Chương 5
“Ngày 9 tháng 5
Lucy thân mến.
Xin lỗi vì sự im lặng dài dài của tớ, song thực ra tớ chẳng gặp chuyện gì phiền phức, mà đơn giản là do lúc nào tớ cũng ngập đầu vì công việc, thế thôi.
Cuộc sống của một nữ huấn luyện viên không phải lúc nào cũng thuận lợi. Sao mà tớ thèm được đi bên cậu dọc bãi biển để ba hoa đủ các chuyện trên trời dưới bể đến thế. Ử, dạo này tớ hay chúi đầu vào công việc, bởi tớ muốn có đủ khả năng để cộng tác với Jonathan. Tớ rất chăm chỉ với môn tốc ký, bằng cách này, khi bọn tớ cưới nhau rồi, tớ sẽ giúp được anh ấy ghi lại tất cả những gì anh ấy cho là cần thiết và sau đó sẽ đánh máy lại. Bây giờ tớ cũng đang học đánh máy mà. Vả lại, cả hai chúng tớ cũng thường nhận được những lá thứ viết theo lời tốc ký, và tớ biết là trong chuyến đi xa, anh ấy cũng thường ghi nhật ký theo cách ấy. Khi nào về với cậu, tớ cũng sẽ làm như vậy. Tớ sẽ làm một cuốn nhật ký và khi nào thích, tớ sẽ ghi lại tất cả những gì mình nghĩ trong đầu. Có thể tới một ngày nào đó, tớ sẽ đưa cuốn nhật ký ấy cho Jonathan xem nếu cần. Nhưng trước hết, tớ sẽ coi đấy là một cuốn vở bài tập. Tớ muốn làm những gì mà các nữ nhà báo vẫn thường làm: thực hiện các cuộc phỏng vấn, miêu tả những gì mình thấy, thử nhớ lại những chuyện đã nghe, rồi thuật lại tất cả theo một cách trung thực nhất. Có người nói với tớ rằng chỉ cần tập một chút thôi là người ta có thể dễ dàng nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra, hoặc tất cả những gì đã nghe được trong ngày. Cuối cùng, thế nào chúng mình cũng sẽ được thấy y... Tớ rất vui khi kể cho cậu nghe về những dự định nho nhỏ của mình. Tớ vừa nhận được đôi lời của Jonathan gửi về từ Transylvanie.
Anh ấy vẫn khỏe và sẽ trở về đây trong khoảng một tuần nữa. Tớ đang rất háo hức được nghe Jơnathan kể về chuyến đi của anh ấy. Chuyến đi hẳn sẽ rất tuyệt vời bởi vì nó trải dài qua không biết bao nhiêu xứ sở? Tớ đang tự hỏi cái ngày bọn tớ ý tớ muốn nói tớ và Jonathan cùng nhau viễn du có diễn ra hay không đây. Thôi nhé, bây giờ đã mười giờ rồi. Tạm biệt nhé!
Gửi cậu lời chào thân ái,
Mina.”
“T.B. Khi nào viết cho tớ, nhớ phải kể mọi chuyện đấy nhé! Lâu lắm rồi không thấy cậu làm như vậy. Tớ tin là mình sẽ được nghe kể về một anh chàng tóc quăn, cao to và đẹp trai nào đó???”
Thư của Lucy Westenra gửi Mina Murray
“Thứ tư, ngày 17, phố Chatham.
Mina thân mến,
Nói thật là cậu đã hơi quá lời khi chê trách tớ: tớ đã viết cho cậu hai lần kể từ khi chúng mình chia tay nhau, và lá thư mới nhất của cậu cũng chỉ là lá thứ hai mà tớ nhận được? Vả lại, tớ cũng chẳng có gì mới để kể cho cậu nói thật là chẳng có gì đáng để cậu quan tâm. Dạo này bọn tớ đi cũng nhiều, lúc thì xem triển lãm tranh, lúc thì dạo bộ hoặc cưỡi ngựa trong công viên. Còn về cái anh chàng cao to, đẹp trai có mái tóc vàng như cậu nói, tớ cho là cậu định ám chỉ anh chàng đã đi theo tớ tới một buổi hòa nhạc gần đây. Rõ ràng cậu đã nghe đồn đại... Đó là Holmwood.
Anh ta thường xuyên tới thăm nhà tớ; mẹ tớ và anh ta có vẻ rất hợp nhau. Họ thường quan tâm tới những điều giống nhau. Đấy là tớ nghĩ vậy. Mới đây bọn tớ cũng gặp được một người giống như cậu nói, tớ định làm mối cho cậu nếu như cậu không phải là vợ chưa cưới của Jonathan. Đó là một đám tuyệt vời? Một thanh niên đẹp trai, lịch lãm, giàu có và rất hiểu biết. Anh ta là một thầy thuốc rất thông minh. Cậu thử hình dung xem, mới có hái mươi chín tuổi mà anh ta đã có thể điều hành cả một đường đường rất lớn.
Chính Holmwood là người đã giới thiệu anh ta cho tớ. Dạo này anh ta cũng hay đến nhà tớ lắm. Tớ tin đó là một chàng trai rắn rỏi nhất, quả quyết nhất, đồng thời cũng điềm đạm nhất mà tớ đã từng gặp trong đời. Tớ cảm nhận ở anh ta một tính cách cương nghị không gì lay chuyển nổi.
Anh ta cũng luôn đọng lại trong ánh mắt người khác, cứ như thể muốn đọc bằng hết các ý nghĩ của họ. Anh ta thường hành động theo đúng sự quan tâm của tớ, nhưng tớ vẫn rất mừng khi nói với cậu rằng còn lâu anh chàng mới đạt được mục đích của mình! Đối với tớ lúc này, tớ chỉ cần được tự ngắm mình trong gương thôi là đủ. Cậu đã bao giờ tự đọc nét mặt mình trong gương chưa? Tay thầy thuốc tâm thần ấy nói rằng đối với anh ta, tớ là một ca tâm thần khá kỳ lạ, và dù có khó chịu, tớ vẫn nghĩ rằng anh ta có lý. Bệnh tâm thần! Hay thật?
Cậu biết đấy, tớ là người chẳng mấy quan tâm tới mất để có thể tả cho cậu nghe những gì đang thịnh hành. Mốt chẳng qua chỉ là một thứ thời trang phù phiếm theo như cách nói mà Arthur vẫn thường dùng... Tất cả những gì được gọi là mới đối với tớ chỉ có vậy thôi. Mina ơi, cậu có còn nhớ không, từ thuở còn trẻ dại, chúng mình vẫn thường tâm sự với nhau về mọi bí mật sâu kín nhất của mỗi đứa; chúng mình thường ngủ cùng nhau, rồi chia nhau từng mẩu bánh, từng nụ cười và cả những giọt nước mắt nữa chứ? Cậu biết không, sao bây giờ tớ lại muốn được nói chuyện, được ba hoa chích chòe với cậu đến thế! Mina à! Cậu có đoán được không? Tớ yêu anh ấy! Tớ đang đỏ mặt khi viết những lời này, bởi nếu như tớ có đủ lý do để tin rằng anh ấy cũng yêu tớ, thì anh ấy lại chưa hề nói với tớ điều ấy. Mina ơi, tớ yêu anh ấy! Tớ yêu anh ấy? Tớ yêu anh ấy! Thế đấy! Chỉ có viết như vậy tớ mới thấy trong lòng dễ chịu. Giá như lúc này được ở bên cậu, được ngồi gần cậu bên đống lửa với bộ đồ xuềnh xoàng để tâm sự như những ngày xưa thì hay biết nhường nào; chúng mình sẽ lại rủ rỉ nói chuyện, và tớ sẽ cố tâm sự bằng được với cậu tất cả những cảm xúc mà tớ đã trải qua. Tớ không biết làm thế nào để có thể thổ lộ những tâm sự thầm kín của mình, kể cả với cậu... Tớ e là phải dừng bút ở đây, bởi nếu không tớ sẽ xé nát lá thư đi mất. Thực tình mà nói, tớ vẫn chưa muốn dừng bút đâu, vì tớ vẫn thèm được kể thêm một chuyện gì đó với cậu. Trả lời tớ ngay nhé, hãy nói thẳng cho tớ biết những suy nghĩ của cậu. Mina à, tớ dừng bút đây... Tạm biệt nhé. Hãy cầu Chúa phù hộ cho tớ và cho hạnh phúc của tớ, Mina nhé.
Luccy”.
“T.B. Thật vô ích khi nói với cậu đây là một điều bí mật, đúng vậy không Mina? Một lần nữa xin tạm biệt! L”..
Thư của Lucy Westenra gửi Mina Murray
“Ngày 24 tháng 5
Mina thân mến.
Cảm ơn, cảm ơn và cảm ơn rất nhiều vì lá thư dễ thương của cậu. Tớ rất vui khi được tâm sự với cậu và được biết rằng cậu cũng rất hiểu tôi Cô bạn thân mến, cho đến bây giờ tớ mới cảm nhận được câu nói: “Phúc trùng lai” của cổ ngữ là đúng? Đến tháng chín này tớ sẽ bước sang tuổi hai mươi, và từ trước tới nay, chưa bao giờ tớ nhận được một lời cầu hôn nghiêm túc nào của ai cả, ấy vậy mà cậu biết không, hôm nay tớ lại nhận được lời đề nghị của những ba đám cơ đấy? Ừ, ba lời đề nghị cầu hôn trong đúng có một ngày? Kể ra cũng kinh khủng đấy chứ? Nhưng tớ cũng chạnh buồn, thực sự buồn cho hai chàng trai tội nghiệp còn lại, bởi dù muốn hay không, tớ cũng chỉ được phép chọn một mà thôi. Nhưng cậu phải nhớ là đừng vội kể cho ai đấy nhé, tớ không muốn phải nghe những lời gièm pha, thêu dệt và đố kỵ một tý nào!... Bây giờ, có lẽ là tớ sẽ kể cho cậu nghe cả ba... Cậu sẽ hứa giữ bí mật cho tớ chứ? Tất nhiên là nếu muốn, cậu có thể cho Jonathan biết, song chỉ một mình anh ấy thôi. Một phụ nữ thường phải nói tất cả cho người chồng được biết, đúng vậy không, cô bạn yêu quý? Bây giờ tớ sẽ lần lượt kể cho cậu nhé: nhân vật số một đến vào khoảng mười hai giờ, khi cả nhà vừa ngồi ăn trưa. Như tớ đã nói với cậu rồi: đó là bác sĩ John Seward, giám đốc dưỡng đường tâm thần, một người đàn ông có cái cằm cương nghị và vầng trán rất cao. Nhìn bề ngoài, anh ta có vẻ hoàn toàn trầm tỉnh, nhưng tớ đoán đó là sự căng thẳng thì đúng hơn. Anh ta đã tỏ ra là người có cách cư xử đầy ấn tượng. Tuy nhiên, anh chàng vẫn vụng về đến nỗi suýt ngồi bẹp cả chiếc mũ vừa đặt trên ghế điều mà đàn ông nói chung không thể mắc phải nếu như họ có máu lạnh.
Và để làm ra vẻ tự nhiên, anh ta lôi cả dao... mổ ra chơi, không hiểu tại sao cứ mỗi lần nhìn thấy nó là tớ lại thấy sợ phát khiếp? Nhưng Mina à, được cái anh chàng nói chuyện rất thật thà. Anh ta nói rằng anh ta trông đợi ở tớ rất nhiều mặc dù thời gian quen nhau chưa được lâu, rằng cuộc sống đối với anh ta sẽ trở nên thật tuyệt vời nếu như có tớ bên cạnh để giúp đỡ, động viên, an ủi. Anh ta muốn tớ hiểu rằng nỗi buồn phiền trong anh ta sẽ tiêu tan khi có tớ, song khi nhìn thấy những giọt nước mắt trên gương mặt tô, anh ta hốt hoảng tự nhận mình là đồ vô tâm và bảo không hề muốn làm cho tớ phiền muộn thêm. Anh ta chỉ hỏi không hiểu thời gian trôi qua có làm cho tớ cảm thấy yêu anh ta hay không. Tớ lắc đầu, hai bàn tay run run và trong lòng không phải là không có chút do dự. Anh ta cũng dò hỏi xem có phải là tớ đã yêu người khác rồi không và nói rằng khi trái tim của người con gái chưa thuộc về ai, thì người con trai như anh ta vẫn có thể hy vọng và chờ đợi. Vậy đấy, Mina à, lúc ấy tớ cảm thấy bổn phận của mình là phải thú thực rằng tớ đang yêu một người nào đó. Nghe tớ nói vậy, anh ta đứng ngay dậy, vẻ mặt rất nghiêm trọng dù vẫn cố tỏ ra thật bình thản, và cầm lấy hai tay tớ với lời chúc hạnh phúc. Anh ta còn bảo nếu bao giờ cần tới một người bạn, một người bạn thật sự tận tâm, thì tớ có thể tin tưởng ở anh ta. Mina thương nhớ, cậu có biết không, viết cho cậu mà tớ không sao cầm được lòng mình. Chắc là cậu sẽ tha lỗi cho tớ khi trông thấy những giọt nước mắt đọng khô trên trang giấy này, đúng không cô bạn? Được cầu hôn thì còn gì bằng đối với một người con gái, nhưng tớ đảm bảo với cậu rằng chẳng ai sung sướng khi thấy một chàng trai tội nghiệp yêu mình chân thành phải bỏ đi với trái tim tan nát... Khi biết rất rõ rằng dù anh ta có nói gì đi chăng nữa, thì tớ cũng sẽ hoàn toàn biến khỏi cuộc đời của anh ta. Mina thân, có lẽ tớ phải đừng bút đây, tớ không thể viết gì hơn về điều đó, tớ đang rất buồn, mặc dù trong lòng vẫn cảm thấy mình đang thật hạnh phúc!”.
Buổi tối
Arthur vừa đi, lúc này tớ đã cảm thấy nhẹ lòng hơn lúc tạm dừng bút rất nhiều. Vậy là tớ lại có thể tiếp tục kể cho cậu nghe về một ngày đời của mình rồi. Nhân vật thứ hai đến vào sau buổi trưa. Đó là một chàng trai rất thú vị, một người Mỹ bang Texas. Anh chàng trông trẻ đến mức mà tớ không sao tin nổi là anh ta đã đi qua rất nhiều nước và chứng kiến không biết bao nhiêu chuyện! Bây giờ tớ mới cảm thấy thông cảm cho cô nàng Desdémone khốn khổ và hiểu được những gì cô phải trải qua khi nghe kể về một đống chuyện hấp dẫn, cho dù người kể là một anh chàng da đen? Bọn con gái chúng mình thường cái gì cũng sợ, nên luôn nghĩ tới một người đàn ông có thể che chở, đảm bảo và cưới được mình. Nếu là người đàn ông, tớ hoàn toàn biết cách làm thế nào để chinh phục được trái tim người con gái... Nhưng không, nói cho cùng, tớ chẳng biết gì cả, bởi tớ thấy nếu như anh chàng Morris - tức anh chàng người Mỹ tớ vừa nói - không ngần ngại kể bằng hết các cuộc viễn du của mình cho mọi người nghe, thì Arthur lại không kể gì cả, và tuy rằng... Nhưng thôi, tớ đi nhanh quá... Anh chàng Quincey P. Morris gặp tớ ở nhà có một mình. Khi một người con trai đến gặp một người con gái, cô ta luôn đứng có... một mình, cứ như là một sự tình cờ. Không, điều này không hoàn toàn đúng, bởi vì đã hai lần Arthur tìm cách bố trí để được gặp tớ một mình và tớ cũng tạo điều kiện cho anh ấy: sự tình cờ chẳng có nghĩa lý gì cả, bây giờ thì tớ có thể khẳng định điều này mà không hề xấu hổ. Tớ cũng xin nói với cậu rằng Morris không luôn miệng dùng tiếng lóng.
Quả thực, anh ta không bao giờ làm như vậy trước người nước ngoài, bởi anh ta là người rất có giáo dục và có cách xử sự thật rõ ràng. Nhưng khi nhận ra rằng tớ rất vui khi nghe nói tiếng lóng Mỹ, và khi thấy không có ai ở nhà để bị mang tiếng là chướng tai, anh ta cũng nói lắm chuyện thật buồn cười? Cô bạn yêu quý ạ, tớ phải tự hỏi rằng có phải anh ta đã sáng tác ra những tình huống đó hay không, vì chuyện nào anh ta kể cũng mang chính xác một hàm ý nào đó mà anh ta muốn nói. Có khi tớ cũng phải học thói quen nói lóng mất... Không hiểu sau này tớ có làm như vậy không, và tớ cũng không biết điều này có làm cho Arthur thích hay không, bởi tớ chưa bao giờ thấy anh nói bất cứ một câu tiếng lóng nào. Và rồi cái anh chàng Morris ấy ngồi xuống bên cạnh tớ, vẻ sung sướng và hạnh phúc, dù vẫn còn rất căng thẳng. Anh ta nắm chặt bàn tay tớ một hồi lâu rồi thủ thỉ, giọng rất nhẹ nhàng :
- Lúc này, tôi biết là tôi không xứng đáng được buộc giày cho em, nhưng tôi nghĩ nếu cứ chờ đợi, thì còn lâu em mới tìm được một người đàn ông như vậy. Chẳng lẽ em lại không muốn hai chúng ta cùng nhau đóng một bộ yên cương, rồi cùng nhau ngồi chung trên lưng ngựa hay sao?
Thực lòng mà nói, tớ thấy anh ta có vẻ hài hước đến nỗi nếu tớ từ chối lời đề nghị của anh ta, thì anh ta cũng chẳng đến mức buồn như chàng bác sĩ Seward tội nghiệp. Tớ cũng đáp lại anh ta bằng một giọng hài hước rằng tớ chẳng hề biết gì về cách đóng yên cương, và rằng cho tới lúc này tớ vẫn chưa thích bị đặt lên lưng ngựa.
Anh ta xin lỗi vì đã nói quá nhỏ và đề nghị tớ cho chuộc lỗi vào một dịp mà anh ta cho là quan trọng và nghiêm túc. Khi nói những điều này, anh ta có vẻ ngao ngán và nghiêm trang tới mức làm tớ không thể không mủi lòng. Và khi tớ còn chưa kịp nói thêm điều gì, anh ta đã vội tuôn ra một tràng những lời yêu đương âu yếm, rồi bày tỏ hết tâm hồn và nỗi lòng mình. Một lần nữa anh ta lại giãi bày nỗi lòng mình bằng một vẻ thực sự nghiêm túc, khiến cho tớ quên hẳn ái bộ dạng hài hước lúc trước của anh ta. Chắc chắn là anh ta đã đọc được một điều gì đó trên gương mặt tớ khiến cho anh ta phải lo lắng, vì tự nhiên anh ta lại dừng lại rồi chuyển giọng nói với tớ, vẻ nhiệt tình hơn và cũng thật can đảm hơn. Nếu trong lòng tớ chưa có hình bóng của người nào, thì có lẽ tớ sẽ đem lòng yêu anh ta chỉ vì lòng nhiệt tình đó mất :
- Lucy à, em quả là một cô gái chân thật và có đức hạnh. Tôi sẽ chẳng ở đây nói chuyện với em nếu như tôi không hiểu điều ấy, nếu tôi không hiểu em là người thật thà và thẳng thắn. Vậy tôi xin hỏi thật một câu, khi chỉ có hai chúng ta như hai người bạn ngồi đối mặt nhau ở đây, rằng có phải em đang yêu một người nào đó không? Nếu đúng như vậy, thì tôi sẽ không bao giờ làm phiền em nữa, nhưng nếu em muốn, thì tôi sẽ sẵn sàng trở thành một người bạn rất trung thành của em.
Mina thân, tại sao những người đàn ông lúc nào cũng mang một tâm hồn cao thượng đến thế, trong khi bọn con gái chúng mình lại luôn chỉ nghĩ xấu về họ?
Lúc này tớ mới chợt hiểu rằng suất nửa giờ đồng hồ qua, tớ chỉ biết đùa cợt, trong khi anh ta đang muốn ở mình một sự rõ ràng, dứt khoát. Tớ lại khóc, bởi tớ đang rất buồn, rất bất hạnh. Tại sao một cô gái lại không thể cưới ba người đàn ông, hơn nữa khi cô ta lại thực sự đang có cơ hội làm như vậy? Cậu có nghĩ rằng điều đó sẽ làm ta tránh được bao nỗi phiền muộn không...? Mặc dù nước mắt lưng tròng, tớ vẫn cố nhìn thẳng vào mắt Morris mà trả lời thẳng thắn như anh ta vừa mới nói :
- Vâng, em đã yêu một người, mặc dù anh ấy còn chưa nói với em rằng anh ấy yêu em.
Tớ hiểu ngay là tớ đã xử sự đúng khi nói thẳng vấn đề với anh ta, bởi lúc đó nét mặt anh ta rạng rỡ hẳn lên, anh ta nắm chặt hai bàn tay tớ (vậy mà tớ cứ ngỡ chính mình đã đặt tay vào tay anh ta) và nói bằng một giọng thân tình nhất :
- Em quả là một cô bé chân thành và chung thủy! Đừng khóc nữa, Lucy thân mến ạ; nếu phải lo cho tôi, thì xin em hãy đừng phiền lòng: tôi đã quen với những lúc khó khăn và lần này tôi cũng sẽ biết chịu đựng mà. Nhưng nếu anh chàng ấy vẫn chưa chịu nhận ra cái hạnh phúc của mình, thì hắn sẽ phải sớm hiểu rằng hắn đang được đánh giá cao, nếu không hắn sẽ biết tay tôi. Cô bé ạ, sự trung thực, lòng can đảm, tính thật thà của em cho thấy em có thể trở thành một người bạn thực sự đáng quý, đáng quý hơn cả tình yêu. Lucy thân mến, có thể nỗi cô đơn sẽ là kẻ đồng hành với tôi trong những tháng ngày còn lại của cuộc đời. Em sẽ tặng tôi một nụ hôn, chỉ một thôi, được không? Đó sẽ là một kỷ niệm êm đềm làm sáng người những đêm tối của tôi. Em hãy nói rằng em có thể làm như vậy một lần đối với tôi, bởi vì anh chàng kia hẳn phải là một anh chàng rất đẹp trai, rất hấp dẫn và cũng rất khôn khéo, nếu không thì em sẽ không yêu vẫn còn chưa ngỏ lời với em kia mà.
Mina à, quả thực những lời anh ta nói đã làm tớ thực sự mủi lòng: đi về một tình địch như vậy, nhất là trong lúc đang buồn, chẳng phải là một cử chỉ đáng khâm phục lắm sao? Tớ nghiêng người, khẽ đặt lên môi anh ta một nụ hôn. Anh ta đứng dậy, tay vẫn nắm chặt tay tớ, mắt nhìn vào khuôn mặt tớ một hồi lâu, khiến tớ ngượng đỏ cả mặt, rồi nói :
- Cô bé ạ, tôi đã nắm đôi bàn tay em, và em đã trao cho tôi một nụ hôn, nếu điều đó không làm cho tình bạn của chúng ta gắn bó, thì chắc chắn nó cũng không thể làm nên một điều gì khác. Cảm ơn lòng tất và sự chân thật của em, tạm biệt!
Anh ta khẽ buông hai bàn tay tớ xuống, rồi cầm mũ đi nhanh ra cửa mà không hề ngoảnh lại, không khóc, không nấn ná và cũng chẳng dừng lại... Còn tớ, tớ cứ đứng khóc như một đứa trẻ... Ôi? Tại sao một người đàn ông như anh ta lại phải chịu bất hạnh đến thế, trong khi trên đời này còn có bao nhiêu cô gái đang sẵn sàng hôn theo dấu chân anh ta? Tớ cũng sẽ làm như vậy nếu như trong lòng tớ chưa có hình bóng ai? Cưng à, tất cả đã làm tớ rối bời cả lên đây này. Bây giờ tớ đang cảm thấy không sao diễn tả được niềm hạnh phúc của mình, hơn nữa tớ cũng ba hoa khá nhiều rồi? Và tớ chưa muốn nói gì với cậu về nhân vật số ba, khi mà hạnh phúc của tớ còn chưa trọn vẹn.
Mãi là người bạn của cậu,
Lucy.”
“T.B. Ôi! Nhân vật số ba... Nhưng tớ có cần phải nói với cậu về nhân vật này không nhỉ? Vả lại, tất cả vẫn còn đang rất mù mờ đối với tớ... Hình như lúc anh ấy bước vào phòng khách và siết chặt tớ trong vòng tay, đặt lên môi tớ những nụ hôn diễn ra chỉ cách nhau đúng có mấy phút. Tớ thật sung sướng, sung sướng đến phát điên lên được! Và tớ vẫn chưa biết mình phải làm gì cho xứng với niềm hạnh phúc này. Từ giờ trở đi, tớ chỉ còn biết chứng tỏ với Chúa rằng tớ rất biết ơn Người vì Người đã ban cho tớ một tình yêu, một người chồng và một người bạn.
Tạm biệt nghe cưng!”
Nhật ký của bác sĩ Seward (ghi trong đĩa hát)
Ngày 25 tháng 5
Hôm nay quả là một ngày buồn. Ăn không ngon... ngủ cũng không được. Vậy là tôi lại nghĩ đến ghi nhật ký... Hôm qua, từ lúc bị từ chối lời cầu hôn, tôi cứ có cảm giác là mình đang sống trong sự trống rỗng, dường như chẳng còn gì đáng làm tôi bận tâm cả... Khi hiểu rằng phương thuốc duy nhất để chứa khỏi tâm trạng này là công việc, tôi đã tập trung mọi cố gắng cho việc chăm sóc các bệnh nhân. Tôi đã khám cho một ca bệnh mà tôi cho là đặc biệt nhất. Cách xử sự của bệnh nhân này kỳ cục đến mức khiến tôi phải quyết định dồn mọi nỗ lực cần thiết để nắm bắt tất cả những gì đang diễn ra trong con người hắn. Cuối cùng thì tôi cũng bắt đầu láng máng cảm nhận được sự bí ẩn của con người hắn.
Để hiểu được ảo giác trong đầu bệnh nhân, tôi phải đặt ra cho hắn nhiều câu hỏi hơn mức bình thường. Bây giờ tôi mới hiểu mình làm như vậy là hơi ác. Nó gần giống như việc tôi cố tình đẩy hắn tới chỗ chỉ nói tới sự điên dại của hắn - điều mà tôi vẫn luôn tránh làm với các bệnh nhân của mình, giống như việc tôi tránh rơi vào bờ địa ngục.
(Ghi chú: vậy tôi có thể không tránh khỏi rơi vào bờ địa ngục trong những hoàn cảnh nào?) Omnia Romae venalia sunt! Nếu như tồn tại một cái gì đó có thực đằng sau cách xử sự theo bản năng này, thì việc tìm hiểu chính xác bản chất của nó cũng là điều đáng làm, và nên bắt đầu ngay từ bây giờ...
Bệnh nhân Renfield, số 59. Tính khí nóng nảy, thể chất khỏe mạnh, dễ bị kích động, mệt mỏi theo chu kỳ, dẫn tới những định kiến mà bây giờ tôi vãn chưa lý giải được. Tôi có cảm tưởng một kẻ nóng nảy, nếu mất thăng bằng, có thể hoàn toàn không có lý trí; và những người kiểu như vậy có thể trở nên rất nguy hiểm tùy theo tính ích kỷ của họ. Ở những người ích kỷ, bản năng bảo thủ chính là một thứ lá chắn vừa bảo vệ đối phương của họ, lại vừa bảo vệ cả chính bản thân họ. Tôi tin rằng khi cái tôi có được một vị trí vững chắc, thì lực hướng tâm sẽ cân bằng với lực ly tâm, còn cái bổn phận sẽ làm thành điểm cố định, lực ly tâm sẽ đẩy nó đi, và chỉ có một hoặc một loạt sự tình cờ ngẫu nhiên mới có thể lập lại sự cân bằng.
Thư của Quincey P. Morris gửi ngài Arthur Holmwood đáng kính
Ngày 25 tháng 5
“Art thân mến,
Chúng tôi có dịp ngồi bên nhau trên đồng cỏ, gần ánh lửa trại và kể cho nhau nghe những chuyện đã qua và chúng tôi đã băng bó vết thương cho nhau sau khi cố gắng cập bờ quần đảo Marquises. Chúng tôi còn uống cho sức khỏe của nhau bên bờ hồ Titicaca. Tôi vẫn còn những chuyện khác để kể, những vết thương khác để chữa, và một sức khỏe khác để cầu chúc: Anh có muốn góp mặt cùng chúng tôi bên ánh lửa trại vào tối ngày mai không? Tôi không hề thấy ngại ngùng khi đề nghị như vậy, bởi tôi biết có một quý bà nào đó đã được mời tới dự một bữa tối, trong khi anh vẫn là kẻ chưa vợ. Chúng ta sẽ chỉ có ba người, người thứ ba là ông già Jack Seward của chúng ta. Hai chúng tôi muốn cùng chia sẻ với nhau nỗi lòng mình, cùng uống vì sức khỏe của người đàn ông hạnh phúc nhất trên đời, người đã biết cách chinh phục được một trái tim thanh cao nhất của tạo hóa và xứng đáng được chinh phục nhất. Chúng tôi hứa sẽ đón tiếp anh một cách nồng nhiệt, thân thiện và chân thành nhất! Cả hai chúng tôi xin thề sẽ đưa anh về tận nhà nếu như anh uống hất mình vì sức khỏe của một đôi mắt nào đó! Chúng tôi sẽ đợi anh!
Mãi là bạn của anh,
Quincey P. Morris.”
Điện của Arthur Holmwood gửi Quincey P. Morris
“Hãy tin tưởng ở tôi. Tôi sẽ mang tới những thông điệp có thể sẽ làm cho cả hai vị phải ù tai rất lâu.
Art.”
Xem tiếp chương 6