“Tình huống thế nào?”Công Tôn Sai nhìn liếc qua trong phòng, ngồi xuống bên cạnh Tả Mạc.
Tả Mạc lắc đầu nói: “Không biết. Cô ấy từng bị thương rất nặng, hơn nữa không chỉ có một lần, hiện tại còn sống được thực sự đã là kỳ tích”Hắn có chút bội phục nói, trong khi giúp nàng kiểm tra, hắn bị số lượng vết thương dày đặc trên cơ thể nàng dọa đến phát ngốc. Chẳng lẽ nữ nhân này cũng giống như sư huynh Vi Thắng, là một cuồng nhân chiến đấu.
“Nếu có thể dễ nhìn một chút thì tốt”Công Tôn Sai chép chép miệng nói.
Tả Mạc có chút kinh ngạc: “Lẽ nào ngươi cũng muốn tìm một nữ tu?”.
“Không phải như vậy”Công Tôn Sai ra vẻ nghiêm túc giải thích: “Chỉ là nhìn đẹp mắt thôi”.
“Ngươi nói đi, nữ nhân thì có cái gì tốt? Vì sao tất cả mọi người đều thích?” Tả Mạc nhớ tới “huyễn trận” khiến người ta sôi máu của nữ nhân dùng hạc giấy kia.
“Sư huynh, ngươi ngay cả điều này cũng không hiểu hay sao? Công Tôn Sai nhìn Tả Mạc với vẻ không tin nổi, vỗ trán thở dài, lại bày ra bộ dáng người từng trải, thấm thía chỉ đạo Tả Mạc: “Sư huynh, việc tu luyện ta không bằng ngươi, nhưng nếu nói đến lý giải về nữ nhân, tiểu đệ chính là hơi có chút tạo nghệ”.
Tả Mạc có chút hiếu kỳ, vội vã hỏi: “Nói tỉ mỉ một chút.”
“Nữ nhân, quan trọng nhất là đẹp, giọng thỏ thẻ, hương thơm dịu êm, thực sự khiến người ta không thể tự kiềm chế”Công Tôn Sai vẻ mặt say sưa, nhưng rất nhanh lại lấy ngữ khí trịnh trọng nói: “Nhưng sư huynh nghìn vạn lần phải nhớ kỹ, nữ nhân chỉ có thể nhìn. Sư phụ đệ nói, nữ nhân chỉ có thể nhìn, không thể đụng vào. Chúng ta chỉ nhìn thôi là được”.
“A, nguyên lai là như vậy”Tả Mạc gật đầu cái hiểu cái không.
“Có thể gặp được người từ Thiên Nguyệt giới, cũng coi như tha hương ngộ cố tri”Công Tôn Sai cảm khái nói: “Hiện tại chúng ta chỉ có ba người, nhiều người hơn cũng tốt”.
Tả Mạc im lặng, nghĩ lại một chuyện trước đây, một lát sau hỏi: “Thành sư đệ thế nào rồi?”.
“Còn có thể thế nào? Mỗi ngày đều quanh quẩn bên thú trì, rất nhanh thôi hắn có thể đạt thành tâm nguyện … tu thành linh thú. Hì hì”Công Tôn Sai trêu chọc nói.
“Hắn thích là tốt rồi”Cũng không biết có phải do tao ngộ gần đây hay không, Tả Mạc đối với rất nhiều sự tình hiểu rõ hơn nhiều so với trước đây.
“Ân”Công Tôn Sai gật đầu, tình cảnh của bọn họ có thể hình dung là ăn bữa nay lo bữa mai cũng không sai. Đừng xem bọn hắn gần đây thắng lợi liên tiếp, nhưng đoàn đội một trăm người ở trong Tiểu Sơn giới này cũng không tính là gì.
Trước mắt lúc này, không phải là thời gian rất vui vẻ sao? Sau khi được học tập chỉ huy, cảm thụ lớn nhất của hắn chính là cuộc sống trước kia chỉ là uổng phí. Hắn bỗng nhiên nhớ tới một sự kiện quan trọng hơn: “Sư huynh, ngươi nói xem Yêu quân rốt cuộc từ đâu tới?”.
“Từ đâu tới?”Tả Mạc bị Công Tôn Sai hỏi sửng sốt một chút, suy nghĩ nói: “Hẳn là từ Thiên Thủy giới, Tiểu Sơn giới chỉ có hai giới hà, chỉ có thể là từ Thiên Thủy giới đi tới”.
Trên khuôn mặt tuấn tú của Công Tôn Sai đầy vẻ lo lắng: “Nếu là từ Thiên Thủy giới, Yêu quân có bỏ qua Minh Tiêu phái hay không? Khi chúng ta còn canh giữ ở Hoang Mộc tiều, bọn chúng không nói một lời đã ra tay”.
Đúng vậy, nếu như nói rằng Yêu quân từ Thiên Thủy giới đi vào Tiểu Sơn giới, vậy bất kì thế lực nào đóng tại giới hà đều gặp phải đả kích mang tính hủy diệt. Tả Mạc không tin Yêu quân đối với Minh Tiêu phái lại có tôn trọng.
“Liệu có thể là sau khi Yêu quân đi qua Minh Tiêu phái mới chiếm đóng giới hà không?”Tả Mạc nghĩ đến một khả năng khác.
“Ta đã hỏi qua bọn Tạ Sơn, Minh Tiêu phái vốn là đóng tại đó”Công Tôn Sai nói.
Tả Mạc kinh dị, chỉ cảm thấy một cỗ hàn khí chạy từ lòng bàn chân lên thẳng đỉnh đầu: “Lẽ nào Tiểu Sơn giới còn có cổng vào khác?”.
“Không biết”Công Tôn Sai lắc đầu nói.
Vấn đề này rất trọng yếu. Bồ yêu trầm ngâm nói: “Vậy Yêu quân hẳn là từ khe hở hỗn độn đi vào”.
“Khe hở hỗn độn? Đó là cái gì?”.
“Mỗi một giới, đều có mấy cửa vào, thông thường nhất đó là giới hà. Nhưng ngoài những cửa vào này, thường thường còn có mốt số kẽ hở rất nhỏ, những khe này là khe hở hỗn độn. Chẳng qua, đại đa số giới chủ sau khi chấp chưởng một giới, đều sẽ tìm những khe hở này và vá chúng lại, miễn cho người khác thừa dịp đi vào”Bồ yêu đối với những việc này nắm rõ như lòng bàn tay.
“Khe hở hỗn độn có nhiều hay không?”Sắc mặt Tả Mạc có chút khó coi. Nếu như thật sự là từ khe hở hỗn độn, vậy cũng có nghĩa Yêu quân lúc nào cũng đều có thể xuất hiện.
“Chuyện này cũng không biết được”Bồ yêu nói: “Mỗi một giới đều không giống nhau. Chẳng qua có một điểm, khe hở hỗn độn sở dĩ gọi là hỗn độn, chính là vì pháp tắc hoàn toàn hỗn loạn. Càng là tu giả cao giai, chịu ảnh hưởng lại càng lớn. Tiểu Sơn giới chỉ là một giới nhỏ, nều có khe hỗn độn, phỏng chừng cũng chỉ cho phép tu giả Ngưng Mạch kỳ đi qua. Yêu ma cũng đồng dạng chịu ràng buộc của hỗn độn”.
Nghe vậy, Tả Mạc hoàn toàn khẳng định Yêu quân là từ khe hở hỗn độn tiến vào Tiểu Sơn giới. Hắn vốn không hiểu, Yêu quân tuy rằng nghiêm chỉnh nhưng tu vi phổ thông cũng không cao, thực lực cá nhân đại khái tương đương với tu giả Ngưng Mạch kỳ. Nguyên lai là bọn chúng không phải không có cao thủ, mà là không thể phái ra cao thủ.
“Làm sao có thể tìm được khe hỗn độn? Có thể hay không lấp đi?”Tả Mạc có phần vô cùng lo lắng hỏi. Biết là có nguy hiểm nhưng không thể nhìn thấy, đây chính là chuyện dễ làm cho người ta sợ hãi nhất.
“Xung quanh khe hở hỗn động đều có một chút đặc thù giống nhau, chính là do hỗn độn tạo ra. Hỗn độn không phân âm dương, không thể phân biệt được ngũ hành, không có địa khí, linh lực, lực lượng của yêu ma dưới tác dụng của hỗn độn đều bị áp chế. A, trống vắng hoang vụ, xung quanh khe hở hỗn độn không có dã thú nào có thể hoạt động, không có thực vật động vật, không có bất luận vật gì có thể còn sống”Bồ yêu thao thao bất tuyệt, cuối cùng còn bổ sung một câu: “Cũng có một vài bí kỹ pháp quyết có thể tra xét, nhưng ta không có”.
Tả Mạc từ trong thức hải đi ra, nói lại lời Bồ yêu một lần. Công Tôn Sai lại rất bình tĩnh, đáp án này so với dự đoán của hắn cũng không sai nhiều, hắn chỉ hỏi một vấn đề: “Xung quanh khe hở hỗn độn không thích hợp phục kích sao?”.
“Từ lý luận mà nói đúng là rất thích hợp”Bồ yêu chủ động trả lời, chẳng qua hắn chỉ có thể nói với Tả Mạc: “Nhưng ngươi nói cho hắn từ bỏ ý định này đi. Dù sư tử mệt mỏi cũng không đến nỗi cừu có thể chiến thắng. Thủ hạ của hắn chính xác là cừu trong đám cừu”.
Tả Mạc tức cười, chẳng qua cũng uyển chuyển nói lại lời Bồ yêu một lần. Sắc mặt Công Tôn Sai có chút khó coi, nhưng cũng biết đây là tình hình thực tế. Đám thủ hạ mình có bao nhiêu đạo hạnh, hắn rõ ràng hơn cả. Tuy rằng trải qua thời gian huấn luyện như vậy, rốt cuộc cũng có chút hình thức ban đầu của quân đội, nhưng so với quân đội hoàn toàn thành thục của Yêu quân thì còn cách xa mười vạn tám ngàn dặm.
Đối với vấn đề này, Tả Mạc đồng dạng bó tay chịu chết, chẳng qua suy đoán này được chứng thực, cũng khiến hai người càng kiên quyết quyết tâm cấp tốc đột phá phong tỏa của Minh Tiêu phái, đó mới là sinh cơ duy nhất.
“Có tin tức của âm sát chi địa hay không?”Tả Mạc hỏi, uy lực của Âm Hỏa châu so với tưởng tượng còn lớn hơn. Ngay cả huyết giác đại mãng như vậy bị trúng một nhát cũng tan thành tro bụi, thực sự hơn xa dự đoán của Tả Mạc, cũng khiến hắn khao khát tìm kiếm âm sát chi địa.
Sức chiến đấu của ngũ phẩm linh thú ngang cấp với tu giả Kim Đan kỳ. Huyết giác đại mãng tuy rằng chỉ được coi là một nửa linh thú ngũ phẩm, nhưng lực lượng có thể đánh chết nó đối với tu giả Kim Đan kỳ ít nhiều cũng phải có chút hiệu quả.
Công Tôn Sai hiểu rõ sự lợi hại của Âm Hỏa châu, đối với chuyện này cũng cực kỳ quan tâm: “Còn chưa có, ta sẽ hết sức chú ý chuyện này. Được rồi, lần trước xử lý xong đám người Xích Tôn Giả kia thu được một đồ vật tốt”.
“Có thứ gì tốt?”Tả Mạc tinh thần phấn chấn, vội vã hỏi.
“Một gốc lôi âm hạch đào tứ phẩm, rất nhanh thôi sẽ thành thục. Xích Tôn Giả vẫn giữ khư khư thứ này, không nghĩ tới lại tiện nghi cho chúng ta”Công Tôn Sai ngập ngừng cười nói.
“Lôi âm hạch đào! Tứ phẩm!”Hai mắt Tả Mạc trợn tròn, thất thanh kinh hô.
Thấy bộ dáng chảy nước miếng của sư huynh, Công Tôn Sai cười hì hì nói: “Không sai”Biểu tình hiện tại của sư huynh, thực sự là sinh động a! Công Tôn Sai rất muốn cười to lên.
Tả Mạc vô cùng vội vã chạy tới sơn động của Xích Tôn Giả, hiện tại nơi này đề phòng sâm nghiêm, Công Tôn Sai hiểu rõ ràng giá trị của một gốc lôi âm hạch đào, đây chính là báu vật vô giá.
Một gốc cây cao gấp hai người thường, một gốc hạch đào nhìn qua rất bình thường bên trên treo đầy quả màu xanh, trên vỏ quả thực có một chút ngân sắc lấm tấm. Không có linh khí nồng nặc, không có quang hoa chói mắt, cái cây nhìn bình thường đến không thể bình thường hơn trước mặt này nhìn qua tuyệt đối khó mà liên tưởng đến cái tên lôi âm hạch đào tứ phẩm.
“Xích Tôn Giả này cũng có vài phần nhãn lực a! Người bình thường không có khả năng nhận ra”Tả Mạc tham lam nhìn chằm chằm những quả màu xanh vân bạc treo đầy trên cây.
“Hiện tại đúng là tiện nghi cho chúng ta”Hiểu biết của Công Tôn Sai đối với cây lôi âm hạch đào này cũng không sâu, hắn chỉ biết thứ này vô cùng hi hữu, rất quý giá.
Tả sư huynh đối với bất kỳ vật gì hi hữu, có thể bán lời gì đó, luôn có tràn ngập hứng thú rất lớn (c0f: Ta cũng thế ^^!). Hắn cũng rất hài lòng, huấn luyện mỗi ngày tiêu tốn bao nhiêu hắn rõ ràng hơn ai hết. Hiện tại có thể tạo cơ hội cho sư huynh kiếm tiền, hắn cho rằng là một khởi đầu tốt. Trong lòng Công Tôn Sai còn lúc này đang ngọt ngào nghĩ ngợi, còn có cách nào kiếm tiền nhanh hơn không đây?
Ba, một quả chín từ trên cây rụng xuống. Tả Mạc vội vàng đưa tay ra, quả hạch đào liền rơi vào tay hắn. Hắn dùng tay nhẹ nhàng chà xát, vỏ ngoài cùng thịt quả liền bị bóc ra, lộ ra hạt đào chập chờn ngân quang bên trong. Đây chính là lôi âm hạch đào đại danh đỉnh đỉnh a!
Tả Mạc ánh mắt mê say đem lôi âm hạch đào đặt trước mắt. Một khỏa lôi âm hạch đào này so với hạt đào bình thường hơi nhỏ hơn, toàn thân phảng phất giống như được chế ra bằng bạc, nặng trịch, thỉnh thoảng có thể thấy từng đạo điện quang chớp động ngoằn nghoèo. Bàn tay Tả Mạc được bao bởi một tầng linh lực mỏng, bằng không sẽ bị điện mang trên lôi âm hạch đào làm bị thương.
“Đây là lôi âm hạch đào? Đúng là rất đẹp mắt”Công Tôn Sai nhìn qua nói: “Thứ này hẳn là bán rất được tiền!”.
“Bán?”Thái độ Tả Mạc khác thường, liều mạng lắc đầu: “Một khỏa cũng không bán! Đây chính là thứ tốt có tinh thạch cũng không mua được”.
Thần thức đảo qua hạt đào ngâng quang lóng lánh trong tay, trong lòng hắn càng thêm cảm thán. Lôi âm hạch đào trời sinh ẩn chứa cương lôi dư thừa, là pháp bảo trời sinh có thể sử dụng trực tiếp. Tả Mạc hiện tại vốn thiếu thốn thủ đoạn công kích hữu dụng, những hạt đào này tới tay quả là đúng lúc!
Với tính cách cẩn thận tỉ mỉ của hắn, tự nhiên sẽ không trực tiếp sử dụng lôi âm hạch đào. Hơn nữa hắn rất nhanh phát hiện ra, lôi âm hạch đào tuy ẩn chứa lượng cương lôi dư thừa nhưng vỏ ngoài cứng rắn vô cùng, bên trong có thể dung nạp càng nhiều cương lôi hơn.
Chỉ cần dùng cương lôi không ngừng tôi luyện, uy lực lôi âm hạch đào sẽ không ngừng tăng lên. Đối với người khác mà nói, cương lôi đúng là không tìm đâu ra, nhưng đối với Tả Mạc chỉ là một cái nhấc tay. “Dương sát cương lôi” tứ phẩm, dùng để rèn luyện lôi âm hạch đào, thật sự là không còn gì thích hợp hơn.
Tả Mạc nhìn quả màu xanh chi chít trên cây, hạnh phúc ngất ngây khiến hắn ngẩn ngơ một hồi, “Của ta! Toàn bộ là của ta!”Trong sơn động nhất thời văng vẳng tiếng mê man của thần giữ của.