Phong hội đã tiến hành tới ngày thứ sáu, sẽ chẳng còn sự may mắn nào nữa, tinh anh ở các ngọn chư phong đều rất mạnh, ai cũng muốn dành lấy vị trí một trong mười sáu người mạnh nhất.
Đối thủ đầu tiên của Dương Chân lần này là Chu Khôi của Thiếu Hạo Phong, cũng là sư đệ của Pháp tông - Lục Càn Khôn. Vừa mới bắt đầu, Dương Chân toàn lực xuất thủ, chưa hết hiệp đầu đối thủ do không kịp phòng bị liền lập tức thảm bại. Thiên Tru lấp lóa hào quang bay tới sát cổ họng của Chu Khôi trong khi phi kiếm Thử Quân của anh chàng chỉ vừa mới được tế khởi, thật lâu sau đó chàng ta vẫn không thể tin nổi.
Ở bên ngoài, đám đệ tử Pháp tông cổ vũ trợ trận đang thanh thế kinh người, nháy mắt biến thành trơ như gà gỗ. Đạo tông đệ tử thì hoan hô rầm trời. Chiến thuật đánh nhanh thắng nhanh của Dương Chân đã giúp hắn trở thành người đầu tiên tiến vào vị trí mười sáu người mạnh nhất.
Sau khi Dương Chân thủ thắng thì lại chẳng cảm thấy vui vẻ chút nào, lẳng lặng rời khỏi sân đấu, từ trên hồng kiều lạc lõng bay tới lôi đài quẻ Khảm ở phía tây, trận đấu giữa hai vị sư tỷ sẽ được tiến hành vào trận thứ hai.
Lúc còn ở trên không bay tới chỗ lôi đài quẻ Khảm, đã thấy Lãnh Phong khí thế bừng bừng, trên tay chênh chếch phi kiếm Lãnh Nguyệt Nhận không giống đao cũng chẳng giống kiếm, thân hóa thành mị ảnh triển khai pháp quyết, phần lớn đều là những pháp quyết cận chiến liều lĩnh, từng chiêu từng chiêu đều hung hiểm cực kỳ.
Đối thủ mặc dù đối thủ bị động triển khai một màn kiếm quang phòng thủ có tu vi cũng không tệ, nhưng trước sự công kích lạnh lùng hiểm hóc của Lãnh Phong thành ra được chỗ này lại hỏng chỗ kia, thân hình dần dần rối loạn, mười thành tu vi chỉ phát huy được có ba bốn phần khiến không ít sư trưởng quan sát bên ngoài đều phải lắc đầu thầm kinh hãi sự điên cuồng kì dị của Lãnh Phong.
Sau cùng, Lãnh Phong bất thần quát lên một tiếng như sét nổ lưng trời, một đạo hào quang lạnh lẽo rạch trời phá tan hoàn toàn làm kiếm quang dày đặc rồi đánh thẳng vào hộ thân cương khí của đối thủ, đem lớp cương khí phá bung ra kéo theo một đường máu thắm, nháy mắt máu tóe ra như sương mờ.
Người kia bị bắn tung rớt ra khỏi lôi đài nằm trong vũng máu, sinh tử chẳng rõ.
Cả sân im phăng phắc, cả nửa ngày sau mời từ trong hoảng loạn tỉnh lại mà chạy tới cứu chữa, không ít người chửi bới Lãnh Phong tâm ngoan thủ loạt. Đối với Lãnh Phong thì coi như không nghe thấy, tiếng chuông quyết định vừa vang lên là chàng ta lập tức thu pháp bảo vào trong tay áo, chuyển người đi xuống sân.
Bên ngoài, một giai nhân áo trắng e lệ nghênh đón, chính là muội muội của Lãnh Phong, Lãnh Ngưng Sương.
Dương Chân xa xa ngó thấy Lãnh Phong nở một nụ cười hiếm hoi, trong lòng không khỏi kinh dị. Hắn lắc đầu mấy cái rồi đi về phía nam.
Trên hồng kiêu phía trên lôi đài quẻ Khảm, Dương Chân bất ngờ chạm trán Cơ Hương Tiên Tử đang đứng lẻ một mình, nàng ta đã thay một bộ đồ trắng tinh, khuôn mặt che bởi vuông lụa, mái tóc đen như tơ thả dài xuống thắt lưng, yểu điệu đứng trên hồng kiều trông thần bí xuất trần, khiến người ta không khỏi nảy ra ý muốn gỡ bỏ tấm khăn che mặt của nàng để ngắm nhìn chân diện mục.
Hồng kiều xung quanh có không ít người đang đi lên quan sát, nhưng không ai dám đến gần chỗ của nàng, tất cả đều tự giác tránh đi.
Nếu đổi là một đệ tử thông thường của Côn Lôn, cũng chưa chắc đã nhận ra Cơ Hương Tiên Tử vào lúc này, nhưng Dương Chân vừa nhìn một cái là đã biết ngay. Hắn nhìn xuống bên dưới, vòng đấu thứ hai còn chưa bắt đầu, bởi vậy quyết định qua chỗ Cơ Hương Tiên Tử nói chuyện mấy câu, hắn có đầy một bụng nghi vấn muốn hỏi nàng ta cho rõ.
"Hôm nay biểu hiện của ngươi cũng không tệ." Cơ Hương Tiên Tử không quay đầu lại, giọng nói tựa hồ như đang nói chuyện với bằng hữu khiến cho người ta không sao tưởng tượng ra ở thân phận của nàng ta mà lại có thể thân thiện đến vậy.
"Cơ tỷ tỷ, người cũng tới xem sư tỷ ta so tài sao?" Dương Chân đứng bên cạnh nàng gãi gãi đầu.
Cơ Hương tựa có tựa không đáp lời, đột nhiên nói: "Người của Thiên Phật Tự đến rồi, ngươi có biết không?"
Dương Chân nhớ lại tình huống hoang đường vài năm trước ở trên Vương Mẫu Phong, trong lòng tức thì nổi lên một trận cảm kích, liên tiếp gật đầu đáp: "Linh Bảo đệ tử của Phổ Tế đại sư đã nói với ta, sư phụ hắn muốn gặp riêng ta sau khi phong hội kết thúc."
Cơ Hương trầm ngâm giây lát, chuyển đầu ngó Dương Chân đầy vẻ hứng thú rồi lại nhìn con hồ ly trắng trên vai hắn, thần sắc có chút kì dị thốt: "Một năm không gặp ngươi, đã thay đổi tới mức tỷ tỷ suýt không nhận ra, nói xem ngươi đã gặp những chuyện gì nào?"
Dương Chân ngửi thấy mùi linh hương thoang thoảng ngay bên cạnh, trong lòng bất giác khẩn trương, từ nội tâm hắn hiểu rõ hắn vốn không có chút nào không tin vị Cơ tỷ tỷ này, có điều ngay cả sư phụ hắn cũng quyết giấu rồi, tự nhiêm cảm thấy có chút do dự.
Cơ Hương tựa hồ như nhìn ra điều gì nói: "Không được nói dối, phải nói thật cho tỷ tỷ biết."
Dương Chân bị con mắt tinh anh của nàng ta nhìn thấu, tức thì bối rối, đành đầu hàng đáp: "Ta gặp một người tên là... Mạc Thiên Ca tiền bối..."
"A!" Cơ Hương bật tiếng la, nhưng nhanh chóng trấn định lại. Dương Chân cảm thấy rõ ràng sự chấn động của nàng. Nàng ta trầm mặc hồi lâu mới nhỏ giọng nói: "Là gặp ở trong Luân hồi trận trên Song Tử Phong phải không?"
"Cơ tỷ tỷ, người cũng biết ư?" Dương Chân kinh ngạc.
"Nhất Kỳ biết, Nhất Nguyên cũng biết... tỷ tỷ rất nhiều năm trước cũng lén gặp qua ông ta, ông ta hiện tại vẫn ổn chứ?" Giọng nói của Cơ Hương có chút run rẩy.
"Hai mươi năm trước đã luân hồi nhân gian, ta gặp chỉ là thần thức tàn lưu của ông ấy..." Dương Chân hơi buồn rầu đáp.
Cơ Hương nghe thấy, hồi lâu không nói lời nào, nhưng Dương Chân cảm thấy rõ tinh thần của nàng rất mất bình tĩnh, điều này là cực kỳ hiếm thấy đối với người có tu vi cao như nàng. Hắn vốn định nói cho nàng biết hết tất cả, chợt lại thấy nàng gấp gáp thốt: "Tỷ tỷ có chuyện về núi trước, ngươi có rỗi thì sau này hãy tới gặp." Nói dứt không đợi Dương Chân phản ứng, thân hình liền trở thành mờ mịt rồi biến mất trên hồng kiều, không biết đi về hướng nào.
Dương Chân gãi gãi đầu cảm thấy rất khó hiểu, lẽ nào Cơ Hương Tiên Tử cùng Mạc Thiên Ca tiền bối còn có giao tình đặc biệt?
Lúc này trong tâm hắn đột nhiên truyền tới giọng nói của Bạch Tiêm Tình: "Nữ nhân đó năm xưa lúc còn là một nha đầu, có cảm tình rất tốt với Thiên Ca, không ngờ ngươi cũng quen ả, ai..."
Dương Chân kinh ngạc, còn chưa kịp chấn tĩnh tâm tư đang phiền loạn thì bên dưới nổi lên một trận ồn ào.
Trận tỷ thí giữa hai kiều nữ của Ngọc Tiêu Phong đã chính thức bắt đầu.
Bên ngoài lôi đài có tới bốn năm trăm người đứng bao quanh ba bốn vòng chật như nêm, có thể nói không ít hơn một phần ba số người tham gia phong hội đã tụ tập lại đây, đệ tử các tông đều thầm cảm thấy thích thú với trận so tài này. Nguyên nhân lại khiến người ta khóc cười không xong.
Trong Tiên phủ vốn nam nhiều nữ ít, trừ Tê Hà Phong quy định nghiêm mật là có hơn trăm nữ đệ tử, các chư mạch chỉ vẻn vẹn có mấy nữ đệ tử là cùng. Nếu xét về mỹ mạo thì tỷ muội Tiêu Thanh Nhi, Tiêu Nguyệt Nhi đích xác có thể tiếu ngạo quần anh, có điều môn bài của Ngọc Tiêu Phong cũng rất cao, còn có phu phụ Tiêu Vân Vong trấn thủ, đương nhiên những đệ tử cho dù có tâm dòm ngó cũng không dám lỗ mãng.
Hơn nữa còn có Cơ Hương Tiên Tử, tôn chủ Thánh Tông thần bí nhất ở tận Vương Mẫu Phong, đạo pháp cao thông không thể dò, thánh khiết tuyệt mỹ nghiêng cả giới tu chân, đệ tử yêu của bà ta, ai dám chọc vào?
Duy chỉ có kỳ phong hội của Côn Lôn mười năm một lần, đám đệ tử trẻ tuổi mới có dịp tạm bỏ việc đả tọa luyện công khô khan mà bay nhảy, sung sướng thoát ly khỏi cảm giác khổ ải, nhiệt tình sôi sục, ngay cả sư trưởng các tông cũng không có cách nào ngăn trở. Chỉ cần không có quá trớn phạm luật thì đại đa số cũng mắt nhắm mắt mở mà dung cho bọn họ thoải mái một phen.
Đứng trên lôi đài, hai tỷ muội Tiêu Thanh Nhi và Tiêu Nguyệt Nhi tà tà đối mặt, y phục hai màu xanh phỉ thúy và máu tím rõ ràng phân biệt, dưới sự đề tụ pháp lực của hai nàng, mái tóc sổ tung nhè nhẹ bay như làn mây đang phiêu động dưới chân, tựa hồ như hai nàng tiên hạ xuống phàm trần.
Tỷ muội gà nhà đá nhau thì cũng đành chịu, chuyện này trên mặt của Tiêu Thanh Nhi cũng không lộ ra biểu tình gì. Nhưng Tiêu Nguyệt Nhi thì chân đạp tinh bộ, tay bắt kiếm quyết chênh chếch chỉ ra sau, thủ thế sãn sàng, khuôn mặt luôn tươi cười của nàng tỏ ra lạnh lùng hiếm thấy, kiêu ngạo vô cùng.
Trên hồng kiều, Dương Chân đứng ngoài quan sát, hai tay ôm lấy đầu không nỡ nhìn xuống dưới. Hắn biết lần này Tiêu Nguyệt Nhi đã mang lòng sắt đá, nhất định phải phân cao hạ với tỷ tỷ. Hai nàng bất luận thắng thua thế nào mà để tổn thương đến tình cảm, thì hắn cũng đều không muốn.
"Đinh!" Cái chuông đồng nhỏ trong tay Trưởng lão rung lên.
"Tiêu Thanh Nhi tinh thần rúng động, đành đưa tay chầm chậm bắt kiếm quyết nhưng lại thả ra, hai mắt mở lớn. Trong khi đó Tiêu Nguyệt Nhi ở phía đối diện đã tế khới Linh Tê Kiếm vô thanh vô tức.
"Thanh tỷ, hơn mười năm nay, hai tỷ muội chúng ta đã giao thủ vô số lần, ngươi chưa từng thắng được ta, ta chưa từng thắng được ngươi. Ta cũng không biết ngươi có ý nhường Nguyệt Nhi hay không, bởi vậy lần này Nguyệt Nhi sẽ toàn lực xuất thủ, Nguyệt Nhi muốn biết rốt cục ta thua ngươi ở điểm nào."
Tiêu Nguyệt Nhi tựa hồ đã quyết tâm kiên định, lại tựa hồ như đang thuyết phục chính mình, cũng tựa hồ đang thuyết phục Tiêu Thanh Nhi đấu một trận toàn lực. Tiêu Thanh Nhi nghe thấy những lời quả quyết của muội muội thì không ngừng lắc đầu, nàng ta không tế khởi phi kiếm chỉ tuột ra một đôi vòng ngọc phát ra ánh sáng màu xanh lục lóng lánh.
Ở trên vân thai lơ lửng bên trên lôi đài, phu phụ Tiêu Vân Vong đều đang nhăn nhó ngó hai tỷ muội nhưng cũng chỉ đành đợi xem kết quả.
"Một năm qua, Nguyệt Nhi cùng ta khổ tu Phi Tiên Quyết, Thanh Nhi đi Vương Mẫu Phong cho dù học được pháp thuật của Thánh Tông chỉ e nhất thời cũng khó mà thắng được Nguyệt Nhi. Sợ là sợ tính tình Nguyệt Nhi bướng bỉnh, hai người nhỡ có ai sơ sảy..." Phương Lam nói đầy vẻ ưu phiền.
"Nàng thật còn không hiểu hai đứa nó hay sao?" Tiêu Vân Vong tuy có vẻ lo nhưng vẫn không khẩn trương.
Phượng Lam còn chưa đáp lời, trên lôi đài đã có biến hóa. Một tiếng rít xé gió sắc bén vang lên, Linh Tê kiếm phóng ra như sấm sét, phi kiếm đã bay ra ngoài năm trượng, cương phong vân khí ở đằng sau mới kịp nổi lên ầm ầm.
"Đinh..." tiếng vang lanh lảnh không ngừng phát ra, phi kiếm đánh vào trong cái vòng màu xanh vừa phóng lên lập tức bị một luồng pháp lực vô hình ngăn lại giữa chừng không. Dưới sự giao kích của pháp lực, từng gợn sóng lăn tăn tỏa ra ngoài từ nhỏ tới lớn.
Cứ giằng co như vậy nửa khắc, ánh mắt Tiêu Nguyệt Nhi chợt phát sắc lạnh, quát một tiếng biến đổi kiếm quyết. Linh Tê như phấn chấn hẳn lên liên tiếp lóe sáng tạo thành một đóa kiếm ảnh như bông sen trắng xoay tròn. "Đinh! Đinh! Đinh!..." Liên tục đánh vào vòng sáng, ánh bích quang chớp nháy chói mắt, Linh Tê kiếm đột nhiên thoát khỏi sự khống chế của vòng sáng bay vọt lên không.
"Tại sao lại thủ? Tại sao không xuất kích?" Tiêu Nguyệt Nhi lớn giọng hỏi.
"Nguyệt Nhi, pháp thuật của Thánh Tông không tranh với đời, tỷ tỷ cũng không tranh với ngươi..."
"Thánh Tông, lại là Thánh Tông, tiếp chiêu!"
Tiêu Nguyệt Nhi vẻ mặt lạnh lẽo như băng, quát lên một tiếng huy kiếm quyết, Linh Tê Kiếm như có thần ứng rít lên lanh lảnh phát ra ánh sáng chói mắt. Một luồng phân quang xông lên tận trời cao rồi mới đổ vụt xuống lôi đài.
Trong tiếng nổ ầm ì, từ trên trời bung ra hàng trăm ngàn đạo lưu tinh xé gió, cực kỳ rực rỡ từ bốn phương tám hướng trùm xuống Tiêu Thanh Nhi trên sân. Đúng lúc trăm ngàn đạo lưu tinh giao nhau, cặp vòng liền rời tay áo nối đuôi nhau bay lên, những vòng ánh sáng màu xanh lục từng đạo phát ra, đạo sau mạnh hơn đạo trước trùng trùng bao phủ Tiêu Thanh Nhi trong phạm vị ba trượng bảo vệ kín kẽ mưa gió cũng không lọt.
Những luồng lưu tinh đỏ chóe ầm ầm đánh lên vòng sáng tựa hồ như vạn con ngựa cùng đạp vó, ngàn chiếc trống cùng dồn âm. Tiếng nổ ùng ùng dày đặc phát ra, từng cuộn quang mang bị đánh phá như sóng cồn tỏa ra xung quanh cuốn theo cả mây khói ở khắp lôi đài. Tất cả mọi người đều không tự chủ được phải lùi lại một bước, mặc dù áp lực ở bên cạnh Vân Tiêu đấu trận đã giảm đi rất nhiều.
Khi sóng mây bình ổn trở lại, hai nàng cùng xuất hiện thân hình. Hai vòng sáng khổng lồ màu lục vẫn xoay chuyển quanh người Tiêu Thanh Nhi còn Linh Tê Kiếm thì đã bay trở về lơ lửng bên trên đầu Tiêu Nguyệt Nhi vẫn đang điều tức, ánh sáng phát ra có chút ảm đạm.
"Hay!" Bên ngoài có người cao giọng hoan hô.
Tức thì âm thanh ồn ào cả lên. Hai nàng một công một thủ đều phi thường ngoạn mục, đệ tử các tông đều không khỏi hoan hô reo hò. Đặc biệt hơn nữa là sự tái hiện của Cửu Diệu Phi Tiên Quyết đang rất nổi tiếng tại kỳ phong hội lần này, càng khiến cho người ta mong mỏi được chứng kiến tận mắt từng chỗ vi diệu của pho kiếm quyết rồi thầm tự vấn xem mình nếu gặp cảnh đó thì phải ứng đối thế nào.
Cao cao trên hồng kiều, Dương Chân thấy Phi Tiên Quyết do Tiêu Nguyệt Nhi thi triển so với mình lại có khác biệt rất lớn thì lập tức có sở ngộ. Hắn có chút thầm lo thay cho Tiêu Thanh Nhi, nếu chỉ cố thủ suốt ngộ nhỡ sơ xảy phân nào thì hậu quả thật khó mà lường được.
Tiêu Nguyệt Nhi nháy mắt đã bình ổn hơi thở, triệu hồi Linh Tê rồi đột nhiên bay vọt lên cao, người với kiếm hợp làm một hóa thành đạo quang ảnh màu tím lao thẳng vào Tiêu Thanh Nhi.
Ngọc kiếm hóa thành một bóng tím nhạt kéo dài trùng trùng chém lên đôi vòng ngọc tùy lúc lại bay ra khỏi tay áo, tinh mang tóe ra xung quanh, tiếng choang choang liên miên khiến cho mọi người ở bên ngoài cảm giác như có thanh la gõ ngay vào tai. Ái nữ của người lấy kiếm pháp mà thành danh như Tiêu Vân Vong sao lại có thể sử dụng kiếm thuật tấn công liều mạng như vậy.
Ngọc kiếm của Tiêu Nguyệt Nhi lại theo thân pháp thoắt tiến thoắt lui như mây khói của nàng mà biến đổi tấn công vào cặp vòng xoay chuyển của Tiêu Thanh Nhi dày đặc không một chỗ hở. Tức thì vòng sáng bay múa đầy trời, kiếm quang như sấm sét, hoa kiếm như lưu tinh đánh vào màn sáng của cặp vòng. Tiếng vang liên tiếp nổ ra như bắp rang vọng khắp vân tiêu.
Bên ngoài người xem cảm thấy như nghẹt thở, quên cả reo hò chỉ chăm chú nhìn trận đấu biến chuyển.
"Uỳnh...!" Đột nhiên một chiếc vòng tìm được khe hở phản kích thẳng vào lưng thanh ngọc kiếm của Tiêu Nguyệt Nhi, một luồng sức mạnh âm nhu nhưng phi thường cường đại ập tới bám chặt khiến thân hình của nàng ta phải chậm lại, tóc và y phục tung bay phần phật giữa chừng không.
Thế nhưng trong lúc Tiêu Nguyệt Nhi bị giữ lại, thì chiếc vòng còn lại đã từ trong tay Tiêu Thanh Nhi phóng ra, bay quanh một vòng trong không trung rồi lao tới Tiêu Nguyệt Nhi, tiếng gió rít lên ầm ầm. Rõ ràng nếu không đánh trúng vào Tiêu Nguyệt Nhi thì nhất định sẽ không dừng lại.
"Ta không thể thua!" Tiêu Nguyệt Nhi hét lớn buông tay thả chuôi kiếm Linh Tê, lắc thân nhanh chóng lùi lại, đồng thời bắt ngón tay niệm động chân quyết sử dụng sức của phi kiếm tăng tốc đánh thẳng vào luồng sức mạnh của vòng ngọc đang kìm giữ nàng.
Trong khi đó chiếc vòng còn lại đã bay vòng ra đằng sau rồi đánh ngược lại sau lưng nàng. Tất cả mọi người bên ngoài đều nhìn thấy rõ ràng, đồng loạt như ngừng thở. Phu phụ Tiêu Vân Vong cũng đã chuẩn bị xuất thủ.
Trong lúc chỉ mành treo chuông, Tiêu Nguyệt Nhi vừa kịp khoa tay phất tay áo ra phía sau. "Bùng!" Ống tay áo bị đánh nát tới hơn bốn tấc, vải vụn tung bay đầy trời như bươm bướm, đồng thời ngọc hoàn cũng như chịu một đòn rất nặng bật ra khá xa.
"Ư..." Tiêu Thanh Nhi tinh thần như có mối liên kết với vòng ngọc, há miệng phun ra một bụm máu, nhanh chóng bị sức lạnh của ngọc kiếm tỏa ra đóng kết thành huyết băng rồi vụn ra như bụi. Còn chiếc vòng ngọc phía trước thân hình của nàng ta đang chống lại phi kiếm cũng từng chút bị đẩy lùi tới sát ngực. Đột nhiên chiếc vòng ngọc bị chấn bay đi, hơi lạnh xuyên vào tim phổi, hàn khí đóng kết toàn bộ thân thể, mũi kiếm đâm thẳng vào lồng ngực nàng.
"Thanh Nhi!", "Sư tỷ..."
Từ trên cao vọng xuống tiếng la kinh hãi, một đạo kim quang như từ trong hư không, cương phong vừa nổi thì đã phi độn đến giữa hai nàng.
Không ai có thể ngờ mũi ngọc kiếm mà Tiêu Nguyệt Nhi điều khiển chỉ cách ngực của tỷ tỷ một phân thì ngừng lại trong khoảnh khắc. Dương Chân ra tay sau mà tới trước, Thiên Tru cùng lúc quét vào Linh Tê, cương phong ào ạt phát ra khiến cho hai nàng đứng không vững, suýt nữa thì rớt xuống bên dưới.
Bên ngoài náo động một hồi, lớp lớp nhìn quanh ngơ ngác như muốn tìm xem kẻ phá rối đang ở đâu.
Trong lúc nguy hiểm, tiềm lực Dương Chân bạo phát đạt tới cảnh giới ngự kiếm Thần niệm như nhất trước nay chưa từng có, dùng đặc tính vượt ra khỏi ngũ hành của Thiên Tru phá không lao thẳng đến đương trường, lúc đó mới phát hiện mình xuất thủ là thừa liền khởi niệm thu hồi Thiên Tru. Thế nhưng lại không có được cảm giác như lúc trước thành ra Thiên Tru tuy nhanh như chớp giật vẫn để lại ánh vàng thành tung tích bị mọi người nhìn thấy.
Bên ngoài lôi đài, đám người đều chú ý tới kẻ vừa xuất thủ đang đứng trên hồng kiều. May mà tiếng chuông của trưởng lão đã rung lên, sự chú ý của mọi người mới quay trở lại sân đấu.
"Ngọc Tiêu Phong, Đạo tông đệ tử Tiêu Nguyệt Nhi thắng!"
Trên lôi đài, hai nàng đứng trân nhìn nhau hồi lâu, không ai nghe thấy tiếng trưởng lão nói gì. Tiêu Thanh Nhi do tổn hao quá độ mà thụ thương không nhẹ thân thể mềm oặt lảo đảo muốn ngã, nhưng lại được Tiêu Nguyệt Nhi đưa tay đỡ dậy rồi rụt tay lại ngay. Tiêu Thanh Nhi loạng choạng một chút rồi cũng đứng vững lại được.
Tiêu Nguyệt Nhi cúi đầu lí nhí thốt: "Ai cần ngươi nhường ta?"
Tiêu Thanh Nhi ngẩng đầu nhìn lên bóng hình cô độc trên hồng kiều một cái, khẽ lắc đầu, rồi hữu khí mà vô lực triệu hồi song hoàn bị rớt ở góc đài, chỉnh đốn lại y phục chầm chậm bước xuống, bước chân hết sức uể oải.
Tiêu Nguyệt Nhi ngẩng đầu rồi chợt đưa cánh tay lộ ra quá nửa phô làn da tuyết bạch như với theo tỷ tỷ, đối với những tiếng gọi của đồng môn quen biết ở bên ngoài coi như không nghe thấy. Đây chính là kết quả mà nàng mong đợi hay sao? Nàng tự hỏi mình như vậy.
Đám người bên ngoài cũng dần dần tản đi, phu phụ Tiêu Vân Vong cùng với Bá Vân Đình cũng vừa kết thúc tỷ thí đang đứng trên sân đón lấy Tiêu Thanh Nhi đang lui xuống. Phượng Lam khẩn trương kéo lấy nàng ta hỏi ngắn hỏi dài, nhưng thấy thương thế của nàng ta không có gì đáng ngại lúc đó mới yên tâm.
Bá Vân Đình mỉm cười đi tới bên an ủi: "Tam sư muội, đại sư huynh lỡ mất cơ hội không được thấy đấu pháp tinh diệu của hai muội."
Tiêu Thanh Nhi trước tiên hành lễ với phụ mẫu rồi mới nói: "Vừa mới thấy tiểu sư đệ, hắn tỷ thí thế nào rồi?"
Bá Vân Đình a lên một tiếng, ngẩng đầu ngó lên. Tiêu Vân Vong liếc Phượng Lam rồi khua tay nói: "Chân nhi và Phong nhi đều thắng rồi, đáng tiếc Vân Đình..." Ông chưa từng đích thân tới xem từng trận so tài, nhưng vẫn đều nắm rõ cục thế của toàn bộ Vân tiêu đấu trận.
Bá Vân Đình không khỏi bẽn lẽn, cười đáp: "Ngọc Tiêu Phong có tới ba người tiến vào vị trí mười sáu người mạnh nhất, e rằng chỉ có Thái Hạo Phong mới so nổi thôi."
Lúc này Sở Thắng Y toàn thân ngọc bào phiêu dật bước tới.
"Thanh sư muội, sư huynh tới muộn quá, không kịp trợ trận cho nàng, thương thế của nàng không việc gì chứ?"
"Đa tạ Sở sư huynh quan tâm, không có gì đáng ngại, Thanh Nhi còn phải chúc mừng sư huynh ra trận đắc thắng, tiếng thẳng tới vị trí cao nhất." Tiêu Thanh Nhi nở một nụ cười, tựa hồ vừa rồi căn bản chưa từng thua trong trận so tài.
"Phong hội lần này cao thủ như mây, Sư huynh cũng là đi được bước nào hay bước đó thôi." Sở Thắng Y đĩnh đạc hướng về phía phu phụ Tiêu Vân Vong và Bá Vân Đình hành lễ, sau đó mới đáp lời Tiêu Thanh Nhi.
"Nguyệt Nhi, tay của ngươi?" Tiêu Nguyệt Nhi cố gắng đè nén tâm tình rồi cũng bước xuống lôi đài, Phượng Lam tiến lên tóm lấy tay nàng xem xét. Hai nữ nhi đều là máu thịt của bà cả.
"Mẹ, không sao, Nguyệt Nhi về núi trước thay y phục." Tiêu Nguyệt Nhi nhìn tỷ tỷ ở bên cạnh một cái rồi hấp tấp bỏ đi.
Dương Chân lúc này mới từ hồng kiều bước xuống, nhìn thấy sư phụ cùng mọi người ở gần đó, vốn định tới an ủi Tiêu Thanh Nhi một lát nhưng chợt thấy Sở Thắng Y ở đó cùng nàng trò chuyện tương đắc khiến hắn không khỏi tràng cảnh chập tối hôm qua, trong lòng đau đớn nghiến răng chuyển mình bỏ đi.
Lúc chính ngọ là thời điểm kết thúc chọn ra mười sáu người cuối, lại do trưởng lão tiến hành bốc thăm phân cặp. Phong hội thành ra cũng đã tiến vào giai đoạn hoành tráng nhất. Những trận long tranh hổ đấu triển khai trên tám lôi đài càng thêm ác liệt.
Sau giờ ngọ thì phong hội chiếu theo lệ dừng nghỉ một canh giờ, các đồng đạo phương xa được mời tới Côn Lôn chủ phủ Hạo Thiên Điện để nghỉ ngơi, đồng thời ba mươi sáu Côn Lôn đệ tử của vòng vừa rồi cũng được đặc biệt xắp xếp tới đó để cùng giao lưu với đồng đạo.
Dương Chân cũng theo Tiêu Vân Vong đến, vừa vào điện không lâu thì Tiêu Vân Vong đã cùng với Ngụy Nguyên Quân chưởng môn Thái Nhất Môn đi đâu chẳng rõ, mặc cho hắn làm gì thì làm. Hắn đứng tại một góc của đại điện nhàm chán những người chạy qua chạy lại túm năm tụm ba. Bọn họ tựa hồ nói không hết chuyện, mỗi người đều trao đổi những chuyện kỳ thú kỳ tích ở mỗi nơi. Chẳng có ai lý gì tới hắn cả.
Còn thầy trò Phổ Tế đại sư của Thiên Phật Tự thì sớm đã bị đám trưởng lão nhàn vân dã hạc mời vào trong nội viện, nói là phải chiêu đãi một phen.
Duy chỉ có cảnh vật phía trước điện là tươi đẹp, rực rỡ một màu. Lạc Anh Tiên Tử của Cô Xạ Kiếm Phái cùng đệ tử Lãnh Ngưng Sương đứng ở giữa, Phượng Lam Tiên Tử dẫn ái nữ Tiêu Thanh Nhi cùng Tử Hà Sư Thái của Tê Hà Phong và đại đệ tử Huyền Tố tạo thành một vòng xung quanh, cười nói tự do. Nữ nhân nói chuyện phiếm, nhan sắc mỗi người một vẻ đều tập trung cả một chỗ, yểu yểu điệu điệu, luôn thu hút ánh mắt của các môn nhân.
Trong đó ba vị sư trưởng đều đã đạt cảnh giới Bách Linh trở lên, pháp thuật tiên gia đã đạt tới sâu dày đương nhiên có thể trụ nhan bất lão kéo dài tuổi xuân, đám phàm tục không có cách nào so sánh được.
Ánh mắt Dương Chân rơi về chỗ Tiêu Thanh Nhi, chỉ thấy nàng yên lặng đứng bên sư nương, thi thoảng lại khẽ cười đáp ứng, trong lòng hắn thầm nghĩ hai tỷ muội Tiêu Thanh Nhi tuy tính cách khác nhau nhưng đều có thể rất nhanh hòa nhập với người khác.
Đột nhiên Tiêu Thanh Nhi như có cảm giác, ngoảnh đầu nhìn về phía góc điện nơi Dương Chân đang đứng, ánh mắt của hai người giao nhau giây lát rồi cùng chuyển qua chỗ khác, tựa hồ như né tránh đối phương.
Lúc này lại nghe thấy Tử Hà Sư Thái nói với Phượng Lam: "Phượng sư muội, chiều nay Huyền Tố hình như là sẽ giao thủ với Dương Chân của Ngọc Tiêu Phong, muội thấy sao?"
Phượng Lam cười cười nói: "Chân nhi đạo hạnh còn nông, sao có thể so với Huyền Tố được, Sư tỷ đừng đề cao nó quá."
Huyền Tố cúi đầu đứng sau lưng Tử Hà Sư Thái nghe vậy liền ung ung nói: "Phượng sư thúc nói đùa rồi, Dương sư đệ tỷ thí đệ tử đã từng thấy qua, đệ tử cũng không nắm chắc được bao nhiêu đâu."
Dương Chân nghe cảm thấy khó chịu, ánh mắt quay sang tập trung vào Lãnh Ngưng Sương ở bên Lạc Anh Tiên Tử, vựa vặn nàng ta cũng quay đầu lại, thấy Dương Chân nhìn mình, sắc mặt liền đỏ ửng e thẹn gật đầu. Đang định quay đi lại thấy Dương Chân đưa tay vẫy vẫy, ý gọi nàng qua.
Lãnh Ngưng Sương do dự giây lát rồi nhỏ giọng nói mấy câu với sư phụ, sau đó rời khỏi vân án đi tới chỗ Lãnh Phong đang ngồi ngẩn ngơ cách Dương Chân không xa chào hỏi mấy câu ròi mới ngập ngừng ngồi cạnh Dương Chân không xa, tỏ vẻ cực kỳ tinh ý.
Thấy hai người có hành động khác thường, Lãnh Phong đặc biệt đưa ánh mắt cảnh cáo với Dương Chân, tựa hồ muốn nói tiểu tử ngươi không được khi phụ muội muội ta.
"Sư... sư huynh, tìm ta có chuyện gì?" Lãnh Ngưng Sương cúi đầu hỏi nhỏ.
"Nếu cảm thấy không thích, ngươi có thể gọi ta là sư đệ, hắc hắc." Dương Chân mấy ngày qua đều thấy vẻ quan tâm của Lãnh Phong đối với nàng ta, nên đặc biệt trêu chọc một chút.
"Ngươi biết vậy thì tốt." Lãnh Ngưng Sương trầm mặc giây lát, giọng nói có vẻ ai oán.
Dương Chân đột nhiên nín cười, bên tai cảm thấy Lãnh Phong vừa trừng mắt nhìn hắn một cái lành lạnh.
"Có gì đáng cười, nghe Thanh Nhi và Nguyệt Nhi sư muội nói, ngươi bình thường tại Ngọc Tiêu Phong rất thật thà, ngươi... sao lại khi phụ ta như vậy?" Thấy Dương Chân có vẻ dễ, lại có ca ca ở bên, gan mật của Lãnh Ngưng Sương hình như cũng to thêm một chút, dám nhìn thẳng Dương Chân, bất quá ánh mắt của nàng lại nhìn vào con hồ ly trắng nhỏ trong lòng hắn.
"Là tại vì Sương sư muội quá dễ thẹn thôi, ta rất thích nhìn thấy bộ dạng e thẹn như vậy của sư muội." Dương Chân nhấc Tiểu Bạch đặt vào lòng Lãnh Ngưng Sương, cười nói.
Lãnh Ngưng Sương tức đến không nói lên lời, tỷ mỉ vuốt ve Tiểu Bạch, lộ ra một nụ cười quan tâm rất thuần khiết, giống như một tạo vật hoàn mỹ khiến cho bao nỗi lòng của Dương Chân cũng dần dần bình tĩnh trở lại.
"Sương sư muội, nghe nói trên Cô Xạ Tiên Sơn có một ngọn núi gọi là Phiêu Diêu Phong cực cao cũng cực đẹp, có thể nhìn ra tận biển lớn, có phải hay không?" Dương Chân không muốn đẩy nàng vào thế quẫn, cố ý tìm chủ đề khác.
"Ừm, mạn phía đông Cô Xạ Tiên Sơn chính là biển lớn, núi và biển liền nhau, cảnh vật tương ứng, khi mặt trời mọc là đẹp nhất, sư huynh có cơ hội, nhất định phải đi xem đấy." Lãnh Ngưng Sương thật thà gật đầu nói.
"Tốt, tương lai sư huynh nhất định đi Cô Xạ Sơn tìm muội đi xem mặt trời mọc! Phải rồi, nhị sư huynh của ta với muội là huynh muội ruột, hai người sao lại một lên Cô Xạ Sơn, một lên Côn Lôn Sơn vậy?" Dương Chân đối vấn đề này có chút khó hiểu.
Không hiểu vì sao, Phương Lam và Lạc Anh hai vị tiên tử không hẹn mà cùng dỏng tai lắng nghe, tựa hồ đối với vấn đề mà Dương Chân đề cập rất có hứng thú.
Lãnh Ngưng Sương len lén liếc ca ca một cái, thần sắc thoáng vẻ buồn nói: "Năm xưa Tiêu sư bá cùng sư phụ của Sương nhi cùng vân du biên thùy phương bắc, vừa vặn cứu được Sương nhi và ca ca khỏi tay kẻ ác, cha mẹ đã bị ác nhân hại thảm, chỉ còn lại hai huynh muội. Bởi vậy chúng ta mới chia ra đi theo Cô Xạ Sơn và Côn Lôn Sơn."
Dương Chân thầm than nguyên nhân thì ra là vậy, không khỏi cảm thán thốt: "Thân thế của Sương sư muội so với ta cũng chẳng khác bao nhiêu..." Nói đoạn ngữ điệu liền thay đổi trở thành hơi mơ hồ: "Nghe đại sư huynh nói Sư phụ năm xưa vân du tứ hải, một mình một kiếm đánh khắp anh hùng thiên hạ, hào hùng biết mấy, khí khái biết mấy."
Lãnh Ngưng Sương mỉm cười xinh đẹp đáp: "Phải, sư phụ cũng thường kể cho muội về những truyền kỳ sự tích của Tiêu sư bá."
Dương Chân ngạc nhiên hỏi: "Sư phụ ta cùng Lạc Anh Tiên Tử, tức là sư phụ của muội giao tình nhất định rất tốt phải không?" Hắn nói đến đây đột nhiên cảm thấy có một tia nhìn rất sắc bén chiếu tới, ngẩng đầu thấy ngay sư nương Phượng Lam vừa mới thu hồi ánh mắt.
Lãnh Ngưng Sương lại không cảm thấy gì, gật đầu đáp: "Sư huynh có thể kể chuyện của huynh cho ta nghe không?"
"Chuyện của ta?"
Dương Chân sững người, hắn còn chưa hoàn hồn vì cái liếc xéo của sư nương, "Ta, sư huynh có gì hay để nói đâu cơ chứ."
"Nói chuyện gì?" Tiêu Nguyệt Nhân tách khỏi sự đeo bám của mấy đồng đạo, ngồi phịch xuống giữa hai người, thần tình thản nhiên, tựa hồi đã khôi phục lại như thường.
hết chương 43