Äỉnh Kiếm các.
Mùa thu. Tháng mưá»i má»™t.
Nhà cao vưá»n sâu, trong má»™t cái sân bốn vách Ä‘á»u là tưá»ng cao, má»™t đám đông bá»™c nhân Ä‘ang chen chúc quỳ trên mặt đất.
Bá»n hỠđã quỳ rất lâu rồi, chỉ để chá» chá»§ nhân trong phòng gá»i và o.
Ai nấy Ä‘á»u Ä‘eo trên mặt thần sắc sợ hãi - Bởi lẽ, cả hai ngưá»i đã và o lúc trước, Ä‘á»u không thấy trở ra.
Vị thiếu chá»§ ở trong đó, nghe nói mưá»i sáu tuổi đã trở thà nh Giang Nam đệ nhất kiếm, ngưá»i kế thừa Ä‘á»i thứ hai cá»§a Äỉnh Kiếm các, theo lá»i truyá»n ngôn trong giang hồ, là má»™t con quá»· thÃch máu thà nh tÃnh. Má»—i đêm trăng tròn hà ng tháng, y Ä‘á»u phải tìm ba ngưá»i và o phòng mình, sau đó, vÄ©nh viá»…n không còn nhìn thấy những nguá»i đó sống sót Ä‘i ra.
Hiện tại đã có hai ngưá»i tiến và o – Có nghÄ©a là , còn má»™t phần váºn hạn nữa chắc chắn sẽ lâm xuống đầu má»™t ngưá»i nà o đó trong số há». Vì váºy, sắc mặt cá»§a má»i ngưá»i Ä‘á»u trắng bệch.
Äá»™t nhiên, cánh cá»a tưởng như mãi mãi đóng chặt đó bá»—ng mở ra!
Äám đông thị nữ bá»™c nhân chá» bên ngoà i nhất tá» kinh hãi, thu liá»…m thần sắc mệt má»i, nhìn ngưá»i bước ra từ trong căn phòng tối om. HÆ¡n má»™t tháng nay, đó là ngưá»i sống đầu tiên Ä‘i ra từ trong phòng cá»§a thiếu chá»§ nhân.
“U Thảo!â€
Nhìn ngưá»i thị nữ trẻ váºn y phục xanh nhạt mở cá»a bước ra, đám hạ nhân Ä‘á»u báºt thốt má»™t tiếng nho nhá», ẩn chứa bên trong thanh âm đó, không hiểu là sá»± nhẹ nhõm, hay là đố kỵ. HÆ¡n thế nữa, là sợ hãi.
Äối vá»›i nguá»i duy nhất trong Äỉnh Kiếm các có thể yên ổn ở cạnh thiếu chá»§, tất cả hạ nháºn Ä‘á»u mang trong lòng má»™t sá»± kÃnh úy khác thưá»ng.
Phảng phất như, lục y thị nữ có thân pháºn giống há» nà y, cÅ©ng là kẻ giết ngưá»i giống thiếu chá»§ cá»§a há».
“Má»i ngưá»i có thể vá» rồi. Thiếu chá»§ mệt rồi, không muốn gặp ngưá»i thứ ba nữa.â€
Cô không bước và o trong sân, chỉ đứng ở dưới hà nh lang ngoà i cá»a, miệng mỉm cưá»i khiêm nhưá»ng, truyá»n đạt vá»›i những bá»™c nhân có thân pháºn giống mình, những con ngưá»i Ä‘ang thấp thá»m bất an. Bắt gặp sắc mặt như má»›i trở vá» từ Quá»· Môn Quan cá»§a há», cô vẫn chỉ mỉm cưá»i giấu Ä‘i lá»i chúc phúc, lẳng lặng quay và o đóng cá»a.
Căn phòng sau cánh cá»a má»™t lần nữa bị ngăn cách vá»›i thế giá»›i bên ngoà i.
Ngăn cách. Bên trong, chỉ có cô và ngưá»i đó, ngưá»i mà há» coi là ác quá»·. Không có ai khác. Không có.
Bá»—ng nhiên, dưá»ng như cô nhá»› ra Ä‘iá»u ra gì đó, lại đẩy cá»a, gá»i những bá»™c nhân Ä‘ang tản ra tứ phÃa dừng lại: “Xin chá» má»™t chút, thiếu chá»§ còn có phân phó!†Sắc mặt những ngưá»i đó láºp tức trắng bệch như vừa nãy, thấy cô Ä‘i rồi còn quay lại, má»™t số ngưá»i đã bắt đầu run lẩy bẩy.
U Thảo chỉ giữ nụ cưá»i ôn nhu, nói vá»›i má»™t bá»™c nhân đứng đầu: “Từ Phúc, thiếu chá»§ bảo, trá»i nóng rồi, thi thể cá»§a Lạc Hà thiếu hiệp ghim trên tưá»ng bắt đầu nát rữa, mùi rất khó ngá»i! Thiếu chá»§ sai anh kêu và i ngưá»i Ä‘i dá»n sạch phòng.â€
Cô nói rất tá»± nhiên, tá»±a hồ như đánh vỡ má»™t tách trà rồi kêu ngưá»i đến thu tháºp mảnh vỡ, thế nhưng, đám hạ nhân bắt đầu rúm ró mặt mà y vì sợ hãi, ngưá»i tên Từ Phúc bị chỉ Ä‘Ãch danh lại cà ng lắp ba lắp bắp, lúc lâu sau má»›i đáp lá»i: “Vâng, vâng vâng…thuá»™c hạ, biết rồi ạ.â€
“Ừm, Từ đại ca vất vả rồi.†Lục y nữ tá» gáºt đầu mỉm cưá»i, không mang chút vẻ kiêu ngạo vì mình là thị nữ duy nhất cá»§a thiếu chá»§.
Từ Phúc như con mèo bị dá»a sợ chết khiếp, tức khắc dẫn má»i ngưá»i thoái lui, ngay cả má»™t lá»i khách sáo cÅ©ng không kịp nói.
Mưá»i ngà y sau, má»™t tin tức lan truyá»n khắp giang hồ.
Giang Bắc đệ nhất nhân: Lạc Hà thiếu hiệp Mạc Trữ, ngưá»i từng khiêu chiến vá»›i Giang Nam đệ nhất kiếm Tạ Thiếu Uyên, đã bị Tạ Thiếu Uyên giết chết tại Äỉnh Kiếm các, từ nay, thiên hạ đệ nhất kiếm chỉ có má»™t: Äỉnh Kiếm các thiếu chá»§ Tạ Thiếu Uyên!
Xem ra, vá»›i võ công và thế lá»±c cá»§a hai Ä‘á»i các chá»§ già trẻ, thế phát triển cá»§a Äỉnh Kiếm các đã trở nên sắc bén không thể ngăn cản.
Tiếp đó, ngưá»i võ lâm còn thầm thì rỉ tai nhau vá» tá» trạng đáng sợ cá»§a Mạc Trữ - hắn bị má»™t kiếm xuyên qua cổ há»ng.
Thi thể bị ghim cứng trên vách tưá»ng, rồi tứ chi lần lượt bị cắt Ä‘oạn, vứt bừa bãi trên mặt đất. Theo lá»i kể bà máºt cá»§a ngưá»i bá»™c nhân và o dá»n xác, trong căn phòng tối Ä‘en đó, máu tươi trát đầy ná»a bức tưá»ng.
Thiếu chá»§ Äỉnh Kiếm các, là má»™t kẻ Ä‘iên võ công tuyệt đỉnh.
Trong võ lâm, tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u nói váºy.
Kiếm Yêu. Tạ Thiếu Uyên.
“Thiếu chá»§.â€
Trong phòng là má»™t mà n hắc ám, chỉ có ánh trăng má» má» hắt và o qua khung cá»a sổ. Cô bước đến sau lưng ngưá»i Ä‘ang đứng tá»±a và o cá»a sổ.
Khẽ cúi đầu, gá»i má»™t tiếng, rồi cô đứng im ở đó.
Ngưá»i được gá»i là “thiếu chủ†không quay đầu, từ lâu nay, ngưá»i có thể đứng cất tiếng trong vòng má»™t trượng sau lưng y, chỉ còn lại má»™t ngưá»i nà y - Những ngưá»i khác, Ä‘á»u đã bị y ghim lên vách tưá»ng rồi.
“Cái thứ dÆ¡ bẩn đó đã vứt Ä‘i rồi chứ?†Ngưá»i thanh niên tóc Ä‘en áo bà o trắng vá»›i tay gảy má»™t cà nh trúc Ä‘ung đưa ngoà i cá»a sổ.
Ngắm vầng trăng tròn trên bầu trá»i, y há»i có chút uể oải, má»™t vị thiếu hiệp kiếm khách lúc sinh tiá»n đã từng tá» danh vá»›i mình, váºy mà y lại chán ghét đến mức dùng từ “thứ dÆ¡ bẩn đó†để hình dung.
“Vâng ạ.â€
“Vứt thanh kiếm đó há»™ ta luôn, thứ đã thấm qua máu cá»§a ngưá»i chết, cÅ©ng là thứ dÆ¡ bẩn.â€
Tạ Thiếu Uyên sắc mặt lạnh lẽo, có má»™t vẻ cô ngạo và cao khiết dưới ánh trăng, hÆ¡n thế nữa là má»™t sá»± u uất và bệnh thái khó nói thà nh lá»i - Rất nhiá»u lúc, ngay cả U Thảo cÅ©ng ẩn ước cảm thấy, thiếu chá»§, Ä‘Ãch thá»±c là có bệnh.
“Vâng ạ.†Cô lại thưa.
“U Thảo…Ngưá»i bên ngoà i nói thế nà o vá» chuyện lần nà y? Bảo ta là má»™t tên Ä‘iên phải không?†Tạ Thiếu Uyên ngắt má»™t cà nh trúc xanh, tiếu ý mang hÆ¡i hướm khinh miệt, cất giá»ng há»i.
“…Vâng ạ.†Trầm mặc hồi lâu, nữ tỠáo xanh nhạt cuối cùng trả lá»i.
“Váºy, còn cô? Có lẽ trong lòng cô cÅ©ng cho rằng ta là má»™t tên Ä‘iên, là má»™t con ma giết ngưá»i như lá»i truyá»n ngôn phải không?†Bạch bà o thiếu chá»§ bất chợt bừng lên cÆ¡n ná»™ khà không tên, “Vâng ạ vâng ạ! Cô chỉ biết nói hai chữ nà y thôi à ?â€
“Không phải.†U Thảo đáp, “Thiếu chá»§ đã nói rồi, Lạc Hà thiếu hiệp đó có lý do phải chết…â€
“A…Lá»i cá»§a má»™t tên Ä‘iên nói mà cô cÅ©ng tin sao?†Nhìn cô, khóe miệng cá»§a Tạ Thiếu Uyên cong lên, thình lình, nhãn thần biến lạnh, há»i: “Năm đó là cô chá»§ động thỉnh cầu là m thị nữ cá»§a ta còn gì? Khi ấy lÅ© hạ nhân Ä‘á»u bảo rằng ta là kẻ thưá»ng giết ngưá»i hầu bên mình là m trò vui, không phải sao? Tại sao cô không sợ?â€
Cà nh trúc xanh, tựa hữu ý tựa vô ý, nhẹ nhà ng điểm và o cổ cô.
“Äó chỉ là tin đồn thôi.â€
Cảm thấy tức thở và sát khà đột ngá»™t, khuôn mặt U Thảo hÆ¡i tái Ä‘i, kiếm khà cưá»ng liệt khiến huyết mạch cá»§a cô không sao lưu chuyển được lên trên. Thế nhưng cô vẫn mỉm cưá»i, hồi đáp.
“Nhưng giá» thì cô biết đó là sá»± tháºt rồi chứ?â€
Tạ Thiếu Uyên chợt cưá»i rá»™, mái tóc dà i Ä‘en nhánh tung bay phần pháºt như có gió thổi qua, đôi mắt sáng lăng lệ như lưỡi kiếm: “Ta, Ä‘Ãch thá»±c, là má»™t tên Ä‘iên…má»™t tên Ä‘iên mà thôi! Hôm nay ta giết chưa đủ ba ngưá»i - thế nà o đây?â€
Cà nh trúc xanh trong tay y hÆ¡i gia lá»±c, bên dưới da thịt trắng trẻo cá»§a U Thảo, huyết quản xanh nhạt hoảng sợ vặn vẹo. Y cưá»i lá»›n mà há»i, trong mắt tá»±a như ánh lên tia sáng Ä‘iên cuồng bệnh hoạn.
“Không, không…không thế nà o.†Hầu như đã không nói nên lá»i, cô vùng vẫy cất tiếng.
“Thiếu chủ…thiếu chá»§ muốn là m thế nà o, là việc cá»§a thiếu chủ…còn muốn là m thị nữ cho thiếu chá»§, là , là chuyện…chuyện cá»§a riêng U Thảo!â€
Sau má»™t lúc trầm mặc cÆ¡ hồ vô pháp phát giác, nhìn ngưá»i thiếu nữ trong bóng tối, Äỉnh Kiếm các thiếu chá»§ bất ngá» lại mỉm cưá»i: “Xem ra…cô cÅ©ng là má»™t kẻ Ä‘iên. Má»™t kẻ Ä‘iên không thiết mạng sống.â€
Y hốt nhiên thu tay vá», thanh trúc trà n ngáºp sát khà “vụt†má»™t tiếng, sạt qua cổ U Thảo, xuyên chết con chim anh vÅ© trên giá, ghim và o bức bình phong bằng gá»— tỠđà n!
“Kẻ thứ ba.†Tạ Thiếu Uyên chầm cháºm thổ ra má»™t hÆ¡i, nhắm mắt, lông mà y nhÃu lại có chút thống khổ.
Y rút từ trong ngá»±c áo ra má»™t lá» sứ nhá» mà u trắng, dốc xuống, lâu sau, chỉ có má»™t viên thuốc Ä‘en không tình nguyện lăn ra khá»i lá», y vá»™i và ng Ä‘em nuốt xuống há»ng. Sát khà tưởng như đã không còn cách nà o khống chế rốt cuá»™c cÅ©ng lùi dần khá»i ngưá»i y.
Rất lâu rất lâu, y bá»—ng nhấc tay, run rẩy vuốt mái tóc đẹp cá»§a ngưá»i thị nữ, thở dà i than: “Cô không sợ…nhưng ta sợ. Không biết chừng, sẽ có má»™t ngà y, ta không kìm nổi…sẽ giết cả cô.â€
U Thảo thoáng rùng mình, ngẩng đầu nhìn y, trong mắt cô là khuôn mặt xanh gầy cá»§a y, lúc nà o cÅ©ng thÃch nhÃu mà y, tạo ra má»™t nếp nhăn sâu ở giữa hai chân mà y, khiến cả khuôn mặt vương Ãt sát khÃ.
Mái tóc cô phất động trong tay y như những gợn sóng, má»™t mà n Ä‘en tuyá»n như bóng đêm ngoà i cá»a sổ. Äỉnh Kiếm các thiếu chá»§ cúi thấp đầu, dụi và o những sợi tóc như suối nước đó, hÃt lấy hương bạch mai thoang thoảng trong tóc.