dàn liễu rủ, ý cảnh thật tao nhã.
Diệp Phong thu hồi ánh mắt đánh giá, đã thấy nữ tử kia đang lẳng lặng nhìn mình, trông thấy hắn ném ánh mắt tới, mỉm cười, ôn nhu nói: “Nhìn công tử toàn thân quần áo đều ướt, ta đi lấy quần áo của gia huynh, cho công tử thay!”
Diệp Phong cảm tạ một tiếng, nhìn quanh bốn phía lại hỏi: “Gia huynh của đại tỷ, đi ra ngoài sao?”
Nữ tử lắc lắc đầu, ánh mắt lộ ra vẻ ảm đạm, muốn nói lại thôi, nhìn Diệp Phong liếc mắt mộ cái, cuối cùng thở dài, nói: “Một năm trước, huynh trưởng đòi về thăm quê, nhưng chẳng biết tại sao đi mãi không thấy quay lại, đến nay vẫn bặt vô âm tín.”
Diệp Phong ngẩn ra, “a” một tiếng, lại hỏi: “Vậy còn những người khác thì sao?”
Nữ tử ánh mắt lộ ra vẻ âu sầu, thương cảm nói: “Bọn họ đều chết hết cả rồi!”
Trong lòng Diệp Phong rung động một trận, nhất thời hồ đồ không biết nên nói cái gì!
Nữ tử kia thở hắt ra một hơi thật dài, mỉm cười, ôn nhu nói: “ Công tử, khoan hãy nói chuyện, mang y phục đi thay ra đã! Toàn thân ướt sũng, rất dễ bị cảm lạnh!”
Trong lòng Diệp Phong nổi lên cảm giác ấm áp, tiếp nhận y phục của nàng đưa tới, tự đi ra đằng sau tìm chỗ thay đổi quần áo. Chỉ thấy bộ y phục này phi thường vừa vặn, có thể nhìn thấy bộ y phục này rất hợp với dáng người của hắn, huynh trưởng của nàng chắc cũng là một người cao lớn. Diệp Phong sửa sang lại y phục cho tốt, chải chuốt lại mái tóc tán loạn vì nước mưa, dùng một miếng vải bố cột chắc mái tóc lại.
Bước ra nhà ngoài, chỉ thấy nữ tử kia đang lẳng lặng ngồi ở trên ghế, phong tư điềm tĩnh tuyệt đẹp, tựa như một bức tranh nghệ thuật ưu mỹ. Nghe được tiếng bước chân, đôi mỹ mâu hướng nhìn về phía Diệp Phong. Đôi mắt—xinh đẹp, nhìn…. từ trên xuống dưới… Diệp Phong.
Nàng cười nhẹ một tiếng, trong đôi mắt xinh đẹp loé lên một tia quang mang, chỉ thấy nàng uyển chuyển đứng dậy, chỉnh lại y phục, hơi hơi thi lễ, ôn nhu nói: “Thiếp thân Hoa Di, công tử không cần phải khách sáo!”
“ Hoa Di, tên rất đẹp!”
Diệp phong thầm khen, đang định mở miệng nói chuyện, đột nhiên mùi thức ăn thơm ngát truyền đến, làm cho bụng hắn không khỏi “thì thầm” reo lên.
Hoa Di mỹ lệ, nghe được tiếng réo trong bụng Diệp Phong, liếc mắt nhìn hắn, hé miệng cười trộm, nói: “Chắc là công tử còn chưa dùng cơm !”
Diệp Phong ngượng ngùng gật gật đầu.
Hoa Di ôn nhu nói: “Cơm đã chín rồi, đợi ta làm thêm vài món thức ăn, là có thể dùng bữa, công tử, người cố gắng chờ ta thêm một lát nữa!”
Diệp Phong tuy rất đói nhưng cũng gật đầu, Hoa Di mỉm cười, bước đi vào phòng bếp.
Mùi xào nấu từ trong phòng bếp bay từng đợt ra ngoài, lượn lờ vào mũi Diệp Phong, làm cho bụng hắn réo như đánh trống, cũng may không lâu thì thức ăn đã được làm xong, chỉ thấy Hoa Di nhanh nhẹn bưng theo vài đĩa thức ăn, ôn nhu nói: “Công tử, dùng cơm thôi.”
Diệp Phong mừng rỡ, vội vàng ngồi vào bàn cơm, chỉ thấy trên bàn có một đĩa cải thìa xào tỏi, một đĩa thịt kho tàu đậu hũ, một đĩa thịt hấp, một thang canh thịt nạc. Tuy rằng chỉ là bữa cơm làm trong lúc vội vã, nhưng giai vị lại rất ngon miệng, làm Diệp Phong như muốn ăn cho tới lúc vỡ bụng.
Diệp Phong thấy chỉ có bản thân mình khẩn trương, không khỏi chần chờ nhìn về phía Hoa Di, đã thấy nàng ôn nhu nói: “Thiếp thân đã sớm dùng cơm rồi, thỉnh công tử không nên khách khí!”
Diệp Phong ăn như hổ đói, bộ dáng lúc ăn cùng với tướng mạo tuấn mỹ kia, quả thật không tương xứng chút nào. Bất quá, lúc này Diệp Phong ấm bụng, hắn cũng chẳng quan tâm nhiều như vậy.
Hoa Di lẳng lặng ngồi ở một bên, mỉm cười nhìn chăm chú vào hắn.
Diệp Phong ăn liền một mạch bốn bát cơm lớn, lúc này mới thoả mãn buông bát đũa xuống. Hoa Di nhanh nhẹn thu dọn, đưa cho Diệp Phong một chén nước trà. Chén trà được làm bằng sứ, bên trong trôi nổi một vài cánh lá trà màu xanh nhạt, mùi thơm ngát xông vào mũi, hớp một ngụm, một vị thanh khiết lan toả trong miệng, hơi giống với trà Long Tĩnh mà hắn đã từng uống qua, không khỏi thầm khen một tiếng.
* * *
Uống trà xong, bên ngoài trời mưa đã tạnh, Diệp Phong do dự có phải đã nên rời đi hay không, nhưng trong nội tâm chẳng biết tại sao, lại có một cỗ không đành lòng.
Mặc dù Diệp Phong không biết tướng mạo của Hoa Di như thế nào, nhưng khí chất cùng nụ cười của nàng, cặp mắt ôn nhu như thuỷ kia, đã đủ để khiến cho người khác quên hết thảy mọi chuyện. Nhất cử nhất động của nàng, đều mang theo một chút tư vị tao nhã không nói nên lời, giọng nói điềm tĩnh bình thản, làm cho người ta bất tri giác say lòng, muốn được ở bên cạnh nàng trò chuyện.
Ai! Nán lại cùng nàng thêm một lát nữa, cũng tốt……
Một đôi con ngươi sáng lấp lánh của Hoa Di xuyên thấu qua lớp lụa che mặt, điềm tĩnh nhìn Diệp Phong, đôi mắt xinh đẹp chuyển động, trong chớp mắt nhìn thấy bên hông của Diệp Phong có đeo một ngọn sáo trúc, nhãn tình không khỏi sáng lên, phấn khởi nói: “Công tử biết thổi sáo trúc?”
Diệp Phong thấy giai nhân mở miệng hỏi, trong lòng mừng thầm, mỉm cười nói: “ Tiểu đệ, từng học nghệ vài năm, ân, nếu như đại tỷ không chê, tiểu đệ xin thổi một khúc, tự bêu xấu mình, ngu ý của tiểu đệ, đại tỷ cảm thấy có được không?”
Hoa Di hớn hở gật đầu.
Diệp Phong mỉm cười, lấy sáo trúc ra, đặt một đầu lên miệng. Chăm chú ngưng thần, một thanh âm chậm rãi cất lên, tiếng sáo véo von trầm bổng, mỏng manh giống như thanh âm tự nhiên, đúng là danh khúc “Cô Tô Hành” của Trung Quốc.
“Trường dạ địch, mạc xuy liệt”
Phảng phất giống như trước mắt, mơ hồ hiện ra một màn sương, cảnh tượng lâu thai đình các ẩn hiện mê người, âm thanh như đưa người nghe lạc vào Cô Tô viên tinh xảo tú lệ, tận tình thưởng thức, đẹp không sao tả xiết.
Trong giai điệu nhịp nhàng hài hoà, tiếp đó hết thảy cũng dần dần biến ảo thành một rặng liễu xanh, thấp thoáng chiếc cầu bắc qua ngọn suối nhỏ, mơ hồ còn có Viên Lâm đình ở nơi xa xa…..
“ Ngã dục thừa phong quy lai khứ.”
Từ trong tiếng sáo trúc dài dằng dặc, Diệp Phong hồn nhiên không hiểu cái gì là trời nam đất bắc, chỉ cảm thấy suy nghĩ bay bổng, tâm thần say sưa. Cuối cùng cũng thổi xong khúc nhạc, dư âm vẫn lượn lờ quanh quẩn, âm hưởng vang lên không ngớt!
Diệp Phong bỗng nhiên từ trong thế giới mộng tưởng của khúc nhạc quay về thực tại, đã thấy Hoa Di đang si ngốc nhìn mình, trong đôi mắt xinh đẹp đã tràn đầy nước mắt.
Diệp Phong chấn động, run giọng nói: “Đại tỷ…. ngươi làm sao vậy? Có phải không thoải mái hay không?”
Hoa Di chậm rãi lắc đầu, nhẹ nhàng đứng dậy, đi đến phía trước cửa sổ, ngắm nhìn cảnh sắc bên ngoài, sâu kín nói: “Bảy năm! Bảy năm qua, ta chưa từng được nghe qua người khác thổi sáo!”
Thanh âm của nàng xa xăm, cõi lòng tràn đầy cảm xúc, lại có một chút ý vị ưu thương, cô tịch, giống như nhớ lại đoạn năm tháng khó quên cùng với một người nào đó.
Diệp Phong chấn động tâm thần, bước đến phía sau Hoa Di, run giọng nói: “Đại tỷ….”
Hoa Di nhìn hướng ra bên ngoài cửa sổ, một lúc lâu sau, mới chậm rãi xoay người, trong ánh mắt lộ ra một tia cảm giác thất thần, nhưng bộ dáng vẫn điềm tĩnh, bình thản như trước. Chỉ là trong mắt hiện lên một chút dị quang khác thường.
“ Thiếp thân, thất lễ!”
Ánh mắt của Hoa Di có chút ngượng ngùng liếc mắt nhìn Diệp Phong một cái, lại nói: “Công tử thổi khúc nhạc này, làn điệu hoan thai, vui thích, âm thanh kỳ diệu, khiến cho người khác như say như mê, thiếp thân chưa bao giờ nghe qua, không biết khúc nhạc mà công tử thổi tên là gì?”
“ Này…”
Chú ý
1 : nghĩa : Vốn dĩ cảnh vật muôn màu muôn sắc, nhưng hiện tại lại hoang tàn đổ nát
2: Sự tích về bài Lạc Thần phú : Tương truyền nàng Mật phi trong bài phú này chính là chỉ Chân thị 甄氏, một trong những tuyệt đại mỹ nhân đời Tam Quốc. Chân thị tên thật là Chân Lạc 甄洛 (có nơi nói là Chân Mật 甄宓). Đời xưa có câu "Hà Bắc hữu Chân Mật, Giang Nam hữu nhị Kiều" đủ để thấy sắc đẹp khuynh nước khuynh thành. Nàng vốn xuất thân phú hộ, được gả cho Viên Hy 袁熙, con trai của Viên Thiệu 袁紹. Sau trận Phì Thuỷ, Tào Tháo 曹操 diệt Viên Thiệu ở Nghiệp Thành, vì đã nghe đến sắc đẹp của nàng nên sai quân vào tìm kiếm, nhưng Tào Phi 曹丕 đã sai quân lui ra và tự vào bắt được Chân thị mang về, sau đó đã xin Tào Tháo cho cưới nàng làm vợ. Sau này Tào Phi lên ngôi Nguỵ Văn Đế (năm 220) thì nàng là hoàng hậu.
Tuy nhiên khi Chân thị về cung nhà Nguỵ, Tào Thực gặp nàng cũng si mê tha thiết, Chân thị đối với Tào Thực cũng có chút chân tình, nhưng về cơ bản đó chỉ là mối tình đơn phương vô vọng. Hôn nhân của Chân thị với Tào Phi cũng không đem lại hạnh phúc vì Chân thị không có tình cảm. Về sau Tào Phi lại sủng ái một phi tần khác là Quách thị 郭氏. Phần vì Chân thị bị Quách thị gièm pha, phần vì Tào Phi cũng nghi ngờ tình cảm giữ Chân thị và Tào Thực, nên đày Chân thị ra Nghiệp Thành rồi sau đó ép phải chết (năm 223), tiếp theo lập Quách thị làm hoàng hậu, con của Chân thị là Tào Duệ 曹睿 làm thái tử (sau trở thành Nguỵ Minh Đế).
Sau khi Chân thị chết, có lần Tào Thực vào cung, Tào Phi đem một số đồ dùng của Chân thị đưa cho, trong đó có chiếc gối ngọc chẩm. Tào Thực thấy vật nhớ người, khi trở về đất phong ở Quyên Thành, qua sông Lạc, đêm trú trong thuyền, mơ thấy nàng. Khi tỉnh dậy hạ bút viết bài "Cảm Chân phú" 感甄賦, chính còn gọi là "Lạc thần phú" này. Bài phú này, như trong phần nội dung có ghi rõ, chịu ảnh hưởng rất nhiều từ "Cao Đường phú" 高唐賦 và "Thần nữ phú" 神女賦 của Tống Ngọc 宋玉.