Lily khiếp đảm khám phá ra rằng Alex rất lão luyện với các quân bài. Hơn cả lão luyện. Để đánh bại anh, cô cần thiết phải chơi gian. Cô sử dụng cái cớ là hướng dẫn thêm cho Henry để lén lút nh́n trộm quân bài đầu tiên trong bộ bài. Đôi khi cô chia quân thứ hai, hoặc từ dưới cùng. Một hay hai lần gì đó cô dùng những động tác tráo bài đặc biệt để xếp bài gian lận, một thứ cô đã học được từ Derek sau hàng giờ luyện tập trước gương. Nếu Alex có nghi ngờ thì anh cũng giữ im lặng....là thế, cho đến khi trò chơi gần kết thúc.
“Giờ thì đây,” Lily nói với Henry trong lần tráo bài cuối cùng, “là một thủ thuật hai mặt, trong đó quân át vừa có thể được tính là một hoặc mười một. Chiến thuật tốt nhất của em là cố đếm được cao nhất có thể. Nếu thế không được, định giá trị của con át là một.”
Theo hướng dẫn cô, Henry búng một quân bài và cười toe toét hài lòng. “Hai mươi,” cậu bé nói. “Không ai có thể đánh bại nó.”
“Trừ phi,” Alex nhận xét khô khốc, “cô Lawson bằng cách nào đó sản sinh ra được một trường hợp hiếm có.”
Lily thận trọng liếc qua anh, băn khoăn có phải anh đã thấy cô chơi gian không. Chắc hẳn rồi. Không thể còn cách giải thích nào khác cho nét mặt cam chịu của anh. Với vài cái búng ngón tay của cô, quân bài cuối cùng được chia và trận đấu kết thúc. “Henry thắng lượt này.” Cô nói vui vẻ. “Lần tới chúng ta sẽ chơi ăn tiền đấy, Henry.”
“Có chết cũng không đâu!” Alex nói.
Lily cười lớn. “Đừng có tức giận lên, Wolverton. Tôi chỉ có ý đánh cược một hoặc hai siling gì đó thôi, chứ không lừa cậu bé tội nghiệp này cả khoản thừa kế của cậu ấy đâu.”
Henry đứng dậy và vươn vai với một tiếng rên nhẹ. “Lần tới hãy chơi ở một cái bàn nhé, ngồi trên ghế,” cậu bé gợi ý. “Cái sàn này cứng điên lên được!”
Alex nhìn cậu bé quan tâm ngay lập tức. “Em thế nào?”
“Em ổn,” Henry mỉm cười khi cậu hiểu nỗi lo lắng của Alex. “Nó ổn mà, Alex. Thực đấy.”
Alex gật đầu, nhưng Lily chú ý thấy cùng biểu hiện lo lắng đã ở trong đôi mắt tái nhợt của anh tối qua. Nó vẫn ở đó thậm chí cả sau khi Henry đã rời đi với dáng đi khá là cứng nhắc. “Gì thế?” Lily hỏi. “Sao ngài lại hỏi Henry -”
“Cô Lawson,” Alex ngắt ngang, đứng dậy và với tay xuống cho cô. “Tôi chưa từng thấy một phụ nữ chơi gian với những kỹ năng tốt đến vậy.”
Cô bị phân tâm ngay tức khắc. “Hàng năm trời luyện tập,” cô thú nhận khiêm tốn.
Đột nhiên Alex cười toe toét, thích thú với vẻ thiếu hụt hoàn toàn nỗi xấu hổ của cô. Hàm răng trắng của anh lóe sáng trên khuôn mặt vàng rực rỡ. Nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô trong tay, anh kéo cô đứng dậy. Anh lướt một cái liếc nhanh xuống cơ thể mảnh mai của cô. “Tôi cho rằng cô nhất thiết phải thắng một cậu bé mười hai tuổi?”
“Đó không phải mục đích của tôi. Ngài mới là người tôi muốn đánh bại.”
“Tại sao?”
Đó là một câu hỏi hay. Việc cô thắng hay thua một trò chơi với anh đáng nhẽ không nên quan trọng tí nào. Không thoải mái, Lily đáp trả cái nhìn chằm chằm màu bạc của anh, thật lòng mong mỏi cô có thể giữ nguyên sự lãnh đạm đối với anh. “Nó chỉ dường như là điều phải làm.”
“Việc thử một trận đấu trung thực một ngày nào đó có thể thú vị đấy,” anh nhận xét. “Nếu cô có khả năng làm thế.”
“Hãy chơi trung thực ngay bây giờ, đức ngài. Người thua phải trả lời bất kỳ câu hỏi nào người thắng đưa ra.” Cô khéo léo ném hai quân bài lên sàn, một hạ xuống nằm ngửa ở chân anh. Một con bảy. Quân còn lại nằm xuống trước cô. Một con Q.
Alex xem xét cái đầu cúi xuống của Lily khi cô liếc những quân bài. Cô đang đứng gần anh. Bất chợt anh tưởng tượng ôm lấy đầu cô trong bàn tay mình, hạ đầu xuống để chà xát miệng và mũi anh vào những lọn tóc xoăn đen óng ả của cô, hít thở trong mùi nước hoa của cô, làn da cô...anh tưởng tượng mình quỳ xuống, kéo hông cô tới trước cho đến khi anh lạc mất mình trong hơi ấm của cơ thể cô. Cảm thấy mình bắt đầu đỏ bừng và căng cứng, anh cố xua đi cái hình ảnh cấm đoán ấy khỏi trí óc. Anh đấu tranh để tự kiềm chế. Khi cô ngước lên nhìn anh, anh chắc chắn rằng cô có thể nhận ra dòng chuyển biến suy nghĩ đáng xẩu hổ của anh. Thật lạ là, cô dường như không chú ý thấy gì cả.
“Một quân nữa chứ?” Lily hỏi. Anh gật đầu. Anh lấy quân bài đầu tiên trong bộ bài với sự cẩn thận quá mức và thả nó rơi xuống sàn nhà. Một quân mười.
“Tiếp đi,” anh nói.
Một cách khéo léo Lily rút quân tiếp theo cho mình, và toe toét khi thấy nó là quân chín. “Tôi thắng, Wolverton. Giờ thì hãy nói cho tôi nghe xem tại sao ngài lại trông lo lắng đến thế cho Henry ngay đi - không, nói cho tôi nghe xem tại sao ngài lại đưa cậu bé từ trường về nhà. Vì điểm số của cậu bé à? Có phải cậu bé đang có -”
“Đến nay đó là ba câu hỏi rồi,” Alex ngắt ngang mỉa mai. “Và trước khi tôi trả lời, tôi muốn biết sao cô lại có hứng thú đến vậy.”
“Tôi thích cậu nhóc,” Lily đáp lại nghiêm trang. “Tôi đang hỏi vì quan tâm thực sự.”
Anh xem xét điều đó. Việc cô đang nói thật là hoàn toàn có thể. Cô và Henry dường như rất vui vẻ với nhau. “Không phải vì điểm của nó,” anh nói cộc cằn. “Henry đã vướng vào vài rắc rối. Muộn học, những trò láu cá, những thứ thông thường. Ông hiệu trưởng đã ‘kỷ luật’ nó...” Quai hàm của Alex rắn lại.
“Đánh đòn ư?” Lily nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ngoảnh đi của anh. Ở góc độ này các đường nét của anh đặc biệt thô ráp, gây cho anh cái vẻ ngoài của một vị thần rừng vàng rực. “Đó là lý do cậu bé thường đi cứng nhắc như thế. Nó rất tệ, phải không?”
“Phải, nó rất tệ.” Giọng anh cộc lốc. “Tôi đã muốn giết Thornwait. Tôi vẫn muốn.”
“Ông hiệu trưởng á?” Bất chấp sự khinh ghét của cô đối với bất kỳ kẻ nào có thể trao đi sự tàn bạo đến vậy đối với một đứa trẻ, Lily gần như tội nghiệp ông ta. Cô nghi ngờ rằng Thornwait không thể thoát ra dễ dàng vì những gì ông ta đã làm.
“Henry đã trả đũa bằng cách đốt một chồng thuốc súng dưới cửa trước nhà Thornwait,” Alex tiếp tục.
Lily bật cười với điều đó. “Tôi sẽ không mong kém hơn từ cậu bé!” Sự thích thú của cô nhanh chóng tắt ngóm khi cô xem xét khuôn mặt cứng rắn của Alex. “Nhưng ngài phiền lòng vì một thứ gì khác nữa...nó hẳn là...là Henry không kể với ngài về những gì đã xảy ra?” Cô đọc được câu trả lời trong sự im lặng của anh.
Ngay lập tức cô hiểu. Alex, với cảm giác trách nhiệm quá đáng của anh đối với tất cả mọi người và tất cả mọi thứ, sẽ đổ hết tất cả tội lỗi lên đầu mình. Rõ ràng là anh mê mẩn cậu bé. Đây sẽ là cơ hội hoàn hảo cho cô xoáy con dao và khiến anh cảm thấy tồi tệ hơn cả bây giờ nữa. Thay vì thế cô thấy mình cố làm dịu cảm giác tội lỗi của anh.
“Tôi không ngạc nhiên,” cô nói như một sự thật hiển nhiên. “Phần lớn các cậu bé ở tuổi Henry đặc biệt kiêu hãnh, ngài biết đấy. Đừng cố quả quyết là ngài không thế khi còn bé. Tất nhiên Henry sẽ cố tự mình giải quyết mọi thứ. Cậu bé sẽ không muốn chạy đến ngài như một đứa trẻ. Từ những gì tôi quan sát, đấy là điều các cậu nhóc nghĩ.”
“Cô thì biết gì về những cậu nhóc cơ chứ?” anh lầm bầm.
Cô trao cho anh một cái liếc quở trách. “Đó không phải lỗi của ngài, Raiford, dù ngài có rất thích gánh cái tội lỗi đó đi nữa. Ngài có quá nhiều lương tâm đấy – nó gần như tương xứng với kích cỡ cái tôi của ngài.”
“Tôi cần một bài học về lương tâm từ cô cơ đấy,” anh nói chua cay. Nhưng anh nhìn cô mà không có sự thù địch thường thấy, và cái màu xám nhạt sâu thăm thẳm của mắt anh gây ra một cảm giác kỳ lạ chạy lăn tăn dọc người cô. “Cô Lawson...” anh ra dấu tới bộ bài cô cầm. “Cô có muốn chơi một ván thật lòng nữa không?”
“Tại sao?” Mỉm cười, Lily búng một cặp bài khác xuống sàn nhà. “Ngài muốn hỏi câu gì, đức ngài?”
Anh tiếp tục nhìn cô chằm chằm. Lily có cảm xúc kỳ lạ rằng anh đang chạm vào cô, dù cho họ đang đứng tách biệt. Anh không, tất nhiên rồi, nhưng cô vẫn có cái cảm giác nghẹt thở gảy lên những lời cảnh báo trong ký ức cô...phải, cô đã cảm thấy thế này với Giuseppe...bị đe dọa...bị chi phối.
Alex lờ đi cái cớ của những quân bài, của trò chơi, và quan sát cô chăm chú. “Tại sao cô lại ghét đàn ông?”
Anh không thể ngăn mình đừng hỏi. Sự tò mò đã lớn lên với từng từ anh nghe cô thốt ra, với những cái liếc thận trọng cô đã trao cho anh, bố cô, thậm chí cả Zachary. Cô giữ khoảng cách giữa mình và tất cả những người đàn ông đến gần. Với Henry, tuy vậy, Lily rất khác. Alex chỉ có thể phỏng đoán là do Henry quá trẻ để Lily coi như một mối đe dọa. Những bản năng của anh bảo anh rằng Lily đã bị lợi dụng trong quá khứ, thường xuyên đủ để cô tiến đến xem đàn ông như kẻ thù để sử dụng và thao túng.
“Tại sao tôi ....” Giọng của Lily trệch đi trong sự im lặng sửng sốt. Chỉ có Derek từng có thể tước hết mọi vũ khí của cô với vài từ ngữ. Sao anh lại hỏi một điều như thế? Chắc chắn anh không có thích thú cá nhân nào với những cảm xúc của cô. Anh hẳn phải hỏi vì đã cảm thấy rằng bằng cách nào đó nó sẽ khiến cô đau đớn, đồ con hoang.
Và anh đúng...cô có ghét đàn ông, mặc dù cô chưa bao giờ nói ra lời, thành tiếng hay gì đó khác. Sao cô lại phải cảm thấy vô cùng tuyệt diệu thích thú về họ chứ? Bố cô cứ lờ cô đi, hôn phu của cô đã phản bội cô, Giuseppe đã lạm dụng lòng tin khó lòng đạt được của cô. Những tên đàn ông đã cướp đi đứa con của cô. Thậm chí cả tình bạn của cô với Derek, như nó vẫn thế, đã bắt đầu bằng hăm dọa. Đa số bọn họ đều là quỷ dữ cả!
“Tôi đã có đủ trận đấu chiều nay rồi,” cô nói và thả rơi bộ bài, để mặc nó rải rác. Quay đi thật nhanh, cô rời khỏi phòng trưng bày. Cô nghe thấy tiếng chân Alex đằng sau cô. Anh với tới cô trong ba sải chân dài.
“Cô Lawson -” Anh túm lấy cánh tay cô.
Cô xoay ngoắt lại, kịch liệt giật ra khỏi tay anh. “Đừng có chạm vào tôi,” cô rít lên. “Đừng có bao giờ chạm vào tôi nữa!”
“Được rồi,” anh nói bình tĩnh. “Trầm tĩnh lại đi. Tôi không có quyền gì để hỏi.”
“Đó có phải một dạng xin lỗi không?” Lồng ngực cô phập phồng với sức mạnh cơn tức giận của cô.
“Phải.” Alex đã không lường trước việc sẽ gợi lại nỗi đau của cô với câu hỏi của anh. Thậm chí bây giờ Lily cũng đang vật lộn để kiểm soát mình. Thường thì cô tự tin đến mức xấc xước. Lần đầu tiên dường như cô thật mỏng manh đối với anh, một phụ nữ nhẹ dạ sống với trạng thái căng thẳng khủng khiếp. “Nó thật không đúng chỗ.”
“Chính xác là vậy!” Lily cào cào tay qua mái tóc cho đến khi những lọn xoăn rơi xuống lộn xộn trước trán cô. Đôi mắt tìm kiếm của cô khóa chặt trên khuôn mặt không thể đọc được của anh. Cô dường như không thể giữ lại một tràng những từ ngữ buộc tội lộn xộn. “Nhưng đây là câu trả lời chết tiệt của ngài. Tôi chưa hề gặp một người đàn ông nào đáng tin cậy. Tôi chưa bao giờ biết đến một kẻ gọi là quý ông nào mà có chút hiểu biết nhỏ nhoi về sự chân thành hay lòng trắc ẩn. Các người đều giống nhau kêu be be về danh dự của mình, trong khi sự thực là -” Đột ngột cô đóng miệng lại.
“Khi sự thực là...” Alex lặp lại, muốn cô nói nốt. Anh muốn biết ít nhất phần nhỏ nhoi này trong toàn bộ sự phức tạp của cô. Chúa ơi, phải mất ít nhất là một đời người mới hiểu được cô.
Lily lắc đầu nhẹ, kiên quyết. Những cảm xúc mạnh mẽ dường như đã rút đi hết một cách kỳ diệu, bởi một sự bướng bỉnh mà Alex đột ngột nhận ra rằng ngang bằng với chính anh. Cô đánh giá anh với một nụ cười xấc xược. “Bỏ đi, đức ngài,” cô nói nhẹ nhàng, và bỏ anh lại đó trong phòng trưng bày rải rác những quân bài vương vãi.
**************************
Có gì đó về buổi sáng nay khởi động một cơn đau nhức nhối trong đầu Lily mà không chịu bỏ đi. Cô dành cả ngày trong sự bầu bạn của Totty và Penelope, nửa lắng nghe cuộc trò chuyện kiểu quý bà của họ. Buổi tối cô cáo lỗi khỏi bữa ăn và gặm nhấm thịt bò nguội và bánh mỳ trên một cái khay trong phòng mình. Sau khi dốc cạn hai ly rượu vang đỏ, cô thay đồ đi ngủ và nằm xuống nghỉ ngơi. Tấm màn treo giường bằng lụa Đa-mát rủ xuống từ một vòng tròn trên đầu, che khuất cô trong bóng tối. Thao thức, cô đổi vị trí, nằm sấp xuống và vòng hai cánh tay quanh chiếc gối ở dưới. Nỗi cô đơn đong đầy ngực cô với một sức nặng ảm đạm, lạnh lẽo.
Cô muốn ai đó để nói chuyện cùng. Cô muốn thổ lộ tâm tư mình. Cô cần cô Sally, người duy nhất đã biết về Nicole. Với sự khôn ngoan sắc sảo và tính hài hước không truyền thống, Sally có thể giải quyết bất kỳ tình huống khó khăn nào. Bà đã trợ giúp bà đỡ lúc Nicole sinh và đã chăm sóc Lily dịu dàng như một người mẹ.
“Sally, cháu muốn con của cháu,” Lily thì thầm. “Ước gì cô ở đây, cô sẽ giúp cháu tìm ra xem phải làm gì. Tiền đã cạn kiệt rồi. Cháu không có ai cả. Cháu đang trở nên tuyệt vọng. Cháu sẽ làm gì đây? Gì đây?”
Cô nhớ việc đi đến chỗ Sally và thú nhận trong một cơn bão đau khổ và xấu hổ rằng cô đã có một người tình, và từ một đêm khoái lạc cấm đoán đó một đứa trẻ đã hình thành. Vào lúc ấy cô đã nghĩ rằng đó là điều tệ nhất từng xảy ra với cô. Sally đã làm dịu cô bằng lý trí. “Cháu đã cân nhắc đến việc cho đứa trẻ đi chưa?” Sally đã hỏi. “Trả tiền cho ai đó để nuôi nó?”
“Không, cháu sẽ không làm thế,” Lily đã đáp lại đẫm lệ. “Đứa trẻ vô tội. Thằng bé – hoặc con bé – không đáng phải trả cho tội lỗi của cháu.”
“Vậy nếu cháu định giữ đứa trẻ, chúng ta sẽ sống lặng lẽ cùng nhau ở Ý.” Đôi mắt của Sally đã sáng rực lên với tình cảnh ấy. “Chúng ta sẽ là một gia đình.”
“Nhưng cháu không thể hỏi xin cô điều đó -”
“Cháu đã không. Cô đã đề nghị. Nhìn cô đây, Lily. Cô là một bà già giàu có có thể làm những gì bà ta muốn. Cô có đủ tiền để đáp ứng nhu cầu của chúng ta. Chúng ta cóc cần quan tâm đến phần còn lại của thế giới và thái độ đạo đức giả của nó.”
Trong sự đau khổ của Lily, Sally đã chết chẳng bao lâu sau khi đứa bé ra đời. Lily đã nhớ bà, nhưng cô cũng đã tìm thấy sự an ủi trong đứa bé của mình. Nicole là trung tâm thế giới của cô, lấp đầy mọi ngày bằng tình yêu và sự ngạc nhiên. Chừng nào cô còn có Nicole, mọi thứ đều ổn cả.
Lily cảm thấy mắt cô rơi lệ, chiếc gối hút hết chỗ nước cay nồng đó. Cơn đau ở đầu cô lan xuống cổ họng khi cô bắt đầu khóc một cách thầm lặng. Cô chưa từng ngã quỵ trước mặt bất kỳ ai, thậm chí cả Derek cũng không. Có gì đó về Derek không cho phép cô yếu đuối. Derek đã nhìn thấy quá nhiều nỗi đau trong đời anh. Nếu anh từng có thể trở nên thông cảm bởi nước mặt phụ nữ, thì khả năng đó cũng đã rời bỏ anh từ lâu lắm rồi. Đau đớn Lily tự hỏi ai đang ở cùng Nicole. Và ai, nếu có bất kỳ ai, an ủi con bé khi nó khóc.