Tu Chân Thế Giới – Tác giả: Phương Tưởng
Tiết 132: Trị thương
Dịch: c0f7e3
Biên: Keny
Nguồn: 4vn.eu Đệ lục canh
Trong Hành Phương viện, Thi Phượng Dung nghiêm mặt đứng trước thùng nước thuốc, toàn thân Tả Mạc ngâm trong nước thuốc, chỉ thò đầu ra ngoài.
Nước thuốc đen như mực không ngừng tỏa lên mùi khó chịu, Tả Mạc thân ở trong đó đương nhiên bị sốc đến choáng váng đầu: “Sư phụ, đây là gì? Sao lại khó ngửi như vậy?”.
“Nói nhảm ít thôi” Thi Phượng Dung không chút khách khí nói: “Nhanh vận chuyển linh lực đi” Nàng vừa chứng kiến Tả Mạc, lửa giận đã nổi bùng lên, không cách nào áp chế được. Thiên phú tốt như vậy, không ngờ không thích tu kiếm, chỉ thích tinh thạch! Sao mình lại nhận một tên đệ tử bản sắc con buôn như thế này chứ?
Tả Mạc chửi ầm lên như mưa rền gió dữ, hắn hoàn toàn bị kích phẫn đến điên rồi.
“Không phải đồ bỏ đâu…” Bồ yêu ngây thơ muốn giải thích.
“Không phải đồ bỏ đi thì là cái gì?” Tả Mạc trừng lớn con ngươi lên.
Ý thức được mình bị khí thế của Tả Mạc áp đảo, Bồ yêu nhất thời có chút tức giận, nheo mắt lại, lộ ra con ngươi hẹp dài màu đỏ máu, lạnh lùng nói: “A, ngươi muốn nói gì?”.
Tả Mạc không khỏi sững lại, chạm đến ánh mắt yêu dị lạnh như băng của Bồ yêu, hắn nhất thời co đầu rụt cổ: “Ý…ý của ta là, thứ ngươi cho ta phải không có tác dụng phụ gì đó…”.
“Ta là yêu” Bồ yêu thản nhiên nói: “Ta đi con đường khác các ngươi, tu giả các ngươi theo con đường khác, có tác dụng phụ là chuyện rất bình thường”.
Ý tứ của Bồ yêu rất rõ ràng, có tác dụng phụ cũng không thể trách hắn, nhưng hắn cũng nói rõ, những thứ về sau cũng như vậy, có tác dụng phụ!
Bồ yêu một khi định không giảng đạo lý, Tả Mạc liền vô kế khả thi! Thực lực song phương cách nhau quá xa, quyền lên tiếng đương nhiên không đồng đều.
Tả Mạc chỉ có thể lựa chọn trầm mặc.
Ánh mắt Bồ yêu đầy vẻ bất thiện, Tả Mạc vẫn kiên trì, hắn biết nếu lần này mình lùi bước, quyền lên tiếng sau này sẽ càng ít hơn, lúc đấy kết cục thật thảm. Quyền lợi là tranh mà tới, cho dù trong đó có phần phiêu lưu, cũng phải lao đầu vào.
Đối mặt với Tả Mạc quật cường trầm mặc, Bồ yêu cũng phải đau đầu.
Nếu muốn con ngựa chạy, phải cho nó ăn cỏ (Lý thuyết cây gậy và củ cà rốt ). Trong mắt tên gia hỏa Tả Mạc này chỉ có tinh thạch, hắn càng ngày càng khôn khéo, muốn lừa hắn như trước không còn dễ nữa rồi.
Nhưng thời gian của mình…
Vừa nghĩ đến đây, tâm tình Bồ yêu chợt lo lắng vô cùng, lại nhìn gia hỏa trước mắt, hắn rất muốn trực tiếp băm Tả Mạc thành thịt vụn, nhưng vẫn cố gắng kiềm chế kích động trong lòng lại, tính tình hắn tuy không tốt cho lắm nhưng cũng không phải là hạng người ngu xuẩn.
“Tâm pháp của yêu ma, nhân loại tu luyện nhất định sẽ có vấn đề, điều này cũng không phải kỳ quái” Hung quang trong mắt Bồ yêu dần giảm bớt, ngữ khí dần bình hòa như thường: “Nhưng mà ta còn có một ít công pháp tu chân của nhân loại, sau này đổi thành phần thưởng đi, nếu còn có tác dụng phụ thì cũng không thể trách ta nha”.
Trong lòng Tả Mạc thầm mừng rỡ nhưng ngoài miệng vẫn kịp thời sửa lại: “Là giao dịch!” Giao dịch cùng thưởng là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, giao dịch là tự mình hợp lý đoạt được, nếu dùng thưởng… như vậy không ổn rồi.
“Tùy ngươi” Ngoài mặt Bồ yêu tỏ vẻ không sao cả nhưng trong lòng thầm nhủ đau đầu thật, Tả Mạc hiện giờ càng lúc càng khó đối phó.
“Có điều tốc độ của ngươi cần nhanh hơn!”Ngữ khí Bồ yêu không hài lòng nói” “Tốc độ kiếm tinh thạch của ngươi quá chậm, ta cần rất nhiều tinh thạch!”.
“Ta chỉ là một tu giả Trúc Cơ kỳ” Tả Mạc không thể không cường điệu sự thật.
Bồ yêu bị lời nói Tả Mạc chặn lại, hắn biết Tả Mạc vẫn vì chuyện tu vi không thể tăng tiến mà canh cánh trong lòng. Hơn nữa, Tả Mạc nói cũng đúng, trong hàng tu sĩ Trúc Cơ kỳ, số người kiếm được nhiều tinh thạch như hắn quả thật quá ít.
Tên gia hỏa tham tài này trong cốt tử lại rất quật cường, Bồ yêu cũng không có biện pháp tốt nào. Đổi thành người khác, Bồ yêu quả thật không chắc hắn có sánh được với Tả Mạc không, tên gia hỏa này trời sinh để làm thương nhân, là tay hảo thủ kiếm tiền. Hắn phát hiện, Tả Mạc đối với tất cả nhân tố liên quan đến mình đều hết sức mẫn cảm, hắn biết khi nào tranh thủ kiếm lợi mà không chọc giận đối phương, hắn biết nên lấy hay bỏ, thật sự là một tên gia hỏa thông minh.
A, cho dù trong yêu tộc, những kẻ thông mình như vậy cũng không nhiều.
Tiềm lực Tả Mạc biểu hiện ra khiến cho Bồ yêu thay đổi thái độ, lại đột nhiên nghĩ đến một tên gia hỏa nào đó ngay từ đầu đã chọn Tả Mạc, tâm tình nhanh chóng đi xuống, tựa như nuốt phải ruồi bọ vậy.
Hừ lạnh một tiếng, hắn liền biến mất không thấy bóng dáng.
Bồ yêu đột nhiên biến mất Tả Mạc cũng không lấy làm lạ, đáy lòng hắn thầm thở phào, mỗi một lần đàm phán cùng Bồ yêu đều vô cùng nguy hiểm. Trong đại đa số thời điểm Bồ yêu đều tương đối bình thường, nhưng hắn hỉ nộ vô thường, chỉ cần hơi không cẩn thận, kết cục của mình nhất định sẽ rất thảm.
May mà lần này kết quả cũng được, hắn tương đối vừa lòng.
Có điều tạm thời hắn không còn cần lo lắng đến vấn đề tinh thạch nữa, bởi vì hắn lại quay về với cảnh không xu dính túi, hai bàn tay trắng. Hơn nữa, đặt ở trước mặt hắn, còn có một vòng Thí Kiếm hội cuối cùng.
Ngọc giản Côn Lôn phù trận nhập môn hắn nhất định phải lấy được. Mặc dù có Tố đảm bảo nhưng Tả Mạc vẫn vô cùng lo lắng, tu giả vòng cuối cùng lên đến hơn trăm người, chỉ lấy mười người cuối cùng, trình độ tàn khốc ra sao có thể nghĩ. Thực lực của Tố đương nhiên cao thâm, tự bảo vệ mình tuyệt đối không vấn đề, nhưng nếu thêm chính mình, như vậy khó nói rồi!
Hay là tốt nhất vẫn nên dựa vào bản thân mới ổn thỏa a.
Trong đầu hắn đã có một kế hoạch sơ bộ. Vừa nghĩ đến kế hoạch này, trong lòng hắn liền tràn ngập hưng phấn cùng chờ mong.
Nhưng trước mắt, hắn không thể không kiềm chế hưng phấn trong lòng, gạt kế hoạch sang một bên, đối mặt với vấn đề trực tiếp: Trị thương.
Lần trước tỷ thí cùng Triều An, hắn lấy yếu chiến mạnh, tuy rằng thắng lợi nhưng bị thương không nhẹ. Trải qua sư phụ kịp thời chữa trị, cuối cùng đại khái đã sắp khỏi hắn, vốn Tả Mạc quyết tâm chậm rãi tĩnh dưỡng. Ai ngờ đột nhiên chưởng môn muốn hắn tham gia vòng thí kiếm không có quy tắc, hiện tại thêm lý do ngọc giản, hắn không thể không để tâm đến vấn đề chữa thương.
Tu vi bản thân hắn thấp hơn nhiều những đối thủ khác, nếu thân thể không khỏi hẳn, cho dù có Tố ở bên cạnh hắn cũng không thể kiên trì đến cuối cùng.
Đương nhiên, mấu chốt là trị liệu cần tiêu tốn tinh thạch…
Trong Hành Phương viện, Thi Phượng Dung nghiêm mặt đứng trước thùng nước thuốc, toàn thân Tả Mạc ngâm trong nước thuốc, chỉ thò đầu ra ngoài.
Nước thuốc đen như mực không ngừng tỏa lên mùi khó chịu, Tả Mạc thân ở trong đó đương nhiên bị sốc đến choáng váng đầu: “Sư phụ, đây là gì? Sao lại khó ngửi như vậy?”.
“Nói nhảm ít thôi” Thi Phượng Dung không chút khách khí nói: “Nhanh vận chuyển linh lực đi” Nàng vừa chứng kiến Tả Mạc, lửa giận đã nổi bùng lên, không cách nào áp chế được. Thiên phú tốt như vậy, không ngờ không thích tu kiếm, chỉ thích tinh thạch! Sao mình lại nhận một tên đệ tử bản sắc con buôn như thế này chứ?
Tả Mạc nghe thấy trong giọng nói sư phó đầy bất mãn, vội vàng thành thật lại.
Kỳ thật hắn có thể cảm nhận được nước thuốc lợi hại. Dược lực vô cùng vô tận tựa như vô số con sâu nhỏ không ngừng chui vào cơ thể hắn. Chỉ là quá trình này cũng không tốt đẹp đến đâu, toàn thân Tả Mạc như là bị vô số cây kim đâm.
Nghe thấy lời sư phụ hô vận chuyển linh lực, hắn khẽ sửng sốt, mình nên vận chuyển “Thai Tức Luyện Thần” hay “Kim Cương vi ngôn” đây? Ý niệm nhanh chóng chuyển động trong đầu hắn, liền vận hành “Kim Cương vi ngôn” đi, “Thai Tức Luyện Thần” lai lịch không rõ, nếu bị sư phụ nhìn ra sẽ không hay, “Kim Cương vi ngôn” hắn thật ra lại không ngại, đây là Tân Nham sư bá cho hắn, tuy rằng hiện tại là luyện bản “Kim Cương vi ngôn” trên mộ bia, nhưng khác biệt chỉ có năm câu.
Vừa vận hành “Kim Cương vi ngôn”, Tả Mạc lập tức cảm nhận được cảm giác khác với bình thường.
Vô số dược lực nhỏ như kim châm như bị nam châm hút lấy, hóa thành cỗ linh lực chui qua các đại huyệt trên thân thể Tả Mạc, hóa nhập vào linh lực đang vận hành khắp kinh mạch của hắn.
Trong một thời gian ngắn, Tả Mạc cảm thấy kinh mạch quá nhiều linh lực hóa tắc, hắn không khỏi nhảy dựng, trước đây hắn còn chưa gặp tình huống nào như vậy.
Á à!
Đây là nước thuốc gì vậy, sao hiệu lực mạnh thế!
Tả Mạc lúc này bất chấp tất cả, liều mạng vận chuyển “Kim Cương vi ngôn” kiệt lực đem linh lực dư thừa nhập vào huyết nhục gân cốt. Dược lực không ngừng nhập vào toàn thân, không ngừng tu bổ chỗ thân thể bị tổn thương cho Tả Mạc, giống như cơn mưa tu bổ đất đai bị khô cạn vậy. Những nơi bị thương tổn tham lam hít lấy hít để dược lực.
Ở bên ngoài, Thi Phượng Dung lộ ra nét mặt thân thiết, nhìn cả khuôn mặt Tả Mạc biến thành màu vàng lợt. Chẳng biết khi nào, Bùi Nguyên Nhiên, Tân Nham, Diêm Nhạc xuất hiện bên cạnh nàng.
“Tiểu tử này thật lợi hại”Diên Nhạc giật mình nói: “Luyện thể cũng mạnh như vậy sao? Chẳng lẽ đến Nhục Thân Kim Y rồi?”.
Tân Nham hừ lạnh một tiếng: “Nhưng lại không thích tu kiếm”.
Sắc mặt những người khác nhất thời trở nên vô cùng khó coi.
Nếu thiên phú Tả Mạc bình thường, mấy người cũng không buồn phiền như thế này. Nhưng rõ ràng thiên phú hắn xuất sắc, tu luyện cái gì cái đó đều tiến nhanh. Tùy tay vứt cho hắn “Kim Cương vi ngôn” hắn cũng luyện đến Nhục Thân Kim Y mà lại không chút hứng thú với tu kiếm. Lúc mở ra nhiều kiếm quyết lợi hại như vậy, tên gia hỏa này ngoại trừ lúc đầu còn nhìn chút, về sau trực tiếp không buồn đến.
Thử hỏi đám người Bùi Nguyên Nhiên vui đến đâu cho được?
“Ta kiên trì lệnh hắn tham gia vòng Thí Kiếm hội không quy tắc chính là để cho hắn nếm thử uy lực của kiếm tu” Dù cho Bùi Nguyên Nhiên có công phu hàm dưỡng cực thâm hậu cũng bị Tả Mạc chọc đến chết giận: “Ta đã dặn dò Vi Thắng, đến lúc đó cứ buông tay đi thử kiếm. Hừ, để cho hắn kiến thức một lần, vì sao kiếm tu mạnh nhất Tu Chân giới!”.
“Cũng được! Đệ tử bổn môn không ngờ không có hứng thú với pháp quyết bổn môn, chớ nói truyền ra ngoài, ngay cả liệt tổ liệt tông dưới suối vàng nghe thấy cũng cảm thấy nhục nhã!” Ngày thường, Diêm Nhạc cứ a a cười cười, nhưng lúc này cũng phải giận dữ nói.
“Không thể nhẫn!”Tân Nham đằng đằng sát khí nói.
Vốn vẻ mặt Thi Phượng Dung đầy quan thiết cũng không kiềm chế được, bất mãn nói: “Tên gia hỏa này phải được giáo dục lại!”.
Hành vi ác liệt của Tả Mạc khiến cho thượng tầng Vô Không kiếm môn như cùng chung mối thù, nhất trí chưa từng có.
Tả Mạc chuyên tâm vận chuyển linh lực, hồn nhiên vong ngã không biết chút gì những chuyện diễn ra bên ngoài. Tất cả thần thức, linh lực của hắn đều được điều động, lần này không biết sư phó bỏ vào linh thảo gì mà dược lực vô cùng hunh mãnh, hắn cảm giác như sắp bị đám dược lực hung hăng chen tới này bức nổ rồi.
Tốc độ khai thông dược lực chậm hơn nhiều tốc độ chúng nó chui vào.
Cố cắn chặt răng, hắn biết, chống đỡ qua lần này sẽ có thu hoạch lớn. Biết rõ chế thuốc nên hắn hiểu linh lực trong linh dược chung quy cũng có hạn. Chỉ cần chống đõ được là có thể thong dong chậm rãi luyện hóa hút dược lực vào cơ thể. Dược lực chui vào cơ thể nhanh chóng hóa thành kim quang dung nhập vào thân thể hắn. Hiện giờ cả người hắn lấp lánh kim quang, mà từng điểm kim quang càng ngày càng tinh mịn.
Nhưng tốc độ gia tăng kim quang còn chậm hơn tốc độ dược lực tiến vào.
Mà càng khiến cho Tả Mạc hoảng hốt là dược lực không hề có dấu hiệu suy kiệt, trước sau như một hung mãnh tiến vào cơ thể hắn!
Dược lực giống như hồng thủy điên cuồng chảy vào trong cơ thể hắn.
Kinh mạch hắn nhanh chóng bị lấp đầy nhưng dược lực vẫn tiếp tục tiến vào, dùng mắt thường cũng có thể thấy kinh mạch hắn đang to dần ra.
Càng khiến cho Tả Mạc hoảng hốt hơn là, hắn không dừng lại được!
Linh lực cùng dược lực hỗn tạp cùng một chỗ như con ngựa hoang thoát cương, làm cách nào cũng không thể kiềm chế được!
Chết tiệt!
Last edited by Lang Thang; 30-11-2010 at 06:17 PM.
|