Tu Chân Thế Giới – Tác giả: Phương Tưởng
Tiết 64: Trảo đến
Dịch: Keny
Nguồn: 4vn.eu
Chiêu thứ nhất 《 Thuận Thủy 》 thông linh, thoắt ẩn thoắt hiện, vô tích khả tìm. Chiêu thứ hai 《 Thất Qua 》tế mị triền miên, ngầm giấu sát cơ.
Mà chiêu 《 Tầng Lan 》 này lại liên miên bất tận, càng sau càng mạnh, tầng tầng kiếm mang giống như sóng nước không ngừng chồng chất lên nhau!
《 Thất Qua 》!
Đồng thời đám ngoại môn đệ tử kinh thán không thôi, nguyên lai chúng nhân vốn tưởng rằng được xem kịch vui đột nhiên mới nhận ra, Tả Mạc sư huynh thâm tàng bất lộ!
Diêm Nhạc hơi cả kinh nhìn vào trong đấu trường: "Tiểu Mạc còn có công phu như vậy?" Hắn vừa trở lại, sự tình của Tả Mạc còn chưa biết rõ ràng. Nhìn thấy Tả Mạc có thể phát ra kiếm chiêu tinh tế như thế cực kỳ ngạc nhiên.
Bùi Nguyên Nhiên cười nói: "Đừng có gấp, nói không chừng còn có thêm kinh hỉ."
Thế cục đột nhiên có biến hóa, vốn Tả Mạc bị đánh giá là không có lực hoàn thủ đột nhiên lộ ra một kiếm chiêu lợi hại khiến hứng thú của mọi người tăng lên gấp bội.
Bị bảy đạo kiếm mang tuyền qua (nước xoáy) phong tỏa nhưng trên mặt La Ly vẫn tỏ vẻ thờ ơ, cũng không thấy hắn làm động tác gì mà bảy đạo kiếm mang đang ô ô cuồng thanh bỗng đình trệ lại, kiếm mang mảnh như sợi tóc đột nhiên tán loạn bốn phía, không một đạo kiếm mang nào có thể tiến gần La Ly quá năm bước.
"Đoạn thời gian này La Ly cũng không lười biếng a." Bùi Nguyên Nhiên lộ ra thần tình mãn ý, quay mặt qua hỏi Tân Nham: "Một chiêu 《 Không diệt 》này có trình độ bao nhiêu?"
"Tầng thứ năm." Tân Nham nói.
"Ân, thiên phú La Ly không tồi, đáng tiếc gặp phải Vi Thắng." Diêm Nhạc không đầu không đuôi nói một câu.
Trên mặt mấy người ai ai cũng đều lộ ra mấy phần không đành lòng. Vi Thắng thiên phú vượt xa La Ly, từ góc độ của môn phái mà xem xét bọn họ có thiên vị cũng là chuyện hiển nhiên . Nhưng thời gian La Ly theo bọn họ lâu hơn Vi Thắng nhiều, trên phương diện cảm tình lại càng thêm thân cận.
Bùi Nguyên Nhiên trầm ngâm nói: "Chuyện này không còn cách nào khác, kiếm tu chúng ta tu hành vốn là mạnh yếu pháp tắc. Chí cao cố nhiên là tốt nhưng cũng cần phải hiểu rõ năng lực bản thân."
"Tần Thành có hỏi ta xin 《 Vô Hình kiếm quyết 》." Tân Nham nói.
"Chắc là xin cho La Ly đây." Diêm Nhạc làm người tinh minh, cười nói: "《 Vô Hình kiếm quyết 》 cùng 《 Không kiếm quyết 》 cùng hệ đồng nguyên, xem ra Tần Thành làm việc vẫn còn tàng tâm tư."
Thi Phượng Dung nhíu mày nói: "Vậy chẳng phải càng thêm loạn?"
Bùi Nguyên Nhiên cười nói: "Sư muội không cần bận lòng, có cạnh tranh là chuyện tốt. Bọn họ còn rất trẻ , được chúng ta chăm sóc cẩn thận, chầm chậm mài luyện nói không chừng có thể có một hai tên thành đại khí, chúng ta cũng không thẹn với liệt thế tổ sư."
Ba người còn lại nghe thấy thế đều gật đầu tán đồng.
Trong đấu trường, cuộc quyết đấu giữa Tả Mạc cùng La Ly càng thêm kịch liệt.
Trong lòng La Ly rất ngạc nhiên, chỉ vỏn vẹn có ba tháng đã có thể luyện đến trình độ thế này, thiên phú như thế tuyệt không thua kém mình. Vừa nghĩ tới đây, cảm giác buồn bực trong lòng đột ngột bộc phát. Hơn mười năm qua, hắn đều là đệ tử có thiên phú xuất sắc nhất trong Vô Không kiếm môn, được tất cả trưởng bối nâng niu dìu dắt! Không nghĩ tới, đột nhiên lại lòi ra một Vi Thắng lúc Trúc Cơ trời sinh dị tượng, vì bồi dưỡng hắn thậm chí các vị trưởng bối còn xuất lực khai mở Thiên Khải kiếm động.
Đây là đãi ngộ ngay cả trong mơ hắn cũng không nghĩ đến.
Vừa xuất hiện một Vi Thắng, nay lại thêm một Tả Mạc!
Hắn chưa từng nghe nói qua trong bản môn có thứ kiếm quyết tế mị như nước thế này. Chẳng lẽ sư thúc truyền thụ kiếm quyết mới? Cách nghĩ này một khi vừa xuất hiện, nội tâm hắn chợt nhói lên, ánh mắt vụt trở nên âm trầm !
Tả Mạc không rãnh để nghĩ tới tâm tình của La Ly , tinh thần hắn hoàn toàn chăm chú vào vận kiếm.
Sáu chiêu trước của《 Ly Thủy kiếm quyết 》 được hắn luyện nhuyễn như cháo, ngay cả người sáng lập bộ kiếm quyết năm đó cũng chưa chắc thục luyện hơn so với hắn. Đặc biệt hơn, sau khi lĩnh ngộ kiếm ý, hắn liền bắt đầu tiến hành một số điều chỉnh nhỏ trong kiếm chiêu. Phương pháp hắn điều chỉnh thập phần giản đơn, kiếm ý của hắn quán thông vào trong kiếm chiêu hơi có chút trở ngại nên hắn lớn mật tu sửa, đến lúc kiếm chiêu có thể tùy tâm sở dục, tâm động kiếm động mới thôi.
Bộ kiếm quyết này sớm đã không còn như xưa!
Đổi lại là một người khác chưa chắc đã có gan tu sửa như thế? Chỉ có người như Tả Mạc mới không có nhiều quy chế áp bức, phương diện tu kiếm cơ sở của hắn chỉ là một số không tròn trĩnh hiển nhiên sẽ không chịu cái gì trói buộc. Cũng như lúc hắn tu luyện Ngũ Hành pháp quyết của Linh Thực phu, do trong ngọc giản có quá nhiều nội dung không nói rõ ràng, đều cần chính hắn suy đoán. Dần dà hắn cũng hình thành thói quen tiến hành chỉnh sửa pháp quyết, hơn nữa có một số tâm đắc riêng của bản thân.
Tỷ như lấy kiếm ý làm tiêu chuẩn để tu sửa kiếm chiêu, cách nghĩ này nếu Tân Nham biết được nhất định rất tán thán không thôi.
Từ lúc tận mắt thấy La Ly giết người, Tả Mạc đã biết kiếm y nhanh đến mức quỷ thần khó lường, thậm chí cho đến hiện tại hắn vẫn căn bản chưa nhìn thấy phi kiếm của La Ly.
《 Không kiếm quyết 》 quả nhiên thần kỳ!
Hứa Dật sư huynh từng nói, 《 Không kiếm quyết 》 là cực phẩm trong kiếm quyết tam phẩm, hiện giờ xem ra lời nói không ngoa!
Không nhìn thấy phi kiếm, không nhìn thấy kiếm mang, ngươi vĩnh viễn sẽ không biết đối phương công kích từ chỗ nào, vào đâu, vĩnh viễn không thể đề phòng. Nhìn không được, đoán cũng không xong, tình cảnh này rất dễ khiến người ta run rẩy sợ hãi.
Sống lưng Tả Mạc bất chợt lạnh toát.
So sánh với La Ly thong dong thư thả giống như đi dạo, trong lòng Tả Mạc càng lúc càng khẩn trương. Kinh nghiệm thực chiến của Tả Mạc nông cạn đến đáng thương, liên tục hai chiêu bị phá đả kích rất mạnh tới lòng tin của hắn .
Nhưng hắn không nghĩ tới chuyện nhận thua như thế này.
Hơi cắn răng, chiêu thứ ba vạch ra!
Chỉ thấy vô số kiếm mang chi chít hình thành một đạo sóng kiếm giống như thủy triều, tần tầng thủy mang nổi lên từng đợt từng đợt!
Chiêu thứ ba, 《 Tầng Lan 》!
Chiêu thứ nhất 《 Thuận Thủy 》 thông linh, thoắt ẩn thoắt hiện, vô tích khả tìm. Chiêu thứ hai 《 Thất Qua 》tế mị triền miên, ngầm giấu sát cơ.
Mà chiêu 《 Tầng Lan 》 này lại liên miên bất tận, càng sau càng mạnh, tầng tầng kiếm mang giống như sóng nước không ngừng chồng chất lên nhau!
La Ly như bị dồn thân vào mép nước, con sóng hung dữ như muốn thôn phệ sạch sẽ hắn vậy.
Tức thì xung quanh quảng trường vang lên một mảnh kinh hô, hai chiêu vừa rồi tuy khiến người người kinh diễm, nhưng xa xa không đạt đến thanh thế kinh nhân như chiêu《 Tầng Lan 》 này! Trong mắt bọn họ, cả đấu trường như bị một đạo sóng thần từ trên trời giáng xuống, thế tới tựa như gió quét lá khô khiến người ta muốn tránh cũng không thể tránh được. Những kẻ trước đây khinh thường Tả Mạc xuất thân từ ngoại môn đệ tử thì bây giờ sắc mặt sợ đến xanh mét, hai chân run rẩy!
Cơn sóng thần cuồng bạo này không phải là nước mà là do vô số kiếm mang tầng tầng chồng chất lên nhau, một khi bị cuốn vào trong đó nhất định sẽ biến thành thịt vụn!
Xem ra hắn thực sự đã lĩnh ngộ được bộ kiếm quyết này!
Ánh mắt La Ly càng âm trầm, chú mục vào sóng kiếm đang ầm ầm tiến tới, sát cơ trong mắt ám hiện. Hắn quyết định phải để cho gã cương thi một đả kích trầm trọng, một chiêu chấn nát lòng tin của đối phương!
Hắn nghiêng kiếm tiến về phía trước một bước, sát cơ tung hoành hung dũng đối chọi với sóng kiếm kinh thiên!
Tiếp một bước! Bước thứ ba!
"Phá!"
Cả quảng trường chợt yên tĩnh, chúng nhân chỉ cảm thấy trống ngực đập mạnh một cái, lập tức trên mặt lộ vẻ kinh hãi.
Tê!
Thanh âm như tiểu đao chém rách vải, không chói tai nhưng có thể nghe rõ ràng.
Sóng Kiếm cuồn cuộn như sóng thần bỗng bị bổ ra hai nửa!
Sóng kiếm trước mặt đột nhiên bị chém làm đôi dọa Tả Mạc nhảy dựng. Đang muốn biến chiêu, bỗng phát hiện một tia khí tức nguy hiểm, trong lòng kinh hãi, không suy nghĩ nhiều, ngay lập tức cả người ngã nhào sang bên phải!
Tuy không biết cái gì đang xảy ra song Tả Mạc cảm thấy rõ ràng có thứ gì đó đã sượt qua người mình! Hắn tựa như mèo nhỏ đột nhiên kinh hách, lông tơ toàn thân dựng đứng!
Tả Mạc đau đến tê dại, vội vàng vừa lăn vừa bò kéo giãn khoảng cách với La Ly .
"Quai quai, tim ta suýt nữa là nhảy ra ngoài! Tả Mạc sư huynh cũng không yếu a, đáng tiếc, hắn gặp phải La Ly sư huynh." Trong đám đệ tử vây xem có người nhịn không được nói.
"Hiển nhiên! Ngươi nhìn La Ly sư huynh xem, đó mới gọi là phong phạm của cao thủ ! Nhịp bước, thần tình kia... Tả Mạc sư huynh vẫn còn yếu hơn một chút!" Một người gần đó tiếp lời.
"Đúng a, phải cỡ Vi Thắng sư huynh mới có thể đương đầu được."
"Hắc hắc, không gấp, cuộc chiến giữa hai người này không tránh được đâu."
"Thật hay giả đấy?"
"Ngươi cứ nghĩ nghĩ đi, một núi sao dung hai hổ. . ."
Tạp âm xung quanh Tả Mạc không hề nghe thấy, chỉ cảm giác được tiếng tim mình đập thình thịch . Hắn liều mạng hít sâu một hơi, lồng ngực căng phồng mới trừng lớn tròng mắt, chú mục coi chừng La Ly, đồng thời nuốt một ngụm nước bọt khan!
Nguy hiểm quá!
Tí xíu nữa thì!
Trong đầu Tả Mạc cầu trời khấn phật không thôi, cũng may a. Đây là lần đầu tiên hắn gặp phải trường diện kinh hiểm thế này. Mặt cương thi đầy bụi đất, toàn thân dính đầy đất nham nhở như tên ăn mày.
Biểu hiện của hắn thuần túy là một tên gà mờ, càng thêm phụ trợ cho phong phạm cao thủ của La Ly.
Một hồi lâu, Tả Mạc mới dần dần khôi phục lại bình tĩnh, La Ly không xa đang cười lạnh mỉa mai nhìn hắn.
La Ly đột nhiên phát hiện, thế này lại hóa hay. Bản ý của hắn vốn là muốn làm nhục Tả Mạc ngay trước mặt chưởng môn, hiển nhiên sẽ không để Tả Mạc bị thương quá nặng, phải khiến cho mặt mũi tên cương thi này mất sạch!
Chênh lệch giữa ngươi và ta, hắc hắc...so với tưởng tượng của ngươi còn kinh khủng hơn nhiều!
La Ly cười lạnh nhìn Tả Mạc, cũng không nóng vội tấn công, hệt như mèo đang vờn vờn chuột.
Trong lòng Hách Mẫn đắc ý vô cùng, nếu như không có mặt trưởng bối chắc chắn nàng đã ha ha cười lớn.
Trong mắt nàng chớp qua một tia ngoan ý, dám đấu cùng bản cô nương, tiện nhân, hôm nay phải hành xác ngươi!
La Ly nhàn nhã bước về phía trước một bước.
Tả Mạc bất giác hơi rụt về phía sau, cảnh tượng lúc này thật giống chim sợ cành cong!
Tức thì xung quanh vang lên tiếng cười vang chế nhạo, trên đài sắc mặt Thi Phượng Dung chợt xanh đen.
Tả Mạc trừng lớn đôi mắt chú mục vào La Ly, hắn không hề để ý đến tiếng cười bỡn cợt xung quanh. Không người nào biết đằng sau mặt cương thi kia là biểu tình thế nào cũng như không ai biết trong đầu hắn đang nghĩ cái gì. Nỗi sợ hãi mãnh liệt ngược lại khiến lực chú ý của hắn tập trung càng thêm cao độ!
"Sư đệ không ra chiêu?" Thanh âm La Ly đầy chế nhạo, xa gần đều có thể nghe. Tiếng cười ầm bên ngoài khiến La Ly thêm đắc ý, thậm chí lúc rỗi rãi hắn còn hướng Hách Mẫn nháy mắt một cái.
Hách Mẫn nhìn thấy ánh mắt La Ly lập tức cười tươi như hoa.
Được cổ vũ nồng nhiệt khiến La Ly càng thêm quyết định, hôm nay phải hảo hảo ngược đãi tiểu cương thi đáng ghét này một phen!
Tả Mạc lẳng lặng im lìm nhìn La Ly.
Vừa vặn nếm trải sự lợi hại của 《 Không kiếm quyết 》, hắn không dám lơi lỏng chút nào.
"Nếu sư đệ không ra chiêu vậy ta cũng không khách khí." La Ly hướng Hách Mẫn khẽ cười, nhởn nhơ nói.
Con ngươi Tả Mạc chợt co rút, cả người hệt như lò xo, vụt nhào sang bên phải!
Tê!
Tả Mạc chỉ cảm thấy vai trái hơi lạnh, một khối vải bay liệng lên thiên không, kiếm mang lẫm liệt sâm nhiên xước qua làn da hắn!
Phanh!
Tả Mạc dùng hơi quá sức, cả thân thể nện ầm xuống nham thạch trên thành đấu trường, đau đến tê tái! Cố kìm nén cơn đau, gắng sức leo lên. Đầu tóc hắn lúc này đã rối bù, toàn thân nhếch nhác, trên vai trái mất mất một mảnh y phục.
"Kiếm chiêu này sư đệ thấy thế nào?" Trong thanh âm băng lãnh của La Ly mang theo mấy phần hài hước.
Tê!
Tả Mạc không kịp nghĩ nhiều, cố sống cố chết nhảy sang một bên! Đồng thời, gần như cùng lúc cánh tay áo của hắn bay lên thiên không!
Phanh, đau!
Đứng lên, lại chăm chú nhìn La Ly, tiếng cười vang xung quanh hắn không hề để ý!
La Ly căn bản không để cho Tả Mạc có thời gian nghỉ ngơi, kiếm mang vụt lia lịa!
Từng phiến y phục cứ thế dần bay lên không trung!
Y sam toàn thân Tả Mạc cơ hồ trở thành vụn vải, cả người trên dưới dính đầy tro bụi bùn đất, còn có mấy chỗ máu tươi rỉ ra, hệt như ăn mày!
Không còn người nào cười nữa, hết thảy quảng trường trở nên an tĩnh một cách kỳ quái! Rất nhiều ngoại môn đệ tử bắt đầu lộ ra vẻ bất nhẫn. Tiểu Quả cắn chặt môi anh đào, hoàn toàn không biết nước mắt mình đang chảy xuống. Hai mắt Lý Anh Phượng tức giận như muốn phún hỏa.
Nửa ngồi nửa nằm trên đất, Tả Mạc liều mạng hít một hơi, cẩn thận coi chừng La Ly!
Trong tai hắn hết thảy xung quanh trở thành hư vô, hắn gấp rút thở dốc, cổ họng khô nóng tập trung tinh thần. Không người nào chú ý tới một tia quang mang hưng phấn như ẩn như hiện trong con ngươi Tả Mạc.
—— Trảo đến!
Last edited by Lang Thang; 09-11-2010 at 03:27 PM.
Lý do: thẻ Spoiler ở ngoài cùng nha, để tránh bị lỗi
|