Một bụng đầy nghi vấn, Tư Đồng Ca như mất hồn mất vía, sau đó, giật mình, móc trong người ra một khối ngọc thạch vuông vức màu lục, trên khối ngọc thạch ma văn nhàn nhạt chớp động, Tư Đồng Ca vội vã áp khối ngọc vào bên tai, phảng phất như đang muốn nghe cái gì.
Lúc còn ở Tắc nhân thành, Tư Đồng Ca đã nhờ dong binh nghiệp đoàn treo thưởng một nhiệm vụ, tìm kiếm tin tức của cứu thục chi hồn, sau đó cấp cho nghiệp đoàn một khối ma ngọc truyền tin, ma ngọc truyền tin chia làm 2 khối, đập vỡ (không chắc có phải là đập vỡ hay không) một khối sẽ sản sinh ma pháp lực, trong thời gian nhất định nói ra thông tin, khối ma ngọc kia sẽ nhận được. Ma ngọc truyền tin là ma pháp vật phẩm tương đối trân quý, nhưng để mau chóng có được tin tức của cứu thục chi hồn, Tư Đồng Ca đành phải nhịn đau lưu lại.
Hiện tại ma ngọc có phản ứng, hiển nhiên phía dong binh nghiệp đoàn có tin truyền đến.
Dán tai vào ma ngọc tỉ mỉ nghe hồi lầu, sắc mặt Tư Đồng Ca trở nên cổ quái.
Theo dân gian truyền lại, đích xác có 2 nơi có cứu thục chi hồn, một là hoàng thất của Hạ bách đế quốc, cái còn lại thuộc về gia tộc Tát bọn đấu gấu thuộc đế quốc đã suy tàn của người lùn, mà tộc trưởng Tát bọn đầu gấu gia tộc hiện nay chính là đội trưởng của Lôi thần dong binh đoàn – Lôi khắc đinh.
Sẽ không trùng hợp vậy chứ ? Tư Đồng Ca giờ còn đang lo lắng chuyện phiền phức với Lôi thần, tin tức cứu thục chi hồn trong tay Lôi thần này truyền lại, rõ ràng ông trời muốn để bọn họ rốt cuộc vẫn phải đối mặt với Lôi thần. Bảo vật cấp bậc thánh vật này, Lôi thần khẳng định sẽ không dễ nhượng lại, phương pháp duy nhất là cướp, Lôi thần dù lợi hại ra sao, cũng dễ đối phó hơn so với hoàng thất, đạo lý này đương nhiên Tư Đồng Ca biết, so sánh với Hạ bách đế quốc cùng Quang minh giáo hội, rõ ràng Lôi thần dong binh đoàn dễ đối phó hơn.
Thế nhưng dù gì thực lực Lôi thần cũng hơn xa mình, đây chính là một chuyện phiền toái.
Gọi Eileen và huynh muội Tinh Nguyệt, Tư Đồng Ca đem tin tức nói lại một lần, nghe xong, Tinh Nguyệt liền trầm mặc hồi lâu, thần sắc lo lắng. Lôi thần và Hạ bách đế quốc đều không dễ bị chọc.
Eileen ngược lại kinh ngạc kêu: “Sao trùng hợp vậy ? Thật tốt quá.” Có lẽ nàng không biết thực lực chính thức của Lôi thần, trong thời gian này, liên tục đánh thắng Lôi thần khiến nàng khinh thường thực lực bọn họ, vì vậy mới không một chút lo lắng, ngữ khí còn có vẻ mừng rỡ.
Tư Đồng Ca tuy không muốn đả kích Eileen, thế nhưng nhìn bộ dạng nàng như vậy, nhịn không được khẽ nhắc: “Eileen, không nên quá lạc quan, thực lực Lôi thần không phải chúng ta có khả năng ứng phó, tuy rằng hiện tại họ không làm gì được chúng ta, nhưng nếu chúng ta muốn cướp được thứ gì từ họ cũng không đơn giản.”
“Biết rồi.” Eileen cười khổ: “Nhưng còn biện pháp nào đâu ? Đó đã là hy vọng cuối cùng của chúng ta, Lôi thần dù có lợi hại thế nào, cũng không thể so sánh với Hạ bách đế quốc hoặc Quang minh giáo hội được. Lẽ nào chúng ta đành bỏ qua, cứ tiếp tục sống mãi không chết thế này ?”
Tư Đồng Ca cùng huynh muội Tinh Nguyệt trong lòng chấn động.
Tư Đồng Ca cười cười tự giễu, nghĩ không ra chính mình đã sống 50 tuổi rồi, dĩ nhiên còn không hào hiệp bằng một tiểu cô nương, không cần biết làm được hay không, đây cũng là hy vọng cuối cùng của mọi người, dù có khó chọc cũng vẫn phải chọc. Lôi thần thực lực dù cường đại thế nào, dù sao cũng đã chọc rồi, chỉ cần không liều mạng đối mặt, Lôi thần sẽ không làm gì được họ.
Bất quá trong thâm tâm, Tư Đồng Ca nghĩ, kỳ thực làm một bất tử sinh vật cũng không phải là chuyện gì không tốt.
Bốn người thương thảo một hồi, Tư Đồng Ca liền đi tìm Hắc Long.
“Rời đi ?”
“Đúng vậy, đã lâu như vậy, người của Lôi thần hẳn đã bỏ đi, để an toàn, chúng ta có thể xuyên qua đầm lầy, từ phía Nam rời đi.”
Hắc Long suy nghĩ 1 chút, liền gật đầu. Tiến vào Hắc ám đầm lầy chủ yếu với mục đích tránh né Lôi thần truy sát, Hắc Long cũng không muốn ở nơi này lâu dài, hiện tại đã học được vũ kỹ từ Đồ khắc, hắc ám đấu khí là kỹ năng của chủng tộc, Hắc Long không học được, hơn nữa thân thể Hắc nhị cần có khung xương thích hợp tu bổ, là lúc nên rời đi.
Đồ khắc đi tới bên người Hắc Long nói: “Bệ hạ, ta muốn ở lại.”
“Vì sao ?” Đồ khắc là một hắc võ sĩ, không thể dùng sống phu sinh cơ thuật phủ lớp da ngoài cho hắn, mang hắn hành tẩu trong thế giới nhân loại rất bất tiện, vì vậy ngay từ đầu Hắc Long đã dự định để hắn lại đầm lầy, không nghĩ tới hắn lại đề nghị trước, Hắc Long liền tò mò hỏi lý do của hắn.
“Ta còn có sứ mệnh ở đây, ngày nào tế đàn còn tồn tại, ta sẽ không ly khai nơi này, mong bệ hạ thành toàn.” Đồ khắc cung kính quỳ rạp xuống đất, trầm giọng nói. Vì sự tồn tại của linh hồn thệ ước, Đồ khắc không cách nào làm trái được ý nguyện của Hắc Long, nếu như Hắc Long muốn hắn đi theo, hắn không thể cự tuyệt, vì vậy lúc này ngữ khí của hắn có phần cầu khẩn.
“Được, nhưng nếu lúc nào ta cần ngươi, hy vọng ngươi có thế lập tức xuất hiện bên ta.” Hắc Long nói. Có linh hồn thệ ước, hắn cùng Đồ khắc có một loại liên hệ tinh thần không thể chặt đứt, chỉ cần dùng hắc ám ma pháp tử vong triệu hoán thuật, tùy lúc có thể triệu hoán Đồ khắc.
Lúc trước, đám hắc Long cũng là do A La Ước triệu hoán mà xuất hiện. Chỉ bất quá lúc đó A La Ước là tình cờ tìm trong vố số vị diện được Hắc đại có thực lực gần đạt tới khô lâu vương, mà hiện Hắc Long lúc nào cũng có liên hệ tinh thần với Đồ khắc, ma lực tiêu hao ít hơn nhiều.
“Tuân mệnh bệ hạ, đến lúc đó xin cứ triệu hoán ta.” Đồ khắc dập đầu cung kính.
----
Ngả lực khắc tư, Tổng huấn của Lôi thần binh đoàn bản thân là nhân loại, có thể có khả năng ngồi lên vị trí này trong binh đòan của người lùn, thực lực Ngả lực khắc tư cũng phải kinh người, đạt tới cấp bậc Kiếm thánh, về võ lực mà nói, chỉ kém một chút so với đội trưởng Lôi khắc đinh, đứng vị trí đệ nhị cao thủ trong Lôi thần binh đoàn.
Vốn địa vị cao như vậy, nhiệm vụ bình thường không cần hắn tự thân xuất mã, thế nhưng hiện tại toàn bộ Lôi thần bị một chi Hắc Long dong binh đoàn khiến cho sứt đầu mẻ trán, Lôi khắc đinh nổi trận lôi đình, dốc toàn bộ lực lượng hơn 7000 người đều gọi về, tham gia vây bắt Hắc Long dong binh đoàn. Địa phương Hắc Long dong binh xuất hiện lần cuối đã được thành viên Lôi thần tạo thành từng lớp lưới cực kỳ nghiêm mật, đến con kiến cũng không thể lọt qua, nhưng khó có thể tin là, dưới thiên la địa võng như vậy, 15 người của Hắc Long dong binh tựa như hóa thành không khí mà biến mất.
Có người đoán Hắc Long dong binh chắc đã đi vào hắc ám đầm lầy, Ngả lực khắc tư đối với cái suy đoán này chỉ cười nhạt, dù có thực lực đại kiếm sĩ, cũng không dám thâm nhập Hắc ám đầm lầy, đám người Hắc Long dù lợi hại thế nào cũng không có khả năng tất cả đều có thực lực đại kiếm sĩ. Khắp nơi là khói độc cùng đầm lầy không đáy, là ác mộng của mọi sinh vật, đám người Hắc Long không thể ngu ngốc mà tiến vào như vậy, chẳng phải đó là tìm chết sao ?
Nhưng vậy thì đám người Hắc Long đã đi đâu ? Đây là nghi vấn trong lòng tất cả thành viên Lôi thần binh đoàn. Lưới tìm kiếm mở rộng, cuối cùng đem toàn bộ phía Nam đồng minh bao lại, thế nhưng suốt 2 tháng cũng không hề có chút tin tức nào.
Lý tư trấn là một trấn nhỏ thuộc phía Nam Đồng minh, cách Tắc nhân thành 150km về phía nam, Ngả lực khắc tư hiện đang suất lĩnh 200 dong binh trú thủ tại đây, theo lưới tìm kiếm mở rộng dần, Lôi thần chia là 6 phân đội phân biệt đóng ở các cứ điểm trọng yếu phía Nam, những cứ điểm này bố trí phi thường cẩn thận, có thể đảm bảo tìm được tung tích Hắc Long dong binh nếu bọn họ xuất hiện, trong 6 phân đội, có một phân đội có thể trong nửa ngày chạy tới bất cứ địa phương nào.
Phân đội 200 người của Ngả lực khắc tư là phân đội ít người nhất trong 6 phân đội, thế nhưng bởi vì có vị đệ nhị cao đại kiếm sĩ của Lôi thần này tọa trấn, thực lực cực mạnh, Ngả lực khắc tư rất tự tin, chỉ cần tìm được tung tích Hắc Long dong binh, phân đội của hắn lập tức phát hiện và tiêu diệt được ngay.
“Báo!” Từ cửa vang lên tiếng báo cáo của dong binh thuộc hạ, ngữ khí có vẻ đang cố ức chế kích động: “Phát hiện bóng dáng Hắc Long dong binh.”
Ngả lực khắc tư lập tức đứng lên, lao ra ngòai như cơn lốc.
Vừa rời khỏi phạm vi hắc ám đầm lầy, đi chưa được 20 dặm, Hắc Long liền gặp một đội ngũ dong binh chừng 10 người, trên ngực những dong binh này có tiêu chí kiếm sét, hiển nhien là thành viên Lôi thần dong binh đoàn.
Tiểu đội này vừa nhìn thấy bọn họ, ánh mắt liền hưng phấn như cự long thấy bảo thạch lấp lánh, lập tức rút cung cài tên, cũng không nhằm vào đám Hắc Long, mà hướng bầu trời bắn lên. Những mũi tên này ở đầu buộc một thứ hình trứng, mặt trên có nhiều lỗ nhỏ, khi bị bắn ra, nhất thời vang lên tiếng rít bén nhọn.
Bắn tên xong, cả đội lập tức xoay người thúc ngựa bỏ chạy, tốt độ cực nhanh biểu hiện rõ họ đều là những dong binh xuất sắc.
Tư Đồng Ca vừa nhìn thân ảnh xa dần của đối phương, sắc mặt ngưng trọng phi thường, để né tránh Lôi thần lùng bắt, bọn họ đã đi xuyên qua đầm lầy, rời đi từ hướng ngược lại, không nghĩ vừa đi ra bên ngoài, đã gặp dong binh của Lôi thần. Rất hiển nhiên, đối phương đã bày ra thiên la địa võng, việc này thực sự phiền phức rồi.
Hắc Long ngây ngốc nhìn hướng dong binh Lôi thần rời đi, hắn còn chưa hiểu, vì sao dong binh Lôi thần lại có hành động cổ quái như vậy, thấy hắn liền bỏ chạy thì không nói làm gì, trước đây cứ mỗi lần hắn đến một địa phương mới, việc đầu tiên đều là cướp sạch phân bộ của Lôi thần, vì thế, nếu như dong bình Lôi thần nới đó không phải đại đội nhân mã, chỉ cần thấy hắn liền xoay lưng bỏ chạy. Thế nhưng những người này vì sao trước khi bỏ chạy còn bắn lên trời như vậy ?
Hắc Long cho tới bây giờ cũng chưa thấy qua lệnh tiễn, dĩ nhiên không rõ công dụng. Quay đầu hướng 4 người Tư Đồng Ca hỏi: “bọn họ bắn ra loại tên phát âm thanh đó để làm gì ?”
Tư Đồng Ca cũng huynh muội Tinh Nguyệt nhìn nhau, không biết trả lời sao cho tốt, Eileen thẳng thắn xoay người liếc hắn tức giận mắng: “Ngu ngốc, bọn họ thông tri cho đồng bọn về hành tung của chung ta, rất nhanh sẽ có đại đội nhân mã của bọn họ đuổi theo.”
“Nga!” Hắc Long gật đầu, dùng tên phát âm thanh thông tri đồng bọn, thật giống như chỉ huy chiến trường dùng chiêng và trống để chỉ huy chiến đấu.
“Phải làm sao bây giờ ?” Tư Đồng Ca nhìn Hắc Long hỏi, tuy rằng Hắc Long là một bộ khô lâu đến lệnh tiễn còn chưa thấy quá, nhưng ở đây, linh hồn mọi người đều do hắn ban cho, bất luận sự tình gì, quyết định cuối cùng đều phải do hắn.
Hắc Long nghiêng đầu suy nghĩ một hồi, đột nhiên nói: “Chúng ta trở về đi.” Hắc Long chính là nghĩ ở hắc ám đầm lầy sẽ an toàn hơn, ít nhất không bị ai truy sát.
“Không nên!” Lời vừa nói, Eileen cùng Nguyệt liền không hẹn mà cùng phản đối. Hắc ám đầm lầy âm u ẩm ướt, toàn rắn rết sâu bọ, ao tù nước đọng, hơn nữa lại không thể tắm. Nữ hài tử trời sinh rất ghét mấy thứ này, không được tắm thì càng khó có thể chịu được. Tuy rằng hiện tại các nàng đều đã là bất tử sinh vật, nhưng dù sao vẫn còn tư tưởng nhân loại, bắt các nàng ở lại trong đó mấy tháng trời đã là làm khổ các nàng nhiều rồi, bây giờ dù thế nào cũng không muốn quay lại đó.
Tư Đồng Ca nhíu mày, đầm lầy rất khắc nghiệt, ngay cả lão dong binh như hắn còn không chịu được, đừng nói tới mấy tiểu cô nương này: “Chúng ta đã ở lại đầm lầy hai tháng, lãng phí rất nhiều thời gian, còn có rất nhiều việc cần chúng ta đi làm.” Rời khỏi Hắc ám đầm lầy mục đích lớn nhất là tìm cứu thục chi hồn, đây là hy vọng cuối cùng của bọn họ. Đương nhiên, việc về cứu thục chi hồn không dám để Hắc Long biết, chỉ có thể nói như vậy.
Nếu như Hắc Long nguyện ý giúp bọn họ đối phó Lôi thần, đó là chuyện tốt nhất, dựa vào thực lực 10 bộ hoàng kim khô lâu, sẽ là trợ lực phi thường lớn, nếu không, Tư Đồng Ca cũng sẽ tự mình đi làm, dù sao đây là hy vọng cuối cùng rồi.
Nghe Tư Đồng Ca nói xong, Hắc Long suy nghĩ một chút, nói: “Chúng ta trước tiên về đầm lầy đã, chờ buổi tối sẽ rời đi.” Mọi người đều không đồng ý, Hắc Long cũng không muốn tiếp tục trốn tại đầm lầy, dù sao hắn đối với thế giới này tràn ngập hiếu kỳ, phải ở mãi trong đầm lầy hắn sẽ rất khó chịu.
Lui vào trong đầm lầy 20 dặm, nhóm 15 người Hắc Long tìm một chỗ đóng lại, chờ trời tối.