Quần áo Vi Thắng bị chấn nát vụn, khắp người chi chít vết sẹo tinh mịn của tiểu kiếm, nhìn qua có vẻ cực kỳ hãi người. Nếu như không phải nhìn thấy hắn còn đang ngoan cường kiên trì thì bình sư (trọng tài) sớm như lâm đại địch đã ra tay ngăn cuộc tỷ thí giữa hai người lại.
Thần sắc Cổ Dung Bình ôn hòa, vẻ tàn nhẫn hung ác trên sớm đã tan biến không còn bóng dáng tăm hơi.
Hắn có thể được mọi người đánh giá cao, đến nay chưa một lần bại trận, há lại không rõ tình cảnh của chính mình? Khi hắn ý thức được bản thân đang phạm phải sai lầm liền bắt đầu điều chỉnh, Vi Thắng lập tức rơi vào thế hạ phong.
Tâm Hồ kiếm, tâm trong như hồ, không chút gợn sóng.
Vi Thắng khổ khổ chống đỡ, nếu không phải hắn lĩnh ngộ đối với kiếm ý rất sâu, luôn có thể giữa hiểm cảnh tìm ra đường sống, hoặc tránh ra hoặc ngăn trở kịp thời thì sớm đã thất bại. Có điều, cho dù như thế, hắn vẫn không cách nào ngăn nổi thế tiến công của Cổ Dung Bình. Cổ Dung Bình cũng vừa thoát khỏi cấp bách lúc trước, càng đánh càng thong dong, ưu thế từng chút từng chút được kéo giãn ra.
Kiếm quyết khác nhau, con đường đi hiển nhiên cũng có khác biệt. Có kiếm quyết cương mãnh tàn nhẫn, chú trọng chính là một kích lôi đình, không lưu dư lực. Mà có kiếm quyết lại đi theo con đường triền đấu, tịnh không theo đuổi một kích tất sát mà thông qua không ngừng tạo ra ưu thế, như rút tơ bóc vỏ, khiến đối thủ sức cùng lực kiệt, cuối cùng mất đi năng lực phản kháng.
Cổ Dung Bình chính là như thế.
"Cổ Dung Bình đích thật không tồi, niên kỷ mới chừng đó mà 《 Tâm Hồ kiếm 》 đã rất điêu luyện! Năm đó Bạc Dung cũng không tu luyện được đến mức này." Thiên Tùng Tử nhịn không được khen một câu, ngừng lại một chút hắn lại mở miệng khen: "Vi Thắng lại càng không tệ! Chưa nói đến ở Ngưng Mạch kỳ đã tu luyện tới cảnh giới kiếm ý tâm chuyển, khó được hơn chính là tính tình cứng cỏi ngoan cường, rõ ràng sa vào khốn cảnh mà vẫn bất khuất không lùi bước, người này mai sau tất thành đại khí!"
"Đúng a. Chỉ sợ mấy môn phái Đông Phù chúng ta sau này chắc phải theo sau Vô Không kiếm môn kiếm ăn mất." Chưởng môn Linh Anh phái Phùng Thanh trào phúng nhìn Thiên Tùng Tử nói.
Câu này lập tức đánh động đến tâm tư không ít môn phái ở Đông Phù, sắc mặt rất nhiều người dần trở nên khó coi.
Trong lòng Thiên Tùng Tử tuy rõ ràng song lại không huỵt toẹt ra, chỉ nhàn nhạt nói: "Cường giả vi tôn, có thực lực hiển nhiên phải có đãi ngộ tương . Chẳng lẽ Phùng chưởng môn cho là Vô Không kiếm môn không có thực lực này?"
Phùng Thanh cứng họng lại, nhưng vẫn cố gắng giải thích nói: "Chỉ sợ Vô Không kiếm môn gây khó dễ!"
Trong lòng Thiên Tùng Tử thầm chán ghét, nhìn mọi người xung quanh một cái rồi nói: "Mấy năm nay Vô Không kiếm môn vẫn luôn giấu tài, nếu bọn họ là hạng người tham lam, bằng thực lực của Băng Ly kiếm, chỉ sợ ở Đông Phù người có thể ngăn được không nhiều, đấy là chưa nói đến mấy người Bùi chưởng môn đều là cao thủ Kim Đan kỳ."
Mấy câu nói thôi đã lập tức khiến sắc mặt rất nhiều người hòa hoãn đi không ít, nghĩ nghĩ lại thì cũng phải, nếu Vô Không kiếm môn thật sự là loại người như thế, bọn họ làm gì có thực lực để phản kháng chứ?
"Vô Không kiếm môn là một phần tử của Đông Phù, Vô Không kiếm môn cường, cũng chính là Đông Phù cường, Đông Phù cường, chỗ tốt cho các vị hiển nhiên cũng không ít." Thiên Tùng Tử ý vị sâu xa nói.
"Không sai! Ta thấy mấy người Bùi chưởng môn không phải hạng người không nói lý. Nếu Đông Phù chúng ta có thể tiến thêm một bước trong mười ba trọng trấn, đối với ai cũng đều có chỗ tốt!" Có người tán đồng.
Những người khác dồn dập phụ họa, lực ảnh hưởng của Thiên Tùng Tử ở Đông Phù không ai so sánh được, mấy năm gần đây hắn hành sự đều khá công bằng liêm chính, hầu hết mọi người đều tín nhiệm. Chỉ có chưởng môn Linh Anh phái đứng một bên, sắc mặt lúc xanh đen lúc trắng bệch.
Lúc này Thiên Tùng Tử đột nhiên đứng lên, mọi người biết hắn có lời muốn nói, xung quanh lập tức tĩnh lặng như tờ.
"Có rất nhiều người không biết ta cử biện lần Thí Kiếm này nhằm dự tính điều gì." Thiên Tùng Tử chậm rãi nói, thanh âm không lớn, lại có phần nghiêm túc, trong lòng mọi người không khỏi lẫm nhiên, vểnh tai lắng nghe, người hơi cơ trí đã ẩn ước ý thức được sự tình không đơn giản.
"Có thể có một số người đã biết, nhưng có thể còn một số người chưa biết." Thiên Tùng Tử hơi ngừng, rồi lại tiếp tục nói: "Đô Thiên Huyết giới ẩn ẩn có hiện tượng bất ổn."
Vốn đang một mảnh yên lặng, chợt ngay sau đó ồ lên.
"Không thể nào!"
"Làm sao có thể?"
"Đô Thiên Huyết giới không phải có rất nhiều cao thủ tọa trấn sao?"
...
Thanh âm kinh hoảng vang lên lộn xộn vô cùng, chỉ một câu nói nhẹ nhàng lại như sấm sét ngang trời, trong sát na khiến cả đám chưởng môn hoảng loạn. Ngay cả chưởng môn Linh Anh phái cũng ngơ ngẩn đương trường, trong mắt dần lộ ra vẻ sợ hãi.
Đô Thiên Huyết giới là khu vực xung đột giữa tu giả cùng yêu ma. Nơi này là thiên đường của vô số tu giả liệp sát thú yêu. Chỉ cần ngươi có thực lực là có thể giành được hết thảy những thứ ngươi muốn... Tinh thạch, pháp bảo, tài liệu trân quý...
Không biết đã có bao nhiêu cao thủ thành danh ở đó, nơi đó là hậu hoa viên của tu giả, là kho tài liệu vô cùng vô tận của tu giả.
Cho nên khi Thiên Tùng Tử nói Đô Thiên Huyết giới ẩn ẩn có hiện tượng bất ổn mọi người còn chưa có phản ứng, Thí Kiếm hội thì có liên quan quái gì đến Đô Thiên Huyết giới đâu, thế nên chưa nhận ra ý nghĩa ẩn dấu đằng sau tin tức này.
Cho đến lúc mọi người nhớ tới vì sao Đô Thiên Huyết giới được hình thành, bọn họ mới đột nhiên bừng tỉnh.
Cho dù người trấn định đến mức nào, lúc này cũng bất giác đại biến.
"Tin tức chính xác không?"
"Phía trên căn bản không có chút tin tức nào a!"
Sợ hãi nhanh chóng lan tràn ra khắp nơi, ai ai cũng nhao nhao nghi vấn hỏi lại. Tất cả mọi người đều biết, khi Thiên Tùng Tử đứng giữa đông người nói ra những lời này, vậy chỉ sợ tin tức kia là không giả. Con đường thu thập tin tức của Thiên Tùng Tử nhiều và chính xác hơn bọn họ xa.
Thiên Tùng Tử than nhẹ một tiếng: "Mọi người đều cố gắng chuẩn bị thật tốt đi. Lần Thí Kiếm này sẽ chọn một trăm tu giả bản giới đứng đầu, ta sẽ mở ra bí cảnh."
Đây lại thêm một tin tức oanh động toàn trường!
Bí cảnh!
Bí cảnh tựa như một giới nhỏ nhất. Bí cảnh hình thành như thế nào, không người nào biết. Nhưng mỗi một giới đều sẽ có bí cảnh, chỉ là số lượng nhiều ít bao nhiêu lại không có chút quy luật nào cả.
Mỗi bí cảnh đều có chỗ khác nhau nhưng cũng có chỗ giống nhau. Song đã phàm là bí cảnh thì linh khí trong đó thường thường đều cực kỳ nồng nặc, nếu có thể tu hành ở trong đó tiến cảnh cơ hồ tăng gấp đôi. Hơn nữa bên trong bí cảnh do có linh khí cực kỳ nồng nặc, lại thêm không có người ở nên sinh ra rất nhiều linh thảo linh thú quý hiếm. Có một số bí cảnh còn có động phủ cổ tu giả di lưu lại.
Ai cũng không ngờ Đông Phù điện lại nắm được bí cảnh!
Quả nhiên không hổ là chấp chưởng giả thực tế của Đông Phù, vốn tích lũy thật là dày, thật không thể tưởng tượng.
"Bí cảnh này là lúc sư tổ sáng lập Đông Phù phát hiện ra, chỉ đáng tiếc tu giả siêu quá Kim Đan kỳ không cách nào vào trong, cho đến giờ bản môn vẫn chưa một lần khai mở bí cảnh. Lần này đại nạn buông xuống, đệ tử các môn phái chỉ cần tiến vào một trăm người đứng đầu đều có thể đi vào bí cảnh. Còn về có thu hoạch gì hay không thì phải xem phúc duyên mỗi người." Thiên Tùng Tử nói.
Trên mặt các đại chưởng môn đầu tiên là kinh hoàng, sau cùng lại lộ ra một tia mỉm cười.
Nếu như nói mười đệ tử đứng đầu, Đông Phù chỉ sợ không nhiều, nhưng nếu trước một trăm người thì hầu như các đệ tử hạch tâm của các môn phái ở Đông Phù đều có phần.
"Tiền bối khổ tâm! Ta thực sự cảm thấy rất xấu hổ!" Một vị chưởng môn đột nhiên bước ra khỏi hàng, cúi người vái Thiên Tùng Tử một cái thật sâu.
Những chưởng môn khác cũng dồn dập bước ra khỏi hàng, hướng Thiên Tùng Tử hành lễ cảm ơn. Khai mở bí cảnh bản môn để cho các đệ tử môn phái khác tiến vào, chuyện thế này trước giờ chưa từng nghe qua. Tấm lòng Thiên Tùng Tủ thực sự khiến tất cả mọi người đều kính nể, ngay cả chưởng môn Linh Anh phái Phùng Thanh cũng không chút ngập ngừng hành lễ.
Trên mặt Thiên Tùng Tử lại không có nửa phần hớn hở, sâu kín thở dài: "Tân hỏa truyền thừa, có tân hỏa mới có thể truyền thừa tiếp được a!"
Tâm trạng mọi người lại chìm xuống, từ lời nói của Thiên Tùng Tử, cuối cùng bọn họ mới ý thức được, nhiều khả năng thế cục so với trong tưởng tượng của họ còn tệ hại hơn nữa.
Tông Minh Nhạn ngơ ngẩn nhìn những tia hào quang linh động như vật sống kia, song lại không chút do dự đạp vào trong trận.
Vừa mới bước vào…ngay lập tức cảnh vật quanh mình chợt hơi biến đổi.
Sương mù màu thanh lam không biết đâu là bến bờ bao phủ lấy một mảnh hoang dã trống trải rộng lớn, hắn trí thân ở trong cảnh hoang dã đó, bốn phía đều trống rỗng không có bất kỳ thứ gì cả, chỉ có bầu trời trên đỉnh đầu lại chi chít hào quang lớn lớn nhỏ nhỏ đếm không xuể đang du động như bầy cá.
Giống như sương mù mờ mịt buổi sớm mai, tiếng va chạm “leng keng” lúc ẩn lúc hiện. Nhưng hào quang tinh nghịch linh động trên bầu trời không ngừng nhảy múa bay lượn, cao hơn một tầng là một vòng loan nguyệt treo lơ lửng, ánh sáng nhàn nhạt khẽ rơi rụng xuống phiến hoang dã, nhưng lại bị một tầng sương mù mông lung che kín lại.
Đây là phù trận tu giả Trúc Cơ kỳ có thể bố trí được ư?
Trong lòng Tông Minh Nhạn hơi kinh ngạc, bất giác phải nhìn Tả Mạc bằng con mắt khác.
Tuy hiểu biết của hắn đối với phù trận rất hời hợt nhưng rốt cuộc vẫn tiếp thụ tâm huyết dạy bảo của Tả Mai Thiên, cơ sở cực kỳ vững chắc, vượt xa xa dạng ngoại môn đệ tử nửa đường xuất đạo như Tả Mạc. Tuy không rõ ràng đến cùng là Tả Mạc đã bố trí loại phù trận gì, nhưng hắn có thể minh bạch được chắc chắn phù trận trước mặt này có cất giấu ý nghĩa gì đó phía sau.
Hắn quyết định thu hồi khinh thị trong lòng, Tả Mạc này đích thật có thể xưng là thiên tài phù trận.
Tông Minh Nhạn đi dạo một vòng, trong mắt hắn sự tự tin cường đại vẫn không giảm. Thiên tài phù trận thì đã sao chứ? Trong lòng hắn không sợ sệt chút nào, ngược lại, vốn hắn cho là đối thủ quá mức vô vị không ngờ lại lợi hại thế này, trong lòng bắt đầu chờ mong…
Chiến ý Tông Minh Nhạn nguyên bản đã dâng cao, bây giờ khí thế lại càng thịnh!
Nhè nhẹ run cổ tay, càng mai trong tay khẽ gập một vòng.
Một đóa hoa mai nhẹ run lên, từ trên cành mai rơi rụng xuống, bồng bềnh lướt vào không trung.
《 Nhất Tiễn mai 》!
Đóa hoa mai này yên ắng tán vào giữa không trung, hóa thành một chùm sáng màu trắng. Chùm sáng giống như bị hai cánh tay vô hình kéo ra hai đầu, nhanh chóng bẹp lại thành hình hẹp dài, một vòng kiếm ý nhàn nhạt lấy chùm sáng màu trắng làm trung tâm, mãnh mẽ đẩy ra bốn phía.
Kiếm mang hẹp dài không có nửa điểm ấm áp nhu hòa mà ngược lại, đến khi nó trở thành một đạo kiếm mang hoàn chỉnh cũng là lúc kiếm ý sâm nhiên lẫm liệt leo lên tới cực điểm!
Tông Minh Nhạn nheo tròng mắt lại, đôi mắt cũng tựa như đạo kiếm mang sắc bén sâm nhiên!
Dưới sự dẫn động của không khí, hào quang đang bay múa giữa không trung lập tức giống như bầy cá bị kinh động.
Tiếng “leng keng” dồn dập dày đặc như mưa rơi!
"Đi!" Tông Minh Nhạn quát một tiếng, cành mai trong tay dẫn về phía trước.
Kiếm mang hẹp dài sắc bén đột nhiên sáng ngời, vạch ra một mạt quang hoa màu trắng cực kỳ kinh diễm giữa không trung, một đầu đâm thẳng vào bên trong hào quang.
Kiếm mang sắc bén vô cùng, hào quang từng cái từng cái tựa như bọt khí, cơ hồ chỉ cần vừa đụng là lập tức vỡ vụn.
Vụn sáng đầy trời rắc đầy xuống đất giống như hoa tuyết.
Trong suốt dưới ánh trăng, trong sương mù màu thanh lam, vụn sáng điểm điểm hòa cùng với vẻ trang ngiêm của kiếm ý, ngược lại có phần thê mỹ.
Tê! Tả Mạc không nhịn được phải hít một hơi lãnh khí.
Thực lực Tông Minh Nhạn quả nhiên không cùng một thứ bậc với Triều An mà hắn đối đầu lúc trước, uy thế của một kiếm này khiến hắn giật mình thon thót, trái tim nhỏ bé nhảy đập liên hồi.
Nếu như nói lúc trước hắn còn có vài phần ý niệm muốn chủ động xuất kích thì sau một kiếm này của Tông Minh Nhạn, lập tức khiến hắn hiểu được cách nghĩ của bản thân không thực tế đến cỡ nào.
Trước mắt chỉ có một biện pháp, đó chính là tử thủ!
Đây cũng là điều duy nhất mà hắn có thể làm. Nếu bị Tông Minh Nhạn tìm được vị trí chính xác, Tả Mạc dám khẳng định, dựa vào kiếm ý gà mờ của mình chỉ sợ chưa đến ba chiêu là chắc chắn bị đả bại.
Xác định chủ ý rõ ràng, tia tạp niệm cuối cùng trong đầu Tả Mạc cũng bị xóa bỏ, động tác trên tay càng thêm nhanh chóng lưu loát.
Phải nhanh!
Phải càng nhanh!