Một cuộc diễu hành của những người hầu mang vẻ mặt sợ hãi đem các vali và hòm da đựng quần áo của Lily ra xe. Chiếc xe đã đóng cửa được trang hoàng bằng nước sơn bóng và biểu tượng nhà Raifords. Alex đã trao cho người lái xe những chỉ dẫn dứt khoát phải chở Lily tới nhà của cô ở London và quay lại không trì hoãn.
Một giờ được phân phối của Lily gần như đã hết. Quan tâm đến từng phút trôi qua, cô lang thang trong dinh thự để tìm cha cô. Ông đang ở trong một phòng khách nhỏ trên tầng, ngồi ở một chiếc bàn trĩu nặng những quyển sách.
“Papa,” Lily nói yếu ớt.
George Lawson báo cho con gái biết ông đã nhận thấy cô với một cái liếc qua vai. Ông đẩy thẳng chiếc kính. “Ngài Raiford đã thông báo cho bố biết rằng con sắp đi.”
“Con đã bị ép phải đi.”
“Bố đã chờ điều đó,” ông đáp lại thảm não.
“Bố có nói gì để biện hộ cho con không, Papa?” Trán Lily nhăn lại. “Bố có nói với anh ta rằng con nên được cho phép ở lại không? Hay bố vui mừng vì con sẽ đi? Bố có sự thiên vị theo cách này hay cách khác không?”
“Bố có việc đọc sách phải làm,” George nói theo cách ngớ ngẩn, ra dấu tới các quyển sách của ông.
“Vâng, tất nhiên,” Lily lẩm bẩm. “Con xin lỗi.”
Ông xoay người trong ghế để đối diện với cô, nét mặt ông rối bời. “Không cần phải xin lỗi, con gái. Bố không còn bị ngạc nhiên bởi bất kỳ điều gì con làm hay bất kỳ sự rối loạn nào con gây ra nữa. Bố đã ngừng ngạc nhiên từ cách đây rất lâu rồi. Con không bao giờ làm bố thất vọng vì bố chưa bao giờ chờ mong gì ở con.” (oa oa, thương Lily quá, >_<)
Lily không chắc tại sao cô lại đến tìm ông – vì ông mong chờ ít ỏi ở cô, cô thậm chí còn mong chờ ít hơn ở ông. Khi còn bé, cô đã quấy rầy và chọc tức ông không ngừng nghỉ - lén vào phòng ông, làm phiền ông với những câu hỏi, ngẫu nhiên vẩy mực lên mặt bàn ông trong khi đang cố viết bằng bút của ông. Phải mất hàng năm trời cô mới chấp nhận sự thực phũ phàng là ông không hề có hứng thú với cô, không phải suy nghĩ và các câu hỏi của cô, các biểu hiện ngoan ngoãn hay hư đốn của cô. Cô đã luôn cố tìm ra một lý do cho thờ ơ ấy của ông. Một thời gian rất dài cô đã luôn cảm thấy rằng bản thân cô có những lỗi lầm khủng khiếp nào đó khiến ông không quan tâm. Trước khi rời khỏi nhà một thời gian dài, cô đã kể cho Totty mặc cảm tội lỗi của cô, bà đã xoay xở để làm dịu nó đi phần nào.
“Không, con yêu ạ, ông ấy luôn như thế,” Totty đã nói một cách bình tĩnh. “Bố con có một bản tính trầm lặng và lãnh đạm. Nhưng ông ấy không phải một người đàn ông độc ác, Lily – tại sao, có những tên đàn ông còn đánh cả những đứa con vì không tuân lời họ! Con may mắn vì đã có một người bố với khuynh hướng dịu dàng như vậy.”
Trong thâm tâm Lily đã xem sự thờ ơ của ông cũng gần như là độc ác ngang với việc đánh đấm. Giờ cô không còn phẫn uất, hay bối rối với việc ông thiếu sự quan tâm, mà chỉ cam chịu và hơi buồn bã. Cô cố tìm lời để nói với ông cảm cô cảm thấy thế nào.
“Con xin lỗi vì đã là một kẻ bộp chộp đến vậy,” Lily nói. “Có lẽ nếu con là một đứa con trai, chúng ta có thể tìm cách nào đó để vui vẻ với nhau. Thay vì thế con đã thật bất trị và ngu ngốc, và con đã phạm phải nhiều sai lầm...ồ, giá mà bố biết, bố sẽ còn xấu hổ vì con hơn cả bây giờ nữa. Nhưng bố cũng nên hối tiếc, Papa. Bố chỉ hơn một người lạ với con. Từ khi còn bé con đã luôn phải tự mình vượt mọi khó khăn. Bố không bao giờ ở đó. Bố không bao giờ trừng phạt hay quở trách con, hoặc làm bất kỳ điều gì để cho con biết là bố có nhận thấy sự tồn tại của con. Ít nhất Mama còn thèm khóc.” Cô cào tay qua tóc và thở dài. “Tất cả những lúc con cần ai đó để quay sang.... con đáng nhẽ nên dựa được vào bố. Nhưng bố cứ giữ khư khư lấy quyển sách và những luận án triết học của mình. Thật là một bộ óc xuất sắc, học giả mà bố có, Papa.”
George liếc nhìn cô rồi, đôi mắt ông tràn đầy phản đối và quở trách. Lily mỉm cười buồn bã. “Con chỉ muốn nói với bố rằng bất chấp mọi thứ....con vẫn quan tâm tới bố. Con ước gì...con ước gì bố có thể nói bố cũng cảm thấy như vậy.”
Cô chờ đợi, ánh mặt dính chặt lên mặt ông, bàn tay nhỏ bé của cô siết chặt lại thành nắm đấm. Chỉ có sự im lặng.
“Thứ lỗi cho con,” cô nói nhát gừng. “Con nghĩ mẹ ở với Penelope. Bảo họ là con yêu họ. Tạm biệt, Papa.” Đột ngột cô quay lại và bỏ đi.
Kiểm soát những cảm xúc của mình, Lily đi xuống chiếc cầu thang tráng lệ với vô số các bậc thang. Cô nhận ra đầy hối hận rằng cô sẽ không bao giờ có dịp nhìn lại Raiford Park nữa. Sửng sốt, cô đã trở nên yêu mến vẻ trang nghiêm thanh bình của nơi này và kiểu trang trí cổ điển tráng lệ của nó biết bao. Thật đáng tiếc. Nếu không phải vì khuynh hướng chua chát của Alex, anh có thể mời chào một cuộc sống thật huy hoàng cho một người phụ nữ. Nói lời chào tạm biệt với người quản gia và hai cô hầu mang nét mặt đau khổ, Lily đi ra ngoài để quan sát những hành lý cuối cùng của cô được xếp lên xe. Phủ lấy mắt mình bằng bàn tay, cô nhìn thấy một bóng dáng đơn độc thong thả bước đi dọc con đường. Đó là Henry, quay lại từ một buổi sáng cùng với bạn bè trong làng. Cậu bé giữ một cây gậy dài trong một tay, quay quay nó vu vơ khi bước đi.
“Cảm ơn Chúa,” Lily nói nhẹ nhõm. Cô ra dấu cho cậu bé đi ra chỗ cô. Henry tăng nhanh nhịp bước. Khi cậu đến bên cô, cậu nhìn cô với đôi mắt xanh dò hỏi. Lily trìu mến đẩy vài lọn tóc vàng khỏi trán cậu bé. “Chị đã sợ là em sẽ không quay lại kịp lúc,” cô nói.
“Cái gì vậy?” Henry liếc vào cỗ xe. “Kịp lúc để làm gì?”
“Để tạm biệt,” Lily mỉm cười nhăn nhó. “Anh trai em và chị đã có một trận cãi lộn, Henry. Giờ chị phải đi rồi?”
“Cãi lộn ư? Vì cái gì?”
“Chị sẽ đi về London,” Lily nói, lờ đi câu hỏi của cậu. “Chị xin lỗi vì không thể dạy em toàn bộ thủ thuật chơi bài của chị, anh bạn ạ. Chà, có lẽ chúng ta sẽ băng qua nhau một ngày nào đó.” Cô nặn một vẻ lưỡng lự trên mặt và nhún vai. “Có lẽ thậm chí là ở Craven’s. Chị dành phần lớn thời gian của mình ở đó, em biết đấy.”
“Craven’s ư?” Henry nhắc lại kính sợ. “Chị đã không nhắc đến điều đó trước đây.”
“Chà, chị là bạn khá tốt với người chủ.”
“Với Derek Craven ư?”
“Vậy là em đã nghe về anh ấy,” Lily giấu đi một nụ cười hài lòng. Henry đã mắc mồi, như cô đã biết cậu bé sẽ thế. Không một cậu bé khỏe mạnh, táo bạo nào có thể kháng cự lại sự cám dỗ của thế giới đàn ông cấm đoán trên phố St. James.
“Ai lại không chứ? Ông ấy đã có một cuộc sống thế nào chứ! Craven biết tất cả những người đàn ông giàu có, quyền lực nhất châu Âu. Ông ấy là huyền thoại. Người đàn ông quan trọng nhất nước Anh...ngoài trừ đức vua ra, tất nhiên.”
Lily mỉm cười. “Chị sẽ không nói y hệt như thế. Với Derek ở đây, anh ấy hẳn sẽ nói với em rằng theo kiểu này, anh ấy chỉ là một giọt nước ở biển cả. Dù là anh ấy cũng điều hành một cơ sở kiếm lời kha khá.”
“Ở trường các cậu bạn và em đều nói về lúc chúng em cuối cùng cũng có thể đến Craven’s, chơi ở bàn và ngắm phụ nữ ở đó. Sẽ không cho đến hàng năm trời nữa, tất nhiên rồi. Nhưng một ngày nào đó vào lúc huy hoàng chúng em sẽ....” Henry dừng nửa chừng với một cái thở dài buồn bã.
“Sao lại phải một ngày nào đó?” Lily hỏi êm ái. “Sao lại không phải bây giờ?”
Cậu trao cho cô một cái nhìn sửng sốt. “Em sẽ không được cho phép đi qua cửa trước. Ở tuổi của em -”
“Tất niên, một cậu bé mười hai tuổi không bao giờ được nhìn vào trong chỗ đó,” Lily thừa nhận. “Derek có luật lệ về điều đó. Nhưng anh ấy sẽ làm mọi thứ chị xin. Nếu em đi cùng chị, em có thể vào trong, tự mình nhìn thấy phòng chơi bài, ăn tối với ẩm thực Pháp, và gặp một hay hai cô gái làm thuê ở đó.” Cô toe toét tinh quái. “Em thậm chí còn có thể bắt tay Derek để may mắn – anh ấy quả quyết là nó sẽ ảnh hưởng đến em.”
“Chị đang đùa ạ,” Henry nói nghi ngờ, nhưng đôi mắt xanh của cậu sáng lên với niềm hy vọng không thể có được.
“Chị ư? Hãy đến Luân Đôn với chị và tìm ra xem. Chúng ta không thể để anh trai em biết, tất nhiên. Em sẽ phải đi lậu trên xe chị.” Lily nháy mắt với cậu bé. “Hãy đi tới Craven’s, Henry. Chị hứa em sẽ có một chuyến phưu lưu.”
“Alex sẽ giết em mất.”
“Ồ, anh ta sẽ tức giận. Chị không nghi ngờ điều đó một phút nào.”
“Nhưng anh ấy sẽ không đánh đòn em,” Henry nói trầm ngâm. “Không phải sau tất cả những cú đánh em nhận được ở cái trường thối rữa đó.”
“Vậy thì em có gì phải sợ?”
Henry trao cho cô một cái cười toe toét thích thú hoài nghi. “Không gì cả!”
“Nào, hãy ra nước ngoài,” Lily nói với một tiếng cười. Cô hạ thấp giọng xuống. “Đừng để người lái xe hoặc bất kỳ ai khác nhìn thấy em, Henry. Em không biết là chị sẽ thất vọng đến thế nào nếu em bị tóm đâu.”