Xuy!
Lại một mùi khét lẹt từ trong lò luyện đan bay ra đầy tràn cả gian phòng.
Tả Mạc phì phò thở gấp, mồ hôi như tắm men theo gò má uốn lượn chảy xuống. Lần thứ hai vẫn thất bại! Lần này hắn kiên trì liên tục ba canh giờ vậy mà đành mất công không làm được gì. Mở lò luyện đan ra, bã dược bên trong cháy đen, tâm tình Tả Mạc rất bực bội. Nhưng giờ hắn mệt muốn chết chỉ đành giương mắt ra nhìn ngao ngán.
Cho đến tận gần đây hắn vẫn đinh ninh luyện đan là việc nhàn hạ tiêu sái, không nghĩ tới lại tốn sức thế này. Khu khu Tích Cốc hoàn đã khó thế này, sau này đến khi luyện linh dược cao cấp chẳng phải vắt cạn linh lực mình đến chết sao?
Lần thứ hai thử nghiệm đem lại cho hắn lĩnh ngộ so với lần đầu tiên càng thêm khắc sâu. Suy đoán lần trước không sai, luyện đan đối với hắn còn quá xa lạ, trong quá trình đưa linh lực vào lãng phí rất nhiều. Nếu tu vi hắn lên đến Trúc Cơ thì tự nhiên luyện chế Tích Cốc hoàn này là chuyện nhấc tay nhấc chân, cho dù có lãng phí chút linh lực cũng không thành vấn đề. Nhưng đối với Luyện Khí chín tầng chỉ cần hơi không cẩn thận, linh lực sẽ không đủ.
Án chiếu theo thuyết pháp trong ngọc giản, cả quá trình luyện chế mất ít nhất năm canh giờ.
Nói cách khác hắn cần phải kiên trì năm canh giờ, mà hiện tại chỉ được ba canh giờ, sai lệch còn rất lớn. Tuy có linh mạch trong thạch thất nhưng tăng trưởng linh lực là một quá trình tích lũy chậm chạp, xem ra chỉ có thể đem phương hướng đặt trên khống chế linh lực thôi.
Một lát sau, khí tức Tả Mạc dần dần bình ổn trở lại, đầu óc cũng khôi phục tỉnh táo.
Tử tế suy nghĩ lại, kỳ thật tại phương diện khống chế linh lực hắn không yếu chút nào, 《 Tiểu Vân Vũ quyết 》 cần có năng lực khống chế năng lực khá tốt mới được. Tuy hắn đột phá tầng thứ tư hơi mạc danh kì diệu (khó hiểu) nhưng phương diện khống chế linh lực đích thực không phải là vấn đề quá lớn.
Suy xét một hồi Tả Mạc cảm thấy mình đối với luyện đan vẫn quá lạ lẫm. Nhưng nếu muốn làm quen vậy thì mất bao nhiêu nguyên liệu mới đủ đây? Mười phần tài liệu trước mặt này liệu có thể đủ cho mình quen thuộc hay không? Hơn nữa nhiệm vụ đến cuối tháng phải giao ra năm viên Tích Cốc tám chín phần mười chắc không hoàn thành nổi.
Nghe nói, lúc sư phụ mới thu nhận đệ tử thường thường đầu tiên là lập uy trước đã. Ngô, chẳng lẽ đây là sư phó mặt lạnh muốn lập uy với mình?
Hắn băn khoăn suy nghĩ vẩn vơ.
Về đến Tây Phong tiểu viện, ngay cả tâm tình ăn cơm chiều hắn cũng không có, sau khi đả tọa khôi phục lại linh lực thì leo lên nóc nhà, tiếp tục suy xét con đường luyện đan.
Ánh trăng như nước, từng vệt sáng vàng trải đều trên sơn cốc đầy vẻ lung linh huyền ảo, Hỏa Uế nhạn bên cạnh Tả Mạc yên lặng đầu gục xuống. Cạnh chân Tả Mạc hắc kim trùng đang bò đi bò lại, sau khi đạt tới tứ phẩm linh tính của nó bạo tăng lúc nào cũng quấn quít bên cạnh Tả Mạc.
Bỗng nhiên, Tả Mạc loáng thoáng nhìn thấy có thứ gì đó đang bay đến đây, vội ngẩng đầu lên nhìn về miệng cốc.
Trong bóng đêm một con tiểu thiên hạc màu hồng thướt tha bay đến.
Tả Mạc hơi hơi chột dạ, da đầu phút chốc trở nên tê dại. Luyện đan, linh lực…hết thảy đều bị hắn ném ra ngoài chín tầng mây, trong đầu chỉ còn một ý niệm: Đáng chết, nữ nhân điên này lại tới đây làm gì?
Y hệt như trước kia, hạc giấy màu hồng ưu nhã mở ra trước mặt Tả Mạc.
"Gia, ngươi có nhớ nhân gia hay không? Hì hì, nhân gia rất là nhớ ngươi nha."
Nhìn hạc giấy trôi nổi trước mắt mình, trong lòng Tả Mạc giận run, tâm tình cực kỳ kích động rất muốn trực tiếp một cước đem nó đá bay khỏi Vô Không sơn!
Bình tĩnh, phải bình tĩnh!
Cố gắng kềm chế cơn điên như có ma quỷ xúi dục cứ chực trào ra trong lòng, trong miệng Tả Mạc không cam tâm thổ ra một chuỗi mắng chửi cực kỳ ác độc: "Nữ nhân điên! Ngươi không được chết tử tế! Ngươi ăn no không có việc gì làm! Ngươi bị bệnh thần kinh. . ."
Mắng chán chê, cổ họng Tả Mạc đã khô rát, ác khí trong lòng cũng tiêu giảm một ít. Nhìn lại tờ giấy tiên màu hồng chết bầm vẫn đang lơ lửng, Tả Mạc mới vừa rồi còn nghĩa phẫn điền ưng tức thì cúi đầu cam chịu, vươn tay quơ lấy tờ giấy, từ trên nóc nhà nhảy xuống chạy vào nhà tìm lang hào, nhúng vào chu sa.
"Có việc gì?"
Đem bút ném sang một bên, gấp giấy tiên lại thành hình hạc giấy, từ cửa sổ ném đi. Đến khi hạc giấy tan biến nơi chân trời, buồn bực trong lòng Tả Mạc vẫn canh cánh không cách nào giải quyết.
Đối với chủ nhân hạc giấy này hắn đành bó tay. Trước nay hắn không nghĩ qua trên đời này lại có người vô vị đến mức này. Chết ở chỗ thực lực nữ nhân vừa điên vừa rỗi việc này quá mức biến thái. Chỉ cần không vui, nhân gia trực tiếp dùng vũ lực để trấn áp…đánh cho đến lúc nào vui thì thôi…
Đợi đến khi ta cường đại, xem làm thế nào thu thập ngươi! Tả Mạc nghiến răng nghiến lợi.
Rất nhanh, lại một con hạc giấy phiên phiên bay tới.
"Đừng nói với nhân gia kiểu này mà! Nhân gia rất buồn a. À, ngươi gần nhất đang bận cái gì vậy?"
Lại nói nhảm, Tả Mạc buột miệng bình luận một câu, song vẫn chỉ viết vẻn vẹn có hai chữ.
"Luyện đan."
Tây Phong cốc, hạc giấy bay ra bay vào.
"Nha, luyện đan! Cái này vui đây! Nhân gia chưa từng chơi qua? Nhân gia chỉ biết gấp hạc giấy!"
Ngươi chỉ biết gấp hạc giấy? Tả Mạc nhìn thấy câu này, sắc mặt tức thì xạm đen cầm bút viết: "Sai rồi, ngươi còn biết cả Bạo Viêm phù."
"Hì hì, nhân gia kỳ thực không phải quá thành thạo Bạo Viêm phù, thứ nhân gia thành thạo nhất chính là ba mươi sáu liên hoàn Bạo Viêm phù trận."
Uy hiếp, dọa nạt! Đây tuyệt đối là uy hiếp dọa nạt!
Nắm tay Tả Mạc siết chặt lên thành bàn vang lên từng tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt, từ kẽ răng thổ ra một câu: "Ta nhẫn!"
Hiện thực quá mức tàn khốc a, đối phương chỉ cần khơi khơi dọa một câu ba mươi sáu liên hoàn Bạo Viêm phù trận Tả Mạc đành nhẫn nhịn im lặng vung bút.
"Muốn làm thục nữ, đánh đánh giết giết không tốt."
"Nhưng mà nhân gia rất thục nữ a. Hì hì, thứ nhân gia thích nhất là hoa khói, mục tiêu của nhân gia là đạt đến một trăm lẻ tám liên hoàn!"
Hoa khói. . .
Đầu trán Tả Mạc đã xám xanh, tâm linh nhỏ bé đáng thương của hắn một lần nữa thót lên.
Nguyên cả buổi tối, Tả Mạc căn bản không có thời gian để đi suy xét chuyện luyện đan, con hạc giấy đáng ghét kia giống như ác mộng, xua cũng không chịu đi khiến Tả Mạc mệt mỏi muốn chết.
Mãi đến khi trời sáng, đối phương mới bỏ lại một câu: "Nhân gia phải đi ngủ đây." Cuối cùng cũng được giải thoát. Nhưng lúc này Tả Mạc đã bị giày vò đến phờ phạc cả người, một buổi tối viết thư so với luyện đan thật sự khó chịu hơn nhiều.
Bốc một ngụm nước lạnh rửa mặt, hắn bèn đi đến linh điền. Khác với các loại pháp quyết khác, gây mưa cơ hồ là chuyện mỗi ngày đều phải tiến hành. Trong mơ hồ hắn ngắt động 《 Tiểu Vân Vũ quyết 》. Tiếng mưa rơi tí tách vang lên, tinh thần hắn chợt hoảng hốt, 《 Tiểu Vân Vũ quyết 》 là pháp quyết hắn quen thuộc nhất, cho dù có nhắm mắt lại cũng có thể thi triển dễ dàng.
Linh lực tuôn vào hai tay, đám mây cùng hai tay hắn có một mối liên hệ cực kỳ vi diệu.
Tiếng mưa đều đều, liên miên không ngớt, bất giác hắn điều chỉnh linh lực, pháp quyết này hắn quá quen thuộc, không phải bất kỳ chỗ nào cũng đều phải quán thâu linh lực.
Từ từ đã nào…
Trong mơ hồ đột nhiên Tả Mạc giật mình một cái, hắn chợt nhận ra mình đã phát hiện một vấn đề vô cùng trọng yếu.
Không phải bạ chỗ nào cũng cần quán thâu linh lực!
Hắn ẩn ẩn nhận ra hắn đã phát hiện mấu chốt của vấn đề. Lập tức không dám chậm trễ, vội vàng ngẫm nghĩ lại từ đầu. 《 Tiểu Vân Vũ quyết 》 là pháp quyết hắn am hiểu nhất và cũng là quen thuộc nhất, mỗi khâu mỗi đoạn hắn đều quen thuộc như lòng bàn tay. Cẩn thận suy nghĩ lại thì 《 Tiểu Vân Vũ quyết 》 từ chỉ pháp lúc đầu, đến đám mây tụ tập rồi sau đó mưa rơi, linh lực tiêu hao trong mỗi một quá trình đều không giống nhau, có mấy chỗ ví như lúc mưa rơi cơ hồ không cần hao tốn linh lực, chỉ cần dẫn dắt là được.
Càng nghĩ Tả Mạc càng hưng phấn, cơn buồn ngủ bỗng biến mất tiêu.
Giả như quá trình luyện đan cũng giống thi triển pháp quyết, như vậy nó hẳn cũng có nhiều chỗ tương tự có thể không cần phải tiêu hao linh lực. Càng suy xét, Tả Mạc cảm thấy càng có đạo lý, đồng thời đau xót nhận ra lúc trước mình đều đặn đưa linh lực vào như thế là hành vi dốt nát biết bao nhiêu.
Có phương hướng rõ ràng rồi, bước tiếp theo chính là cần phải tìm được trong quá trình đưa linh lực vào thì chỗ nào cần nặng, chỗ nào cần nhẹ, chỗ nào có thể tiết kiệm được.
Vấn đề này lần nữa khiến Tả Mạc rơi vào trầm tư. Hắn đối với 《 Tiểu Vân Vũ quyết 》 rất quen thuộc cho nên có thể tìm được cách tiết chế linh lực. Nhưng còn đối với luyện đan, hiện tại thứ này với hắn còn quá mức xa lạ. Nếu muốn tìm được biện pháp tiết chế linh lực, trước hết phải quen thuộc với quá trình luyện đan. Song để quen thuộc được khác nào hắn phải tiêu hao một số lượng tài liệu kha khá.
Giờ hắn làm gì có tinh thạch…
Trong lòng Tả Mạc kêu khổ, vấn đề lại đi vào ngõ cụt.
Chẳng lẽ chỉ còn cách đề cao linh lực? Điều này không thực tế chút nào, dù sao 《 Thai Tức Luyện Thần 》chỉ là tâm pháp dùng để đề cao thần thức.
Nghĩ đến đây, trong lòng hắn chợt động, thần thức, có lẽ mình có thể dùng thần thức để thử xem. Thần thức tăng cường cho tới nay khiến hắn cảm thấy thay đổi lớn nhất chính là cảm giác đối với hết thảy xung quanh trở nên càng thêm nhạy bén. Tỷ như một ít cấm chế khá cao cấp, nếu là trước kia cho dù hắn có bước qua bên cạnh cũng không phát hiện chút bất thường nào. Còn hiện tại hắn đã có thể phát giác sát cơ cường liệt cùng cảm giác nguy hiểm uẩn hàm trong đó.
Tác dụng của thần thức là vấn đề đến giờ hắn vẫn chưa có câu trả lời, tại 《 Canh Kim quyết 》có chút thể hiện nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó, vận dụng thần thức như thế nào hắn hoàn toàn không biết. 《 Thai Tức Luyện Thần 》 tu luyện chính là thần thức, tăng thêm linh lực chẳng qua chỉ phụ thêm mà thôi. Từ lúc tự tu luyện 《 Thai Tức Luyện Thần 》 tới nay, trình độ tăng trưởng của thần thức vượt xa xa tiến độ tích lũy linh lực.
Có lẽ, chính mình nên suy xét về tác dụng của thần thức một chút, Tả Mạc ẩn ẩn cảm thấy được đó chính là cánh cửa để đột phá.
Nguyên một ngàyTả Mạc toàn tâm toàn ý tại trong linh điền lần lượt thi triển năm loại pháp quyết.
Chỉ là hắn vốn không có chủ ý thi triển pháp quyết, mà chủ động vận dụng thần thức để cảm thụ cả thảy quá trình làm phép.
Phương pháp cực kỳ hiệu quả, Tả Mạc kinh hỉ mạc danh!
Mỗi một giai đoạn linh lực lại biến hóa vận chuyển một lần, dưới sự dò xét của thần thức chúng trở nên rõ nét vô cùng, hắn thậm chí có thể cảm thấy từng tia linh lực mảnh như sợi tóc lưu động như thế nào.
Xem ra chính mình thân mang bảo vật mà không biết a! Tả Mạc ảo não không thôi, nếu như biết vận dụng thần thức sớm hơn chỉ sợ đột phá mấy loại pháp quyết đến tầng thứ ba là chuyện dễ như trở bàn tay.
Suy nghĩ không thấu đáo, hậu quả thật tai hại. Cũng may là chưa quá muộn.
Dưới sự dẫn dắt của thần thức, hắn chuyên tâm tiến hành điều chỉnh từng điểm nhỏ trong các loại pháp quyết, cho dù chỉ vận chuyển mỗi một tia linh lực hắn cũng đều không buông tha. Như thế nào tăng cường hiệu quả, như thế nào tiết chế linh lực, như thế nào lưu chuyển. . .
Tả Mạc giống như một nghệ nhân điêu khắc, đối với tác phẩm của mình cẩn thận tỉ mỉ chạm khắc từng điểm từng điểm một. Hắn tịnh không biết được rằng, lúc này trong thức hải của hắn, viên tinh thần chợt lóe sáng, trong hư không chói mắt dị thường, biển lửa màu hồng vốn đang cuồng vũ lại quỷ dị yên ắng, không một chút cử động. Chỉ riêng băng hà vẫn chậm rãi lưu động không chịu ảnh hưởng.
Trên bia mộ mây đen lượn lờ, Bồ yêu ngẩng đầu lên, khóe miệng hơi hơi nhếch lên băng lãnh như đao phong.
"Thứ này là người ngươi tuyển sao? Đến tận bây giờ mới đoán được. Ánh mắt ngươi trước nay vẫn thiển cận như vậy a."
Hắn nhắm con mắt huyết đồng lại, yên ắng nhập định.