Tối nay cũng diễn ra y như tối qua – khiếp hãi. Lily đã đánh mất vẻ duyên dáng và đang xoay xở duy trì một bầu không khí tự tin để những người đàn ông quanh cô không nhận ra rằng cô đang chết đuối ngay trước mắt họ. Cô đang mặc một trong những bộ váy xinh xắn nhất cô có, một chiếc váy màu đen với tấm lưới thêu nằm trên một lớp lụa trong suốt, tạo ra vẻ ngoài như thể cô đang được bọc trong một thứ chỉ dày hơn lụa đen mỏng một tí.
Đứng ở bàn súc sắc với một nhóm những tên công tử bột, bao gồm cả ngài Tadworth, ngài Banstead, và Foka Berinkov, một nhà ngoại giao người Nga đẹp trai, Lily đeo một vẻ mặt bình tĩnh, vui vẻ như một chiếc mặt nạ. Mặt cô cảm giác như một chiếc mặt nạ, cứng nhắc và vô hồn đủ để tách ra được như bột nhão và giấy cứng. Cơ hội giành lại Nicole đang tuột dần khỏi các ngón tay cô. Bên trong cô trống rỗng. Nếu có ai đó đâm cô, cô thậm chí cũng sẽ không chảy máu. Điều gì đang xảy ra?cô nghĩ hoang mang. Vận bài bạc của cô chưa bao giờ như thế này.
Cô nhận thức được ánh mắt của Derek trên người cô khi anh di chuyển quanh căn phòng. Sự không tán đồng của anh không được nói ra, nhưng dù sao cô cũng nhận thấy nó. Nếu Lily thấy một ai đó khác trong địa vị của cô, phạm phải những sai lầm thảm khốc như vậy, cô hẳn sẽ khuyên anh ta thử lại vào một đêm khác. Nhưng cô không có thời gian. Chỉ có bây giờ và ngày mai. Ý nghĩ về năm nghìn bảng cào cấu cô như vô số cú thúc nhỏ xíu buốt nhọn. Fritz, người chia bài, quan sát hành động của cô mà không có lời bình luận nào, mắt anh ta gần như không gặp mắt cô. Lily biết rằng cô đang chơi quá sâu, quá nhanh, đón lấy những rủi ro điên rồ. Cô liên tiếp cố kìm lại mình, nhưng đã quá muộn. Cô đang ở trên đường trượt của một tay cờ bạc điển hình – một khi đã bắt đầu, không thể dừng lại.
Một cách liều lĩnh cô quăng ba con súc sắc trên chiếc bàn phủ nỉ với một cái khoát tay nhanh lẹn. “Đến đây nào, hãy có một bộ ba!” Khối lập phương xoay tròn hết lần này đến lần khác, cho đến khi con số hiện ra. Một. hai. sáu. Không gì cả. Tiền của cô đã gần cạn rồi. “Chà,” cô nói với một cái nhún vai, đối diện với nụ cười an ủi của Banstead, “tôi tin rằng tối nay tôi sẽ chơi nợ vậy.”
Đột ngột Derek đã ở bên cô, giọng lạnh lùng của anh vang bên tai cô. “Hãy đi dạo trước.”
“Em đang chơi,” cô nói nhẹ nhàng.
“Không mà không có tiền.” Anh bẫy chặt cổ tay đeo găng của cô trong bàn tay anh. Lily xin thứ lỗi khỏi bàn súc sắc, mỉm cười với những người khác và hứa sẽ quay lại sớm. Derek dẫn cô một cách ép buộc tới chiếc bàn rỗng không của Worthy, nơi họ có thể nói chuyện với một chút riêng tư.
“Anh đồ con hoang phiền phức,” Lily nói qua kẽ răng. Cô mỉm cười khiến nó có vẻ như là họ đang có một cuộc trò chuyện dễ chịu. “Anh có ý gì thế, kéo em ra khỏi một ván đấu? Và sao anh dám từ chối cho em nợ - em đã chơi nợ ở đây hàng trăm lần rồi, và em luôn luôn thắng!”
“Em mất vận may rồi,” Derek nói đều đều. “Nó đã đi rồi.”
Cô cảm thấy như thể anh vừa tát cô. “Không đúng. Không có gì gọi là may mắn cả. Đó là các con số, sự am hiểu về các con số và cơ hội -”
“Gọi nó là bất kỳ cái gì em muốn. Nó đã đi rồi.”
“Không đâu. Em sẽ quay lại bàn và chứng minh cho anh thấy.”
“Em sẽ chỉ thua thôi.”
“Vậy thì hãy để em thua,” cô nói với cơn tức giận tuyệt vọng. “Anh nghĩ anh đang làm gì chứ? Cố bảo vệ em ư? Đây có phải là một quyền khác mà gần đây anh đã ban tặng cho mình không? Quỷ tha ma bắt anh đi! Em phải thắng năm nghìn bảng, nếu không em sẽ đánh mất Nicole mãi mãi!”
“Và n’ếu tối nay em thua nhiều hơn thì sao?” Derek hỏi lạnh băng.
Lily biết rằng cô không cần phải trả lời. Anh nhận thức rất rõ về lựa chọn duy nhất của cô – bán cơ thể mình cho người trả giá cao nhất. “Anh sẽ có đống tiền chết tiệt của mình. Hoặc cái đòi hỏi quá đáng của anh. Bất kỳ điều gì hấp dẫn với anh nhất. Không có gì quan trọng với em như con gái em, anh không hiểu ư?”
Ngay lập tức trọng âm của Derek hoàn hảo tinh nguyên. “Con bé không cần một con điếm làm mẹ của mình.”
“Hãy để định mệnh quyết định,” Lily nói căng. “Đó là triết lý của anh. Không phải sao?”
Derek im lặng một cách lạnh lùng, đôi mắt anh như hai mảnh ngọc bích. Rồi anh tạo ra một cái cúi người chế giễu và mỉm cười, thả tự do cho cô. Đột ngột Lily cảm thấy lạc lõng, lênh đênh, như cô đã cảm thấy cái đêm cách đây hai năm, trước khi Derek cho phép cô vào câu lạc bộ. Anh cũng lôi cuốn và dễ thay đổi như thủy triều, nhưng một lần nữa cô nhận ra rằng mình không thể dựa vào anh. Một phần nhỏ trong cô luôn hy vọng rằng anh sẽ ở đó giúp đỡ nếu cô chạm đến tận cùng vận may của mình. Giờ thì hy vọng đó đã ra đi vĩnh viễn rồi. Cô không thể đổ lỗi cho Derek vì là anh như thế. Cô phải dựa vào chính mình, như cô vẫn luôn thế. Quay lưng lại với anh, cô đi khỏi nhanh chóng, váy của cô luẩn quẩn quanh mắt cá chân.
Khi cô tới bàn súc sắc, cô trang trí một nụ cười trên khuôn mặt mình. “Các quý ông, xin hãy thứ lỗi cho sự ngắt quãng vừa rồi. Giờ -” Cô khựng lại với một hơi thở dốc khi nhìn thấy người mới thêm vào đám đông.
Alex tựa vào bàn cùng những người khác. Anh mặc quần ống bó chẽn màu đen, một áo gi lê lụa thêu, và một áo khoác màu xanh lục buồn tẻ với hàng khuy vàng làm nổi bật nước da hung hung của anh. Anh trao cho cô một nụ cười chậm rãi, ung dung. Các giác quan của cô lóe lên nhận thức. Anh trông khác hẳn thường ngày. Thậm chí trong trạng thái tốt nhất của Alex, tâm trạng nóng giận hùng hổ nhất, vẫn luôn có gì đó hơi kiềm chế ở anh, một phần của anh luôn luôn được giữ lại. Giờ đây sự kiềm chế đó đã mất. Như thể là anh đã được châm một ngọn lửa hạnh phúc thầm kín. Lily đã thấy những kẻ đánh bạc đeo cùng một nét mặt ấy trong một vòng chơi may mắn, bất cẩn mạo hiểm toàn bộ gia tài.
Tinh thần của cô còn lún xuống thấp hơn cả trước đó. Cô đã biết cuối cùng thì cô cũng sẽ phải đương đầu với anh – nhưng tại sao lại là bây giờ? Đầu tiên là thua hết tiền của cô, rồi sự ruồng bỏ của Derek, và giờ là điều này. Nó đang nhanh chóng định hình một trong những buổi tối tệ nhất của đời cô. Chán nản cô nhận lời thách đấu. “Ngài Raiford. Thật ngạc nhiên làm sao. Đây không phải kiểu đi săn ưa thích của anh cơ mà, phải không?”
“Tôi thích ở bất kỳ đâu em ở.”
“Một tên ngốc đi vào vết xe đổ của mình,” cô trích dẫn êm ái.
“Em đã rời đi trước khi trò chơi cuối cùng của chúng ta kết thúc.”
“Vào lúc đó tôi bận tâm đến những điều quan trọng hơn.”
Alex liếc vào bàn, nơi Banstead vừa ném con súc sắc. “Như là giành lại vận may của em ư?”
Vậy là anh đã nghe nói rằng cô đang có một đêm tồi tệ. Tartworth hẳn đã nói với anh, hoặc có thể là Foka, con bò to mồm. Lily nhún vai thờ ơ. “Tôi không tin vào may mắn.”
“Tôi có.”
“Và tôi cho rằng nó ở bên anh tối nay?” cô cáu kỉnh. “Làm ơn đừng để tôi ngăn anh không đặt ra một vụ cá cược, đức ngài.”
Foka và Banstead di chuyển để tạo ra chỗ trống cho anh. Alex không rời mắt khỏi Lily. “Tôi sẽ cá mười nghìn bảng....đổi lại một đêm với em.” Anh quan sát mắt của Lily mở to và họng cô nhấp nhô trong im lặng.
Hoạt động ở bàn dừng lại.
“Anh ta vừa nói gì?” Tartworth háo hức gặng hỏi. “Gì cơ?”
Khi tin tức ấy lan ra đám đông ở bàn súc sắc, những người chiếm dụng căn phòng khác trở nên lanh lợi với những gì đang xảy ra. Nhanh chóng một đám đông được hình thành, tất cả đều rướn tới trước, một trăm ánh mắt thèm khát tập trung vào họ.
“Rất thú vị,” Lily xoay xở để nói khàn khàn.
Alex kéo một hối phiếu ngân hàng từ túi trong chiếc áo khoác của anh và thả rơi nó xuống bàn. Cô nhìn chằm chằm vào cú liệng của tờ giấy trong sửng sốt, rồi nhìn vào mặt anh. Anh mỉm cười yếu ớt, như thể anh hiểu rõ những ý nghĩ kinh hoàng đang quay cuồng trong trí óc cô. Trời ơi, anh nghiêm túc.
Tình huống này như diễn ra trong một làn sương mờ ảo. Lily cảm thấy như một người quan sát chứ không phải là một người tham dự. Cô phải từ chối vụ cá cược này. Nó là cuộc đánh bạc sau chót, với tiền đặt cược cao không thể chấp nhận được. Nếu cô thắng, tiền đó sẽ cứu con gái cô. Nhưng nếu cô thua...
Trong một giây cô cố tưởng tượng ra cảnh đó. Lạnh ngắt vì hoảng sợ, cô hơi lắc đầu. Ánh mắt của Alex rơi xuống đôi môi run rẩy của cô, và ánh sáng thích thú trong đôi mắt anh mờ đi. Khi anh nói tiếp, giọng anh dịu dàng kỳ lạ. “Sẽ thế nào nếu tôi đặt thêm năm nghìn nữa?”
Có những tiếng reo hò và kêu ca quanh họ. “Giờ nó lên tới mười lăm rồi đấy!” Tadworth hét lớn. Cánh đàn ông bắt đầu ùa vào từ phòng hút thuốc và phòng ăn. Những người xem tản ra trước sau để loan truyền tin tức ấy.
Lily thường thích thú được làm trung tâm của sự chú ý. Danh tiếng của cô về sự cuồng nhiệt đã giành được rất tốt. Cô đã cười đùa, nhảy mía, và reo hò, nghịch các trò tinh quái được truyền tụng khắp Luân Đôn. Nhưng đây không phải là một truyện đùa hay trò nghịch ngợm.....đây là sống hoặc chết. Cô không thể ném vụ cá cược này vào mặt anh – cô quá tuyệt vọng với nó. Cô cần sự giúp đỡ, và không có ai để tìm đến. Chỉ có một cặp mắt xám giá buốt nhìn xuyên qua vẻ cố tỏ ra can đảm, sự giả vờ, và những rào chắn mỏng manh của cô. Đừng làm thế này với tôi, cô muốn cầu xin. Câm nín cô nhìn chằm chằm vào anh.
“Lựa chọn của em, cô Lawson.” Anh nói điềm tĩnh.
Lựa chọn nào chứ? Tâm trí cô kêu vo vo. Lựa chọn quái quỷ nào chứ? Cô phải đặt lòng tin vào định mệnh. Có lẽ toàn bộ trò gạ gẫm kỳ quái này là ý trời – cô phải thắng, cô sẽ thắng, và dùng tiền đó để mua thêm thời gian cho Nicole. “Kh – không phải với súc sắc,” cô nghe thấy mình nói.
“Trò chơi thường ngày của chúng ta ư?” anh hỏi.
Tập trung đủ hơi cho một lời đáp lại thật là khó khăn.
“Chúng ta sẽ đi tới một trong những phòng chơi bài. B-ba ván?”
Đôi mắt của Alex lóe lên thỏa mãn. Anh gật đầu cụt lủn.
“Vụ đánh cá đã được chấp thuận!” có ai đó gào lên.
Chưa bao giờ có chuyện náo động đến thế ở Craven’s. Âm thanh ồn ào của đám đông như một tiếng rống bên tai Lily. Những người đàn ông tụ tập lại gần hơn thành một đám đông chen lấn. Lily thấy mình bị ép chặt không thoải mái vào bàn. Những người gần nhất với cô cố cưỡng lại áp lức từ bên ngoài, nhưng những người đàn ông bên rìa đám đông đều háo hức đến gần cái bàn để có một tầm nhìn tốt hơn.
Lily nửa xoay lại trong cơn hỗn loạn, cau mày khi thành bàn va vào bên người cô. “Đừng có đẩy nữa, tôi không thể thở được -”
Alex di chuyển nhanh chóng. Anh với tay ra và kéo cô dựa vào anh, cánh tay anh hình thành một lồng giam bảo vệ quanh cô.
Lily thốt ra một tiếng cười nghẹt lại, tim cô đập thình thịch dữ dội. “Nhìn xem những gì anh vừa bắt đầu. Chúa tôi.”
Anh nói êm dịu dưới những tiếng ầm ĩ ca thán. “Ổn mà.”
Cô nhận ra cô đang run rẩy, dù đó là do sốc, sợ hãi, hay khích động thì cô không biết. Trước khi cô có thể hỏi xem anh có ý gì, cô nghe thấy giọng chỉ huy của Derek.
“Tới ngay đây,” Derek gọi ầm ĩ. Anh di chuyển tới trước, tách đường trong đám đông khi anh nói. “Tới ngay đây, tất cả lùi lại. Hãy để Quý cô Tinh quái có chút không khí. Lùi lại, để ván bài có thể bắt đầu.” Đám đông nới ra một chút, sự xô đẩy giảm bớt khi Derek gạt đường vào giữa. Alex thả Lily ra. Tự động cô quay sang Derek, mắt cô cầu xin.
Derek đeo cùng một nét mặt dửng dưng như thường lệ. Anh không nhìn vào Alex, mà tập trung vào khuôn mặt nhỏ bé, căng thẳng của Lily. “Worvy bảo với anh là chúng ta có một trận cá cược nhỏ.” (đây là anh Derek nói sai đó nhé các ss nhé, không phải em đâu^_^.)
“Ba ván của trò xì lát,” Lily nói run rẩy. “Chúng tôi...chúng tôi cần một phòng bài -”
“Không, hãy chơi ở đây đi.” Nụ cười như một tiếng gầm gừ của Derek xuất hiện. “Tiện hơn nhiều, tất cả chúng ta không thể nghe thấy hết được trong phòng bài.”
Lily chết đứng trước sự phản bội ấy. Không một lời quở trách hay quan tâm. Derek chỉ đơn giản để nó xảy ra. Anh thậm chí còn lợi dụng quang cảnh này! Nếu cô đang chết đuối, hẳn anh sẽ mời cô một cốc nước.
Một ngọn lửa tức giận trụ vững cho cô, cho cô sức mạnh. “Như thường lệ,” cô nói lạnh lùng, “anh không hơn một trò tự quảng cáo bé tẹo.”
“Anh không phải vô duyên vô cớ mà là Derek Craven, cô bé tinh quái.” Ánh mắt anh quét khắp phòng tìm vị quản lý của mình. “Worvy,” anh gọi, “mang một bộ bài mới đến đây. Chúng ta sẽ xem xem kinh thánh của quỷ có gì để nói.”
Lần đầu tiên trong lịch sử của cung điện bài bạc, những hoạt động ở bàn súc sắc bị ngắt ngang. Những anh bồi chạy nhốn nháo để mang đồ uống mới. Tiền và sổ ghi điểm truyền tay nhau cho đến khi bầu không khí bị lấp đầy với những tiếng loạt xoạt của giấy tờ. Các giọng nói xướng cao khi các vụ đánh cá được đặt ra và nhân đôi. Lily nghe vài vụ đánh cá với nỗi kinh hãi xúc phạm. Cay đắng cô nhận ra rằng phần lớn những tên đàn ông cô đã đánh bạc cùng không thích gì hơn là được nhìn thấy cô thua. Nó sẽ đặt cô vào đúng chỗ của mình, họ nghĩ thế. Nó sẽ trừng trị cô thích đáng, vì dám xâm phạm vào sự thiêng liêng của một câu lạc bộ dành cho nam giới. Những kẻ mọi rợ đáng kinh tởm, tất cả bọn họ.
“Tôi sẽ chia nhé?” Derek hỏi.
“Không,” Lily nói sắc nhọn. “Worthy là người đàn ông duy nhất em tin.”
Chạm vào trán với một kiểu chào châm biếm, Derek tạo đường cho Worthy.
Người quản lý nghiêm trang lau sạch bong chiếc kính của ông với một cái khăn tay và đặt chúng lại lên mặt. Ông phá dấu niêm phong trên bộ bài. Đám đông ổn định lại với trạng thái nín lặng mong chờ. Worthy tráo bài thành thạo, các quân bài bay lên và bật tanh tách trong đôi bàn tay nhỏ của ông. Hài lòng khi nó đã được tráo lộn hoàn toàn, ông đặt bộ bài lên bàn và nhìn Lily. “Vui lòng kinh bài ra.”
(Kinh bài :thuật ngữ chuyên môn, Kinh bài là để chỉ hành động chia đôi bộ bài ở 1 vị trí bất kỳ sau khi xóc bài xong nhằm tránh gian lận hay để xua đi vận hên của nhà cái ^_^ )
Cô với tay ra và kinh bài với một bàn tay run rẩy. Worthy lấy nửa trên cô vừa ra dấu và đặt nó dưới những quân bài khác. Với một cử chỉ chính xác, đủ chậm để tất cả mọi người có thể theo dõi, ông bỏ quân bài đầu tiên và đặt nó sang bên. Lily cảm thấy được an ủi bởi sự vững vàng của ông. Cô quan sát mọi cử động ông tạo ra, chắc chắn rằng ông đang chia một ván bài công bằng. “Ba lượt của trò xì lát,” Worthy nói. “Át có giá trị là một hoặc mười một, tùy vào ý muốn của người chơi.” Ông chia cho mỗi người bọn họ hai quân bài, một ngửa, một sấp. Quân của Lily là tám. Của Alex, mười.
Worthy nói điềm tĩnh. “Cô Lawson?” Là người chơi ngay bên trái của ông, số phận của cô là chơi trước.
Lily lật quân bài úp mặt của cô và cắn môi khi đọc nó. Một quân hai. Nhìn Worthy, cô ra dấu cho một quân khác. Ông đặt nó kế bên những quân bài gốc của cô. Một quân chín. Có những phản ứng nghe thấy rõ từ đám đông – huýt sáo và cảm thán. Thêm tiền được trao tay trong đám đông. Lily bắt đầu thư giãn, lén ấn một bàn tay đeo găng vào cái trán ướt đẫm mồ hôi của cô. Tổng số của cô là mười chín. Tỷ lệ đang có lợi cho cô.
Cô quan sát khi Alex lật quân bài của anh. Một con bảy, khiến tổng số của anh là mười bảy. Anh ra hiệu lấy thêm một quân nữa. Lily thốt ra một tiếng kêu thầm lặng khi Worthy chia cho anh một quân J, đặt anh cao hơn hẳn hai mốt. Cô đã thắng ván đầu tiên. Cô toe toét khi cảm thấy vài cái vỗ chúc mừng bốc đồng trên lưng và vai cô. “Những tên điên hỗn xược, tôi vẫn chưa thắng đâu.” Có vài tiếng cười lục khục, những vị khách chào đón chút giãn đoạn tạm thời khỏi cơn căng thẳng.
Worthy dịch chuyển những quân bài tới điểm thải bài và chia một lượt mới. Đám đông lắng xuống ngay lập tức. Lần này tổng số của Lily là mười tám. Thật là ngốc khi yêu cầu thêm một quân bài khác. “giữ nguyên,” cô lẩm bẩm. Cô cau mày khi liếc tới quân bài ngửa mặt của Alex, là một con K. Anh xoay vòng quân bài của mình, và tim của Lily rơi xuống. Một con chín. Giờ thì mỗi người đều thắng một ván. Cô nhìn Alex, anh đang quan sát cô không chút tự mãn hay lo lắng, không có gì ngoài một vẻ chắn chắn im lặng khiến cô lo lắng hết sức. Làm sao anh dám nhìn điềm tĩnh đến thế khi toàn bộ đời cô đang nằm lơ lửng trong vòng xoay điên đảo của một quân bài.
Worthy cất đi những quân bài đã được chơi và chia thêm lần nữa. Căn phòng im lặng khác thường, hơi thở nín lại. Lily nhìn vào quân bài của cô, một con K, và lật con thứ hai. Một con ba. Cô ra dấu lấy một con thứ ba. Worthy chia cho cô một con bảy. Tổng số của cô là hai mươi!
“Tạ ơn Chúa.” Cô toe toét với Alex, ngầm thách thức anh thắng được nó. Cô sẽ chiến thắng. Nhẹ nhõm và vui sướng, cô nghĩ đến mười lăm nghìn bảng. Có lẽ khoản tiền lớn đến thế cuối cùng cũng có thể đủ đút lót Giuseppe để buông Nicolette mãi mãi. Mà ít nhất thì, nó cũng sẽ cho cô thêm thời gian. Và cô sẽ có thể thuê lại vị thám tử cô đã bị ép phải thải hồi do thiếu tiền. Cô xúc động với niềm vui chiến thắng khi nhìn Alex. Quân bài đầu tiên của anh là mười. Anh nhẹ nhàng búng nhẹ con thứ hai.
Át cơ.
Đôi mắt xám của anh nâng lên khuôn mặt sững sờ của Lily. “Hai mốt.”
Một trường hợp hiếm có.
Im lặng hoàn toàn. Derek là người đầu tiên nói. “Gậy ông đập lưng ông,” anh quan sát hòa nhã.
Rồi đám đông cùng xướng lên một tiếng gào như thể một nghi lơ rừng rú nguyên thủy đang diễn ra. “Kết thúc ván đấu, phần thắng thuộc về ngài Raiford,” Worthy nói, nhưng lời tuyên bố chính thức của ông bị lạc mất trong sự huyên náo. Các vị khách biểu hiện như một bộ lạc của những tên man rợ cổ xưa thay vì là những quý ông Anh quốc văn minh. Nước uống bị tràn và giấy xốp che phủ cả tấm thảm. Alex là đối tượng cho những cái bắt tay nghiền chặt và những cú đánh mãnh liệt vào lưng và cánh tay, trong khi Foka cố xức dầu thánh cho anh bằng cách rót vodka vào đầu anh. Anh cúi xuống né tránh dòng chất lỏng tung tóe, rồi nhỏm dậy tìm kiếm Lily. Với một âm thanh nghèn nghẹn phủ nhận, cô đã lách xuyên qua đám đông, tìm đường đến được ngưỡng cửa khổng lồ. “Lily!” Alex cố đi theo, nhưng đám đông bọc kín khiến việc đó là không thể. Anh chửi thề khi cô biến mất khỏi tầm nhìn.
Lily chạy trốn vội vã khiến xương cốt run rẩy, bụng phập phồng, quá khiếp hãi để nhìn xem cô đang đi đâu. Đột ngột cô va vào một vật thể cứng rắn đánh bật cả hơi thở ra khỏi người cô. Cô thốt ra một âm thanh chán ghét và hổn hển hít không khí, bắt đầu khựu xuống sàn nhà. Derek, người đã chặn cuộc chạy trốn điên rồ của cô với chính cơ thể anh, túm lấy cô và giữ cô thẳng người. Anh nhìn cô chằm chằm với đôi mắt như băng xanh.
“Thả em ra,” cô khò khè.
“Phụ nữ không có lòng tự trọng. Em cố bỏ chạy đấy, phải không? Đồ đàn bà với trái tim gà.”
Lily ôm chặt lấy cánh tay cứng rắn của anh van xin. “Derek, em không thể làm điều này, em không thể -”
“Em sẽ. Không có gì để bàn cãi. Em sẽ thực hiện đúng như cá cược của mình, cô bé tinh quái, dù cho anh có phải tự mình lôi em tới giường. Và nếu em bỏ đi, anh sẽ mang em trở lại. Giờ thì đến phòng của anh và chờ anh ta đi.”
“Tại sao lại ở đây? Em....em thà là đi tới nhà của em.”
“Em làm chuyện đó ở đây để anh biết em là không chạy làng.”
“Không.” Cô lắc đầu một cách ngớ ngẩn, nước mắt sẵn sàng rơi xuống. “Không.”
Đột ngột Derek thay đổi, làm cô bối rối với một nụ cười dịu dàng. “Không ư? Quá muộn cho điều đó rồi, cô bé tinh quái. Đây là một cục u bự. Nhưng em phải nhận lấy nó.” Giọng anh chuyển sang điềm tĩnh và tử tế, như thể anh đang nói chuyện với một đứa trẻ cứng đầu. “Nếu em không thực hiện đúng như cá cược, không có chỗ nào ở Luân Đôn sẽ để em chơi nữa – không phải Craven’s, không cả những sòng bạc hèn mọn nhất ở hang ổ của những tên trộm.”
“Vậy tại sao lúc đó anh không ngăn em lại?” Lily òa ra, răng cô đánh lập cập. “Nếu anh quan tâm tí gì đến em, anh sẽ không để nó xảy ra! Anh nên giữ em không xa vào đống lộn xộn này – anh ta sẽ làm đau em, Derek, anh không hiểu đâu -”
“Anh hiểu mọi thứ. Anh ta sẽ không làm đau em đâu. Tất cả những gì anh ta muốn là một chút va chạm với em, em yêu, đó là tất cả.” Anh làm cô ngạc nhiên khi cúi xuống hôn trán cô. “Đi đi. Đi rót một ít rượu vào bụng em, và chờ gã đó.” Anh cố rũ tay cô khỏi ống tay áo anh, nhưng cô càng túm chặt hơn.
“Em sẽ làm gì chứ?” Cô chản nản, nhìn anh chằm chằm với đôi mắt to tròn.
Đôi lông mày đen của Derek nhíu chặt vào nhau. Đột ngột vẻ dịu dàng của anh biến mất, thay thế bởi một nụ cười xấc xược. “Vào giường, và nằm bẹp như một con cá bơn. Đơn giản thôi. Giờ thì đi đi, và đừng hỏi anh xem nên quay về bên nào.” Tràng cười chế giễu của anh là thứ duy nhất khiến cô bật ra.
Lily thả tay áo anh ra. “Em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh!”
Derek đáp lại bằng cách chỉ xuống hành lang hướng đến chiếc cầu thang dẫn tới các phòng riêng. Cô gom những mảnh tự hào đã bị vỡ vụn còn sót lại và thẳng vai lên, sải bước đi mà không nhìn lại. Ngay khi cô đi, nụ cười của Derek biến mất. Anh lao vào phòng súc sắc. Bắt lấy ánh mắt của Worthy, anh làm miệng câu hỏi ‘anh ta đâu?’ Worthy ra hiệu tới bên rề của đám đông, nơi Alex Raiford đang đẩy vài vị khách ngang bướng sang bên trong nỗ lực đến được một trong những lối ra.
**********************
Lờ đi những lời chúc mừng tới tấp đang được ném vào anh, Alex tìm đường đi xuyên qua đám đông tới hành lang. Anh do dự khi liếc tới hướng phòng cà phê và thư viện, tự hỏi Lily đã đi đâu.
“Ngài Raiford?”
Alex quay sang nhìn thấy Worthy hiện ra từ đống náo loạn trong phòng trò chơi.
Derek Craven hiện ra cùng lúc. Có gì đó lỗ mãng và cứng rắn trong nét mặt anh ta khiến anh ta trông càng giống ‘kẻ mới phất hơn’, một tên trộm đã giàu có nhưng không bao giờ có thể thoát khỏi quá khứ nhơ nhớp của mình. Đôi mắt xanh khóa chặt đôi mắt xám trong một cái nhìn chằm chằm thách thức. Không hề có một cuộc tranh cãi nào giữa họ, tuy vậy vẫn có một cảm giác rõ rành rành về sự bất hòa mãnh liệt, cảm giác bực bội của phái nam.
“Đức ngài,” Derek nói điềm tĩnh. “Tôi vừa bảo Quý cô Tinh quái rằng cô ấy đã tự mang mình vào chuyện đó. Worvy đã chia thành thật, ông ấy đã làm thế, và không ai có thể nói -”
“Cô ấy đâu?” Alex ngắt ngang.
“Đầu tiên tôi có vài điều để nói.”
“Gì?”
Một cái nhìn kỳ quặc băng qua mặt Derek. Anh có vẻ đang tìm kiếm từ ngữ, như thể anh muốn nói rất nhiều nhưng lại sợ sẽ phản bội chính mình. “Hãy dắt cô ấy nhẹ nhàng thôi,” cuối cùng anh nói, giọng anh lồng với sự đe dọa lạnh lùng. “Tử tế và nhẹ nhàng, nếu không tôi sẽ khiến anh trả giá cho nó thật đắt đấy.” Anh ra dấu tới vị quản lý của mình, ông đứng đợi im lặng cạnh đó. “Worvy sẽ dẫn anh tới phòng ngủ trên gác, đức ngài. Lily đang...” Anh khựng lại và miệng anh xoắn vào nóng nảy. “Cô ấy đang đợi ở đó.”
“Tiện thật,” Alex nói cộc lốc. “Anh không chỉ chia sẻ người phụ nữ của mình, mà anh còn cung cấp cả giường ngủ nữa.”
Derek trao cho anh một nụ cười không chút đùa cợt. “Tôi không chia sẻ thứ gì của tôi cả. Hiểu chứ? Phải rồi, tôi thấy là anh hiểu.”
Alex nhìn anh chằm chằm bối rối. “Vậy anh và cô ấy không -”
“Chẳng hề một lần,” Derek nói bằng giọng từ yết hầu của khu đông, với một cái lắc đầu.
“Nhưng trước đó anh hẳn phải -”
“Tôi chỉ mang gái điếm tới giường.” Derek nói không chút hài hước trước nét mặt trống rỗng của Alex. “Lily là loại tài sản khác lạ. Tôi sẽ không chạm vào cô ấy với đôi bàn tay này. Cô ấy quá tốt cho nó.”
Tức giận và kinh ngạc xung đột trong lồng ngực của Alex. Có thể nào những tin đồn là sai và không có chuyện bồ bịch gì giữa họ? Chúa giúp anh nếu anh cho phép mình tin vào một thứ không hợp lý đến vậy. Nhưng họ có mục đích gì để nói dối chứ? Nó chẳng có nghĩa lý gì. Chết tiệt, liệu anh có bao giờ tìm ra được Lily Lawson là ai hay là cái gì không?
Craven búng ngón tay với viên quản lý. “Worvy,” anh lẩm bẩm, và đi khỏi đó thật nhanh.
Chết lặng, Alex quan sát sự khởi hành vội vã của Craven. “Điều gì đang diễn ra giữa hai người bọn họ?”
Worthy nhìn anh bình thản. “Không gì cả, chính xác như ông Craven đã bảo với ngài. Ông Craven luôn cảm thấy rằng khôn ngoan là giữ tình bạn của ông ấy với cô Lawson thuần khiết.” Với câu nói đó, ông ra dấu cho Alex theo ông dọc theo khúc rẽ của hành lang.
“Sao lại thế?” Alex gặng hỏi. “Có gì không ổn với cô ấy? Hay là anh ta?” Anh dừng lại và túm lấy ve áo của viên quản lý, xoay ông ta quay lại. “Nói cho tôi nghe đi, không thì tôi sẽ nặn nó ra khỏi ông đấy!”
Worthy nhẹ nhàng gỡ bỏ lớp vải len hảo hạng của áo ông khỏi nắm tay Alex. “Quan điểm của cá nhân tôi về vấn đề này,” ông nói điềm tĩnh, “là ông ấy sợ sẽ yêu cô ấy.”
Bàn tay Alex buông thõng xuống. Anh cảm thấy như thể mình đang lơ lửng trên bờ vực của một thảm họa khủng khiếp nào đó. “Ồ, chết tiệt.”
Worthy nhìn anh dò hỏi. “Chúng ta sẽ tiếp tục chứ, đức ngài?”
Alex gật đầu không nói một lời. Worthy đưa anh tới một cánh cửa khiêm tốn trông như nó có thể dẫn tới vài hầm chứa thực phẩm nào đó. Thay vì thế nó mở ra để lộ một cầu thang hẹp xoắn ốc lên trên. Worthy bước lên nốt những bậc thang còn lại và ra dấu tới một cánh cửa khác. Ông ngước lên nhìn Alex với cùng một vẻ mặt Derek có lúc trước, khao khát muốn nói nhưng đấu tranh để kìm lại. “Để tôi đảm bảo với ngài, đức ngài, ngài sẽ không bị làm phiền. Nếu ngài yêu cầu bất kỳ thứ gì, hãy rung chuông gọi nhân viên. Họ đã được chọn lựa vì năng lực và tính thận trọng của mình.” Ông lách qua Alex và biến mất như một cái bóng.
Alex thấy mình đang nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng lại với một cái nhăn nhó. Anh nhớ lại khuôn mặt của Lily trong phòng trò chơi khi cô nhận ra rằng cô đã thua. Cô đã bị phá hủy. Không nghi ngờ gì cô chờ đợi những điều tệ hại nhất từ anh, đặc biệt là sau những gì cô đã làm với anh. Nhưng anh sẽ không làm đau cô. Bất chợt anh thật sốt ruột muốn làm cô hiểu rằng trả thù không có phần trong chuyện này. Túm chặt tay nắm cửa, anh xoay và đẩy vào.
***********************
Worthy tìm thấy Derek trong một căn phòng nhỏ, hiếm khi được sử dụng trong cung điện bài bạc. Nó được trang hoàng với ghế, một cái bàn, và một ghế dài, biến nó thành một chốn hẹn hò thuận tiện hoặc một nơi mà các công việc làm ăn có thể được tiến hành với sự riêng tư tuyệt đối. Derek đứng cạnh một cái cửa sổ, gần như bị che đi bởi tấm rèm. Mặc dù anh nhận thấy Worthy tiến đến gần, anh vẫn giữ im lặng, các ngón tay gõ không ngừng nghỉ vào những nếp gấp dày của lớp nhung màu đỏ thắm.
“Ông Craven?” Worthy hỏi do dự.
Derek nói như thể với chính mình. “Chúa ơi, cô ấy trắng bệch như phấn. Đầu gối run lẩy bẩy khiến khí phách của cô ấy rơi rụng. Không phải những gì Raiford mong chờ khi tìm thấy, tôi dám đánh cuộc thế.” Anh thốt ra một tiếng cười cay nghiệt. “Tôi không ghen với tên con hoang tội nghiệp đó.”
“Ông không ư, thưa ông?” Worthy hỏi điềm tĩnh.
Không có gì ngoài sự im lắng. Derek giữ mặt anh ngoảnh đi. Có một âm thanh khác thường trong hơi thở của anh. Sau vài giây, anh nói khàn khàn, tạo ra một nỗ lực cẩn thận để làm dịu đi trọng âm khu đông của mình. “Ta không đủ tốt cho cô ấy. Nhưng ta biết cô ấy cần gì. Một người cùng loại với cô ấy.... một người không sống đời mình quá lâu trong máng nước. Ta nghĩ...ta nghĩ cô ấy có thể đã quan tâm đến ta. Nhưng ta không để nó xảy ra. Ta ... muốn tốt hơn cho cô ấy.” Anh quét một bàn tay qua đôi mắt và phát ra một tiếng cười cay đắng, tự giễu. “Giá như ta được sinh ra là một quý ông,” anh thì thầm cay nghiệt. “Nếu ta được sinh ra đứng đắn. Vậy thì lúc này đây ta sẽ ở với cô ấy chứ không phải tên Wolverton khốn khiếp chết tiệt đó.” Anh nuốt mạnh rành rành đấu tranh để tự chủ lại. “Ta muốn một cốc rượu.”
“Loại nào ông thích?”
“Bất kỳ thứ gì. Chỉ cần nhanh lên.” Anh chờ cho đến khi Worthy bỏ đi, rồi dựa mặt anh vào tấm rèm, cọ lớp nhung vào má.