Tu Chân Thế Giới – Tác giả: Phương Tưởng
Tiết 59: Luyện kiếm trong nước
Dịch: Tà Phiêu
Biên: keny
Nguồn: 4vn.eu
Đệ lục canh
Dưới chân Vô Không sơn có một con sông, Điển Tịch thất của Vô Không Kiếm môn chính là nương theo vách đá bên bờ sông này tạo thành. Mặt sông cũng không lớn nhưng khí thế mãnh liệt, nước chảy xiết vô cùng, dân bản xứ gọi là Đãng Thiên Hà.
Tả Mạc đi theo bờ sông, nhìn xuống dòng nước chảy xiết, cắn răng một cái, xách theo Băng Tinh kiếm nhảy xuống.
Vừa xuống sông, hắn chỉ cảm thấy xung quanh là tiếng nước ầm ầm, dòng nước chảy xiết gần như khiến hắn không thể đứng thẳng. Hắn cố gắng ổn định thân hình, bắt đầu luyện tập kiếm chiêu “Ly thủy kiếm quyết”.
Đây là biện pháp hắn mới nghĩ ra.
Mặt Tả Mạc ngệt ra, hình ảnh trong ngọc giản lúc trước cứ hiện lên trong tâm trí hắn!
Liên tiếp mấy ngày liền, đến nửa đêm là hắn giật mình tỉnh giấc, cảnh máu me khủng khiếp cứ như bóng ma quấn chặt lấy hắn.
Trong linh điền, hắn ngồi ngơ ngác, tinh thần hoảng hốt, mặt mày trắng nhợt. Nhìn các loại linh thảo xung quanh, hắn đột nhiên cảm thấy, hiện tại cuộc sống của chính mình đã khác trước kia quá nhiều. Hắn thầm tự hỏi: Tại sao lại như vậy?
Hắn bỗng nhiên nghĩ đến giấc mơ quái lạ hai năm nay, cùng với cái thanh âm quen thuộc kia nữa. Trong vô thức, hắn bất giác so sánh hai giấc mộng với nhau. So với ác mộng mấy ngày nay, giấc mơ ngày thường không có một tý máu me nào song mỗi lần hắn tỉnh lại, cả người như bước ra từ trong nước, toàn thân ướt đẫm.
Rõ ràng một giấc mơ không máu me bạo lực lại làm cho hắn khẩn trương sợ hãi. Đúng vậy, chính là sợ hãi, khi tỉnh lại, ngoại trừ mồ hôi, thân thể hắn còn cứng ngắc như khúc gỗ.Hắn không biết khi mình ngủ mê thì thân thể có phản ứng gì, nhưng không hề nghi ngờ lúc đấy hắn rất sợ hãi, nhưng lại không biết sợ hãi vì cái gì.
Giấc mộng này là nguyên nhân khiến hắn không ngừng theo đuổi lực lượng. Hắn tin tưởng đằng sau giấc mộng là một bí mật.
“Chết cũng không thể quên!”, nhưng con mẹ nó quên gì mới được chứ?
Lúc này, hình ảnh những thi thể không đầu đầy máu trong mắt hắn đã không còn đáng sợ nữa. Không biết tại sao, một giấc mơ không đáng sợ như thế lại có thể khiến cho hắn sợ hãi cùng cực, hơn xa những cảnh máu me man rợ.
Rốt cuộc là sao vậy?...
Tả Mạc đột ngột tỉnh ra, hắn dùng sức vỗ vỗ đầu mình. Tại sao mình lại bị dọa sợ chứ? Không phải vì muốn tìm đáp án mà ngay cả tính mạng mình cũng có thể liều sao.
Trên đời này, có chuyện gì đáng sợ hơn chuyện mỗi ngày đều gặp phải một giấc mơ giống hệt nhau? Trên đời này, còn chuyện gì đáng sợ hơn chuyện mình biết rõ có một thứ vô cùng quan trọng nhưng không thể nhớ ra không? Trên đời này, còn gì đáng sợ hơn chuyện bị người ta cải dung mạt thức, sống một cuộc sống cẩu thả tạm bợ qua ngày không?
Đôi mắt mờ mịt của Tả Mạc bắt đầu thanh tĩnh lại, hơi lóe lên như ánh lửa.
Sợ cái gì? Không phải chỉ là liều mạng thôi sao?
Trong lòng hắn thầm nhủ với bản thân. Nếu như muốn tìm đáp án, sau này chắc chắn sẽ gặp vô số nguy hiểm vượt xa chuyện này, sẽ gặp vô vàn địch nhân cường đại hơn xa La Ly. Vậy mà ngay cả cửa này cũng không bước không qua, chưa gì đã co vòi lại, thử hỏi còn nói gì đến chuyện tìm đáp án? Nên biết kẻ chỉnh dung gương mặt hắn có thể là cao thủ mà cả sư phụ cũng phải kiêng kị!
Tả Mạc đứng lên, sau khi đã nghĩ thông suốt tinh thần hắn trống rỗng vô tạp niệm, bất tri bất giác tâm cảnh của hắn lại có tiến bộ. Trong lòng hắn có thêm lĩnh ngộ, tu chân, chính là kiên định bản tâm, không thể để lung lay!
Cầm Băng Tinh kiếm lên, Tả Mạc tiếp tục tu luyện. Không còn mê mang, không còn bàng hoàng, hắn càng thêm khắc khổ chăm chỉ hơn trước, hắn muốn lấy lại những thời gian đã mất.
Hai tháng, Tả Mạc không bước chân ra khỏi sơn cốc, chỉ còn một tháng nữa là bắt đầu khảo hạch trong khi Tả Mạc vẫn chưa thể thấu hiểu được kiếm ý.
Hai vạn linh một kiếm!
Kiếm chiêu thuần thục đến nỗi đã thành thói quen. Thậm chí Tả Mạc còn hoài nghi, không biết tiền nhân sáng tạo kiếm quyết này có quen thuộc với kiếm chiêu bằng hắn không? Bảy chiêu kiếm, hắn cải biến mười hai chỗ, vô số lần luyện tập làm cho hắn nắm rõ từng chi tiết nhỏ. Mấy chỗ cải biến là do hắn tự nghĩ ra, theo hắn nghĩ như vậy sẽ hiệu quả hơn.
Tuy hắn không nắm chắn lắm nhưng hắn vẫn điều chỉnh. Mười hai chỗ này, hắn rất cẩn thận, cẩn thận đến từng li từng tí, bỏ ra một lượng tinh lực khổng lồ không ngừng thử nghiệm cùng xác minh mới dám biến đổi.
Về mặt kiếm chiêu, bây giờ với hắn đã không còn khả năng tiến bộ nữa.
Khi hắn ý thức được điểm này chỉ còn cách cách ngày khảo hạch đúng một tháng.
Hắn quyết định thay đổi…
Dưới chân Vô Không sơn có một con sông, Điển Tịch thất của Vô Không Kiếm môn chính là nương theo vách đá bên bờ sông này tạo thành. Mặt sông cũng không lớn nhưng khí thế mãnh liệt, nước chảy xiết vô cùng, dân bản xứ gọi là Đãng Thiên Hà.
Tả Mạc đi theo bờ sông, nhìn xuống dòng nước chảy xiết, cắn răng một cái, xách theo Băng Tinh kiếm nhảy xuống.
Vừa xuống sông, hắn chỉ cảm thấy xung quanh là tiếng nước ầm ầm, dòng nước chảy xiết gần như khiến hắn không thể đứng thẳng. Hắn cố gắng ổn định thân hình, bắt đầu luyện tập kiếm chiêu “Ly thủy kiếm quyết”.
Đây là biện pháp hắn mới nghĩ ra.
Khi mà hắn không biết phải làm gì để đột phá thì đột nhiên nhớ đến một câu nói của Bồ yêu, Bồ yêu bảo hắn tùy tiện tìm một con sông, đến nhìn xem xem như thế nào là thủy. Bởi vì cảnh tượng trong thức hải lần đó quá kinh tâm làm hắn suýt quên mất những lời này. Thẳng cho đến hôm nay, hắn mới đột nhiên nhớ ra. Lúc trước, hắn đã từng luyện tập chỉ pháp trong nước, chính nhờ vậy chỉ pháp của hắn mới tiến triển thần tốc.
Kỳ thật nơi hắn muốn tìm chính là thác nước sư huynh Vi Thắng từng nói đến trong ngọc giản song hiện giờ đã không còn kịp nữa. Rơi vào đường cùng, hắn chỉ đành lựa chọn tu luyện ở Đãng Thiên Hà dưới chân núi.
Đãng Thiên Hà dù cho không hùng vĩ như thác nước nhưng dòng nước chảy xiết, hơn nữa đá ngầm nhiều, vô số dòng nước xoáy chỉ cần hơi chút không cẩn thận sẽ bị dòng nước cuốn trôi. Tả Mạc luyện thành “Thai tức luyện thần” có thể hô hấp khác với người thường, giúp ở trong nước lâu hơn. Còn bình thường nếu không tu luyện “Ngự thủy quyết” thì không thể ở lâu dưới nước được, đương nhiên nếu có loại pháp bảo như Tỵ Thủy châu thì khác.
Tả Mạc đột phá nhất tức ở trong hàn đàm nên đối với chuyện chìm trong nước hắn không hề sợ hãi. Song nước sông cuồn cuộn chảy cùng thủy đàm lạnh như băng lại hoàn toàn khác nhau.
Hàn đàm trong Lãnh Vụ cốc tựa như động sâu không thấy đáy, giống như tiến vào một thế giới khác, ngăn cách hết thảy với bên ngoài. Không có mạch nước ngầm, không có nước xoáy, càng lặn xuống càng thấy lạnh như băng.
Trong khi Thiên Đãng Hà hệt một thế giới tràn ngập âm thanh. Tiếng dòng nước, tiếng sóng, tiếng lốc xoáy dưới mạch nước ngầm, hết thảy như một con ngựa hoang, dữ dằn cuồng bạo, hoàn toàn không có chút nào yên tĩnh. Không ngừng rít gào, kích động không thôi.
Hắn nhanh chóng cảm thấy mất sức. Cái gọi là ngự kiếm là dùng tâm thần khống chế phi kiếm, phi kiếm sau khi tế luyện, sẽ tồn tại ấn ký của chủ nhân nên chủ nhân chỉ cần phân ra một tia thần thức là có thể điều khiển phi kiếm, không cần lo lắng phi kiếm của mình bị người khác khống chế.
Nhưng ở trong dòng sông, dùng tâm thần ngự kiếm trở nên khó khăn hơn nhiều, nhất là chuyện lưu chuyển linh lực cũng bị ảnh hưởng.
Điều đầu tiên phải làm được là tâm thần yên tĩnh, điều này đã không dễ dàng rồi, bởi vì đáy sông nhiều mạch nước ngầm, dù cho ngươi có khống chế được thân hình ở trong nước cũng sẽ cảm thấy như có một sức mạnh vô hình đẩy lên. Những ngoại lực này làm cho tu giả phân tâm, mà linh lực chỉ cần có một tia dao động thôi đã sinh ra rối loạn khi điều khiển phi kiếm.
Trên mặt đất luyện thành thục, kiếm chiêu thành hình nhưng trong Đãng Thiên Hà, không ngờ một chiêu cũng không đánh ra được!
Trước mắt Tả Mạc sáng ngời hy vọng, hắn vốn chỉ sợ không biết nên tiếp tục làm như như nào thôi. Giống như là một người muốn phá núi lấy đường nhưng lại không biết đường đi hướng nào. Nếu đã biết mục tiêu thì dù ngọn núi có to đến đâu, Tả Mạc cũng không sợ.
Hắn có một cảm giác, mình đã tìm đúng phương pháp. Hắn liền thành thành thật thật điên cuồng luyện “Ly thủy kiếm quyết” ở trong nước.
“Ly thủy kiếm quyết” vốn là kiếm quyết hệ thủy, dùng trên mặt đất cũng có thủy khí nhàn nhạt nhưng khi ở trong nước, uy lực “Ly thủy kiếm quyết” đột ngột tăng mạnh, chỉ cần rót một tia linh lực vào là từng đạo từng đạo thủy kiếm vô hình hung mãnh chém ra khiến Tả Mạc cảm tưởng như mình là một hài đồng cầm cự phủ, chỉ cần hơi không cẩn thận một chút thì rất khó điều khiển. Hơn nữa nước sông ồ ạt chảy bên người, mạch ngầm lốc xoáy nhiều vô kể cản trở khiến hắn rất khó thi triển kiếm chiêu!
Song hắn không hề nổi giận, tiếp tục cần mẫn tu luyện “Ly thủy kiếm quyết”.
Mấy ngày nay, suy nghĩ lớn nhất của Tả Mạc không phải về kiếm chiêu mà là phương pháp tế luyện phi kiếm. Cần tạo một giọt thủy tinh bên trong phi kiếm, giọt thủy tinh này có thể hô ứng với “Ly thủy kiếm quyết”, không chỉ giúp điều khiển dễ dàng hơn mà uy lực cũng bạo tăng.
Nhưng thủy khí trên mặt đất làm sao so sánh được với nước sông? Tả Mạc tu luyện lâu như thế mà viên thủy tinh còn không bằng tu luyện mấy ngày nay, lúc trước, viên thủy tinh trong Băng Tinh kiếm chỉ to bằng hạt đậu xanh, giờ đã to như hạt đậu tương rồi.
Hơn nữa giọt thủy tinh bây giờ cũng khác với giọt ban đầu. Giọt thủy tinh lúc trước nhờ hút thủy khí trong cốc luyện chế thành, trong cốc lại trồng linh dược, linh thảo cho nên ảnh hưởng đến khí tức của giọt thủy tinh, giọt thủy tinh ban đầu ôn hòa tràn ngập sinh cơ trong khi giọt thủy tinh mới luyện chế từ nước Đãng Thiên Hà mang theo đặc tính của Đãng Thiên Hà, không còn tính chất ôn hòa nữa mà trở nên hoạt bát lạ thường.
Lần biến hóa này có chỗ tốt là uy lực lớn hơn nhưng về mặt khống chế lại không được như trước. Sau khi cân nhắc, Tả Mạc khá là vừa lòng với viên thủy tinh bây giờ. Dù sao nó cũng lớn hơn, chỉ cần chậm rãi luyện hóa cùng tinh thuần là được.
Bảy ngày liên tục, Tả Mạc luyện trong nước, thời gian trong nước của hắn tuy khá dài nhưng bởi vì ở trong nước tốc độ tiêu hao linh lực rất nhanh cho nên tu luyện không được bao lâu hắn đã phải ngồi xuống khôi phục linh lực.
Cũng may là dòng sông khá rộng, hơn nữa người đi đường ít khi chú ý cho nên Tả Mạc thường ngồi ngay xuống lòng sông nhập định luôn. Giữa lòng sông , lần đầu tiên Tả Mạc được nếm trải cảm giác tĩnh tọa giữa dòng nước chảy xiết ầm ầm.
Liên tiếp mấy lần hắn đều không thành công, đến khi thất bại mười mấy lần hắn mới bắt đầu đụng được đến môn đạo, bắt đầu tĩnh tọa trong nước. Hắn hồn nhiên không biết rằng hoàn cảnh này trợ giúp cho “Thai tức luyện thần” rất lớn, bất tri bất giác, hắn đã đột phá nhị tức.
Trong thức hải hắn, lại có thêm một viên tinh thần song viên tinh thần này không sáng chói như ngôi sao lúc đầu.
Các bợn muốn có bom. Đã có bom cho các bợn. Vậy thì vì lí do gì các bợn hok vào đây vote cho thím Tưởng một phát. Cuối tháng rầu đấy, sắp tổng kết tới nơi mà cứ thế này à. Thế là sâu??? Là sâu???
Link này, vào vote nhanh còn giề nữa:http://4vn.eu/forum/showthread.php?t=67500
Last edited by Lang Thang; 09-11-2010 at 03:25 PM.
|