Hơi thở của anh thấm qua tóc cô, và bàn tay anh dịch chuyển lên đầu cô. Anh vẩn vơ trêu đùa với những lọn xoăn ngắn của cô, các ngón tay anh trôi qua những sợi tơ rực rỡ, cuộn vào và cuộn ra. Lily nhận thức được một cảm giác kỳ lạ buông thả, nằm đó trần trụi chỉ có chiếc váy lót lộn xộn quanh eo cô, được bao quanh bởi một mùi hương trần tục xa lạ. Da cô hơi run lên khi mồ hôi của cô nguội lại. Cô thật buồn ngủ – cô cảm thấy như thể đã uống rượu vang đỏ mạnh. Không khí làm cô lạnh giá, nhưng cơ thể cô ấm áp những nơi chạm vào anh. Cô nên ngồi dậy, mặc đồ và lại đặt mình vào nghĩa vụ. Trong một phút – sớm thôi – cô sẽ di chuyển.
Cô nhận biết được câu nói chếnh choáng gì đó, thứ gì đó về lớp phủ. Anh giật mạnh phía trước váy lót của cô với cả hai bàn tay cho đến khi nó rách toạc khỏi cô. Tuân theo sự dỗ dành của anh, cô cuộn mình giữa tấm vải lanh mềm mại. Khi anh vào với cô, anh ðã cởi nốt chỗ quần áo còn lại của mình. Lily ngạc nhiên ngắn ngủi bởi cảm giác đôi chân trần của anh áp vào chân cô. “Thư giãn đi nào,” anh thì thầm, vuốt ve lưng cô. Một cái ngáp run rẩy đến với cô bất chợt, và cô thư giãn trong cánh tay anh.
Cô không biết bao nhiêu giờ đã trôi qua khi cô tỉnh dậy từ một giấc ngủ sâu, yên tĩnh. Alex ngủ một cách ầm ĩ. Cánh tay anh lỏng lẻo khi nó vắt qua cô, bên còn lại gập lại bên dưới đầu anh. Lily im lặng thưởng thức sự lạ lùng của nó: cơ thể nam tính ấn vào cô, cảm giác hơi thở của anh trên cổ cô, sự mượt mà của tóc anh bên mặt cô. Ý nghĩ về sự thân mật mà họ đã chia sẻ khiến cô đỏ mặt. Cô đã đánh giá mình là khôn ngoan tầm cỡ thế giới, đã nghe lỏm nhiều cuộc trò chuyện giữa phụ nữ về giới giang hồ, ca tụng kỹ năng người tình của họ. Nhưng không ai từng miêu tả điều mà Alex đã làm tối nay. Cô tự hỏi về quá khứ của anh, những phụ nữ anh từng biết, những cá biệt trong kinh nghiệm của anh....một cái cau mày hình thành trên mặt cô, và một cảm giác không vừa ý tràn khắp người cô.
Từng inch cẩn thận, cô gỡ mình khỏi anh. Có những cơn nhức nhối ở nơi thầm kín của cơ thể cô, không phải đau đớn, mà là sự nhắc nhở về những gì đã xảy ra – sự cấp bách và những cảm giác, sự xâm chiếm nung đốt. Cô chưa từng mơ rằng nó sẽ như thế này. Nó không hề giống tí nào lần cùng với Giuseppe. Khó mà là cùng một hành động được. Cô trượt ra khỏi giường, và nghe thấy một âm thanh từ Alex, một tiếng lầm bầm dò hỏi. Cô không di chuyển hay trả lời, hy vọng rằng anh sẽ rơi lại vào giấc ngủ. Có âm thanh của ga trải giường sột soạt, một tiếng ngáp say ngủ.
“Em đang làm gì thế?” anh hỏi, giọng anh ngái ngủ.
“Đức ngài,” cô nói ngượng nghịu. “Alex, em đã nghĩ....có lẽ....em nên rời đi bây giờ.”
“Đã sáng rồi ư?”
“Chưa, nhưng -”
“Quay vào giường đi.”
Vì vài lý do, vẻ ngạo mạn ngái ngủ của anh khiến cô thích thú. “Nói giống như một bá tước phong kiến triệu gọi một người nông dân,” cô nói xấc xược. “Em cho rằng những thời kỳ đen tối hẳn phải là một quãng thời gian lý tưởng cho anh để -”
“Ngay bây giờ.” Anh không muốn trò chuyện.
Cô chậm rãi đi về hướng giọng nói trong bóng tối, trượt lại vào trong cái kén ấm áp từ lụa đa mát, vải lanh, và cơ thể nam tính xù xì đầy lông. Cô nằm gần anh, gần như không chạm. Rồi tất cả lặng im.
“Đến gần hơn,” anh nói.
Một nụ cười miễn cưỡng kéo ra từ khóe môi cô. E thẹn nhưng sẵn sàng, cô xoay người đối mặt với anh, cánh tay mảnh khảnh của cô trượt lên cổ anh, đỉnh ngực cô sượt nhẹ qua ngực anh. Anh không dịch chuyển để ôm lấy cô, nhưng cô nghe thấy sự thay đổi trong hơi thở của anh. “Gần hơn.”
Cô ép người vào anh. Mắt cô mở to khi cảm thấy dấu ấn đầy đủ, nóng bỏng của anh trên bụng cô, đập rộn rã. Bàn tay anh trôi trên cơ thể cô với sự thám hiểm nhẹ nhàng, để lại những vệt lửa ở những nơi nó nấn ná. Cô ngập ngừng nhấc các ngón tay của mình tới khuôn mặt cứng cáp của anh, chạm vào miệng anh.
“Tại sao em lại rời đi?” anh lẩm bẩm, xoay môi anh tới lòng bàn tay, cổ tay, chỗ hõm thanh nhã của khửu tay cô.
“Em cứ nghĩ chúng ta đã xong rồi.”
“Em sai rồi.”
“Vào lúc này em có thể sai, rõ ràng là thế.”
Điều đó khiến anh hài lòng. Cô cảm thấy anh mỉm cười bên cánh tay cô. Anh nhấc cô lên như thể cô là một thứ đồ chơi, túm dưới cánh tay cô và nhấc cô lên ngang anh cho đến khi ngực cô ở miệng anh. Tim cô đập loạn xạ khi cô cảm thấy những cú vuốt ve xoay tròn của lưỡi anh trên núm vú cô. Anh chuyển tới bên ngực kia của cô, và rồi trượt miệng mình vào giữa chúng. Cô quằn quại cho đến khi anh hạ cô xuống với một tiếng cười êm dịu. “Em muốn gì?” anh thì thầm. “Gì?”
Cô không thể bắt mình nói điều đó thành tiếng, nhưng miệng cô hạ xuống miệng anh cấp thiết. Anh mỉm cười trên môi cô, bàn tay anh di chuyển xuống dưới để trêu đùa bộ hông mảnh dẻ và đường cong ở mông cô. Anh dịu dàng cắn môi cô, cằm cô, trêu trọc cô với những cái cắn và hôn hờ. Dần dần cô tham gia vào trò chơi, hơi thở cô tăng nhanh khi tìm kiếm cái miệng tha thẩn của anh bằng chính miệng cô. Khi cô bắt được nó, anh thưởng cho cô với một cái ấn sâu của lưỡi anh. Vô thức cô nghiêng hông lên, tìm kiếm sức ép cứng cáp của cơ thể anh. Cô túm lấy vai anh và thốt ra tên anh.
Mỉm cười, anh xoay người lại và đặt bàn tay lên đùi cô, thúc giục nó cao lên trên hông anh. Cô dịch chuyển áp vào anh một cách đói khát.
“Em có muốn anh không?” anh thì thầm.
“Có. Có.”
“Vậy thì em làm đi.” Anh quét bàn tay mình qua tấm lưng mảnh dẻ của cô, khuyến khích cô với một tiếng thì thầm khàn đục. “Đi nào.”
Bàn tay cô giữ nguyên e lệ thăng bằng trên vai anh. “Em không thể,” cô thì thầm khẩn nài.
Alex mở miệng cô ra bằng miệng anh, xoay tròn với lưỡi anh, khuấy động trạng thái kích thích của cô lên một cường độ cao hơn. “Nếu em muốn anh, em sẽ phải làm.” Anh chờ đợi, nhịp đập của anh chạy đua khi anh cảm thấy tay cô nhấc lên khỏi vai anh. Cô chậm chạp với tay xuống. Hơi thở anh nghẹn lại, và cơ thể anh cứng lên trước sự động chạm của các ngón tay cô. Tay cô giật lại như thể bị bỏng, rồi thận trọng quay lại để di chuyển trong những cái vuốt ve do dự dọc theo bề mặt căng ra. Với một tiếng rên thích thú anh xoay người để giúp cô, cảm thấy cô dẫn anh vào đúng chỗ. Anh đẩy lên, trượt vào trong cô với một sức ép êm ái khiến cô thở dốc. “Đó có phải điều em muốn không?” Anh lại di chuyển. “Như thế này?”
“Ồ...vâng....” Cô gật đầu và rên rỉ, ấn mặt cô vào hõm cổ anh. Anh cẩn thận và kiểm soát đến phát bực lên được, cân bằng sự cấp bách của cô với sự kiềm chế của chính anh.
“Không quá nhanh,” anh thì thầm. “Chúng ta có hàng giờ....và hàng giờ....” Khi cô cong lên đòi hỏi ép vào anh, anh lăn cô xuống lưng cô với một tiếng cười nghẹn lại, giữ cô chặt xuống. “Thư giãn nào,” anh nói, miệng anh ở họng cô.
“Em không thể -”
“Hãy kiên nhẫn, em đồ quỷ bé nhỏ, và dừng ngay việc thúc đẩy anh lại.” Bàn tay anh phủ lấy tay cô, các ngón tay đan vào với nhau, và anh kéo cánh tay cô cao lên trên đầu, cho đến khi cô duỗi căng người bên dưới anh. Vô vọng cô nằm gắn chặt dưới những cú thúc ngày càng dâng lên của anh. “Đây là những gì anh nghĩ đến, kéo dài cả đêm,” anh thì thầm, tăng nhịp điệu cho đến khi cô rên lên khoái lạc. “Trả lại cho em...cho sự vỡ mộng...lạ thường nhất. Khiến em muốn nó...thét lên vì nó...”
Cô chỉ lờ mờ hiểu được giọng nói gầm gừ dịu dàng bên tai cô, nhưng sự đe dọa úp mở mang đến một cơn râm ran sợ hãi xuyên qua cô. Run rẩy, ướt đẫm mồ hôi, cô cảm thấy cú trượt ngọt ngào của cơ thể anh, sự nhấc lên hạ xuống nhịp nhàng của hông anh. Không có gì ngoài bóng tối, chuyển động, và hơi nóng mãnh liệt bám phủ tạng cô cho đến khi cô bắt đầu vật lộn, thì thầm tên anh trong những hơi thở hổn hển từng cơn.
“Đúng vậy,” giọng khàn khàn của anh vang đến. “Em sẽ nhớ điều này....em sẽ muốn nữa....và anh sẽ làm điều này nữa....và nữa....”
Cô rùng mình và thét lên bên môi anh khi khoái cảm nổi lên xuyên người cô trong một dòng lũ tàn phá. Từ ngữ của anh hòa tan trong tiếng rên dài, và anh giữ mình ở sâu trong cô. Một cách ép buộc cơ thể cô siết chặt quanh anh, và anh thả mình cho một cơn cực khoái nổ bừng trong anh như một ngọn lửa dữ dội. Anh bị bỏ lại hết hơi, kiệt sức và tràn đầy một sự thỏa mãn chìm xuống đến từng tủy xương anh.
Khi anh ôm cô, cô rơi vào giấc ngủ đột ngột như một đứa trẻ mệt mỏi, cái đầu nhỏ nhắn của cô nghỉ ngơi nặng nề trên vai anh. Alex vuốt ve cổ và lưng cô, không thể dừng chạm vào cô. Anh lo sợ, để tin vào cái cảm giác hạnh phúc đang đầy tràn bên trong anh. Nhưng có vẻ như anh không có lựa chọn nào. Ngay từ đầu, cô đã có khả năng tìm ra những kẻ hở trong lớp bảo vệ của anh.
Anh là một người thực tế, không tin vào những gì được định trước. Nhưng có vẻ như sự xuất hiện bất chợt của Lily trong đời anh là một món quà của định mệnh. Cho đến lúc đó, anh đã để cho nỗi đau dành cho Caroline che mờ tất cả mọi thứ. Đó hoàn toàn là sự ngang bướng, sự từ chối để nó rời đi của anh. Anh đã muốn ở nguyên trong tình trạng cô độc cay đắng và sử dụng Penelope như một tấm khiên cho sự hiu quạnh của mình. Chỉ với Lily, với sự quyến rũ khéo léo, quỷ quyệt, bừa bãi của cô, mới có thể ngăn điều đó xảy ra.
Lily thì thầm trong giấc ngủ, các ngón tay cô giật giật trên ngực anh. Alex ru cô với một tiếng lẩm bẩm an ủi và hôn trán cô. “Anh sẽ làm gì với em bây giờ?” anh hỏi dịu dàng, ước gì có cách nào đó để ngăn ngày mai đừng đến.
Ý niệm đầu tiên Lily có về phản ứng của Luân Đôn với cái nhanh chóng được biết đến như ‘Vụ Tai Tiếng’ là ở cửa hàng của Monique Lafleur trên phố Bond. Một nhà thiết kế váy đã nhập khẩu toàn bộ những kiểu dáng táo bạo từ Paris và khôn khéo sửa chúng lại cho phù hợp với thị hiếu của Luân Đôn, Monique luôn luôn là người đầu tiên biết được những tin đồn mới nhất. Có thứ gì đó về lối nói du dương và đôi mắt xanh dương vui vẻ của bà khuyến khích cảm giác giãi bày tâm sự từ những cô thợ giặt cho đến các nữ công tước, và tất cả những người ở giữa.
Bà là một phụ nữ tóc đen hấp dẫn ở độ tuổi bốn mươi, tốt bụng và rộng rãi, không thể giữ lòng hận thù với bất kỳ ai lâu hơn khoảng mười phút. Vóc dáng của bà tò mò một cách vui vẻ, các cuộc trò chuyện của bà chứa đầy sức quyến rũ thông cảm, nhờ điều đó mà bà đã tích lũy được cả một nhóm khách hàng lớn và tận tụy. Phụ nữ tin tưởng bà sẽ giữ bí mật cho họ và phục sức cho họ thật xinh đẹp, biết rằng Monique là loại phụ nữ hiếm có không bao giờ cạnh tranh với một trong những người cùng giới tính của mình. Bà không bao giờ để mình chịu thua tính hiểm ác và lòng ghen ghét.
“Sao chị lại phải bận tâm nếu một phụ nữ có người tình đẹp trai, hay một người khác có vẻ đẹp tuyệt vời?” bà đã một lần kêu ca thế với Lily. “Chị có một người chồng tử tế, cửa hàng của riêng mình, và toàn bộ những chuyện ngồi lê đôi mách mà chị có thể lấp đầy hai lỗ tai! Đó là một cuộc sống dễ chịu, và nó giữ cho chị bận rộn để thèm thuồng với những gì người khác có.”
Khi Lily đi vào cửa hàng với sải chân nhanh nhẹn thường ngày, cô được một trong những trợ lý của Monique chào đón, Cora. Cô gái dừng lại với một tay đầy những mẫu vải lụa và mu sơ lin và nhìn cô chằm chằm kỳ lạ. “Cô Lawson!...chờ đã, tôi sẽ bảo với bà Lafleur là cô ở đây. Bà ấy sẽ muốn biết ngay lập tức.”
“Cảm ơn cô,” Lily nói từ tốn, băn khoăn trước vẻ hào hứng khác thường của Cora. Không thể có chuyện họ đã nghe kể về cuộc đánh cược của cô với Alex chứ. Thậm chí chưa qua một ngày, vì chúa!
Nhưng ngay khi Monique xông qua các tấm màn chia phía trước cửa hàng với khu vực làm việc phía sau, Lily chắc chắn. Monique biết.
“Lily, em yêu!” người thiết kế kêu lên, nồng nhiệt ôm chầm lấy cô. “Ngay khi chị được nghe về những gì đã xảy ra, chị biết em sẽ đến đây sớm nhất có thể. Có rất nhiều việc để làm – với địa vị mới của em, em sẽ cần rất nhiều váy vóc, đúng chứ?”
“Làm sao mà chị tìm ra sớm thế?” Lily hỏi sửng sốt.
“Phu nhân Wilton vừa ở đây. Cô ấy kể cho chị nghe về nó. Chồng cô ấy đã ở Craven’s tối qua. Em yêu, chị thật vui mừng cho em! Thật là một bước tiến thông minh sáng láng! Một cặp đôi diệu kỳ! Họ kể rằng ngài Raiford tỏ ra hoàn toàn mụ mẫm vì em. Và còn nữa chứ, tất cả đàn ông ở Luân Đôn này đều sẽ vượt qua chính mình để được làm người kế tiếp. Em đã được săn lùng hàng năm trời rồi. Giờ thì rõ ràng là em có thể đạt được, em có thể ra bất kỳ giá nào, và bất kỳ ai trong số họ cũng sẽ vui sướng bỏ ra để được làm người bảo hộ của em. Không một người phụ nữ nào có sự chọn lựa xa hoa đến thế! Ồ, hãy nghĩ đến trang sức, xe ngựa và nhà cửa, những thứ giàu sang đó sẽ là của em! Nếu em có thể sử dụng quân bài của mình đúng cách – không có ý định chơi chữ đâu, em yêu– em có thể là một trong những phụ nữ giàu có nhất Luân Đôn!” Bà đẩy Lily vào một cái ghế nệm và thả một đồng mẫu vải vào lòng cô, cũng như một bản sao chép của Nơi tập trung của những phụ nữ đẹp, một quyển sách chứa tranh của những mẫu thời trang mới nhất. “Ngày nay đấy, có lẽ em sẽ thích liếc qua chúng trong khi chúng ta nói chuyện. Chị muốn nghe mọi chi tiết ngọt ngào. Đuôi váy đang trở lại, nếu em chú ý. Có phần bất tiện, khi kéo lê chúng trên sàn, nhưng vô cùng ấn tượng. Cora? Cora, đặt những mẫu đó xuống và mang cho cô Lawson một ít cà phê ngay lập tức.”
“Không có nhiều chuyện để kể đâu,” Lily nói bằng giọng đàn áp, trượt xuống thấp hơn trong ghế, dồn mắt cô vào bức phác thảo trên cùng.
Monique trao cho cô một cái liếc nghi ngờ nhưng thân thiện. “Đừng khiêm tốn, em yêu. Đây là một chiến thắng vĩ đại. Em được rất nhiều người ghen tỵ. Em khá khôn ngoan khi đồng ý sự bảo hộ của ông Craven trong một thời gian – sau cùng thì, ông ấy đủ giàu để người ta có thể lờ đi tính thô tục của ông ấy – nhưng đã đến đúng lúc em phải thay đổi rồi. Và ngài Raiford là một lựa chọn phi thường. Vô cùng có học, vô cùng đẹp trai và có uy thế, vô cùng đáng tin cậy. Ngài ấy đến từ một gia đình quý tộc xưa thực sự, chứ không như những tên công tử bột với tước hiệu dễ kiếm và gia tài đáng ngờ. Em đã sắp đặt thỏa thuận với ngài ấy rồi chứ, em yêu? Nếu em thích, chị có thể giới thiệu một luật sư xuất sắc để đại diện cho em – ông ta đã thương thuyết ‘thỏa thuận’ giữa Viola Miller và ngài Fontmere...”
Trong khi Monique luyên thuyên và chỉ trỏ tranh những kiểu chân váy hoa mỹ nặng nề, Lily im lặng ngẫm nghĩ lại những sự kiện sáng nay. Cô đã mặc váy và rón rén rời đi lúc rạng sáng, trong khi Alex vẫn đang ngủ. Anh đã kiệt sức, cơ thể hung hung của anh căng ra trong tấm vải trắng trong một tư thế duỗi dài, không cẩn trọng. Suốt từ lúc ấy, cô đã chập chờn giữa tậm trạng bứt rứt và hân hoạn kỳ lạ. Thật là không đứng đắn khi có cái cảm giác khỏe khoắn đến thế. Không nghi ngờ gì cô đang bị đồn thổi trong tất cả những phòng khách và hội quán cà phê ở Luân Đôn.
Nhưng, ngạc nhiên là, cô không có chút hối hận nào. Cô không thể dừng nghĩ về hôm qua với cảm giác ngạc nhiên châm biếm. Cô chưa bao giờ mong chờ rằng Alex Raiford, với đôi mắt lạnh lùng và sự cách biệt của anh, sẽ trở thành một người tình dịu dàng đến thế, vô cùng gợi tình và nhẹ nhàng....thậm chí cả bây giờ, nó cũng như một giấc mơ. Cô đã đoan chắc rằng mình hiểu rõ anh, và giờ cô hoàn toàn bối rối trong chủ đề liên quan đến bá tước Wolverton. Điều duy nhất cô biết chắc là cô phải tránh mặt anh cho đến khi đầu cô rõ ràng trở lại. Tạ ơn Chúa vì Alex hẳn sẽ quay lại với lối sống quen thuộc của mình ở vùng quê, thỏa mãn vì đã nhận được tiền bồi thường cho việc mất mát Penelope.
Giờ thì cô phải quay sự chú ý của mình lại vấn đề về năm nghìn bảng, thứ cô phải có vào đêm mai. Phải có đánh cuộc cao ở Craven’s tối nay. Nếu cô không thắng tiền ở đó, cô sẽ đem cầm toàn bộ nữ trang của mình, và có lẽ là vài bộ váy nữa. Cô có thể cóp nhặt đủ.
“....Em không thể nói cho chị nghe một ít về ngài ấy sao?” Monique phỉnh nịnh. “Và không có ý tọc mạch khiếm nhã đâu, em yêu, nhưng cuộc đính hôn giữa Wolverton và em gái em thế nào rồi? Chuyện đó có giữ nguyên như trước đó không?”
Lờ câu hỏi đó đi, Lily mỉm cười nhăn nhở. “Monique, vấn đề này đủ rồi. Em đến đây để nhờ vả một chuyện.”
“Bất kỳ thứ gì.” Monique nói, ngay lập tức bị phân tâm. “Thứ gì cũng được.”
“Có một buổi vũ hội hóa trang tối nay ở Craven’s. Việc em có một thứ gì đó đặc biệt để mặc là rất quan trọng. Em biết là không có thời gian, rằng chị có những thứ khác phải làm tiếp, nhưng có lẽ chị có thể ném vài thứ lại với nhau -”
“Được, được, chị khá hiểu rồi.” Monique nói mạnh mẽ. “Đây là một trường hợp khẩn cấp to lớn – sự xuất hiện trước công chúng đầu tiên của em kể từ vụ tai tiếng. Tối nay mọi con mắt sẽ đổ dồn vào em. Em buộc phải có thứ gì đó phi thường để mặc.”
“Em sẽ phải mua bằng ghi nợ.” Lily nói không thoải mái, không nhìn vào mắt bà.
“Nhiều tùy em thích,” giọng đáp lại ngay lập tức vang đến. “Với sự giàu có của ngài Raiford tùy ý em sử dụng, em có thể thoải mái mua cả một nửa thành phố!”
Lily nhún vai và mỉm cười khập khiễng, cố nín không bảo với bà là cô không có ý định trở thành người phụ nữ được bao bọc của Alex Raiford - hay bất kỳ người đàn ông nào. Và rằng cô có rất ít tài sản quý giá để tùy ý sử dụng. “Em muốn mặc bộ trang phục táo bạo nhất ở buổi vũ hội tối nay,” cô nói. “Nếu em phải trơ mặt ra, em sẽ làm nó với phong cách.” Lựa chọn duy nhất của cô là phô trương bản thân mà không có dấu vết xấu hổ nào. Thêm nữa, cô muốn một bộ trang phục hoàn toàn làm rối trí khiến không một người đàn ông nào cô đánh bạc cùng tối nay có thể tập trung vào các quân bài của mình được.
“Thật là một cô gái khôn lanh. Tốt lắm, chúng ta sẽ làm cho em một bộ trang phục khiến cả thành phố phải dừng lại trên gót chân.” Monique nhìn cô với một cái nhìn tính toán. “Có lẽ....nó sẽ có tác dụng rất tốt nếu chúng ta...à, phải.”
“Gì cơ?”
Monique trao cho cô một nụ cười toe toét hài lòng. “Chúng ta sẽ mặc cho em, em yêu, như người đàn bà quyến rũ đầu tiên nhất.”
“Deliah?” Lily hỏi. “Hay chị có ý là Salome?”
“Không, trước nữa kìa...chị đang ám chỉ người phụ nữ đầu tiên, Eve!”
“Eve?”
“Chính xác, nó sẽ được nhắc đến hàng thập kỷ!”
“Chà,” Lily nói yếu ớt. “hẳn là sẽ không tốn nhiều thời gian để may thứ trang phục đó.”