Tu Chân Thế Giới – Tác giả: Phương Tưởng
Tiết 123: Khai chiến
Dịch: Tà Phiêu
Biên: Keny
Nguồn: 4vn.eu Đệ bát canh
Tả Mạc đi vào giữa sân, mà Triều An đã đứng chờ sẵn.
Triều An chứng kiến Tả Mạc lảo đảo đi lên đấu trường, sắc mặt vô cùng khó coi. Tên vô liêm sỉ này tồn tại trước mặt mình nhiều hơn một khắc, chính mình sẽ bị chê cười nhiều hơn một khắc. Hắn hận không thể bắt trưởng lão phụ trách lập tức tuyên bố bắt đầu, sau đó nhanh chóng dùng một chùy đập tên gia hỏa này thành cặn bã.
Triều An cực kỳ phẫn nộ.
Đoạn thời gian này, chuyện đánh cuộc tỷ thí giữa hắn cùng Tả Mạc trở thành đề tài nóng hổi nhất Đông Phù. Nhưng trong mắt hắn, đây là sự nhạo báng trắng trợn. Khi nào thì bản thân mình bị hạ nhục đến mức có thể so sánh cùng tên gà mờ Trúc Cơ kỳ đây?
Một tu giả Trúc Cơ kỳ có thể làm nên trò trống gì? Hắn căn bản không tin.
Nhưng hắn cũng không phải hạng người lỗ mãng, vị cao thủ thần bí kia áp cả trân bảo như Nguyệt Hoa Lưu Thương, vậy khẳng định không phải trò đùa. Chỉ là sau khi điều tra, hắn cảm thấy dở khóc dở cười.
Tả Mạc không ngờ là một tu giả chủ tu luyện đan.
Tất cả tin tức Triều An điều tra được từ Đông Phù có liên quan đến Tả Mạc đều là Linh Thực phu, Kim Ô hoàn, phục vụ luyện hóa…
Một tu sĩ Trúc Cơ kỳ như vậy muốn chống đỡ mười chiêu của hắn quả là trò cười! Nghĩ vậy Triều An không cam lòng nắm chặt nắm tay lại, nếu lần này Tả Mạc thật sự đỡ được mười chiêu, mình sẽ trở thành trò cười của lần Thí Kiếm hội này mất, không có lẽ là cả Thiên Nguyệt giới ấy chứ! Trở thành đối tượng bị vô số người chế nhạo lúc trà dư hậu tửu, không còn những câu đại loại như Triều An là đệ tử kiệt xuất nhất Triều gia bảo, chỉ còn lại những câu kiểu như Triều An ngay cả một tên gà mờ Trúc Cơ kỳ cũng không thu thập nổi!
Tuyệt không thể để mình trở thành trò cười!
Tuyệt không thể!
Trong mắt Triều An nhảy động hai luồng hỏa diễm.
“Cái gì?”Lý Anh Phượng ngơ ngác nhìn đống tinh thạch Tả Mạc mang tới: “Ngươi muốn đổ mình thắng sao? Ngươi điên rồi à?”.
Tả Mạc đưa tới tất cả là ba trăm viên tam phẩm tinh thạch!
“Ha ha! Sư đệ hảo khí phách!” Ngoài cửa tiệm đột nhiên truyền đến tiếng cười to, Vi Thắng nhanh chóng bước vào, hai mắt dò xét Tả Mạc, cười nói: “Xem ra lần này sư đệ rất tin tưởng vào bản thân! Như vậy ta yên tâm rồi, ha ha, sư huynh cũng đặt tất cả tài sản của mình vào sư đệ ngươi thắng, ngươi mà thua là sư huynh mất hết vốn đấy! Ha ha!”.
Lý Anh Phượng giống như nhìn đại sư huynh cùng Tả Mạc như thấy hai thằng khật khùng.
Bọn họ điên rồi sao?
Tả Mạc nghe thấy lời nói của sư huynh, trong lòng tràn đầy ấm áp, tất cả mọi người đều cho là hắn sẽ thua, chỉ có sư huynh tin hắn có thể thắng! Cố gắng kiềm chế kích động trong lòng, cười nói: “Đệ đã chuẩn bị rất nhiều, nhất định sẽ cho Triều An kinh hỉ”.
Trong ánh mắt cương thi lóe lên một tia quang mang khác thường.
“Ha ha! Sư đệ luôn làm những chuyện người khác không lường trước được, thật sự là chờ mong nha!”Vi Thắng cười to nói.
Bọn họ quả thực điên rồi…
Lý Anh Phượng vừa lắc đầu vừa đi ra ngoài, đặt thì đặt thôi, dù sao cũng không phải tinh thạch của mình.
Thi đấu Đông Phù thí kiếm hội chính thức bắt đầu, vốn là ngày đầu tiên, cũng không có bao nhiêu người cảm thấy hứng thú nhưng nhờ nóng bỏng trên bàn đổ mà số lượng tu giả đến xem rất là đông. Trận này thực lực đôi bên cách nhau quá xa, kéo theo là một đống tinh thạch đặt cược, điều này cũng tăng hứng thú cho người xem.
Chỉ cần nghe qua đến đặt cược, mọi người đều không tự chủ tò mò, rốt cuộc Tả Mạc có thể chống được đến chiêu thứ mấy.
Mấy chiêu đây?
Đúng vậy, là chiêu thứ mấy?
Vốn là bản giới Thí Kiếm hội, lấy tên Đông Phù thí kiếm hội, không ngờ hấp dẫn hơn phân nửa cao thủ trẻ tuổi Thiên Nguyệt giới, cơ hồ có thể mệnh danh là Thiên Nguyệt giới thí kiếm hội. Đối với lần thí kiếm hội này, có rất nhiều nghi ngờ đặt ra, nhất là thực lực của những tu sĩ bản thổ. Những tu sĩ ngoại lai đã dùng biểu hiện vòng ngoài để chứng minh thực lực của mình, mà những tu giả Đông Phù chưa một ai xuất thủ, đây cũng là lý do vì sao những tu giả Đông Phù không được xếp hạng cao trong cao thủ bảng.
Tu giả bản thổ có danh ngạch riêng, không cần phải trải qua vòng loại, vì thế mới xuất hiện một tu sĩ Trúc Cơ kỳ trong thi đấu. Trong mắt rất nhiều người, đây là một trò khôi hài không hơn không kém!
Cho nên, bắt đầu từ khâu tổ chức, lần thí kiếm hội này mang theo tranh luận không ngớt, không công bằng giữa tu sĩ ngoại lai với bản thổ…
Nhưng mà Thiên Tùng Tử chỉ dùng một câu ngắn gọn làm cho không ai còn lời nào để nói: “Lần thí kiếm hội này, chủ nhân là Đông Phù, là Đông Phù thí kiếm hội” Ngụ ý đây là cơ hội chúng ta dành cho người một nhà thí kiếm, các người có thể tham gia đã là tốt rồi.
Tu sĩ ngoại lai không còn lời nào để nói, nhưng oán khí vẫn còn đó, Tả Mạc là tu sĩ Trúc Cơ kỳ duy nhất trong giải, liền thành cái đích cho mọi người chỉ trích.
Rất nhiều người chê cười hắn, ván cược mấy chiêu cũng thành trò cười trong mắt mọi người.
“Rất nhiều người a” Tả Mạc nhìn chung quanh đông nghìn nghịt người, không tim không phổi hỏi: “Sư tỷ, tỷ đánh cược hết tinh thạch chưa?”.
Lý Anh Phượng rất muốn quay đầu bước đi, đây là lúc nào rồi mà sư đệ còn để ý đến tinh thạch…
Nàng cố gắng kiềm nén xúc động trong lòng, nói đầy vẻ bất thiện: “Đã đổ! Ấn theo yêu cầu của ngươi, quẳng sạch rồi!”.
“A, như vậy đệ yên tâm rồi. Hắc hắc!” Mặt Tả Mạc không chút biến sắc, phát ra tiếng cười cực bỉ ổi, nghe thế nào cũng có vẻ cực kỳ quái dị.
Trời ạ! Làm sao mình lại đi cùng tên dở hơi này? Thật sự là quá dọa người rồi!
Nàng trong lòng cực kỳ hối hận, vì sao lúc nãy mình không quay đầu rời đi chứ?
“Triều huynh, không thể nào, đối thủ của ngươi lại tốt đến thế này sao?”Một vị đồng bạn bên cạnh Triều An dùng ngữ khí cực kỳ khoa trương nói.
Sắc mặt Triều An vô cùng khó coi, nắm tay không ngừng vang lên tiếng răng rắc.
Xa xa trên đám tường vân là các chưởng môn, trưởng lão, đám người Bùi Nguyên Nhiên của Vô Không kiếm môn cũng có ở đó. Đám mây diện tích lên đến mấy mẫu, phía trên bày biện đủ thứ, các loại linh quả, linh trà được đám đệ tử cúi đầu đứng hầu bên cạnh mang lên.
“Tả Mạc của quý môn thật là thú vị a, quả nhiên không hổ bản sắc tham tài, chẳng lẽ đệ tử quý môn đều như vậy sao?”Chưởng môn Linh Anh phái cười ha ha nói.
Bọn họ tu vi ai ai cũng kinh người, chuyện tình phía dưới phát sinh như nào đều biết rõ, mà những lời nói của Tả Mạc cùng Lý Anh Phượng đều truyền rõ vào tai họ.
Thi Phượng Dung khẽ nheo mắt, ẩn chứa nét giận dữ. Bùi Nguyên Nhiên thần sắc như thường nói: “Tả Mạc trời sanh tính tình ngay thẳng khôi hài. Ham tiền thôi, cao thấp trong bổn môn, kể cả trưởng môn ta cũng tham tiền. Quý phái tài đại khí thô, sao có thể thấu hiểu những người nghèo như chúng ta chứ. Ha ha!”.
“Cũng phải, tại hạ nghe được một câu, đừng bàn tinh thạch trước mặt Linh Anh phái” Có người nhịn không được nói: “Mấy người nhà nghèo như chúng ta, thắt lưng buộc bụng là chuyện bình thường”.
Linh Anh phái giàu đến chảy mỡ, đương nhiên người ghen tỵ cũng nhiều. Hơn nữa bọn họ ngày thường kiêu ngạo ương ngạnh, không thiện kết duyên, Bùi Nguyên Nhiên nhẹ nhàng nói một câu, làm cho vô số người đánh theo.
Chưởng môn Linh Anh phái cũng không phải kẻ ngốc, thấy ánh mắt bất thiện của những người chung quanh, trong lòng nghiêm nghị.
Hắn dù mặt đã biến sắc, ngoài miệng vẫn cười nói: “Mỗi nhà đều có chút khó xử mà. Ván cược mấy chiêu gần đây rất nóng nha, Bùi chưởng môn càng quen thuộc đệ tử, không biết Tả Mạc có thể đỡ được mấy chiêu đây? Ta đổ một ít vào ba chiêu nha!” Tiếp theo chậc lưỡi nói: “Bùi chưởng môn có thể tiết lộ chút tin tức không? Ba chiêu hẳn không thành vấn đề đi”.
Lông mi cùng mí mắt Thi Phượng Dung dựng đứng lên, mắt thấy sắp phát tác, Tân Nam thấy vậy vội duỗi tay đè nàng lại.
Bùi Nguyên Nhiên nghe xong, ra vẻ kinh ngạc nói: “Tin tức gì cơ? Ngài không biết sao? Ta nhớ lần trước, Tả Mạc tới quý môn bái phỏng, cùng luận bàn với năm vị đệ tử quý môn. Chẳng lẽ đệ tử quý môn không bẩm báo với ngài sao?”.
“A, có việc này à?”Thiên Tùng Tử nghe thấy vậy, không khỏi cảm thấy hứng thú hỏi: “Kết quả như thế nào?”.
Bùi Nguyên Nhiên đầy vẻ tiếc nuối nói: “Bại trong tay Thường Hoành a”.
Lúc này sắc mặt chưởng môn Linh Anh phái tái mét, hắn vốn muốn mượn cơ hội châm chọc mấy người Bùi Nguyên Nhiên, không ngờ lại bị Bùi Nguyên Nhiên dẫn lửa thiêu đến thân mình.
Vô luận khi nào, bỏ đá xuống giếng luôn là hoạt động được mọi người ưa thích.
Chưởng môn Xích Kiếm môn vội nói: “Như vậy là bốn thắng một bại? A, Thường Hoành đã đột phá Ngưng Mạch kỳ, sao lại giao thủ với tu sĩ Trúc Cơ kỳ cơ chứ?”.
“Nghe các vị nói, ta hiện tại cũng thấy có hứng với tên Tả Mạc này rồi” Một vị chưởng môn khác tiếp lời nói.
“May mắn, may mắn thôi!” Bùi Nguyên Nhiên cười ha ha nói.
Chưởng môn Linh Anh phái lúc này cực kỳ hối hận, hắn không thể giải thích rằng lúc đó Thường Hoành còn chưa đột phá Ngưng Mạch kỳ. Loại chuyện như này, nói chỉ thêm mất mặt thôi. Hắn chỉ có thể câm điếc ăn hoàng liên (ngậm hột thị:0 (18):), khổ không nói nên lời.
Tả Mạc đi vào giữa sân, mà Triều An đã đứng chờ sẵn.
Triều An chứng kiến Tả Mạc lảo đảo đi lên đấu trường, sắc mặt vô cùng khó coi. Tên vô liêm sỉ này tồn tại trước mặt mình nhiều hơn một khắc, chính mình sẽ bị chê cười nhiều hơn một khắc. Hắn hận không thể bắt trưởng lão phụ trách lập tức tuyên bố bắt đầu, sau đó nhanh chóng dùng một chùy đập tên gia hỏa này thành cặn bã.
Do là trận đầu tỷ thí nên chủ trì trận là một tu sĩ Kim Đan kỳ.
Ánh mặt hắn lạnh lùng liếc qua hai người, trong mặt hắn Ngưng Mạch kỳ cùng Trúc Cơ kỳ cũng chả khác gì nhau. Liếc mắt cảnh cáo hai người một cái làm cả hai rùng mùng. Lửa giận trong mắt Triều An biết mất, mà thân hình của Tả Mạc cũng ngừng lay động.
“Có thể dùng tất cả thủ đoạn ngoại trừ linh thú, nếu một bên không đỡ được công kích, không được tiếp tục tấn công. Nếu một bên hôn mê, lập tức phán thua, đối phương cũng không được tiếp tục công kích…”.
Triều An thầm tự nhủ, chính mình phải bình tĩnh.
Nhưng mà cứ nhìn về phía khán giả đông nghìn nghịt, ánh mắt mỗi người cứ như đang trêu tức vậy, tựa như xem xiếc vậy. Song có vị trọng tài chủ trì tỷ thí ở đây, hắn không dám lỗ mãng, nhanh chóng cúi đầu, kiềm chế lửa giận trong lồng ngực.
Trọng tài rốt cuộc tuyên bố xong quy tắc, hai tay chém xuống, hô lên: “Tỷ thí bắt đầu!”.
Triều An ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn lúc này tràn ngập phẫn nộ cùng cuồng bạo. Hắn như một con sư tử đang tức giận làm cho người khác không rét mà run.
Liệt Hỏa chùy trên tay ầm ầm hóa thành hỏa đoàn, phiêu phù bên cạnh hắn, hỏa diễm đỏ thẫm không ngừng phun ra nuốt vào, cho đến khi to đến trăm trượng có dư. Mà Triều An đứng ở bên cạnh hỏa diễm có vẻ vô cùng nhỏ bé.
Ánh lửa chiếu rọi gương mặt của Triều An khiến cho nét sát khí trên mặt hắn càng đậm hơn.
Thừa dịp này, bàn tay Tả Mạc lật lên, bay ra một ngọc giản.
Người biết hàng vừa nhìn là nhận ra, chính là trận bàn!
Trận bàn vừa ném ra, liền biến thành vài đạo lưu quang, biến mất trong không trung.
Đám tu giả vây xem, hoặc lộ ra vẻ nhạo báng, hoặc lộ ra nét thất vọng.
Một cái nhị phẩm “Mê Huyễn trận” có thể có tác dụng gì với tu sĩ Ngưng Mạch kỳ chứ?
Cảm thụ lửa giận trong lồng ngực bốc lên, nhìn biểu diễn vụng về của đối phương, nét cười nhạo cùng châm chọc trên mặt Triều An càng sâu thêm, nhưng trong đó còn chứa phẫn nộ, phẫn nộ rất lớn!
Kẻ như vậy cũng có thể ngăn cản mười chiêu của mình sao?
Last edited by Lang Thang; 29-11-2010 at 09:52 AM.
|