Tu Chân Thế Giới – Tác giả: Phương Tưởng
Tiết 66: Tỉnh chuyển
Dịch: Keny
Nguồn: 4vn.eu
Đệ nhị canh - hoàn thành lời hứa với luulac. hum nay dừng ở đây nhá
"Ngươi rất biết thể hiện a!" Thi Phượng Dung vừa thấy hắn, không chút khách khí mắng một trận xối xả: "Sớm nhận thua không được sao, đến nỗi để thân tàn ma dại đến mức này?" Nàng hồn nhiên quên mất chính mình từng hạ tử lệnh cho Tả Mạc sống chết cũng không được thua.
Tả Mạc cũng thức thời không kêu oan, chỉ vâng vâng dạ dạ như gà mổ thóc, cùng lão nhân gia như nàng đọ kình, hắn chưa có can đảm đến mức ấy.
Thi Phượng Dung ngữ khí hơi hoãn: "Chẳng qua, ngươi cũng không để cho ta mất mặt, rất tốt." Tả Mạc nghe thấy thế trong lòng rất muốn mắng to một tiếng, đây mới là lời thực lòng của lão nhân gia ngài a.
Tả Mạc từ từ mở mắt ra, nhịn không được rên rỉ một tiếng toàn thân nhức nhối vô cùng.
"Sư huynh, ngài đã tỉnh." Một nữ nhân lạ hoắc đứng bên giường, thần sắc nàng cực kỳ cung kính, thậm chí Tả Mạc còn để ý thấy trong mắt nàng có một tia kính sợ. Từ phục sức mà xem xét chắc hẳn là một nữ ngoại môn đệ tử mà Tả Mạc không quen.
"Đây là đâu?" Tả Mạc giãy thân mình muốn ngồi dậy.
"Đây là Hành Phương viện, bởi vì ngài thụ thương nên viện chủ đem ngài tới đây." Nàng vội vàng đáp lời.
À, thì ra là sư phó. Tả Mạc hồi thần lại, chợt cảm thấy đói bụng, hắn ngẩng đầu hỏi: "Có cái gì ăn không?"
Nữ ngoại môn đệ tử này vội vàng gật đầu: "Ngài đợi một chút." Nàng quay người đi ra, một lát sau bưng một chén cơm và một ít đồ ăn tiến đến.
Ngửi thấy linh lực nồng nặc từ trong đồ ăn phát ra, tinh thần Tả Mạc khẽ rung, trong bụng càng thêm cồn cào, nước miếng nhễ ra không lảm nhảm nói nhiều bắt đầu ngấu nghiến như kẻ bị bỏ đói lâu ngày. Cơm trong chén không phải là cơm thường mà hàng ngày hắn vẫn ăn mà là cơm dùng linh cốc nấu thành, mấy đĩa thức ăn cũng dùng linh cốc gia công, linh khí nồng nặc rất thích hợp cho người vừa thụ thương muốn tu phục linh khí như Tả Mạc.
Đối với loại người khố rách áo ôm như Tả Mạc khi nào đã từng ăn qua loại thực phẩm xa xỉ thế này? Tuy mỗi tháng đều được cung cấp một lượng linh cốc nhất định nhưng hắn lại không hề biết phương pháp gia công.
Gia công linh thực cần phải có kỹ xảo chuyên nghiệp, quá trình này được gọi là luyện thực. Các loại thực tài có linh khí nồng đượm trải qua xử lý đặc thù, lại tiếp tục tỉ mỉ gia công thì linh khí trong thực tài sẽ bị kích phát ra, hơn nữa còn rất dễ dàng hấp thu. Linh lực hút được từ trong linh thực ôn hòa hơn nhiều so với linh lực trong tinh thạch.
Song nói đi cũng phải nói lại, đồ cao cấp như thế cũng chỉ có đại tài chủ mới có khả năng hưởng thụ.
So sánh với các loại linh thực cao cấp, linh cốc là phổ thông nhất cũng là linh thực rộng khắp nhất. Nhưng linh cốc mỗi tháng của Tả Mạc đều bị hắn bán đi đổi thành tinh thạch. Có được linh mạch trong thạch thất thì giá trị của linh cốc đối với hắn còn lâu mới thực tế bằng tinh thạch.
Nhưng loại đãi ngộ thế này mới là lần đầu tiên trong đời hắn được hưởng thụ. Người luyện thực kỹ xảo cao siêu, linh khí hoạt bát nồng nặc, chỉ ngửi qua thôi mà Tả Mạc đã cảm thấy thần thanh khí sảng. Đến khi linh thực vào miệng, mém chút nữa hắn nuốt luôn cả đầu lưỡi.
Gió cuốn mây tan, linh thực trên bàn bị hắn thanh toán sạch sẽ, một mẩu nhỏ cũng không chừa.
Tả Mạc còn đang ngẩn ngơ hồi tưởng mĩ vị vừa thưởng thức thì nữ ngoại môn đệ tử kia nhắc nhở hắn: "Sư huynh tốt nhất nên đả tọa nhập định, rất có lợi cho việc hấp thu linh lực."
Nghe lời, Tả Mạc vội vàng bó gối nhập định.
Nữ đệ tử kia thấy vậy bèn nhẹ nhàng thu dọn đồ đạc trên bàn, sau đó khép cửa lui ra ngoài.
Từ trong nhập định tỉnh lại, Tả Mạc chỉ thấy tinh mãn thần túc, cảm giác thoải mái thư thái nói không nên lời. Nghĩ đến linh thực vừa mới ăn, Tả Mạc bất giác sinh tâm cảm khái, một bữa linh thực này so với hắn đả tọa nhập định hai canh giờ trong thạch thất hiệu quả rõ rệt hơn nhiều. Chẳng qua linh mạch trong thạch thất là của trời cho hoàn toàn miễn phí, còn phần linh thực kia tuy không nhiều song giá cả chắc chắn không rẻ chút nào. Nếu không phải môn phái thưởng cho, hắn tuyệt đối ăn không nổi.
Đẩy cửa ra khỏi gian phòng.
Ngoài cửa là một tiểu viện, lúc này Tả Mạc mới biết mình đang ở chỗ nào. Đây là một tiểu viện hẻo lánh trong Hành Phương viện, ngày thường hắn có ngẫu nhiên đi qua, giờ nhìn lại có mấy phần quen mắt.
Hắn quyết định đi gặp sư phó.
Từ tiểu viện chạy ra, dọc đường nhìn thấy không ít nữ ngoại môn đệ tử.
Lập tức Tả Mạc cảm thấy thái độ các nàng đối với hắn cùng trước kia khác nhau rất lớn.
Trước kia, tuy các nàng đối với hắn cũng cung kính có thừa song hiện nay trong phần cung kính còn thêm một phần kính sợ. Kính sợ này xuất phát từ nội tâm khiến các nàng lưng cúi xuống càng thấp, thái độ càng thêm cung kính cẩn thận. Điều này khiến Tả Mạc không quen chút nào.
Hứa Tinh nhìn thấy Tả Mạc, vội vàng hành lễ: "Sư huynh! Sư phó đang đợi ngài!"
Ngay cả Hứa Tinh cũng xưng "Ngài", trong lòng Tả Mạc như có kiến cắn, lắc đầu nói: "Dạng xưng hô thế này ta thấy không thoải mái!"
"Gọi sư huynh là được rồi, Hứa Tinh thấy sao!" Hứa Tinh khẽ nở nụ cười như gió xuân gội mát cả tâm hồn.
Trước đây nàng trợ giúp Tả Mạc, lại đúng lúc tình cảnh Tả Mạc nan giải. Ai có thể nghĩ được, Tả Mạc lại có thể cùng La Ly sư huynh đánh ngang tay. Nói thật, khi nàng nhìn thấy một màn kia đã ngây như khúc gỗ, thẳng đến bây giờ vẫn còn cảm thấy khó có thể tin. Chuyện này cũng khiến cho trên dưới Hành Phương viện nhìn vị sư huynh tiểu cương thi này với con mắt khác. Hứa Tinh thông tuệ, biết một trận chiến này chắc chắn khẳng định địa vị của sư huynh tại Hành Phương viện cũng như trong bản môn.
Tỷ như trước đây Hách Mẫn sư tỷ vốn kiêu ngạo ngang ngược, từ nay về sau nhất định phải thu liễm rất nhiều. Nếu nàng còn không thu liễm thì chẳng khác gì đồ đầu đất. Tả Mạc sư huynh nhìn qua tưởng như đần độn song bất luận là ở thủ đoạn cơ biến hay thực lực thiên phú đều vượt xa xa Hách Mẫn.
Tranh đấu trong đám nội môn đệ tử, trong lòng Hứa Tinh cũng biết rõ, thân là ngoại môn đệ tử nên nàng đối với Vi Thắng Tả Mạc những người đã từng là ngoại môn đệ tử càng thêm thân cận.
Nhưng Hứa Tinh vẫn cẩn thận nhận rõ thân phận của mình, rất nhiều người lúc chán nản hay xuân phong đắc ý tính tình thường biến hóa, cẩn thận một chút cũng không thừa. Cũng may tính tình Tả Mạc sư huynh so với trong tưởng tượng của nàng còn có phần dễ chịu hơn.
Mặt cương thi của Tả Mạc vẫn bất động thanh sắc hướng Hứa Tinh gật đầu tỏ ý một cái rồi chạy như bay về hướng đan phòng của sư phó.
Đẩy cửa đi vào, hắn bèn nhìn thấy sư phó Thi Phượng Dung.
"Ngươi rất biết thể hiện a!" Thi Phượng Dung vừa thấy hắn, không chút khách khí mắng một trận xối xả: "Sớm nhận thua không được sao, đến nỗi để thân tàn ma dại đến mức này?" Nàng hồn nhiên quên mất chính mình từng hạ tử lệnh cho Tả Mạc sống chết cũng không được thua.
Tả Mạc cũng thức thời không kêu oan, chỉ vâng vâng dạ dạ như gà mổ thóc, cùng lão nhân gia như nàng đọ kình, hắn chưa có can đảm đến mức ấy.
Thi Phượng Dung ngữ khí hơi hoãn: "Chẳng qua, ngươi cũng không để cho ta mất mặt, rất tốt." Tả Mạc nghe thấy thế trong lòng rất muốn mắng to một tiếng, đây mới là lời thực lòng của lão nhân gia ngài a.
Thi Phượng Dung đối với tên đồ đệ mặt gỗ này khá là mãn ý. Tuy trước đấy hắn chỉ là một Linh Thực phu song ở thiên phú luyện đan khiến nàng kinh ngạc vạn phần, sơ thiệp luyện đan đã có thể luyện ra Kim Ô hoàn. Lúc Tả Mạc lần đầu tiên luyện ra Kim Ô hoàn có thể lý giải bằng vận khí tốt nhưng sau đó có thể tìm được phương pháp luyện chế cụ thể, tuy trên miệng nàng không nói gì song tâm lý khá là cả kinh, điều này chỉ vận khí tốt thôi thì nói không thông à nha. Thấy thiên phú hắn xuất sắc như vậy Thi Phượng Dung càng yêu cầu nghiêm mật, hảo hảo bồi dưỡng một phen.
Tỷ thí giữa Tả Mạc cùng La Ly nàng không hề hy vọng chút nào, mệnh lệnh không được thua chỉ là để cho hắn biết mà phấn đấu thôi. Chênh lệch thực lực song phương nào phải chỉ cách có một giai tầng, điều này nàng rất rõ ràng. Nhưng Tả Mạc một lần nữa cho nàng nếm đại kinh hỉ, tuy chưa thắng nhưng đích xác hắn cũng không thua.
Ngăn ngắn chỉ mất thời gian ba tháng, hắn đã lĩnh ngộ ra kiếm ý! Phần thiên phú tu kiếm thế này ngay cả nhị sư huynh vốn băng lãnh cũng phải động dung, chưởng môn cùng tam sư huynh thì trố mắt cứng lưỡi, trong lòng nàng thật tự đắc không để đâu cho hết.
"Ba tháng thời gian, ngươi đã có thể lĩnh ngộ kiếm ý, thiên phú tu kiếm xem ra không yếu, nếu bị mai một cũng hơi đáng tiếc." Thi Phượng Dung chậm rãi nói: "Sau này, ngươi có thể đi tìm nhị sư bá để học tập tu kiếm. Ta nói trước cho ngươi biết đến chỗ nhị sư bá rồi, chớ để cho ta mất mặt. Nếu ta biết ngươi buông thả lười biếng, hừ!" Câu hừ lạnh sau cùng hàn khí tứ dật khiến Tả Mạc không lạnh mà run.
Trong lòng Tả Mạc âm thầm kêu khổ. Có thể tới chỗ nhị sư bá học tập tu kiếm, dạng đãi ngộ này ở trong Vô Không kiếm môn hiển nhiên là quá hậu đãi, cũng là giấc mơ của vô vàn đệ tử. Nếu trước kia, Tả Mạc tạ trời tạ đất còn không kịp, nhưng bây giờ thì. . .
Vừa nghĩ tới Bồ yêu định cư vô thời hạn trong thức hải, lại nhớ đến ánh mắt lãnh tuấn như kiếm của nhị sư bá. . .
Lông tóc Tả Mạc chợt dựng đứng, cả người lạnh toát như bị ném vào hầm băng.
Hắn còn nhớ buổi tối hôm đó lúc sơ ngộ cùng Bồ yêu, nhị sư bá từng dùng bạch sắc kiếm ý băm nát Hắc Hải! Ngay cả dạng yêu ma cường đại như Bồ yêu cũng không phải đối thủ nhị sư bá, nếu bị nhị sư bá phát hiện trong thức hải hắn tàng trữ Bồ yêu, vậy thì xong rồi…!
Loại ưu đãi thế này Tả Mạc tránh còn không kịp.
"Đệ tử chỉ muốn hảo hảo cùng sư phó học luyện đan. . ."
Tả Mạc còn chưa nói xong, ngay lập tức đã bị Thi Phượng Dung ngắt lời: "Luyện đan là luyện đan, tu kiếm là tu kiếm, không ai nói luyện đan thì không thể tu kiếm! Đừng có lải nhải nói nhảm, nói ngươi đi thì ngươi cứ đi!"
"Nhưng là. . ."
"Di!" Thi Phượng Dung hồ nghi nhìn nhìn Tả Mạc: "Ngươi có chuyện gì sao?"
Bị ánh mắt sư phó xoi mói, tim Tả Mạc đập thình thịch, ngàn vạn lần đừng để sư phó nhìn ra manh mối gì a! Hắn lia lịa lắc đầu: "Không có! Không có!"
"Không có vậy thì đi đi thôi!" Thi Phượng Dung bực dọc vung tay đuổi Tả Mạc như đuổi tà.
Từ đan phòng của sư phó đi ra, tâm tình Tả Mạc thấp thỏm bất an. Nếu nói trong bốn vị trưởng bối ai là người Tả Mạc sợ gặp nhất thì đó chính là Tân Nham sư bá. Mỗi khi Tân Nham sư bá nhìn về phía hắn, Tả Mạc cảm thấy như ruột gan mình đều bị lôi ra ngoài, tất cả bí mật của hắn đều không thể ẩn dấu dưới cặp mắt của sư bá.
Nhưng ải này rốt cuộc vẫn chạy không thoát.
Tả Mạc chiến chiến căng căng đi tới chỗ ở nhị sư bá. Nhị sư bá thiện trường hai loại, một là tu kiếm, hai là luyện khí. Vi Thắng sư huynh chính do Tân Nham sư bá tự thân chỉ điểm, La Ly cũng từng được chỉ điểm qua, trừ hai người này thì Hứa Dật sư huynh là đệ tử duy nhất cùng theo hắn học luyện khí.
Tả Mạc chỉ đành nhắm mắt đưa chân đến chỗ nhị sư bá.
Nhị sư bá xưa nay độc cư tại Vọng Dương phong, đây là chỗ Tả Mạc chưa từng đặt chân tới. Men theo sơn đạo uốn lượn rồng rắn, Tả Mạc cẩn thận dực dực, chiến chiến căng căng. Đến khi hắn leo lên đỉnh Vọng Dương phong lập tức ngây dại.
Địa thế đỉnh núi rộng mở nhưng chỉ có một gian lều tranh nho nhỏ, trừ nó ra xung quanh đều là đất đá không có nổi một tấc cỏ.
Tả Mạc cách lều tranh tầm một trăm năm mươi bước, đoạn đường này mỗi một bước hắn đi đều giật mình thon thoát, mấy lần thiếu chút nữa là quay đầu ù chạy.
Dưới chân hắn không có nổi một tấc đất nguyên vẹn, kỳ thực không riêng gì dưới chân hắn, hết thảy đỉnh Vọng Dương phong đều không có một khối đất cho ra hồn. Vết chém đan xen ngang dọc trên mặt đất giống như toàn Vọng Dương phong đã bị cày xới qua vô số lần.
Đặt chân lên bùn đất nhão, tâm tạng Tả Mạc như muốn rớt ra ngoài!
Kiếm ý!
Phiến thổ địa như bùn nhão dưới chân này lại uẩn hàm kiếm ý cường liệt vô cùng! Chúng dày đặc trong từng nắm đất giống như muốn cắt xén hai chân Tả Mạc, lại rất giống muốn luồn qua hai chân tiến vào trong thể nội Tả Mạc, sát cơ sâm hàn chúng mang theo khiến lông tóc toàn thân Tả Mạc dựng thẳng cả lên.
Hắn không kìm được nuốt một ngụm nước bọt khan, cố nén xung động muốn tế Băng Tinh kiếm ra, cắn răng đi về phía trước.
Từng bước từng bước!
Dưới chân giống như đạp lên vô số mũi kiếm, mỗi một bước đều cẩn thận dực dực.
Vô số lần Tả Mạc muốn tế Băng Tinh kiếm ra, đây là phản ứng bản năng khi đối mặt với nguy hiểm nhưng mỗi lần như thế hắn đều cố gắng khắc chế lại!
Khối bùn nhão này ngầm giấu vô số kiếm ý, nếu mình thật sự tế Băng Tinh kiếm ra vậy khác nào chọc phải tổ ong vò vẽ! Những kiếm ý tiềm phục kia sẽ lấy khí thế phô thiên cái địa đem thân thể gày gò của mình nghiền thành bụi phấn.
Đáng chết!
Chỗ quỷ quái gì thế này!
Last edited by Lang Thang; 09-11-2010 at 03:27 PM.
|