Tu Chân Thế Giới – Tác giả: Phương Tưởng
Tiết 67: Hỏi đáp
Dịch: Keny
Nguồn: 4vn.eu
"Ngươi khiến ta rất ngạc nhiên." Tiếng nói của Tân Nham hệt như vụ khí âm hàn thấm vào làn da Tả Mạc, cảm giác lạnh lẽo vô cùng khiến hắn cơ hồ không động đậy được.
"Ngươi không có thiên phú tu kiếm." Tân Nham nhàn nhạt nói.
Tim Tả Mạc chợt nhảy lên một cái, hắn chỉ cảm thấy khoảng khắc này như dài vô tận, căng thẳng quên cả hô hấp. Sự sợ hãi giống như cơn đại hồng thủy phút chốc đánh sập tư tưởng cầu may cuối cùng của Tả Mạc. Sư bá phát hiện rồi sao?
Cẩn thận dực dực mò đến trước cửa lều tranh, cả người Tả Mạc như sợi dây đàn căng hết cỡ, chỉ cần hơi tác động một chút liền bung ra.
Hít một ngụm khí thật sâu, tuy 《 Thai Tức Luyện Thần 》đã đột phá nhị tức, hiện nay hắn đã không cần phải dùng miệng mũi hô hấp nhưng lúc tâm tình căng thẳng vẫn có thói quen hít sâu để bình tĩnh lại. Lấy lại bình tĩnh xong hắn mới đứng trước cửa cúi thấp người làm một cái lễ: "Đệ tử Tả Mạc, bái kiến sư bá!"
"Tiến đến đi!" Thanh âm lãnh tuấn của Tân Nham từ trong nhà cỏ truyền ra.
Cánh cửa đột nhiên tự động mở ra, bên trong một mảnh đen kìn kịt khiến Tả Mạc giật thon thót. Lấy hết can đảm Tả Mạc rón rén tiến vào.
Nhà cỏ vô cùng đơn sơ, chỉ có một cái bồ đoàn ngoài ra trống trơn không còn thứ gì khác. Tân Nham sư bá ngồi khoanh chân trên bồ đoàn, một tia nắng từ trên nhà cỏ chiếu xuống người Tân Nham. Bên trong tia nắng, khuôn mặt Tân Nham mờ mờ khuất sau mái tóc dài trước trán, cho đến khi hắn mở đôi mắt ra…
Trong bóng tối, hai điểm hàn mang đột nhiên sáng lên, không biết vì sao Tả Mạc chỉ cảm thấy một cổ hàn ý lạnh thấu xương men theo xương sống lan khắp toàn thân, cơ thịt cả người đột ngột cứng ngắc.
"Ngươi khiến ta rất ngạc nhiên." Tiếng nói của Tân Nham hệt như vụ khí âm hàn thấm vào làn da Tả Mạc, cảm giác lạnh lẽo vô cùng khiến hắn cơ hồ không động đậy được.
"Ngươi không có thiên phú tu kiếm." Tân Nham nhàn nhạt nói.
Tim Tả Mạc chợt nhảy lên một cái, hắn chỉ cảm thấy khoảng khắc này như dài vô tận, căng thẳng quên cả hô hấp. Sự sợ hãi giống như cơn đại hồng thủy phút chốc đánh sập tư tưởng cầu may cuối cùng của Tả Mạc. Sư bá phát hiện rồi sao?
"Ngươi có thể trong ba tháng lĩnh ngộ ra kiếm ý khiến ta rất ngạc nhiên." Tân Nham không thèm nhìn Tả Mạc, hắn chậm rãi nhắm mắt lại, hai điểm hàn mang dọa người kia dần biến mất trong bóng tối: "Ngươi gặp phải kỳ ngộ gì ta không quan tâm. Nhưng ngươi phải nhớ kỹ, nếu sau này ngươi làm ra chuyện gì ảnh hưởng đến môn phái, ta sẽ là người đầu tiên giết ngươi."
Ngữ khí bình đạm, thong thả nhẹ nhàng giống như đang nhắc đến một chuyện quá đỗi bình thường.
Tả Mạc hệt như vừa từ Địa ngục nhảy một phát lên Thiên đường, kinh hỉ quá bất ngờ khiến hắn sững lại một hồi lâu. Vốn dĩ hắn đã làm tốt tinh thần chuẩn bị nghển cổ đợi giết, hắn cho là nhị sư bá đã nhìn thấu Bồ yêu trong thức hải hắn.
Cơ thịt toàn thân dần thả lỏng, Tả Mạc chỉ thấy cả người vô lực, cảm giác sợ hãi trong lòng rút đi như thủy triều gần như tàn phá sức chịu đựng nhỏ nhoi của hắn, hai chân hắn mềm nhũn ra như bún.
"Vâng!" Tả Mạc cố gắng trấn tĩnh trả lời.
"Bộ 《 Ly Thủy kiếm quyết 》 ngươi tu luyện khá thần diệu nhưng kiến thức người viết ra có hạn, ngày sau khó mà tiến thêm." Tân Nham không thèm mở mắt, thờ ơ nói tiếp: "Hơn nữa cơ sở ngươi quá kém, có vài chỗ còn phải củng cố lại. Chẳng qua, ngươi tự mình điều chỉnh mấy chỗ kia không tồi."
Lập tức, vài lời vàng ngọc của Tân Nham khiến Tả Mạc cảm thấy con đường phía trước sáng sủa hơn nhiều. Sư bá chỉ điểm tuy chỉ vẻn vẹn vài nơi song lại đúng vào những chỗ hắn cảm thấy không thoải mái, đình trệ bấy lâu nay. Lúc trước hắn không biết nguyên nhân do đâu và sửa như thế nào, nay nghe được sư bá chỉ điểm phút chốc đã đại ngộ.
Tiếp đó Tân Nham ném cho Tả Mạc một ngọc giản: "Bên trong là một ít cơ sở kiếm quyết, ngươi cố gắng mà luyện tập." Dừng một lát, rồi có chút luyến tiêc nói: "Ngươi chủ tu luyện đan, lại là Linh Thực phu, tịnh không thích hợp tu kiếm. Kiếm tu, giảng cứu chính là tâm không bàng vụ, kiếm tâm thông minh. Ngươi tự lo cho tốt."
Cáo từ sư bá, Tả Mạc lại bước ra khỏi nhà cỏ đi trên khối bùn đất lúc trước, song bây giờ không hề có nửa phần cảm giác kiếm ý bức nhân như trước. Hệt như những kiếm ý kia nhận ra hắn nên ẩn núp đi vậy.
Trên đường rời khỏi Vọng Dương phong về Tây Phong tiểu viện, Tả Mạc suy xét lại lời sư bá. Ý tứ sư bá rất rõ ràng, nếu như hắn muốn tiến một bước trên con đường kiếm tu, muốn chân chính có thành tựu tất phải ném bỏ Linh Thực phu cùng luyện đan để làm một kiếm tu thuần túy.
Lời sư bá nói đúng là chí lý minh ngôn nhưng Tả Mạc rõ ràng mình có bao nhiêu phân lượng.
Nếu như hắn được như Vi Thắng sư huynh nói không chừng sẽ ném bỏ thứ khác, trở thành một kiếm tu chân chính thuần túy. Nhưng hắn không phải. Hắn biết khả năng mình đến đâu, nếu không có Bồ yêu thì hắn căn bản không khả năng lĩnh ngộ kiếm ý. Bị chém mấy ngàn lần mới lĩnh ngộ ra triều tịch kiếm ý của sư bá, nếu gặp Vi Thắng sư huynh chắc chỉ cần mấy mươi lần là đủ.
Mà nếu như hắn không có kinh nghiệm lĩnh ngộ triều tịch kiếm ý thì tuyệt đối không có khả năng chỉ trong vẻn vẹn ba tháng lĩnh ngộ ra Ly thủy kiếm ý.
Bản thân không thể đi chung con đường với Vi Thắng sư huynh được!
Mỗi bước đi tới, gió thổi nhè nhẹ, tâm tình Tả Mạc cũng dần rộng mở. Con đường mỗi người bước đi luôn khác nhau, huống hồ so với trước kia có thể đạt tới bước này ngay cả trong mơ hắn cũng không dám nghĩ. Vậy mà hôm nay hắn đã làm được.
Rất nhanh, tâm trạng hắn trở nên thoải mái hơn nhiều. Hôm nay tâm tình phấn chấn, mệt mỏi mấy hôm nay rồi cũng đã đến lúc xả hơi.
Nhưng đúng lúc hắn đi tới cốc khẩu Tây Phong cốc, bước chân chợt ngưng trệ người ngẩn ra đứng chôn chân tại chỗ.
"Ai nha! Tả Mạc sư huynh, ngài cuối cùng cũng tới! Kỳ khảo hạch này sư huynh đại triển thần uy, sư đệ đặc biệt tới chúc mừng a, có chút lễ mọn. . ."
"Sư huynh còn nhớ ta không? Năm đó nếu không có 《 Tiểu Vân Vũ quyết 》của ngài chắc ta khổ sở nhiều. Tiểu đệ một mực ghi nhớ trong lòng. . ."
"Sư huynh sư huynh, tiểu đệ tu kiếm nhưng khổ nổi không có danh sư. . ."
"Sư huynh, tỷ muội Đông phong chúng ta. . ."
Nhìn trước mặt chi chi chít chít toàn người là người, đầu Tả Mạc cứ lùng bùng lùng bùng...
Toàn bộ cốc khẩu Tây Phong cốc nhốn nháo vô cùng, trường diện này so với lần Tả Mạc thành nội môn đệ tử còn náo nhiệt hơn. Lễ vật trong tay bọn họ cũng phong hậu gấp mấy lần trước, một ít ngoại môn đệ tử gia cảnh không tồi lại càng thêm chịu khó xuất huyết.
Tả Mạc vốn đang muốn nghỉ ngơi tức thì đầu to như cái đấu.
"Nhao nhao cái gì!" Bỗng nhiên một thanh âm truyền đến, cảnh nhốn nháo chợt im bặt.
Lại thấy Hứa Dật cùng hai vị nữ tử tiến đến, Tả Mạc nhìn rõ thì ra là Công Tôn Tinh đại sư tỷ cùng Tu Y Hạ sư tỷ, người nói chuyện chính là Hứa Dật sư huynh. Hứa Dật vẫy vẫy tay: "Đều giải tán đi."
Những ngoại môn đệ tử này thấy vậy vội vội vàng vàng chạy như chó cụp đuôi.
Hứa Dật hướng Tả Mạc hành lễ, cười nói: "Sư đệ đừng trách ta lắm chuyện, nhưng những người này thực quá ồn ào."
Tả Mạc vội vàng hoàn lễ: "Đều nhờ sư huynh, tiểu đệ đã hoa mắt chóng mặt lắm rồi, nếu sư huynh chậm thêm một bước chắc tiểu đệ mệt chết mất." Lập tức hắn hướng Công Tôn Tinh cùng Tu Y Hạ hành lễ: "Đại sư tỷ, Y Hạ sư tỷ!"
"Hi! Ngươi rất thú vị nha!" Tu Y Hạ một thân lục y cười nói.
Đối với thiếu nữ nhìn như thiên chân vô tà này trong lòng Tả Mạc vô cùng cảnh giác. Lý Anh Phượng nói ngọc giản kia là lấy từ chỗ Tu Y Hạ sư tỷ, lúc ngọc giản đến tay hắn tâm tư đặt trong đó rất khó nói a.
Công Dương Tinh ôn hòa cười nói: "Sư đệ có vẻ khá là mệt nhọc, không bằng hôm khác chúng ta lại đến."
"Sư tỷ nói nơi nào, tới tới tới, mọi người vào cốc uống trà." Tả Mạc vội vàng nói, thuận miệng hóm hỉnh một câu: "Chỉ là nơi này của ta không có linh trà như chỗ sư huynh, các vị sư huynh sư tỷ chớ trách nha."
Mọi người bèn đi vào trong cốc, ánh mắt ba người nhìn thấy cấm chế dày đặc ngoài cốc ai ai cũng lộ ra biểu tình trầm tư. Chuyện La Ly chạy đến cốc khẩu khiêu chiến sớm đã đồn ầm khắp Vô Không kiếm môn, bọn họ cũng sớm nghe được. Lại nghĩ tới trường tỷ thí lưỡng bại câu thương, ba người bất giác chìm vào ưu tư.
Tả Mạc bất động thanh sắc, kỳ thực cho dù hắn có động cũng không ra được thanh sắc, cái mặt cương thi kia vẫn luôn trăm năm như một.
Tiến vào Tây Phong tiểu viện, nhìn thấy Tả Mạc đã trở lại con Hỏa Uế nhạn trên nóc nhà hót lên một tiếng, cực kỳ thân thiện chào mừng. Đúng ngay lúc tâm tình Tả Mạc rất tốt nên cũng hướng con chim cái này vẫy vẫy tay chào hỏi một cái.
Công Tôn Tinh thấy tâm tính thiếu niên của Tả Mạc bất chợt mỉm cười.
Tu Y Hạ chỉ liếc mắt nhìn một cái, thấy chẳng qua chỉ là một con Hỏa Uế nhạn tầm thường bèn không nhìn nữa, trong mắt thoáng chớp qua một tia không đáng. Tọa kỵ của nàng là một con Hỏa Nhãn Kim Tinh tam phẩm, uy phong lẫm lẫm, bá khí bức nhân, trong mắt nàng thứ như Hỏa Uế nhạn thật sự chỉ dành cho đồ nhà quê.
Bốn người tọa định, Tả Mạc pha một ấm trà, ba người chỉ nhấp môi một cái rồi đặt chén trà xuống. Tả Mạc cũng không thèm để ý, nơi này của hắn chỉ có lá trà bình thường, mùi vị tầm tầm, bình thường hắn cũng không thèm uống.
"Sư đệ trong ba tháng đã lĩnh ngộ kiếm ý thật khiến ta cả kinh. Sư đệ cũng thật là, không lộ ra nửa điểm phong thanh hại ta bận lòng." Hứa Dật cười nói.
Tả Mạc vội vàng nói: "Cũng không phải tiểu đệ có ý giấu diếm, ngay cả bản thân tiểu đệ cũng không có nghĩ đến. Nói ra sợ cũng dọa người, tiểu đệ ở giữa sông luyện kiếm còn bị nước sông cuốn trôi tận mấy trăm dặm hại chưởng môn phải phái người tìm kiếm."
Sắc mặt ba người tức thì trở nên quái dị. Chuyện Tả Mạc luyện kiếm giữa sông bị nước cuốn trôi vốn trở thành chuyện tiếu lâm cười đàm những lúc rảnh rỗi. Ba người bọn họ vốn hoặc cười nhạo, hoặc trong lòng xem thường, giờ Tả Mạc lại tự giễu thế này khiến ba người có một tư vị không nói nên lời.
Tả Mạc một khi đã lĩnh ngộ kiếm ý cũng đồng nghĩa với việc bọn họ đã bị vượt mặt xa xa. Trước cười nhạo xem thường Tả Mạc nay lại càng phát hiện mình vốn vô tri ngu xuẩn đến mức nào.
"Sư đệ luyện kiếm quyết gì vậy?" Tu Y Hạ thành thật hỏi.
"Ly Thủy kiếm quyết." Tả Mạc cũng không che giấu, ngược lại nếu các nàng có tâm hiển nhiên có thể tra được, hắn cười nói: "Là một bộ Ngũ Hành kiếm quyết, tam phẩm, đáng tiếc nhị sư bá nói chỉ sợ khó có thêm tiến cảnh."
Tu Y Hạ nghe vậy, trong ánh mắt thấp thoáng lộ ra một phần hưng phấn.
Vừa lúc bị Tả Mạc nhìn thấy, trong lòng hắn bất giác cười lạnh. Cô nàng này quả nhiên không có ý tốt!
"Sư đệ chớ nên nản lòng." Công Tôn Tinh an ủi nói: "Ngươi thiên phú xuất sắc như thế, sư bá chưởng môn chắc sẽ không lãng phí tài như ngươi."
"Sư tỷ nói cũng phải." Cảm thụ được một tia nhàn nhạt quan hoài của đối phương, Tả Mạc tâm sinh hảo cảm hướng Công Tôn Tinh chắp tay hành lễ. Có thể vì không lâu nữa đại sư tỷ sẽ gả cho người ta nên quan hệ giữa nàng cùng bọn Tần Thành không quá thân thiết, xem ra nàng vốn không muốn chen chân vào hai phái chi tranh.
"Lần này là ta muốn tới tìm sư đệ." Đại sư tỷ nhẹ nhàng cười, lời nói êm ái như gió xuân tưới mát tâm hồn: "Hai người bọn họ đều bị ta kéo theo. Nghe nói sư đệ có thể luyện chế một loại linh đan là Kim Ô hoàn có khả năng luyện thành Kim Ô hỏa, không biết phải hay không?"
"Giám định nói như thế, thật sự tiểu đệ chưa từng thử qua." Tả Mạc cẩn thận nói.
"Vậy thì được." Công Tôn Tinh khẽ cười, lấy ra một hộp ngọc: "Ta muốn dùng vật này cùng sư đệ đổi một trăm viên Kim Ô hoàn, sư đệ xem được không."
Nói xong lấy tay đẩy nhẹ, đem hộp ngọc đẩy tới trước mặt Tả Mạc.
Tả Mạc hơi nghi hoặc mở hộp ngọc ra, trong sát na đó tròng mắt hắn trợn trừng như muốn nứt ra, hai mắt để lộ ra cuồng hỉ không cách nào che dấu được!
Last edited by Phiêu; 09-11-2010 at 03:34 PM.
|