Tu Chân Thế Giới – Tác giả: Phương Tưởng
Tiết 68: Cuộc sống bận rộn
Dịch: Tà Phiêu
Biên: Keny
Nguồn: 4vn.eu
Dựa theo những gì giám định, Kim Ô hoàn có tỷ lệ nhất định tạo thành Kim Ô hỏa, hắn đoán điều này hẳn liên quan đến số lượng nhiều ít. Cho nên Tả Mạc quyết định đã làm thì làm cho trót, luyện luôn năm trăm viên, dù sao ăn nhiều cũng không chết người, nếu có thể luyện thành Kim Ô hỏa, vậy thì ta giàu to rồi ... Tứ phẩm hỏa chủng, sách sách..có thể tăng lên ít nhất một giai khi luyện chế đấy...
Trong hộp ngọc một gốc tam phẩm lam sắc thủy thảo đặt ngay ngắn tỏa ra hàn khí nhàn nhạt, mơ hồ còn có thể thấy được ánh sáng chuyển động quanh thân nó.
Băng Vân thảo, là một loại thủy hành linh thảo rất hiếm gặp, có thể thấy bóng dáng của nó trong vô số loại linh đan cao cấp. Cái khác không nói nhưng Tả Mạc biết, ngay cả trong linh phổ của sư phụ cũng không có Băng Vân thảo. Băng Vân thảo này vốn sinh trưởng ở nơi cực hàn chi địa hơn nữa sinh trưởng vô cùng khó khăn cho nên rất quý hiếm.
Tìm khắp Đông Phù chỉ sợ cũng không mua được Băng Vân thảo phẩm chất cao thế kia, có thể thấy được vật trước mặt sang quý đến bước nào.
“Thứ này quá quý giá” Tả Mạc cố nén tham niệm trong lòng, đẩy hộp ngọc về phía đại sư tỷ.
Trong mắt Công Tôn Tình khẽ hiện lên tia tán thưởng, nàng nhanh chóng đặt hộp ngọc vào tay Tả Mạc: “Sư đệ chớ nên từ chối, gốc Băng Vân thảo này tính hàn thuộc thủy, nếu luyện chế đan dược tất là linh đan thủy hành, nhìn khắp bổn môn cũng không có ai thích hợp với nó hơn sư đệ”.
Tả Mạc nghĩ nghĩ một lúc rồi nói: “Hai trăm viên đi. Môt trăm khỏa coi như là chút tâm ý của tiểu đệ”.
Công Tôn Tình đương nhiên không từ chối, hào phóng cười nói: “Vậy đa tạ sư đệ”.
Mọi người lại hàn huyên trong chốc lát, nhưng câu chuyện khá nhạt nhẽo nhất là đối với Tu Y Hạ, Tả Mạc không có một chút hảo cảm nào. Sau đó ba người lập tức đứng dậy cáo từ, Tả Mạc tiễn họ đến cốc khẩu, trước khi đi Hứa Dật không quên nhắc nhở Tả Mạc nhanh chóng hoàn thành số lượng Kim Ô hoàn mình đã đặt hàng, đương nhiên Tả Mạc gật đầu đáp ứng không chút do dự.
Rốt cuộc bây giờ Tả Mạc đã có thể thờ phào nhẹ nhõm một hơi, quay trở lại tiểu viện, hắn không nghĩ gì được nữa, hôm nay mọi thứ thay đổi nhanh đến chóng mặt làm hắn mệt gần chết.
Song hắn vẫn còn phải cất Băng Vân thảo vào linh tuyền trong thạch thất, linh tuyền này gần sát linh mạch nên linh khí nồng đậm thích hợp cho Băng Vân thảo sinh trưởng. Hắn vừa nhìn thấy Băng Vân thảo đã kinh hỉ như vậy, không chỉ bởi vì nó trân quý mà còn vì trong ngọc giản di lưu của Ngụy Nam tiền bối có ghi lại một phương pháp luyện đan có nguyên liệu chủ yếu chính là Băng Vân thảo. Loại linh đan này có tên Băng Vân đan, giúp cho người tu hành tăng trên diện rộng linh lực thủy hành.
Cái gọi là “tăng lên diện rộng” cụ thể là tăng bao nhiêu trên ngọc giản không ghi rõ ràng song Tả Mạc tin tưởng ích lợi hẳn không nhỏ. Vả lại hắn cũng không phải là kiếm tu nên không cần lo lắng chuyện ngũ hành pha tạp, ngũ hành đối với hắn rất hữu dụng nếu như thủy hành đại tăng thì chắc chắn uy lực của “Ly thủy kiếm quyết” cũng tăng mạnh, việc khống chế càng thêm thuận buồm xuôi gió.
Nhưng hiện tại hắn tạm thời không có thời gian luyện chế Băng Vân đan, hôm nay còn nhiều chuyện khác phải làm!
Kim Ô hoàn…
Cứ tưởng tượng đến số lượng đơn đặt hàng khổng lồ phải hoàn thành đầu Tả Mạc cứ ong ong.
Còn hôm nay… hay là để sau đi, hắn nhanh chóng leo lên giường… ngủ cái đã a.
Sáng sớm ngày hôm sau, Tả Mạc bắt đầu kiếp sống luyện đan điên cuồng, Hứa Tình dường như đã có chuẩn bị đã sớm sắp xếp một lượng lớn nguyên liệu Ích Cốc hoàn cho hắn.
Nhìn đống tài liệu như núi trước mặt, Tả Mạc có cảm giác khóc không ra nước mắt, chỉ đành cố sống cố chết lao đầu vào!
Một đám người xuất hiện trong sơn cốc cách Đông Phù không xa, quần áo và thần thái của họ khá hỗn tạp.
“Ở xung quanh đây thôi” Một người trong đó ngưng trọng nói: “Nhưng vị trí cụ thể rất khó tìm ra”.
“Ta đoán chắc là xung quanh đây” Một đạo nhân áo vàng hừ lạnh nói: “Mười hai trấn khác chúng ta đều đã tìm qua, ngoại trừ nơi này chưa kiểm tra, vậy thì còn ở đâu được nữa?”.
Ánh mắt những người khác tập trung cả về phía nam tử cầm đầu mặc ngân y. Người này thần sắc đạm mạc, trường bào trên người như từng sợi chỉ bạc kết thành, lóng lánh chói mắt mê người.
Ngân y nam tử trầm ngâm một lát rồi mở miệng nói: “Trước quay về đã, chậm rãi điều tra sau”.
…Đám người nhanh chóng phi hành về phía Đông Phù.
Hai canh giờ sau, ngay tại nơi nhóm người kia vừa đi, một đám hắc y nhân hiện ra, mỗi người bọn họ đều đeo mặt nạ đồng đen, hoa văn khoa trương dữ tợn chỉ để lộ đôi mắt.
“Ở vùng này, vị trí cụ thể tạm thời còn chưa xác định được”Một gã hắc y nhân nhẹ giọng nói sau đó đột nhiên kêu lên: “A! Nơi này hình như vừa có người tới, hơn nữa số lượng hẳn không ít”.
Tên hắc y nhân cầm đầu không nói gì, chỉ nhẹ nhàng vung tay lên, cả đám nhanh chóng biến mất.
Lại một lát sau, một nam tử áo trắng xuất hiện, nếu Tả Mạc có ở đây nhất định sẽ nhận ra đó là phú gia công tử Lâm Khiêm. Nhưng hắn chỉ hiện hình trong phút chốc rồi biến mất…
**************************
Biểu hiện của Tả Mạc trong kỳ khảo hạch làm cho người người khiếp sợ, vài ngày liên tiếp khách nhân ra vào không ngớt. Rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, Tả Mạc đành treo lên tấm bài bế quan miễn khách trước cốc khẩu. Mấy ngày này, hắn luyện đan nhiều đến nỗi sắp luyện luôn cả bản thân rồi. Đại sư tỷ, Hứa Dật sư huynh, lại còn phải giao cho sư tỷ Lý Anh Phượng bán, rồi hắn chợt nhớ ra bản thân còn chưa có hỏa chủng nào cho ra hồn, tứ phẩm đấy a..! Nếu có nó, mình còn có thể luyện thành thứ gì đây?
Dựa theo những gì giám định, Kim Ô hoàn có tỷ lệ nhất định tạo thành Kim Ô hỏa, hắn đoán điều này hẳn liên quan đến số lượng nhiều ít. Cho nên Tả Mạc quyết định đã làm thì làm cho trót, luyện luôn năm trăm viên, dù sao ăn nhiều cũng không chết người, nếu có thể luyện thành Kim Ô hỏa, vậy thì ta giàu to rồi ... Tứ phẩm hỏa chủng, sách sách..có thể tăng lên ít nhất một giai khi luyện chế đấy...
Mơ mộng một lát hắn bèn nhanh chóng bước vào phòng luyện đan.
Hứa Tình mấy ngày nay cũng thành đại lý riêng của Tả Mạc, mỗi ngày nàng đều phải chuẩn bị nguyên liệu luyện đan cho Tả Mạc đến bù cả đầu, hơn nữa số lượng luyện ra mỗi ngày đều thừa ra một ít, vậy làm sao bây giờ? Đây cũng là một vấn đề đau đầu cho nên hắn trực tiếp quẳng luôn cho Hứa Tình, lúc trước thiếu nàng nhân tình giờ coi như trả lại nên Tả Mạc cũng vui vẻ nguyện ý.
Cứ như vậy phút chốc địa vị của Hứa Tình trong sơn môn lên như diều gặp gió.
Nàng làm ngoại môn đệ tử Hành Phương viện đã lâu năm, cũng am hiểu kết giao quan hệ cùng xem sắc mặt, nhân vật như vậy ai muốn đắc tội? Hơn nữa hiện tại nàng còn nắm giữ quyền phân phối Kim Ô hoàn, mọi người lại càng không muốn đắc tội với nàng. Lực hấp dẫn của tứ phẩm hỏa chủng quá lớn a, song cũng có ngoại lệ chính là Hách Mẫn, vì chuyện Tả Mạc nên ả nhìn Hứa Tình không vừa mắt nhưng với biểu hiện cường đại của Tả Mạc, ả cũng không dám làm xằng làm bậy.
Tả Mạc lần trước dám cho ả một cái bạt tai, nếu lần này ả còn cả gan chọc giận hắn thì không biết hậu quả sẽ thế nào!
Hứa Tình làm sao không biết Tả Mạc trợ giúp mình? Trong lòng thầm sinh cảm kích, cũng đem hết tâm tư vào công việc. Biểu hiện của sư huynh Tả Mạc trong kỳ khảo hạch khiến cho nàng khiếp sợ và bội phục vô cùng, mấy ngày nay sư huynh lại điên cuồng luyện đan như liều mạng mình hẳn cũng nên giúp một tay!
Mỗi ngày, bao nhiêu nguyên liệu đưa đến nàng đều biết rõ ràng.
Có lẽ thiên phú đối với ngoại môn đệ tử là thứ khả ngộ bất khả cầu nhưng cố gắng cùng khắc khổ kiên trì thì chỉ người có ý chí mới làm nổi, người như thế thật để cho mọi người nể phục a!
Không riêng gì nàng, cả Hành Phương viện đều bị hành động điên cuồng của Tả Mạc dọa sợ. Kể cả Thi Phượng Dung cũng mấy lần gọi Hứa Tình đến hỏi tình trạng cụ thể. Hơn nữa Hứa Tình ở trong phạm vi quyền lực của mình cũng trợ giúp sư huynh rất nhiều. Ví như mỗi người cần Kim Ô hoàn đều đem tặng một ít linh cốc nên Hứa Tình thuận tiện chuyên nhờ những sư muội am hiểu luyện thực chế biến riêng đưa cho Tả Mạc.
Vì thế, nàng rất nhanh phát hiện mỗi ngày Tả Mạc luyện dư ra vài viên Kim Ô hoàn đều là dành cho nàng.
Gần hai mươi ngày, Tả Mạc lần đầu tiên đi ra khỏi đan phòng, đẩy cửa ra, ánh dương quang chiếu thẳng vào mắt làm cho hắn phải nheo mắt lại.
Trong viện, Hứa Tình đang vội vã xử lý dược liệu, thấy vậy vội vàng chạy tới: “Sư huynh”.
“Không có việc gì, ta đi ra hít thở không khí chút thôi” Tả Mạc ý bảo nàng cứ làm việc của mình.
Điên cuồng luyện gần hai mươi ngày, rốt cuộc hắn cũng hoàn thành đại bộ phận nợ nần, giờ đây đã có thể nghỉ ngơi được rồi. Ánh mặt trời choàng lên người khiến toàn thân ấm áp hẳn lên, thoải mái vô hạn, hắn nhanh chóng chạy tới bên Hứa Tình hỏi: “Có âm khuê không?”.
Hứa Tình mặc dù hơi mơ hồ không hiểu nhưng cũng vội vàng chạy vào nhà, lấy âm khuê ra cho Tả Mạc.
Tả Mạc bắt lấy âm khuê, không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của các tỷ muội hắn nhảy lên nóc nhà, đưa linh lực vào âm khuê rồi đặt ở bên cạnh, vừa nằm phơi nắng vừa nghe.
Đã lâu mới được nhàn nhã như vậy khiến Tả Mạc thích ý vô cùng.
Đang thảnh thơi bỗng nhiên trước mắt tối sầm. Nét cười nhanh chóng ngưng lại, chỉ thấy một chiến thuyền to lớn chậm rãi bay qua đầu. Chiến thuyền này không khác lắm so với Thiên Vũ Phúc thuyền song đầu thuyền bén nhọn hơn, quanh thân từng đàn chim bay lượn, rực rõ đầy màu sắc nhìn rất thích mắt.
A, Tả Mạc nhanh chóng ngồi dậy, ngưởng mặt nhìn chiến thuyền trên đỉnh đầu, trong lòng không khỏi suy nghĩ, chắc là có đại nhân vật chạy đến Đông Phù.
Chiến thuyền này cũng làm kinh động rất nhiều người, những nữ đệ tử trong viện dừng công việc của mình lại cùng nhau bàn luận rôm rả.
Thi Phượng Dung cũng đi ra vừa nhìn thấy chiến thuyền, trong mắt hiện lên tia dị sắc, quát lớn:”Ồn ào cái gì!”.
Cả đám nghe thấy Thi Phượng Dung quở trách vội vàng kinh hoàng bắt tay vào công việc, Thi Phượng Dung chợt nhìn về phía Tả Mạc trên nóc nhà lạnh giọng quát: “Thành thật luyện đan đi!”Nói xong nàng liền vội vàng đằng không về hướng Vô Không đường. Tả Mạc vừa bị giáo huấn cũng không thèm để ý, ngược lại còn thầm suy đoán, chiến thuyền này chẳng lẽ có quan hệ đến bổn môn.
Hắn lại nghĩ đến vẻ mặt khác thường của sư phụ, càng thêm đoán chắc là có chuyện!
Đương nhiên, hắn cũng chỉ đoán mò lung tung, đừng nhìn sư phó là phận nữ lưu, với tu vi Kim Đan kỳ như nàng nhìn khắp Đông Phù cũng là cao thủ nhất lưu.
Cho dù có chuyện, hắn cũng không bận tâm, dù sao không phiền đến mình là được vì vậy hắn lại chậm rãi quay về tiểu viện.
Sau khi kiểm tra Băng Vân thảo thấy vẫn tươi tốt, hắn liền yên tâm ngồi xuống thạch thất hai canh giờ. Được lợi từ linh khí nồng đậm, còn có linh thực Hứa Tình đưa tới, tu vi Tả Mạc gần đây tăng trưởng nhanh chóng, qua đoạn thời gian nữa hẳn đã có thể đột phá Trúc Cơ tầng hai.
Mấy ngày nay còn bận luyện đan, Tân Nham sư bá cho mình ngọc giản còn chưa xem qua, linh dược, linh thảo trong linh điền nữa, đoạn thời gian này cũng phải để ý, còn cấm chế ngoài cốc…. Kim Ô hoàn vẫn còn phải luyện chế, mà tứ phẩm hỏa chủng cũng làm cho hắn thèm đến nhỏ dãi!
Bận rộn quá đi..!
Giờ đây hắn đâm ra hơi thích không khí bận rộn này, cuộc sống mới phong phú làm sao.
Hắn đột nhiên nhớ tới, đã lâu rồi không vào thức hải thăm Bồ yêu, không biết hiện nay gia hỏa này ra sao?
Vừa vào thức hải, cảnh tượng xung quanh vẫn như cũ khiến Tả Mạc thở phào nhẹ nhõm, hắn sợ nhất là mỗi lần tiến vào đây lại có biến hóa, bất luận biến hóa như thế nào hắn đều ù ù cạc cạc chả hiểu mô tê gì sất.
Đến khi hắn nhìn thấy bóng dáng Bồ yêu, trong lòng chợt kinh hoảng.
Last edited by Phiêu; 09-11-2010 at 03:34 PM.
|