Cách xa nhau hơn một năm, Ma Vương Trấn vẫn không có biến hóa quá lớn, giống như lần đầu tiên Phó Hào tới cũng không sai biệt lắm, như cũ vẫn phi thường náo nhiệt, trên đường toàn bộ là các loại trang phục mạo hiểm giả, ven đường cũng bày biện các loại quầy bán hàng, bán một chút đặc sản của Ma Vương Trấn.
Đối với mấy người mà nói, Ma Vương Trấn cũng không coi là xa lạ gì, chỉ có Cáp Mỗ Lôi Đặc này hiện ra vẻ tò mò vô cùng, vỗ casii bụng bự, phe phẩy cái mông mập đánh giá chung quanh, ánh mắt lộ ra vẻ kinh ngạc nồng đậm, còn có thêm chút sợ hãi.
Tên này thật đáng thương, mặc dù sống đã mấy trăm năm, đáng tiếc là hắn chưa bao giờ rời đi khỏi Hắc sắc đầm lầy, đối với chỗ ở của loài người lại càng xa lạ vô cùng. Đừng nói những thứ đồ lạ mắt kia, chỉ là nhân loại cũng đã làm cho Cáp Mỗ Lôi Đặc có cảm giác hoa cả mắt.
May là, Ma Vương Trấn cũng có không ít ma sủng, Cáp Mỗ Lôi Đặc xuất hiện, cũng không có khiến cho bất luận kẻ nào cảm thấy kỳ quái.
Bởi vì mấy người La Văn còn có những chuyện khác, Phó Hào cùng bọn họ chỉ có thể tạm thời cáo biệt, trước khi đi Phó Hào giật mình, bỗng nhiên nghĩ tới có nên hay không nói cho La Văn, tốt nhất sau này chú ý Ai Lợi một chút, bất quá sau khi suy nghĩ rồi lại thôi.
Mặc dù dọc theo con đường này, Phó Hào cùng La Văn có giao tình tăng lên rất lớn, nhưng mà Ai Lợi dù sao cũng là đồng bạn nhiều năm của La Văn, mấy lời đó không cách nào nói được ra khỏi miệng.
Sau khi cáo biệt đoàn người La Văn, nhìn Ngả Tư Ny Nam bên cạnh, Phó Hào nhất thời cảm thấy có chút đau đầu.
Mặc dù dọc theo đường đi Phó Hào vẫn an ủi Ngả Tư Ny Nam, có thể hai tùy tùng của nàng đã trở lại Ma Vương Trấn chờ chực, nhưng trong lòng Phó Hào cũng rất rõ ràng, loại chuyện này trên căn bản là không có khả năng.
Trước, đừng nói hai tên tùy tùng đáng thương kia có thể hay không bị gai độc Tiến Độc Oa làm tê dại, có thể giữ được tánh mạng, nhưng cho dù như thế, sau khi hai người tỉnh lại cũng nhất định sẽ điên cuồng tìm kiếm tung tích Ngã Tư Ny Nam.
Mặc dù dọc theo đường đi này, Ngã Tư Ny Nam đã để lại rất nhiều ký hiệu đặc biệt, nhưng đường ra rừng rậm nhiều không kể xiết, hai người có hay không có thể thấy cũng chẳng nào biết được đường ra.
Cho nên, hiện tại một cái vấn đề rất trọng yếu sinh ra, đó chính là, như thế nào an trí Ngả Tư Ny Nam ổn thỏa đây.
Đối với cái cô gái bất hạnh này, Phó Hào hiện giờ áy náy rất nhiều, muốn đem nàng lưu lại dưới đi tình huống này tuyệt đối không an toàn chút nào, Phó Hào cũng thật sự không yên lòng.
Mặc dù biết rõ tướng mạo Ngả Tư Ny Nam này, tuyệt đối có thể làm cho tuyệt đại đa số nam nhân ngắm mà dừng bước, thậm chí đứng từ xa mà nhìn, nhưng mà ở nơi đông đúc như thế này thì điều gì cũng có xảy ra, đối với người không có đồng cắt nào cùng kẻ lang thang mấy thập niên mà nói, chỉ cần là nữ nhân, sức hấp dẫn cũng rất ư là khổng lồ, huống chi, Ngả Tư Ny Nam trừ dung mạo ở ngoài ra, vô luận vóc người cùng da cũng đều là hàng tốt nhất.
Nhưng là Phó Hào hiện tại muốn sớm trở về tiểu sơn thôn, vừa nghĩ tới hơn một năm không gặp Song Nhi cùng Lâm đại thúc còn có Lan Địch lão gia hỏa kia, thậm chí là Đại tiểu thư hung hãn cùng cái lão quản gia nửa chết nửa sống kia, Phó Hào khó có thể ức chế kích động, thì như thế nào chịu lưu lại Ma Vương Trấn để phụng bồi Ngả Tư Ny Nam?
Cuối cùng, bất đắc dĩ Phó Hào chỉ có thể lựa chọn ra một phương pháp coi như là vẹn toàn đôi bên, để cho Ngả Tư Ny Nam ở Ma Vương Trấn để lại một ít ký hiệu xong, mướn xe ngựa, mua thêm một đống lễ vật lớn, hăng hái bừng bừng mang theo nàng hướng sơn thôn đi tới.
Một chuyến rời nhà ngoài ý muốn, Phó Hào cũng coi như là tiểu phú hào, mua không nhiều lắm một số lễ vật trở về, thật sự cũng có chút băn khoăn, hơn nữa làm người nghèo nhiều năm, thoáng cái biến thành người có tiền, xài một khoản không lớn, cũng làm hắn hưng phấn cùng kích động.
Ba mươi dặm lộ trình không tính là xa, hơn nữa lần này mướn xe ngựa cùng ngựa gầy ốm trong nhà đại tiểu thư thì không cách nào so sánh, tốc độ tự nhiên cực nhanh, gần tới buổi trưa đã cảm nhận được cái tiểu sơn thôn mà Phó Hào sinh sống gần mười bốn năm.
Xe ngựa trực tiếp tới trước cửa nhà đại tiểu thư, Phó Hào phát ra một tiếng hoan hô "Song Nhi! Lâm đại thúc, đại tiểu thư! Ta đã trở về nè!" Thậm chí ngay cả tiền xe cũng không kịp giao, giơ hai bao lễ vật lên bỏ chạy vào.
Ngả Tư Ny Nam do dự một chút, chưa bước xuống khỏi xe.
Không có truyền đến thanh âm hoan hô của Song Nhi, cũng không có truyền đến thanh âm tức giận chửi mắng của đại tiểu thư, cả bên trong viện là một mảnh tĩnh mịch, thậm chí ngay cả trong sân trước kia nuôi mấy con vịt, lúc này cũng không có bất kỳ tiếng động nào!
Cảm thụ được loại không khí quái dị này, trong lòng Phó Hào bỗng nhiên dâng lên một loại dự cảm xấu, cũng không kịp lễ nghi gì nữa, cũng không sợ đại tiểu thư trách mắng, sải bước nhanh chóng vọt tới trước cửa phòng đại tiểu thư, nhưng khi hắn tới nơi, trong nháy mắt sắc mặt trở nên một mảnh trắng bệch, hai bao lễ vật trong tay cũng rời tay rơi xuống trên mặt đất, các loại nước trái cây cùng thức ăn bị văng tung tán cả trong viện...
Trên cửa phòng đại tiểu thư là một thanh đồng khóa, hơn nữa tựa hồ bởi vì thời gian đã lâu, gió thổi mưa xối nên trên bề mặt đồng khóa mang vết rỉ sét loan lỗ.
Nhìn cái thanh đồng khóa này, trong lòng Phó Hào có dự cảm không tốt càng nồng đậm thêm.
"Song Nhi! Đại tiểu thư!"
Phó Hào lần nữa gầm lên giận dữ, tiếp theo một tay mạnh mẽ dùng sức bẻ thanh đồng khóa, rắc một tiếng đem đồng khóa xé xuống, người cũng hùng dũng đi vào.
Nhưng mà tình hình bên trong làm cho sắc mặt Phó Hào càng trở nên mê mang cùng khủng hoảng.
Bên trong nhà bài biện không có thay đổi bao nhiêu, nhưng phía trên lại bám đầy tro bụi dày, thậm chí còn kết lên không ít mạng nhện, hiển nhiên là thật lâu rồi cũng không có người ở.
Hơn nữa rất nhiều vị trí được bầy đặt hết sức hỗn loạn, có không ít gia cụ như đệm chăn rơi trên mặt đất, hiển nhiên lúc ấy đi hết sức vội vàng!
Ước chừng lặng yên nửa ngày, thân thể Phó Hào lần nữa động, nhanh chóng chạy ra khỏi gian phòng đại tiểu thư, hướng tới phòng của hắn, nhưng mà tình hình trên căn bản giống nhau như đúc.
Mọi người đi nơi nào rồi? Phó Hào có chút ngu si, trong lúc nhất thời kinh ngạc đứng ở giữa sân.
Trong ấn tượng của hắn, trong nhà chưa từng có phát sinh chuyện như vậy, coi như là tất cả mọi người vì bận rộn nên ra ngoài, nhưng cái lão quản gia nửa chết nửa sống kia nhất định sẽ lưu ở trong nhà, mười bốn năm nay cũng là như thế, cửa phòng không bao giờ xuất hiện tình huống khóa lại!
Đúng rồi, còn có lão gia hỏa Lan Địch! Phó Hào bỗng nhiên vui mừng, cũng không kịp nói với Ngả Tư Ny Nam và Cáp Mỗ Lôi Đặc liền sải bước nhanh chóng hướng phía sau núi chạy đi.
Nhưng mà đến nơi đó xong, lại làm cho tâm tình Phó Hào quả thực ngã vào trong hầm băng hố đạn.
Tình huồng giống như trong nhà đại tiểu thư, bên trong nhà gỗ nhỏ cũng thật lâu không có dấu vết người ở, hơn nữa bởi vì thời gian rất lâu không có tu bổ nên nóc nhà gỗ nhỏ có nhiều chỗ lộ ra trời sáng.
Toàn bộ người Mã Luân gia tộc, phảng phất hoàn toàn ly kỳ biến mất trên thế giới này!
Phó Hào ngang ngược kềm chế nội tâm đang sợ hãi, điên cuồng ở trong phòng Lan Địch tìm kiếm, hy vọng có thể tìm được một tia dấu vết gì đó, chỉ là làm hắn thất vọng chính là mặc dù nơi này giống nhau thoạt nhìn có chút xốc xếch, nhưng lại không có bất kỳ dấu vết đánh nhau, chẳng qua tựa hồ như chủ nhân đi tương đối gấp gáp, không có thu thập mà thôi!
Hy vọng hơn một năm về nhà sẽ rất vui mừng sung sướng, cùng hình dáng trước mắt tạo thành chênh lệch thật lớn, giống như nước của lòng sông so với mặt biển vậy, may là tâm chí Phó Hào luôn luôn kiên định, lúc này cũng cảm thấy bộ ngực có một trận khó chịu, cảm xúc thất vọng cực độ không ngừng đánh sâu vào hắn, làm cho hô hấp của hắn có chút khó khăn.
Càng thêm chủ yếu chính là, người nhà đại tiểu thư làm sao có thể đột nhiên rồi rời đi nơi này, hơn nữa còn đi vội vàng như thế, thậm chí ngay cả tin tức cũng không có để lại, chẳng lẽ là...
Thân thể Phó Hào đột nhiên chấn động, trong đầu bỗng nhiên hiện lên hai chữ!
Thần Điện!
Không lẽ bởi vì một năm trước chính mình trong lúc vô tình phi lễ cái tên thánh nữ chó má kia, không có bị chết cháy, rồi sau đó tên ma nữ An Kỳ Nhi kia cảm thấy chưa đủ giải hận, còn muốn trả thù người nhà đại tiểu thư?
Rồi sau đó lại bị đám người đại tiểu thư biết được tin tức, sợ Thần Điện trả thù mới vội vã rời đi?
Nhất định là như vậy, Phó Hào trong miệng lẩm bẩm, trong mắt cũng lộ ra từng đợt phẫn nộ cùng hoảng sợ!
Trừ lý do này ra, Phó Hào thật sự nghĩ không ra còn có chuyện gì khác, có thể làm cho Mã Luân gia tộc rời đi cái địa phương đã sinh sống mười mấy năm!
Sợ hãi, phẫn nộ, tự trách, hối hận những cảm xúc đó không ngừng đánh sâu vào trong đầu Phó Hào, trên người của hắn lại càng bắt đầu điên cuồng dâng lên từng đợt khí thế vô cùng phong tuệ vô cùng, trên hai tay gân xanh dử tợn nứt hở lộ ra, lúc này, thoạt nhìn Phó Hào thập phần làm cho người ta kinh sợ!
Phó Hào có thể không chút do dự tin tưởng, nếu như hiện tại người Thần Điện xuất hiện ở nơi đây, cho dù hắn biết rõ thực lực bản thân còn xa xa không đủ, cũng nhất định sẽ xông lên liều mạng cùng đám người ghê tởm kia!
Thời gian chậm rãi trôi, tâm tình Phó Hào cũng bắt đầu từ từ trở nên vững vàng, suy nghĩ cũng bắt đầu trở nên rõ ràng.
Mặc dù đại tiểu thư không có tại nơi này, nhưng nếu không có dấu vết đánh đấu, đại biểu cũng không phải bị người Thần Điện bắt đi, hiện tại Phó Hào chỉ có thể làm là không nên đi trả thù Thần Điện, dù sao món nợ này sớm muộn gì cũng phải trả, cũng không cần trả trong nhất thời.
Hiện tại hắn phải tìm đám người đại tiểu thư rốt cuộc đi nơi nào mới là trọng yếu nhất.
Chậm rãi điều chỉnh cảm xúc nội tâm, Phó Hào mang theo tia thất vọng nhanh chóng hướng trở về thôn, bắt đầu lắng nghe chung quanh.
Trong ấn tượng, hắn mặc dù là hạ nhân của Mã Luân gia tộc, nhưng dựa vào Lâm đại thúc cùng Song Nhi còn có Lan Địch có tình cảm với hắn rất sâu đậm, coi như không có dấu vết nhưng cũng sẽ lưu lại chút tin tức chứ, nếu trong gia tộc không có, như vậy cũng chỉ có thể từ trong miệng người miền núi nghe qua mà thôi.
Chẳng qua rất đáng tiếc, Phó Hào hỏi gần hai mươi mấy gia đình, mặc dù đã hoàn toàn chứng minh suy đoán của mình, đám người Lâm đại thúc đã rời khỏi nơi này, nhưng vẫn không có được những tin tức hữu dụng nào, không có ai biết đám người đó đi nơi nào.
Lúc Phó Hào có chút thất hồn tiếp tục hướng về nhà, một thanh âm yêu mị bỗng nhiên ghé vào lỗ tai hắn vang lên.
"Ai u! Đây không phải là bào tử ngu ngốc sao? Hơn một năm nay ngươi chạy đi nơi nào? Ta tưởng ngươi chết rồi chứ! Sách sách! Một năm không gặp, tiểu tử này cũng có thân thể cường tráng không ít a, đến đây, mau để cho tam thẩm ta sờ sờ cái coi!"
Theo lời này truyền ra, một nùng trang xấu xí đến nỗi chỉ có thể dùng từ cực kỳ bi thảm để hình dung, đung đưa như thùng nước xuất hiện ở trước mắt Phó Hào...