Cô đã đi. Alex nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ thư viện, quan sát chiếc xe quành qua khúc quanh của con đường. Anh chờ đợi một cảm giác nhẹ nhõm không hề đến. Thay vào đó là sự trống rỗng. Anh đi vơ vẩn qua dinh thự như một con hổ trong chuồng, muốn phá vỡ cái gì đó...cái gì đó....giá mà anh biết đó là cái gì. Ngôi nhà im lặng khác thường. Theo cách nó vẫn thế hàng năm rồi, trước khi cô đến. Giờ thì sẽ không có thêm một cuộc tranh luận nào nữa, không thêm những rắc rối, không những trò hề lố bịch. Anh chờ đợi sẽ cảm thấy khá hơn sau từng phút một.
Lương tâm anh thúc đẩy anh tới chỗ Penelope. Anh biết màn trình diễn cơn tức giận say xỉn đã khiến cô sợ hãi. Trèo lên cầu thang, Alex thề rằng từ giờ trở đi anh sẽ là linh hồn kiên nhẫn. Anh sẽ làm tất cả những gì trong quyền lực của mình để làm hài lòng Penelope. Cái viễn cảnh tương lai của anh có cô căng ra trước mặt anh – những năm tháng dài dằng dặc, lịch sự, dễ đoán. Một nụ cười ảm đạm làm môi anh cong lên. Bất kỳ ai cũng sẽ đồng ý rằng cưới Penelope là việc đúng đắn.
Khi anh đến gần phòng cô, anh nghe thấy âm thanh trái tim tan vỡ khóc lóc, một giọng nói đam mê mạnh mẽ đến mức trong một phần nghìn giây anh đã tưởng đó là Lily. Nhưng giọng nói mềm mại và cao hơn của Lily. “Con yêu anh ấy, mẹ à,” Penelope nức nở. “Con sẽ yêu Zachary mãi mãi. Giá mà con dũng cảm như Lily! Vậy thì không gì có thể ngăn con đến với anh ấy.”
“Được rồi, được rồi,” giọng an ủi của Totty vang đến. “Đừng nói những điều như thế. Hãy khôn ngoan, con yêu. Là vợ ngài Raiford, tương lai của con – và của gia đình con – sẽ được bảo đảm mãi mãi. Bố con và mẹ biết điều gì là tốt cho con. Và cả ngài Raiford cũng vậy,”
Tiếng nức nở của Penelope tiếp tục không hề yếu đi dù cô xoay xở để nói hổn hển, “Con không ng-nghĩ thế.”
“Mẹ đúng về những chuyện như thế này,”Totty tiếp tục. “Đây là tất cả những việc chị con làm. Mẹ yêu Wilhemina vô cùng – con biết điều đó – nhưng con bé không bao giờ thỏa mãn cho đến khi nó làm mọi người khốn khổ. Chúng ta nợ ngài Raiford một lời xin lỗi. Người đàn ông được giáo dục tốt, điềm đạm đó .... mẹ khó mà tin được tình trạng Lily đã đặt anh ta vào! Chúng ta đáng nhẽ không bao giờ nên cho phép con bé ở lại.”
“Chị ấy đúng về mọi thứ,” Penelope nghẹn ngào. “Chị ấy biết Zachary và con yêu nhau đến thế nào...ôi, giá mà con không hèn nhát đến thế....”
Alex bước đi, nắm tay siết chặt lại. Một nụ cười tự giễu chéo qua mặt anh. Anh đáng nhẽ sẽ thích đổ tội cho Lily, như Totty đã làm, nhưng anh không thể. Lỗi là của anh tất cả, do khả năng tự chủ đã vỡ vụn của mình, anh đã đánh thức lại sự thèm khát đối với một thứ mà anh không bao giờ có thể nó.
************************
Suốt chuyến đi tới Luân Đôn, Henry dường như thấy cần thiết phải kể lại chi tiết tất cả những thứ tốt đẹp và vị tha mà Alex đã từng làm cho cậu bé, bắt đầu từ thủa ẵm ngửa. Là một khán giả bị giam cầm, Lily không còn lựa chọn nào khác ngoài ngồi nghe. Cô chịu đựng nó với cái mà cô cho là lòng độ lượng đáng nể phục. Khi cậu ngồi ườn ra trên ghế xe đối diện với cô, Henry tả lại lúc cậu bé bị mắc kẹt trên một cái cây và Alex trèo lên để giải cứu cậu, và cách Alex dạy cậu bơi trong hồ, không kể đến vô số buổi chiều họ chơi đánh trận cùng nhau, và Alex đã giúp cậu học số....
“Henry,” Lily cuối cùng ngắt lời. Cô mỉm cười và nói qua hàm răng nghiến chặt. “Chị có ấn tượng là em đang cố thuyết phục chị điều gì đó. Có phải là anh trai em gần như không phải một tên cục súc nhẫn tâm như anh ta có vẻ không?”
“Phải, chính là thế,” Henry nói, trông ấn tượng với sự sắc sảo của cô. “Chính xác! Ồ, em biết đôi khi Alex quá đà, nhưng anh ấy là một người cầu hôn tuyệt diệu. Hãy treo cổ em nếu anh ấy không thế.”
Lily không thể dừng cười với điều đó. “Cậu bé yêu quí, việc chị nghĩ về anh trai em thế nào không quan trọng.”
“Nhưng nếu chị biết Alex, thực sự biết anh ấy, chị sẽ thích anh ấy. Khủng khiếp luôn.”
“Chị không có ý định biết về anh ấy nhiều hơn chị đã biết.”
“Em đã nói với chị về con cún mà anh ấy tặng em nhân dịp giáng sinh khi em bảy tuổi và -”
“Henry, có lý do đặc biệt nào mà em vô cùng quyết tâm muốn chị thích anh trai em không?”
Cậu bé mỉm cười và ngoảnh đôi mắt xanh đi, dường như cân nhắc câu trả lời của mình một cách cẩn thận. “Chị sẽ ngăn Alex không cưới Penelope phải không?”
Lily xáo trộn. Một cách nhăn nhó cô nghĩ rằng mình đã phạm phải cùng một sai lầm mà phần lớn người lớn hay mắc phải, đánh giá thấp trí thông minh của trẻ con. Henry là một cậu bé mẫn cảm. Tất nhiên cậu bé sẽ hiểu thấu tình hình giữa anh trai cậu bé và nhà Lawsons. “Điều gì cho em cái ý nghĩ ấy?” cô lảng đi.
“Cả hai người đều ồn ào khi hai người cãi nhau,” Henry thông báo cho cô. “Và những người hầu đều đang kể chuyện.”
“Em có tiếc không nếu chị ngăn đám cưới lại?”
Cậu bé lắc đầu. “Ồ, Penelope cũng ổn thôi. Tốt nhất mà các cô gái khác có thể đến được. Nhưng Alex không yêu chị ấy. Không như ...”
“Caroline,” Lily nói đều đều. Mỗi lần tên người phụ nữ trời đánh đó được nhắc đến, cô đều cảm thấy một cảm giác châm chích khó chịu. Có cái quái gì quá phi thường về Caroline mà Alex đã phát điên lên vì cô ta? “Em có nhớ cô ấy không, Henry?”
“Có ạ, khá rõ. Dù lúc đó em chỉ là một thằng nhóc.”
“Và giờ em đã chạm tới ngưỡng tuổi già vĩ đại là...bao nhiêu, mười một à? Mười hai?”
“Mười hai,” cậu bé nói, cười toe toét đáp lại lời trêu đùa của cô. “Chị khá giống chị ấy, chị biết không. Ngoại trừ là chị xinh hơn. Và lớn tuổi hơn.”
“Chà,” Lily nói nhăn nhở. “Chị khó mà biết được nên thấy hãnh diện hay xỉ nhục nữa. Hãy nói cho chị biết em nghĩ gì về cô ấy.”
“Em đã thích chị ấy. Caroline là một cô gái sôi nổi. Chị ấy không bao giờ khiến Alex tức giận như chị làm. Chị ấy làm anh cười. Giờ đây anh ấy hầu như không cười nữa.”
“Thật đáng tiếc,” Lily nói lơ đãng, nhớ lại nụ cười ngắn ngủi, chói lọi của Alex khi họ chơi bài trong phòng trưng bày.
“Chị sẽ cưới Derek Craven ư?” Henry hỏi rụt rè, như thể vấn đề đó chỉ đơn thuần là sự thích thú suông.
“Trời ơi, không.”
“Chị có thể cưới Alex, sau khi chị tống khứ Penelope.”
Một tràng cười nổ ra từ môi Lily. “Tống khứ chị ấy ư? Chúa ơi, em khiến nó nghe như thể chị sẽ vứt chị ấy xuống sống Thames vậy! Đầu tiên, em yêu, chị không định cưới bất kỳ ai, không bao giờ. Thứ hai, chị thậm chí còn không thích anh trai em.”
“Nhưng em chưa kể cho chị nghe về lần em sợ bóng tối và Alex đã đến phòng em và bảo em rằng -”
“Henry,” cô nói bằng giọng cảnh cáo.
“Hãy để em kết thúc nốt một chuyện này thôi.” Cậu bé khăng khăng.
Lily rên rỉ và ngả người lại, dựa đầu vào cái đệm ngủ da dê thuộc trong khi danh sách những ưu điểm của Alex Raiford tiếp tục.
************************
Derek và Worthy cúi xuống trên chiếc bàn trong phòng chơi bài trung tâm. Mặt bàn gỗ gụ được phủ đầy vô số ghi chú liên quan đến việc chuẩn bị phải làm cho buổi vũ hội giả trang sắp tới. Điều duy nhất họ đã thống nhất là cung điện bài bạc sẽ được trang trí để trông như một cung điện La Mã. Derek muốn buổi vũ hội phản chiếu vẻ suy đồi lộng lẫy của nền văn minh La Mã ở thời kỳ đỉnh cao của nó. Không may là anh và Worthy đã có những ý tưởng mâu thuẫn về việc hiệu quả đó nên được đạt đến như thế nào.
“Được thôi, được thôi,” Derek cuối cùng cũng nói, đôi mắt xanh lục lấp lánh tức giận. “Ông có thể có những cái cột và những đôi cánh bạc treo trên tường – nhưng thế có nghĩa là tôi được làm theo cách của mình với các cô gái.”
“Sơn tất cả họ đều màu trắng và quấn họ trong khăn trải giường mô phỏng những bức tượng ư?” Worthy hỏi hoài nghi. “Họ sẽ làm gì cả buổi tối chứ?”
“Đứng trên cái bục rất đẹp của mình!”
“Họ sẽ không thể giữ tư thế của mình lâu hơn mười phút.”
“Họ làm những gì tôi trả tiền cho họ làm.” Derek khăng khăng.
“Ngài Craven,” Worthy nói, giọng nói điềm tĩnh thường ngày của ông sắc lên với tức giận, “thậm chí nếu ý tưởng của ngài là khả thi, dù nó không thế, tôi tin rằng nó sẽ thêm vào sự kiện này một bầu không khí lòe loẹt và khủng khiếp không có trong tiêu chuẩn thông thường ở Craven’s.”
Derek cau mày. “Nó có nghĩa khỉ gió gì?”
“Ông ấy muốn nói là,” giọng cười đùa của Lily đến từ phía sau họ, “rằng điều đó sẽ nằm ngoài vòng thẩm mỹ tinh tế, đồ khu đông ít học ạ.”
Khuôn mặt của Derek thắp sáng với một nụ cười khi quay sang nhìn thấy Lily đang đứng đó. Mặc một bộ váy màu oải hương trang trí những sợi chỉ bạc, cô trông như một món bánh xinh xắn. Lily quăng mình vào anh, cười lớn khi anh quay cô và đặt cô xuống chân.
“Đây là quý cô tinh quái, quay lại từ thôn quê,” Derek nói. “Em có cho Wolverton sự trừng phạt đích đáng của anh ta không?”
“Không,” Lily đáp lại, đảo mắt. “Nhưng em vẫn chưa xong với anh ta đâu.” Cô thoát ra một tiếng thở dài dễ chịu khi được ở trong bầu không khí quen thuộc của câu lạc bộ, và cười rạng rỡ khi cô thấy bóng người quản lý. “Worthy, viên thư ký đẹp trai. Mọi thứ thế nào khi không có tôi?”
Người đàn ông bé nhỏ, đeo kính mỉm cười. “Chỉ khá tốt. Cô luôn là một hình ảnh được chào đón như mọi khi, cô Lawson. Tôi có nên yêu cầu gì đó từ bếp không?”
“Không, không,” Lily nói ngay lập tức. “Monsieur Labarge sẽ muốn nhồi tôi với tất cả món puđđing và bánh nướng mới nhất của ông í mất.”
“Em cần nó đấy,” Derek bình luận. “Không to hơn một con chim sẻ ngô. Đến đây. Anh quàng một cánh tay quanh đôi vai hẹp của cô và dẫn cô đến một góc riêng. “Em trông thật khủng khiếp.” anh nhận xét.
“Đó dường như là ý kiến chung ngày hôm nay,” cô nói khô khốc.
Ánh mắt sắc bén của Derek dò thấy vẻ rực rỡ bồn chồn trong mắt cô và cái vẻ tức tối ở miệng cô. “Có chuyện gì vậy, em yêu?”
“Wolverton hóa ra là bất khả thi,” Lily đáp lại mạnh mẽ. “Em đang phải viện đến những phương cách quyết liệt.”
“Quyết liệt,” anh lặp lại, quan sát cô thật gần.
“Để bắt đầu, em đã bắt cóc em trai anh ta.”
“Gì cơ?” Derek nhìn theo ngón tay chỉ ra của Lily cho đến khi anh thấy cậu bé tóc vàng đẹp trai đang chờ đợi ở tít cuối phòng. Cậu bé xoay một vòng chậm chạp, ngắm nhìn khung cảnh sang trọng xung quanh với đôi mắt mở to. “Qu’ỷ sứ,” Derek hít vào trong sửng sốt.
“Quỷ sứ,” Lily sửa lại, và nhìn anh với một vẻ như là thách thức bẽn lẽn. “Em đang đặt một cái bẫy cho Wolverton. Henry là mồi nhử.”
“Chúa ơi, lần này em đã làm thế,” Derek ngạc nhiên một cách êm ái, với tông giọng gửi cho Lily cả một cơn lạnh toát dọc xương sống.
“Em muốn anh giữ Henry hộ em, Derek. Chỉ trong một đêm thôi.”
Tất cả mối quan tâm bạn bè nhạt dần khỏi khuôn mặt Derek. Anh trao cho cô một cái nhìn chằm chằm lạnh giá. “Anh không bao giờ để trẻ con trong câu lạc bộ của mình.”
“Henry là một thiên thần. Cậu bé sẽ không gây bất kỳ rắc rối nào cho anh đâu.”
“Không.”
“Ít nhất hãy đến và gặp cậu bé.” Lily nài nỉ.
“Không!”
“Làm ơn đi, Derek.” Cô kéo cánh tay anh. “Henry đã rất khích động với viễn cảnh được gặp anh. Cậu bé xem anh là người đàn ông quan trọng nhất nước Anh, ngoài nhà vua ra.”
Mắt của Derek hẹp lại.
“Đi mà,” cô vòi vĩnh.
“Được rồi,” cuối cùng anh nói. “Anh nói xin chào, rồi thằng nhóc sẽ biến.”
“Cảm ơn anh,” Lily nói, ban vài cái vỗ tán đồng lên cánh tay anh.
Lẩm bẩm dưới hơi thở, Derek để cô kéo anh tới ngưỡng cửa, nơi Henry đang đợi. “Ông Craven,” Lily nói, “Em rất vinh hạnh được giới thiệu ngài Henry Raiford, em trai của bá tước Wolverton.”
Khoác lên nụ cười nhã nhặn nhất của mình, cái thường được giữ gìn cho gặp gỡ hoàng tộc, Derek trao cho Henry một cái cúi người thanh nhã. “Chào mừng tới Craven, đức ngài.”
“Nơi này còn tuyệt hơn những gì em đã tưởng tượng.” Henry thốt lên. Cậu bé nắm lấy tay Derek và lắc nó mạnh mẽ. “Tuyệt diệu! Xuất sắc!” Cậu bé rời khỏi họ và khám sét căn phòng như một chú cún con tò mò. Bàn tay nhỏ của cậu thò vào một bát để thẻ bài kippi, rồi lần theo phần lưng tinh xảo của chiếc ghế kiểu đế chế. Cậu bé đến gần cái bàn súc sắc một cách cung kính như thể nó là một thứ linh thiêng.
“Cậu có chơi không?” Derek hỏi, hơi thích thú với sự nhiệt tình của cậu bé.
“Không tốt lắm. Nhưng cô Lawson đang dạy em.” Henry lắc đầu trong ngạc nhiên. “Em không thể tin là mình đang ở đây. Craven’s. Thật quỷ quái, để xây nên chỗ này hẳn phải mất rất nhiều công sức!” Cậu nhìn Derek với nét mặt khiếp sợ. “Anh là người đàn ông đáng kinh ngạc nhất mà em từng gặp. Chỉ một thiên tài mới có thể làm được điều này.”
“Thiên tài,” Derek khịt mũi. “Không được một nửa.”
“Nhưng là anh,” Henry khăng khăng. “Hãy nghĩ đến việc bắt đầu từ số không và tiến xa đến thế này so với xuất thân của mình....Craven’s là câu lạc bộ nổi tiếng nhất ở Luân Đôn. Hãy treo cổ em lên nếu anh không phải là một thiên tài! Em và những cậu bạn ở trường, tất cả chúng em đều ngưỡng mộ anh hơn bất kỳ người đàn ông nào còn sống!”
Lily nghĩ rằng Henry đang tán dương quá mức.
Derek, mặt khác, thích thú ngay với cậu bé. Anh quay sang Lily với nét mặt hài lòng. “Chắc chắn không phải đồ đầu đất, cậu nhóc này.”
“Em chỉ đang lặp lại những gì người ta nói thôi,” Henry nói chân thật.
Bất chợt Derek vỗ cậu một cái nồng nhiệt vào lưng. “Sáng rỡ như một đồng xu mới,” anh nói. “Cậu bé ngoan. Đi với ta, cục bơ bé nhỏ. Ta có vài cô gái dễ thương cho cậu gặp đây.”
“Không, Derek,” Lily cảnh cáo. “Không súc sắc, uống rượu, hay phụ nữ với Henry. Anh trai cậu bé sẽ chặt đầu em mất.”
Derek nhìn xuống Henry với một nụ cười toe toét quanh co. “Gì cơ, có phải cô ấy nghĩ đây là một tu viện quỷ quái nào đó không?” Anh kéo lê Henry đi với anh, giả vờ một giọng thuyết giảng. “Những cô gái tuyệt nhất nước Anh mà ta có. Không có người đàn ông nào từng kiếm được những trò quanh co hay những cái vỗ tay từ các cô gái của ta...”
Lily và Worthy trao đổi những cái liếc rầu rĩ. “Ngài ấy thích cậu bé,” Worthy bình luận.
“Worthy, đừng để bất kỳ điều gì xảy ra với Henry. Giữ cậu bé tránh xa mọi thứ. Cậu bé có thể làm mình vui thích với một bộ bài hàng giờ liền liên tục. Chắc chắn rằng cậu bé sẽ không bị hư hỏng hay làm hại theo bất kỳ cách nào.”
“Chắc chắn rồi,” người quản lý cam đoan với cô. “Khi nào cô muốn cậu bé quay lại?”
“Sáng mai,” Lily thở dài trầm ngâm, trán cô nhăn lại trong một cái cau mày.
Trong một điệu bộ lịch sự, Worthy cong khửu tay lại. “Tôi sẽ tháp tùng cô tới xe, cô Lawson.”
Lily luồn bàn tay qua cánh tay ông. “Vào lúc này ngài Raiford hẳn khá là điên rồ rồi, tự hỏi Henry đang ở đâu.”
“Cô có để cho anh ta một mẩu giấy nào không?” Worthy hỏi thăm đơn giản.
“Không, ngài bá tước không phải là tên ngốc – anh ta sẽ không mất nhiều thời gian để đoán ra xem điều gì đã xảy ra với Henry. Anh ta sẽ ở Luân Đôn lúc nửa đêm. Và tôi sẽ sẵn sàng cho anh ta.”
Dù Worthy có tán thành hay không, ông cũng trao cho cô cùng lòng trung thành ông trao cho Derek. “Tôi có thể giúp như thế nào?”
“Nếu có bất kỳ khả năng nào ngài bá tước xuất hiện ở đây trước, dẫn ông ta đến nhà tôi. Ông phải giữ Henry bí mật với ông ta, nếu không kế hoạch của tôi sẽ bị hủy hoại.”
“Cô Lawson,” vị quản lý bắt đầu một cách kính trọng, “tôi coi cô là một trong những người phụ nữ quả quyết nhất tôi từng biết -”
“Sao chứ, cảm ơn ông.”
“-nhưng cô có chắc chắn rằng cô biết những gì mình đang làm không?”
“Tất nhiên tôi biết!” Một nụ cười thích thú thuần khiết nở rộng trên mặt cô. “Tôi đang trong quá trình dạy cho ngài Alexander Raiford một bài học mà anh ta sẽ không bao giờ quên.”